Đêm 31-3, hàng loạt xe taxi tự lái Apollo Go bất ngờ “chết cứng” giữa đường tại Vũ Hán – TP được xem là một trong những trung tâm robotaxi lớn nhất Trung Quốc. Từ 20h57, trung tâm 122 liên tục nhận cuộc gọi từ hành khách mắc kẹt, nút báo tình trạng khẩn cấp và kênh liên lạc trong xe hoạt động không hiệu quả.
Sự cố không gây ra thương vong, nhưng nhanh chóng châm ngòi cho những câu hỏi lớn về độ tin cậy của xe tự lái – không chỉ ở Trung Quốc mà với cả ngành công nghiệp robotaxi toàn cầu.
Cảnh sát giao thông Vũ Hán xác định nguyên nhân ban đầu là lỗi hệ thống, trong khi tổng đài Apollo Go cho rằng sự cố liên quan đến mạng. Đến nay, Baidu vẫn chưa công bố nguyên nhân cụ thể.
Một hành khách kể lại trên trang Đại Hà Báo rằng khi xe đột ngột dừng trên cầu vượt vành đai, ông không dám tự ý ra ngoài dù cửa vẫn có thể mở, vì xung quanh là dòng phương tiện di chuyển với tốc độ cao.
Tạp chí Autoweek nhận định robotaxi có xu hướng dừng lại khi gặp lỗi kỹ thuật hoặc tình huống khó xử lý, đặc biệt khi hệ thống phụ thuộc vào kết nối hoặc điều khiển tập trung.
Theo ông Chu Khắc Lực – Viện trưởng Viện Nghiên cứu kinh tế mới Trung Quốc, đây là trạng thái rủi ro tối thiểu, và cách xử lý phổ biến trong ngành là khi hệ thống nhận thấy việc tiếp tục di chuyển không đảm bảo an toàn, xe sẽ chủ động giảm tốc hoặc dừng lại chờ xử lý.
Đây không phải lần đầu tiên kịch bản này xảy ra. Cuối năm 2025, Hãng robotaxi Waymo của Mỹ cũng rơi vào tình huống tương tự khi một trạm đèn tín hiệu ở San Francisco mất điện, khiến hàng loạt xe dừng tại chỗ vì thuật toán không thể xác nhận độ an toàn của ngã tư.
Theo nền tảng The Paper, Apollo Go từng công bố sở hữu 10 lớp dự phòng an toàn, bao gồm cảm biến, tính toán, định vị, phanh, lái, nguồn điện và mạng 5G. An toàn về mặt thuật toán chưa chắc đã là an toàn giao thông trong thực tế.
Ông Kỷ Tuyết Hồng, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đổi mới công nghiệp ô tô thuộc Đại học Công nghệ Bắc Kinh, nhận định taxi tự lái của Trung Quốc hiện vẫn ở giai đoạn vận hành thử nghiệm mở rộng và còn tồn tại những vấn đề về vận hành lẫn quản lý.
Apollo Go bắt đầu triển khai dịch vụ taxi không người lái tại Vũ Hán từ tháng 8-2022 với khoảng 20 xe. Sau nhiều lần mở rộng, Vũ Hán trở thành TP có quy mô vận hành lớn nhất của hãng, đạt điểm hòa vốn tính theo từng phương tiện vào quý 2-2025.
Báo cáo tài chính của Baidu cho thấy trong quý 4-2025, dịch vụ này thực hiện 3,4 triệu chuyến đi không người lái, tăng hơn 200% so với cùng kỳ. Đến tháng 2-2026, tổng số chuyến của Apollo Go trên toàn cầu đã vượt 20 triệu, phủ rộng 26 TP.
Đà tăng trưởng đó đặt trong bức tranh chung của toàn ngành: tính đến ngày 13-3, đội xe của các hãng dẫn đầu như Pony.ai, Apollo Go và WeRide đều vượt 1.000 chiếc. Riêng Pony.ai và WeRide đặt mục tiêu năm 2026 lần lượt là trên 3.000 và 2.600 xe, theo báo cáo của Công ty chứng khoán Huayuan.
Tháng 1-2026, Thượng Hải công bố kế hoạch thúc đẩy ứng dụng quy mô lớn công nghệ tự lái cấp độ L4 trong taxi, xe buýt và vận tải, với mục tiêu đến năm 2027 phục vụ hơn 6 triệu lượt hành khách và vận chuyển trên 800.000 TEU hàng hóa. Thâm Quyến cũng vừa công bố kế hoạch đẩy nhanh thương mại hóa xe thông minh kết nối và mở rộng thử nghiệm robotaxi trên phạm vi toàn TP.
Tuy nhiên tốc độ mở rộng này đang vượt trước năng lực quản lý. Báo Kinh Tế Tham Khảo, trực thuộc Tân Hoa xã, dẫn ý kiến một doanh nghiệp vận hành trong ngành nhận định rằng sự cố tại Vũ Hán không chỉ liên quan đến công nghệ, mà còn bộc lộ hạn chế trong khâu điều phối, phản ứng hiện trường và hỗ trợ hành khách khi nhiều xe cùng gặp trục trặc.
Các chuyên gia trao đổi với tờ Kinh Tế Tham Khảo đề xuất xây dựng nền tảng giám sát vận hành tự lái cấp quốc gia, đồng thời sớm hoàn thiện các phương án ứng phó với gián đoạn mạng, sập hệ thống hoặc tấn công mạng khi robotaxi bước vào vận hành quy mô lớn.
Ngày 4-4, UBND xã Gia Bình và nhà đầu tư chi trả 6 tỉ đồng tiền thưởng cho 40 hộ dân tự nguyện bàn giao sớm đất ở phục vụ dự án Cảng hàng không quốc tế Gia Bình (sân bay Gia Bình).
Theo đó, mỗi hộ thuộc diện bàn giao trong các ngày 31-3 và 1-4 được thưởng 150 triệu đồng.
Thiếu tá Nguyễn Văn Duy (Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Ninh) cho biết gia đình đã chủ động thuê nhà, chuyển đồ đạc thiết yếu khỏi căn nhà 4 tầng khang trang ở thôn Thủ Pháp, xã Gia Bình, do hai vợ chồng tâm huyết cùng nhau xây dựng để đơn vị thi công triển khai công việc.
Theo anh, sân bay mang ý nghĩa chính trị, kinh tế quan trọng nên gia đình ủng hộ song mong muốn các cấp chính quyền, chủ đầu tư sớm bàn giao mặt bằng khu tái định cư để gia đình ổn định cuộc sống.
Cũng thuộc diện bàn giao sớm, anh Nguyễn Huy Sơn cho biết ngoài chế độ đất tái định cư, gia đình rất vui mừng vì nhận được 150 triệu đồng tiền thưởng. Với số tiền này, anh dự định chi trả cho chi phí khi di dời nhà, mua sắm đồ đạc cần thiết.
Được biết, xã Gia Bình có khoảng 1.350 hộ dân thuộc các thôn Ngô Thôn, Mỹ Thôn, Lương Pháp và Thủ Pháp cần bàn giao mặt bằng trước ngày 30-4-2026 để phục vụ thi công các hạng mục cho Hội nghị cấp cao APEC 2027.
Để kịp tiến độ, những ngày qua địa phương đã thành lập nhiều tổ công tác đến từng hộ dân tuyên truyền, vận động, lắng nghe kiến nghị. Trong khi đó UBND tỉnh Bắc Ninh cũng tiếp nhận ý kiến của người dân để điều chỉnh phương án bồi thường về giá đất, tài sản trên đất.
Vừa qua UBND tỉnh Bắc Ninh cùng nhà đầu tư dự án thống nhất trường hợp giao đất trước ngày 11-4-2026 được thưởng 200 triệu đồng/hộ gia đình/cá nhân. Từ ngày 11-4-2026 đến 30-4-2026, mức thưởng là 150 triệu đồng/hộ gia đình/cá nhân.
Chính sách thưởng áp dụng đối với đất ở và tính theo hộ gia đình/cá nhân thuộc khu vực xây dựng các hạng mục phục vụ Hội nghị APEC năm 2027 và chỉ được nhận 1 lần khi bàn giao toàn bộ.
Sau ngày 30-4-2026, chủ trương thưởng sẽ hết hiệu lực. Sau này, khi các hộ đến khu tái định cư, tỉnh Bắc Ninh dự kiến thưởng thêm 50 triệu nữa.
Trong đợt chi trả ngày 4-4, có 42 hộ đăng ký, trong đó 40 hộ đã nhận thưởng với tổng diện tích bàn giao hơn 4.200m², còn 2 hộ khác sẽ nhận vào đợt sau do ở xa chưa về kịp địa phương.
Tôi lấy chồng năm 26 tuổi. Ngày ấy tôi nghĩ đời mình cũng như bao người phụ nữ khác, lấy chồng rồi sinh con, sống yên ổn qua ngày. Nhà chồng tôi không giàu nhưng nền nếp. Bố mẹ chồng hiền lành, chồng tôi ít nói. Chỉ có em gái chồng là khác hẳn mọi người trong nhà.
Em gái chồng kém tôi 2 tuổi, làm ngân hàng, lương cao, ăn mặc đẹp và rất tôn thờ cuộc sống độc thân. Ngày tôi mới về làm dâu, Linh bảo: “Em sẽ không lấy chồng đâu. Đời này em sống cho em”.
Lúc ấy tôi nghĩ cô ấy chỉ nói vậy thôi. Cô gái nào chẳng từng đôi lần nghĩ thế, chắc vài năm nữa rồi cô ấy cũng yêu ai đó, lấy chồng ra riêng như bao người.
Nhưng 8 năm trôi qua, 2 đứa con tôi đã lớn mà em chồng vẫn ở đó, vẫn sống theo kiểu của cô ấy, thậm chí còn quá hơn trước.
Linh đi sớm về khuya như cơm bữa. Có hôm 1-2h sáng mới về. Nhiều hôm cuối tuần, cô ấy dẫn bạn về nhà ăn uống. Tiếng cười nói, tiếng nhạc, tiếng chai bia va vào nhau chan chát. Có lần tôi đang dỗ con ngủ thì em nó nôn ngay ngoài cửa phòng. Mùi rượu bốc lên nồng nặc.
Tôi bực lắm. Nhưng điều làm tôi sợ hơn không phải rượu chè. Mà là cái cách Linh nói chuyện trước mặt bọn trẻ. Cô ấy nói năng vô tư, đôi khi còn chêm vào vài tiếng chửi thề, vài câu tục tĩu.
Có lần cô giáo gọi điện nói con trai tôi nói tục trên lớp. Tôi hỏi mãi con mới thú nhận: “Con nghe cô út nói”. Từ hôm đó, tôi bắt đầu mất ngủ.
Tôi không ghét em chồng chỉ vì cô ấy chưa lấy chồng. Thời này phụ nữ kết hôn muộn hay chọn sống độc thân là chuyện bình thường. Nhưng tôi sợ cái lối sống bất cần của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới con mình. Trẻ con sống chung với ai, nghe gì mỗi ngày, rồi cũng bị nhiễm lúc nào không biết.
Tôi nói với chồng. Chồng tôi chỉ thở dài: “Mỗi người mỗi tính, biết làm sao bây giờ?”.
Tôi lại nói với bố mẹ chồng. Ông bà cũng nói vài lần. Nhưng cứ hễ nói là em chồng nổi nóng "con đi cho khuất mắt là được chứ gì?”, sau đó bỏ nhà đi vài hôm. Nhà chồng bất lực, tôi là dâu trong nhà càng không dám nói. Thành ra cuối cùng chẳng ai dám động tới cô ấy nữa.
Cả nhà cứ nhịn. Mà càng được nhịn, cô ấy càng không biết điểm dừng.
Có lần 3h sáng, một người đàn ông lạ mặt đưa cô ấy về. Cô ấy say tới mức đi không vững. Người đàn ông ấy còn đứng ngoài cổng hút thuốc cười cợt rất lâu. Tôi kéo rèm cửa mà thấy chán nản thay.
Điều khó chịu nhất là em chồng luôn cho rằng mình đúng. Cô ấy bảo: “Đời em, em sống, không cần ai lo”. Cô ấy còn nhìn tôi, cười nhạt: “Em không muốn sống như chị. Quanh năm chỉ biết cắm mặt đi làm, về nhà lại cắm mặt vào bếp, hết lo chồng rồi lo con, già lúc nào không biết”.
Tôi sợ con gái tôi lớn lên nghĩ rằng phụ nữ là phải sống cho mình như thế. Tôi sợ con trai tôi quen miệng nói tục, quen mắt với cảnh nhậu nhẹt và những mối quan hệ chắp vá. Một mái nhà mà người lớn sống lệch nhau quá, bọn trẻ rồi sẽ nhìn vào ai để học?
Nhiều lần tôi muốn ra ở riêng. Nhưng chồng tôi là con trưởng, bố mẹ chồng đã tuổi 70. Ông bà không muốn chúng tôi ra ngoài. Vả lại, chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện mua nhà, ra ở trọ thì chồng càng không đồng ý. Tôi mở lời thì thành người ích kỷ, mà im lặng thì ngày nào cũng thấy ngột ngạt.
Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu em chồng. Tôi chỉ thật sự mệt. Có thể tôi khó tính. Cũng có thể tôi đang lo xa. Nhưng nếu là mọi người, mọi người có tiếp tục để con mình sống trong môi trường như vậy không? Hay nên cứng rắn ra riêng trước khi quá muộn?
Q.V
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Những năm gần đây, tình hình khí hậu, thời tiết tại khu vực Nam Bộ nói chung và TP HCM nói riêng có nhiều diễn biến bất thường do tác động của biến đổi khí hậu.
Các hiện tượng mưa lớn trái mùa, ngập lụt kéo dài tại khu vực thượng lưu và các vùng lân cận Thành phố, cùng với nguy cơ xâm nhập mặn ngày càng gia tăng trên lưu vực sông Sài Gòn và sông Đồng Nai, đã và đang tác động trực tiếp đến chế độ dòng chảy cũng như chất lượng nguồn nước thô phục vụ cấp nước sinh hoạt.
Hệ thống cấp nước hiện nay chưa đảm bảo khả năng điều tiết toàn diện khi xảy ra sự cố tại các nhà máy nước mặt hoặc tuyến ống truyền tải chính. Nhiều nhà máy đã vận hành trên 80% công suất, trong khi các tuyến ống trọng điểm chưa hoàn thiện do vướng giải phóng mặt bằng, hạn chế khả năng san sẻ nguồn.
Việc giảm khai thác nước ngầm cũng làm tăng áp lực lên hệ thống nước mặt, nhất là tại các khu vực cuối nguồn và đô thị hóa nhanh. Đồng thời, Nhà máy nước Bình An đang bảo trì, dự kiến hoạt động lại vào cuối Quý I/2026, khiến khả năng dự phòng nguồn nước ngắn hạn bị hạn chế.
Trước tình hình đó, Sawaco tập trung đảm bảo cấp nước ổn định, liên tục, duy trì chất lượng, áp lực và lưu lượng; đồng thời tăng cường xử lý sự cố, ưu tiên khu vực áp lực yếu. Công tác dự báo nhu cầu trong dịp lễ, Tết và mùa khô cũng được chú trọng để tối ưu vận hành hệ thống.
Để hiện thực hóa các mục tiêu đã đề ra, Tổng Công ty triển khai đồng bộ nhiều nhóm giải pháp từ nguồn, nhà máy đến mạng lưới phân phối và công tác ứng phó sự cố.
Tất cả các nhà máy và trạm cấp nước trên địa bàn Thành phố như cụm Nhà máy nước Thủ Đức, cụm Nhà máy nước Tân Hiệp, Nhà máy nước ngầm Tân Phú… luôn sẵn sàng vận hành tối đa theo điều độ.
Tổng Công ty đồng thời phối hợp chặt chẽ với ngành điện lực để bảo đảm nguồn điện ổn định, liên tục; tăng cường phối hợp với các đơn vị quản lý hồ Dầu Tiếng, hồ Trị An nhằm kiểm soát chất lượng nguồn nước thô đầu vào.
Chất lượng nước sau xử lý được kiểm soát nghiêm ngặt, bảo đảm đáp ứng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia QCVN 01-1:2024/BYT của Bộ Y tế. Các nhà máy chủ động chuẩn bị đầy đủ vật tư, hóa chất, thiết bị dự phòng; thực hiện bảo trì, bảo dưỡng định kỳ để sẵn sàng ứng phó khi xảy ra sự cố, đặc biệt tại các trạm bơm, nhà máy xử lý và tuyến ống truyền tải chính.
Trước nguy cơ xâm nhập mặn và tác động của biến đổi khí hậu, Tổng Công ty xây dựng các kịch bản điều phối công suất giữa các nhà máy, sẵn sàng vận hành các trạm cấp nước dự phòng theo kế hoạch cấp nước an toàn. Các giải pháp cấp nước tạm thời như xe bồn, túi nước được chuẩn bị để phục vụ các khu vực trọng yếu khi cần thiết.
Ở cấp độ mạng lưới, các đơn vị quản lý chủ động rà soát hiện trạng, xây dựng phương án điều phối nhằm tăng áp lực và lưu lượng cho các khu vực nước yếu, đặc biệt là khu vực cuối nguồn. Các biện pháp như điều tiết van, đấu nối tăng áp, kiểm tra và sửa chữa kịp thời hệ thống van, đồng hồ tổng, trụ cứu hỏa được triển khai đồng bộ.
Công tác phối hợp với lực lượng phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ được duy trì thường xuyên để bảo đảm các trụ cứu hỏa luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Bên cạnh đó, việc súc xả mạng lưới định kỳ và đột xuất được thực hiện nhằm bảo đảm chất lượng nước sinh hoạt. Công tác tuần tra, bảo vệ các tuyến ống nước thô và ống truyền tải nước sạch được tăng cường; phối hợp với chính quyền địa phương xử lý tình trạng lấn chiếm hành lang an toàn tuyến ống, bảo đảm vận hành an toàn, liên tục.
Các trạm cấp nước dự phòng cũng được vận hành thử, bảo trì định kỳ để sẵn sàng đưa vào hoạt động khi cần thiết.
Trong trường hợp xảy ra sự cố, Sawaco kích hoạt ngay các phương án ứng phó theo từng cấp độ, phân công rõ trách nhiệm và tăng cường điều phối giữa Tổng Công ty với các đơn vị trực thuộc.
Nguồn nhân lực, vật tư, phương tiện và thiết bị sửa chữa luôn trong trạng thái sẵn sàng để xử lý nhanh các sự cố rò rỉ, xì bể, đặc biệt trên các tuyến ống truyền tải chính. Các phương án cấp nước bằng xe bồn tới bệnh viện, trường học và khu dân cư trọng điểm cũng được chuẩn bị nhằm bảo đảm nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của người dân.
Với sự chuẩn bị chủ động và đồng bộ, Sawaco hướng tới mục tiêu bảo đảm cấp nước an toàn, ổn định, phục vụ hiệu quả nhu cầu sinh hoạt và phát triển đô thị của TP.HCM trong mùa khô năm 2026.