Mai là người vợ đã đồng cam cộng khổ cùng tôi suốt 10 năm qua. Chúng tôi từng hứa với nhau sẽ cày cuốc đến năm 35 tuổi, sau đó sẽ buông bỏ tất cả để đi du lịch, sinh con và sống một cuộc đời tự do. Nhưng Mai đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi 34, ngay đúng ngày mà tài khoản của chúng tôi chạm mốc 10 tỷ đồng.
Tôi và Mai kết hôn năm 25 tuổi. Khi đó, cả hai chỉ là những nhân viên văn phòng bình thường với mức lương tháng mười mấy triệu đồng. Sợ hãi viễn cảnh cả đời làm nô lệ cho đồng tiền, chật vật chạy KPI đến năm 60 tuổi, tôi ám ảnh với trào lưu “độc lập tài chính, nghỉ hưu sớm”.
Tôi lập ra một bảng Excel chi tiết đến từng dấu phẩy. Mục tiêu của tôi là phải có 10 tỷ đồng trước năm 35 tuổi. Số tiền đó đem gửi tiết kiệm và đầu tư, mỗi tháng sinh lời đủ để hai vợ chồng sống thảnh thơi mà không cần nhìn “sắc mặt” sếp.
Mai rất yêu tôi, và cô ấy đồng ý gác lại chuyện sinh con, cùng tôi bước vào kỷ luật thép để làm giàu.
Chúng tôi bắt đầu làm thêm đủ nghề. Tôi cày cuốc ngày đêm, nhận thêm dự án ngoài. Mai ngoài giờ hành chính cũng nhận phiên dịch tài liệu đến 2-3h sáng. Nhưng kiếm tiền thôi chưa đủ, cốt lõi của tinh thần tôi theo đuổi là tiết kiệm cực đoan. Đó cũng là lúc, tôi vô tình biến mái ấm của mình thành một “nơi giam lỏng”.
Để đạt mục tiêu 10 tỷ đồng trong 10 năm, tôi ép gia đình duy trì tỷ lệ tiết kiệm lên tới 75% thu nhập.
Chúng tôi không đi ăn hàng, không xem phim rạp, không du lịch. Những ngày lễ Tình nhân hay kỷ niệm ngày cưới, thay vì một bữa tối lãng mạn, tôi sẽ mở bảng Excel ra, khoe với vợ rằng quỹ chung của chúng ta đã tăng thêm bao nhiêu. Tôi cho đó là món quà thiết thực nhất.
Tôi xét nét từng khoản chi tiêu của Mai. Thấy cô ấy mua một thỏi son mới hay một chiếc váy giá vài trăm ngàn đồng, tôi cũng nhắc nhở cô ấy về chi phí cơ hội, về việc số tiền đó nếu đẻ lãi kép trong 10 năm tới sẽ lớn thế nào. Mai im lặng. Cô ấy dần quen với việc mặc những bộ đồ công sở cũ kỹ, dùng những món mỹ phẩm rẻ tiền mua trên mạng.
Chiếc xe máy cũ rích của Mai, phanh đã mòn và hay chết máy giữa đường, cô ấy rụt rè xin đổi xe mới cho an toàn, tôi gạt đi ngay lập tức: “Ráng đi em, xe thay nhớt vẫn chạy tốt mà. Ráng 2 năm nữa đủ 10 tỷ đồng, mình nghỉ hưu, anh mua hẳn ô tô cho em đi, giờ mua xe máy lỡ dở cả kế hoạch lãi kép của mình”. Mai thở dài nhưng rồi cũng gật đầu. Cô ấy luôn là người phụ nữ cam chịu và tin tưởng tuyệt đối vào bức tranh tương lai do tôi vẽ ra.
Từ bao giờ, tôi không còn nhìn Mai như một người phụ nữ cần được chở che, mà chỉ xem cô ấy như một cỗ máy kiếm tiền, một cổ đông cùng tôi đóng góp vào công ty mang tên… nghỉ hưu sớm.
Tháng trước, đúng vào sinh nhật tuổi 35 của tôi, tài khoản chung của hai vợ chồng chính thức cán mốc 10 tỷ đồng, gồm giá trị căn hộ đang ở và các khoản đầu tư, tiết kiệm.
Chiều hôm đó, tôi ghé tiệm bánh ngọt sang trọng nhất thành phố mua một chiếc bánh kem thật đẹp. Tôi nhắn tin cho Mai: “Em xin nghỉ làm sớm nhé. Chúng ta làm được rồi! Từ ngày mai anh sẽ nộp đơn nghỉ việc. Em cũng nghỉ đi. Tối nay mình đi ăn nhà hàng, tháng sau mình đi du lịch chơi rồi về đẻ con em nhé!”.
Mai nhắn lại kèm biểu tượng mặt cười rạng rỡ: “Dạ, em đang trên đường về. Đợi em nhé!”. Nhưng Mai không bao giờ về nữa…
Hơn một tiếng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ số của Mai, nhưng đầu dây bên kia là một giọng nam xa lạ và tiếng còi xe cứu thương xé lòng. Mai gặp tai nạn ở ngã tư. Trong lúc trời mưa phùn trơn trượt, chiếc xe tải phía trước phanh gấp. Chiếc xe máy cũ rích với hệ thống phanh đã mòn của Mai không thể dừng lại kịp. Cô ấy ngã văng ra đường…
Khi tôi lao đến bệnh viện, bác sĩ lắc đầu. Tôi gục ngã trước phòng cấp cứu. Mảnh giấy nhắn trong túi xách của Mai rơi ra, bên trong là tờ kết quả siêu âm thai nhi 6 tuần tuổi. Cô ấy định giấu tôi để tạo bất ngờ trong ngày sinh nhật.
Tôi đã nộp đơn nghỉ việc. Tôi đã có tự do tài chính. Tôi có thể ngủ đến trưa, đi du lịch bất cứ đâu tôi muốn, không cần nhìn sắc mặt ai. Nhưng tôi không ngờ, mình lại cô đơn và giày vò đến thế.
Ngồi trong căn hộ rộng thênh thang, nhìn vào dãy số dư ngân hàng, tôi gào khóc như một kẻ điên. Tiền có thể mua lại thời gian của tôi từ tay ông chủ, nhưng không thể mua cho Mai một chiếc xe máy an toàn, không thể chuộc lại thanh xuân cho vợ tôi, và càng không thể mang cô ấy và con tôi sống lại.
Nếu ngày đó tôi bớt đi một chút hà tiện, nếu tôi quan tâm đến sự an toàn của cô ấy hơn là những con số trong bảng Excel, có lẽ bây giờ gia đình tôi đã có một bữa tối trọn vẹn.
Nhiều người trẻ bây giờ tung hô nhau về việc nhịn ăn, nhịn mặc, cày cuốc bán mạng để nghỉ hưu trước tuổi 40. Nhưng xin hãy cẩn thận, đừng biến cuộc sống hiện tại thành địa ngục chỉ để đổi lấy một thiên đường mơ hồ ở tương lai. Bởi vì tương lai là thứ không ai đoán định được.
Tôi có 10 tỷ đồng trong tay và được nghỉ hưu ở tuổi 35. Nhưng tôi đã mất tất cả rồi! Giờ đây, tôi có nhiều tiền nhưng lại mang trong mình “bản án chung thân” của sự dằn vặt.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Một vụ kẹt xe ở Nam Phi bất ngờ biến thành màn “so tài” khi hai tài xế đối đầu nhau bằng trò oẳn tù tì - Video: Instagram
Trong bối cảnh tắc đường kéo dài vào một buổi chiều thứ sáu tại Gauteng (Nam Phi), một khoảnh khắc hài hước đã được tài khoản Monique Prinsloo ghi lại và chia sẻ lên mạng xã hội. Đoạn video cho thấy hai tài xế ở hai xe khác nhau "thách đấu" nhau bằng trò oẳn tù tì để giết thời gian.
Không chỉ dừng lại ở việc tự giải trí, hành động này còn mang lại tiếng cười cho những người xung quanh - những người cũng đang mắc kẹt và không biết làm gì để giết thời gian.
Sau khi được đăng tải, đoạn clip nhanh chóng lan truyền, thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người đặt ra hàng loạt câu hỏi: Hai tài xế có quen biết nhau không? Nếu là người lạ, họ đã bắt đầu trò chơi như thế nào? Và quan trọng nhất, ai là người chiến thắng?
Nhờ sức mạnh của mạng xã hội, danh tính hai nhân vật chính nhanh chóng được xác định là Zane và Jaco. Trong cuộc trao đổi với chương trình The Drive with Rob and Roz, cả hai cho biết đơn giản họ chỉ "quá chán nên nghĩ ra trò này để giết thời gian".
Dù vậy, điều khiến nhiều người tiếc nuối là cả hai vẫn chưa tiết lộ kết quả cuối cùng của màn oẳn tù tì gây sốt này.
Những năm gần đây, tình hình khí hậu, thời tiết tại khu vực Nam Bộ nói chung và TP HCM nói riêng có nhiều diễn biến bất thường do tác động của biến đổi khí hậu.
Các hiện tượng mưa lớn trái mùa, ngập lụt kéo dài tại khu vực thượng lưu và các vùng lân cận Thành phố, cùng với nguy cơ xâm nhập mặn ngày càng gia tăng trên lưu vực sông Sài Gòn và sông Đồng Nai, đã và đang tác động trực tiếp đến chế độ dòng chảy cũng như chất lượng nguồn nước thô phục vụ cấp nước sinh hoạt.
Hệ thống cấp nước hiện nay chưa đảm bảo khả năng điều tiết toàn diện khi xảy ra sự cố tại các nhà máy nước mặt hoặc tuyến ống truyền tải chính. Nhiều nhà máy đã vận hành trên 80% công suất, trong khi các tuyến ống trọng điểm chưa hoàn thiện do vướng giải phóng mặt bằng, hạn chế khả năng san sẻ nguồn.
Việc giảm khai thác nước ngầm cũng làm tăng áp lực lên hệ thống nước mặt, nhất là tại các khu vực cuối nguồn và đô thị hóa nhanh. Đồng thời, Nhà máy nước Bình An đang bảo trì, dự kiến hoạt động lại vào cuối Quý I/2026, khiến khả năng dự phòng nguồn nước ngắn hạn bị hạn chế.
Trước tình hình đó, Sawaco tập trung đảm bảo cấp nước ổn định, liên tục, duy trì chất lượng, áp lực và lưu lượng; đồng thời tăng cường xử lý sự cố, ưu tiên khu vực áp lực yếu. Công tác dự báo nhu cầu trong dịp lễ, Tết và mùa khô cũng được chú trọng để tối ưu vận hành hệ thống.
Để hiện thực hóa các mục tiêu đã đề ra, Tổng Công ty triển khai đồng bộ nhiều nhóm giải pháp từ nguồn, nhà máy đến mạng lưới phân phối và công tác ứng phó sự cố.
Tất cả các nhà máy và trạm cấp nước trên địa bàn Thành phố như cụm Nhà máy nước Thủ Đức, cụm Nhà máy nước Tân Hiệp, Nhà máy nước ngầm Tân Phú… luôn sẵn sàng vận hành tối đa theo điều độ.
Tổng Công ty đồng thời phối hợp chặt chẽ với ngành điện lực để bảo đảm nguồn điện ổn định, liên tục; tăng cường phối hợp với các đơn vị quản lý hồ Dầu Tiếng, hồ Trị An nhằm kiểm soát chất lượng nguồn nước thô đầu vào.
Chất lượng nước sau xử lý được kiểm soát nghiêm ngặt, bảo đảm đáp ứng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia QCVN 01-1:2024/BYT của Bộ Y tế. Các nhà máy chủ động chuẩn bị đầy đủ vật tư, hóa chất, thiết bị dự phòng; thực hiện bảo trì, bảo dưỡng định kỳ để sẵn sàng ứng phó khi xảy ra sự cố, đặc biệt tại các trạm bơm, nhà máy xử lý và tuyến ống truyền tải chính.
Trước nguy cơ xâm nhập mặn và tác động của biến đổi khí hậu, Tổng Công ty xây dựng các kịch bản điều phối công suất giữa các nhà máy, sẵn sàng vận hành các trạm cấp nước dự phòng theo kế hoạch cấp nước an toàn. Các giải pháp cấp nước tạm thời như xe bồn, túi nước được chuẩn bị để phục vụ các khu vực trọng yếu khi cần thiết.
Ở cấp độ mạng lưới, các đơn vị quản lý chủ động rà soát hiện trạng, xây dựng phương án điều phối nhằm tăng áp lực và lưu lượng cho các khu vực nước yếu, đặc biệt là khu vực cuối nguồn. Các biện pháp như điều tiết van, đấu nối tăng áp, kiểm tra và sửa chữa kịp thời hệ thống van, đồng hồ tổng, trụ cứu hỏa được triển khai đồng bộ.
Công tác phối hợp với lực lượng phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ được duy trì thường xuyên để bảo đảm các trụ cứu hỏa luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Bên cạnh đó, việc súc xả mạng lưới định kỳ và đột xuất được thực hiện nhằm bảo đảm chất lượng nước sinh hoạt. Công tác tuần tra, bảo vệ các tuyến ống nước thô và ống truyền tải nước sạch được tăng cường; phối hợp với chính quyền địa phương xử lý tình trạng lấn chiếm hành lang an toàn tuyến ống, bảo đảm vận hành an toàn, liên tục.
Các trạm cấp nước dự phòng cũng được vận hành thử, bảo trì định kỳ để sẵn sàng đưa vào hoạt động khi cần thiết.
Trong trường hợp xảy ra sự cố, Sawaco kích hoạt ngay các phương án ứng phó theo từng cấp độ, phân công rõ trách nhiệm và tăng cường điều phối giữa Tổng Công ty với các đơn vị trực thuộc.
Nguồn nhân lực, vật tư, phương tiện và thiết bị sửa chữa luôn trong trạng thái sẵn sàng để xử lý nhanh các sự cố rò rỉ, xì bể, đặc biệt trên các tuyến ống truyền tải chính. Các phương án cấp nước bằng xe bồn tới bệnh viện, trường học và khu dân cư trọng điểm cũng được chuẩn bị nhằm bảo đảm nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của người dân.
Với sự chuẩn bị chủ động và đồng bộ, Sawaco hướng tới mục tiêu bảo đảm cấp nước an toàn, ổn định, phục vụ hiệu quả nhu cầu sinh hoạt và phát triển đô thị của TP.HCM trong mùa khô năm 2026.
Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính tại một công ty ở nước ngoài. Từ năm 14 tuổi, tôi đã sống và học tập xa Việt Nam, nên cuộc sống, công việc, các mối quan hệ của tôi đều gắn với nơi này.
Tôi và bạn trai quen nhau cách đây 3 năm, trong một lần tôi về Việt Nam thăm gia đình. Từ đó đến nay, chúng tôi duy trì mối quan hệ yêu xa. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, trong suốt 3 năm ấy, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần vỏn vẹn 2-3 ngày.
Tôi không phủ nhận rằng, tình cảm của anh dành cho tôi rất lớn. Anh luôn kiên nhẫn, bao dung, chưa từng trách móc, luôn đặt tôi vào kế hoạch tương lai của mình. Anh khiến tôi có cảm giác an toàn, bình yên. Nhưng mối quan hệ này cũng khiến tôi băn khoăn nhiều.
Anh hứa hẹn về tương lai đoàn tụ, còn tôi lại không chắc một ngày mình có thể trở về quê hương làm việc. Tôi quen cuộc sống ở nước ngoài, quen công việc, môi trường và cả sự tự do ở đây.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau, kéo dài một mối quan hệ mà tôi nhiều lần né tránh việc nhìn thẳng vào đích đến cuối cùng.
Yêu xa lâu ngày, sự thiếu thốn về cảm xúc và gần gũi là điều không thể tránh khỏi. Tôi vẫn nghĩ mình có thể chịu đựng được, cho đến khi một đồng nghiệp xuất hiện.
Anh ấy là người làm chung công ty với tôi. Trước đó, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn, nói chuyện hợp, hỗ trợ nhau trong công việc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt với người này.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Anh ta bắt đầu thể hiện sự quan tâm nhiều hơn. Những cử chỉ thân mật, những lần gặp gỡ thường xuyên, những tiếp xúc gần gũi vô tình kéo chúng tôi lại gần nhau. Và tôi trong một lần yếu lòng, đã không giữ được giới hạn.
Tôi đã phản bội người yêu mình. Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận rõ ràng sự gần gũi, kết nối về thể xác và cảm xúc. Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa cuốn hút, khiến tôi như bị “mờ mắt”.
Nhưng cảm xúc thăng hoa ấy chỉ tồn tại rất ngắn. Ngay ngày hôm sau thức dậy, tôi rơi vào trạng thái trái ngược: Day dứt, hoang mang và tội lỗi.
Trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, tôi chủ động dừng lại. Tôi nhắn cho đồng nghiệp rằng mình không thể tiếp tục, rằng tôi có lỗi với người yêu. Điều khiến tôi bất ngờ là, dù có tình cảm với tôi, anh ấy vẫn khuyên tôi nên thành thật với bạn trai.
Tôi đã làm theo lời người ấy, thú nhận hết mọi chuyện, không giấu giếm. Tôi muốn lòng mình được trút bỏ những cảm xúc nặng nề đeo bám. Mặc dù tôi không mong được tha thứ, tôi chỉ nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
Nhưng tôi không ngờ, bạn trai tôi lại chọn tha thứ. Anh không trách mắng, không nặng lời. Anh nói cho anh thời gian suy nghĩ. Sau đó, anh im lặng, cố gắng từng ngày để cân bằng lại cảm xúc. Và rồi anh cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, cho mối quan hệ này thêm một cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm.
Chính sự bao dung đó lại khiến tôi đau hơn. Nhìn anh vật lộn với tổn thương do mình gây ra, tôi cảm thấy bản thân thật tệ.
Còn chàng đồng nghiệp kia, sau khi tôi dừng lại, cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Anh níu kéo, nhưng tôi không thể đáp lại. Tôi vừa mất đi ranh giới trong một mối quan hệ, vừa đánh mất luôn một người bạn mà trước đó tôi rất trân trọng.
Sau "sự cố", chúng tôi vẫn phải gặp nhau mỗi ngày ở công ty, nhưng không khí nặng trĩu. Tôi vốn không phải người dễ kết bạn. Mỗi mối quan hệ đến với tôi đều đáng quý. Nhưng chỉ vì một phút không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã tự tay làm hỏng tất cả.
Điều khiến tôi bế tắc nhất lúc này không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà là chính bản thân tôi. Tôi nhận ra mình ích kỷ. Tôi không chắc về tương lai với người yêu, nhưng lại không đủ dũng cảm để nói lời chia tay. Tôi giữ anh ở đó, trong khi chính tôi lại dao động, tương tư người khác.
Tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình dành cho người đồng nghiệp. Đó là niềm yêu thích nam nữ thật sự, hay chỉ là sự thiếu thốn lâu ngày được lấp đầy?
Tôi đang đứng giữa hai cảm xúc. Một bên là người yêu 3 năm, bao dung, chân thành, luôn trân trọng, yêu thương tôi. Một bên là cảm xúc mới mẻ, mãnh liệt nhưng đầy day dứt và sai lầm.
Còn tôi, lại không chắc mình thực sự muốn gì. Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm nhận rõ là sự dằn vặt. Tôi trách bản thân rất nhiều. Tôi không biết mình nên tiếp tục sửa sai hay buông bỏ để giải thoát cho tất cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.