Đêm 31-3, hàng loạt xe taxi tự lái Apollo Go bất ngờ “chết cứng” giữa đường tại Vũ Hán – TP được xem là một trong những trung tâm robotaxi lớn nhất Trung Quốc. Từ 20h57, trung tâm 122 liên tục nhận cuộc gọi từ hành khách mắc kẹt, nút báo tình trạng khẩn cấp và kênh liên lạc trong xe hoạt động không hiệu quả.
Sự cố không gây ra thương vong, nhưng nhanh chóng châm ngòi cho những câu hỏi lớn về độ tin cậy của xe tự lái – không chỉ ở Trung Quốc mà với cả ngành công nghiệp robotaxi toàn cầu.
Cảnh sát giao thông Vũ Hán xác định nguyên nhân ban đầu là lỗi hệ thống, trong khi tổng đài Apollo Go cho rằng sự cố liên quan đến mạng. Đến nay, Baidu vẫn chưa công bố nguyên nhân cụ thể.
Một hành khách kể lại trên trang Đại Hà Báo rằng khi xe đột ngột dừng trên cầu vượt vành đai, ông không dám tự ý ra ngoài dù cửa vẫn có thể mở, vì xung quanh là dòng phương tiện di chuyển với tốc độ cao.
Tạp chí Autoweek nhận định robotaxi có xu hướng dừng lại khi gặp lỗi kỹ thuật hoặc tình huống khó xử lý, đặc biệt khi hệ thống phụ thuộc vào kết nối hoặc điều khiển tập trung.
Theo ông Chu Khắc Lực – Viện trưởng Viện Nghiên cứu kinh tế mới Trung Quốc, đây là trạng thái rủi ro tối thiểu, và cách xử lý phổ biến trong ngành là khi hệ thống nhận thấy việc tiếp tục di chuyển không đảm bảo an toàn, xe sẽ chủ động giảm tốc hoặc dừng lại chờ xử lý.
Đây không phải lần đầu tiên kịch bản này xảy ra. Cuối năm 2025, Hãng robotaxi Waymo của Mỹ cũng rơi vào tình huống tương tự khi một trạm đèn tín hiệu ở San Francisco mất điện, khiến hàng loạt xe dừng tại chỗ vì thuật toán không thể xác nhận độ an toàn của ngã tư.
Theo nền tảng The Paper, Apollo Go từng công bố sở hữu 10 lớp dự phòng an toàn, bao gồm cảm biến, tính toán, định vị, phanh, lái, nguồn điện và mạng 5G. An toàn về mặt thuật toán chưa chắc đã là an toàn giao thông trong thực tế.
Ông Kỷ Tuyết Hồng, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đổi mới công nghiệp ô tô thuộc Đại học Công nghệ Bắc Kinh, nhận định taxi tự lái của Trung Quốc hiện vẫn ở giai đoạn vận hành thử nghiệm mở rộng và còn tồn tại những vấn đề về vận hành lẫn quản lý.
Apollo Go bắt đầu triển khai dịch vụ taxi không người lái tại Vũ Hán từ tháng 8-2022 với khoảng 20 xe. Sau nhiều lần mở rộng, Vũ Hán trở thành TP có quy mô vận hành lớn nhất của hãng, đạt điểm hòa vốn tính theo từng phương tiện vào quý 2-2025.
Báo cáo tài chính của Baidu cho thấy trong quý 4-2025, dịch vụ này thực hiện 3,4 triệu chuyến đi không người lái, tăng hơn 200% so với cùng kỳ. Đến tháng 2-2026, tổng số chuyến của Apollo Go trên toàn cầu đã vượt 20 triệu, phủ rộng 26 TP.
Đà tăng trưởng đó đặt trong bức tranh chung của toàn ngành: tính đến ngày 13-3, đội xe của các hãng dẫn đầu như Pony.ai, Apollo Go và WeRide đều vượt 1.000 chiếc. Riêng Pony.ai và WeRide đặt mục tiêu năm 2026 lần lượt là trên 3.000 và 2.600 xe, theo báo cáo của Công ty chứng khoán Huayuan.
Tháng 1-2026, Thượng Hải công bố kế hoạch thúc đẩy ứng dụng quy mô lớn công nghệ tự lái cấp độ L4 trong taxi, xe buýt và vận tải, với mục tiêu đến năm 2027 phục vụ hơn 6 triệu lượt hành khách và vận chuyển trên 800.000 TEU hàng hóa. Thâm Quyến cũng vừa công bố kế hoạch đẩy nhanh thương mại hóa xe thông minh kết nối và mở rộng thử nghiệm robotaxi trên phạm vi toàn TP.
Tuy nhiên tốc độ mở rộng này đang vượt trước năng lực quản lý. Báo Kinh Tế Tham Khảo, trực thuộc Tân Hoa xã, dẫn ý kiến một doanh nghiệp vận hành trong ngành nhận định rằng sự cố tại Vũ Hán không chỉ liên quan đến công nghệ, mà còn bộc lộ hạn chế trong khâu điều phối, phản ứng hiện trường và hỗ trợ hành khách khi nhiều xe cùng gặp trục trặc.
Các chuyên gia trao đổi với tờ Kinh Tế Tham Khảo đề xuất xây dựng nền tảng giám sát vận hành tự lái cấp quốc gia, đồng thời sớm hoàn thiện các phương án ứng phó với gián đoạn mạng, sập hệ thống hoặc tấn công mạng khi robotaxi bước vào vận hành quy mô lớn.
Vợ chồng tôi cưới nhau hơn 4 năm, có 2 đứa con nhỏ. Ba năm, 2 đứa trẻ lần lượt chào đời. Có người bảo đó là niềm hạnh phúc lớn. Nhưng cùng với niềm vui nghe tiếng cười con trẻ là những đêm thức trắng, những bữa cơm ăn vội, những lần ôm con sốt cao co giật phải ôm con chạy vào bệnh viện lúc nửa đêm.
Vợ tôi từng làm ở một công ty luật. Công việc ổn định, môi trường tử tế, đồng nghiệp tốt. Đến khi sinh con đầu lòng, vì là sinh non, con cần mẹ chăm nhiều hơn những đứa trẻ bình thường nên cô ấy tạm nghỉ việc.
Đứa đầu mới 3 tuổi thì sinh đứa thứ 2. Những dự định quay trở lại văn phòng cứ lùi dần theo từng cơn ho, từng trận sốt, từng lần con quấy khóc vì mọc răng hay đổi thời tiết của hai đứa nhỏ.
Chúng tôi sống riêng. Ông bà nội, ông bà ngoại không ở quá xa những cũng chẳng gần để chạy qua chạy lại đỡ đần. Vả lại, người già cũng có cuộc sống của người già. Tôi không muốn phiền hà bố mẹ hai bên, càng không nghĩ chăm cháu là trách nhiệm ông bà phải làm.
Chúng tôi thuê một bác hàng xóm ở gần sang phụ vài tiếng mỗi ngày. Công việc cũng chẳng có gì lớn lao. Có hôm bác sang bế con giúp để vợ tôi tranh thủ tắm. Có hôm, bác nấu giúp bữa cơm hay lau dọn cái nhà. Có hôm, bác trông em bé để mẹ đưa anh lớn đi khám, đi nhà trẻ. Tôi chấp nhận bỏ ra một khoản, đổi lại là vài giờ đồng hồ để vợ được ngồi ăn bữa cơm còn nóng, được chợp mắt khi đêm trước gần như thức trắng.
Tôi từng nghĩ đó là một quyết định bình thường. Người có điều kiện thì thuê người phụ giúp. Người không có thì tự xoay xở. Cuộc sống vốn vẫn như thế. Nhưng hóa ra điều bình thường với mình lại không bình thường trong mắt người khác.
Mỗi lần mẹ tôi đến chơi, nhìn thấy bác hàng xóm đang quét nhà hay bế cháu, mẹ lại lắc đầu. Mẹ bảo con dâu đã nghỉ làm ở nhà rồi thì còn thuê người làm gì. Một người ở nhà chỉ có việc chăm con, lo cơm nước có gì nặng nhọc đâu mà không kham nổi. Nhà chỉ một người đi làm thì nên chi tiêu tiết kiệm, vất vả một chút có sao.
Tôi hiểu vì sao mẹ nói vậy. Cuộc đời mẹ đầu tắt mặt tối với ruộng đồng để nuôi mấy anh em tôi. Ngày ấy đâu có máy giặt, đâu có điều hòa, đâu có robot hút bụi, càng không có khái niệm thuê người giúp việc nhưng mọi chuyện đều đâu vào đó cả.
Nhưng tôi cũng hiểu vợ mình. Một đứa trẻ đã đủ khiến người lớn bận rộn. Hai đứa trẻ cách nhau rất gần, lại thường xuyên ốm đau, thì đó không còn là chuyện chăm con đơn thuần nữa. Nó là một guồng quay gần như không có giờ nghỉ. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy cô ấy ở nhà. Chỉ người sống cùng mới biết có những hôm đến 11h trưa, cô ấy vẫn chưa kịp ăn bữa sáng.
Có một lần mẹ lên nhà tôi chơi chừng một tuần. Vừa thấy bác hàng xóm sang phụ giúp, mẹ đã tỏ rõ sự không hài lòng. Mẹ bảo từ mai không cần sang nữa, ở đây đã có mẹ rồi. Bác ấy nghe vậy thì ái ngại, lặng lẽ xin phép về.
Những ngày mẹ ở đó, đúng là mẹ quán xuyến hết việc nhà, chăm cháu cũng rất chu đáo. Nhưng tôi biết rồi mẹ sẽ về. Còn cuộc sống của vợ chồng tôi vẫn tiếp tục như cũ, với 2 đứa trẻ còn quá nhỏ suốt ngày đau ốm và những bận rộn khó gọi thành tên.
Tôi không muốn mẹ nghĩ con dâu lười biếng. Càng không muốn vợ cảm thấy những cố gắng của mình không được nhìn nhận. Hai người phụ nữ đều yêu gia đình theo cách riêng. Chỉ tiếc rằng giữa 2 cách yêu ấy lại tồn tại một khoảng cách mà tôi chưa biết phải lấp đầy như thế nào.
Mẹ vẫn hay tự hào kể về ngày xưa, cái thời một mình mẹ vừa làm nông vất vả, vừa tự tay nuôi nấng 3 anh em tôi khôn lớn mà chẳng cần đến một ai phụ đỡ. Với mẹ, đó là tiêu chuẩn vàng của một người phụ nữ đảm đang. Chính vì đã đi qua ngần ấy gian truân, mẹ lại càng không muốn con dâu bây giờ sướng quá rồi sinh hư, ỷ lại vào người khác mà quên đi bổn phận của mình.
Tôi chưa bao giờ trách mẹ. Người từng đi qua những ngày bữa đói bữa no thường rất quý đồng tiền. Trong suy nghĩ của mẹ, con dâu đã nghỉ làm thì việc chăm con, dọn dẹp, cơm nước là điều đương nhiên. Thuê thêm người nghĩa là tốn kém. Mà đã tốn kém thì trước hết phải tự mình gánh được đã. Đó là cách sống đã nuôi lớn cả một gia đình.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải là vài lời trách. Điều khiến tôi suy nghĩ là đôi khi những người phụ nữ lại vô tình đặt lên vai nhau những tiêu chuẩn khắt khe nhất. Mẹ từng vất vả nên mong con dâu cũng chịu được như mình.
Tôi vẫn nhớ có người từng nói, sự tiến bộ không phải là con cháu chịu khổ giỏi như cha ông, mà là cha ông đã chịu khổ để con cháu không còn phải chịu khổ như trước. Nghĩ đến câu ấy, tôi cứ thấy lòng mình lặng đi. Nếu ngày xưa không có máy giặt thì hôm nay mình dùng máy giặt đâu phải là lười.
Dẫu vậy, tôi vẫn chưa từng cãi mẹ. Tôi biết có những điều không thể phân thắng bại bằng vài câu lý lẽ. Mẹ nói từ trải nghiệm của mẹ. Tôi quyết định từ hoàn cảnh của gia đình mình. Chỉ mong thời gian sẽ khiến mọi người hiểu nhau hơn, thay vì cố chứng minh ai đúng ai sai. Gia đình vốn không phải là một phiên tòa.
Vì thế tôi muốn hỏi những người đọc đến đây một điều rất chân thành. Nếu là bạn, trong hoàn cảnh vợ nghỉ việc để ở nhà chăm 2 con nhỏ, gia đình có điều kiện thuê thêm 1 người phụ giúp vài giờ mỗi ngày, bạn có thuê không? Hay bạn sẽ để vợ tự xoay xở vì cho rằng đó là bổn phận của người “xây tổ ấm”?
Đây là hoạt động thuộc dự án truyền thông Mind Back (tạm dịch "Lấy lại sự tỉnh táo cho tâm trí") của sinh viên, được triển khai từ tháng 1 đến tháng 4-2026.
Dự án hướng tới nhóm công chúng trẻ Việt Nam từ 18-24 tuổi với thông điệp "Clean Feed - Clear Mind", nghĩa là khi người dùng chủ động lọc bớt nội dung AI chất lượng thấp, thông tin sẽ "sạch" hơn, từ đó đầu óc bớt quá tải, bớt nhiễu và lấy lại sự tập trung.
Trương Thanh Yến Quỳnh - sinh viên chuyên ngành truyền thông đa phương tiện, Trưởng dự án - cho biết thuật ngữ "AI slop" chỉ các nội dung số chất lượng thấp, thiếu logic, được tạo ra hàng loạt bằng công nghệ AI và có thể khiến người dùng cuốn vào thói quen xem nội dung một cách vô thức.
Triển lãm Nhiễu số tạo ra không gian nghệ thuật đương đại, sử dụng ngôn ngữ thị giác và các hình thức ẩn dụ để tái hiện tình trạng nhiễu nội dung trong môi trường số. Một số tác phẩm tranh vẽ được tích hợp công nghệ thực tế tăng cường (AR), trong đó có các bức tranh do chính sinh viên thực hiện.
Triển lãm hướng người xem nhìn lại chính thói quen tiêu thụ nội dung trên mạng xã hội; đồng thời khuyến khích những hành động cụ thể như dừng lại vài giây trước khi xem tiếp, bấm "không quan tâm", bỏ theo dõi các nguồn nội dung kém chất lượng và ưu tiên lựa chọn những kênh thông tin có giá trị.
Triển lãm mở cửa miễn phí cho tất cả những ai quan tâm đến môi trường truyền thông số, đặc biệt là người trẻ.
Tôi 28 tuổi trai tân cao 1,8m, ngoại hình được đánh giá là ưa nhìn. Vợ tôi 43 tuổi, làm mẹ đơn thân. Cô ấy có một căn biệt thự ở ngoại ô, một chiếc Mercedes lăn bánh hàng ngày và một sổ tiết kiệm đủ để tôi không phải lo nghĩ gì. Và tôi lấy cô ấy một phần vì những thứ đó...
Nhiều người đàn ông vẫn ôm khư khư cái lý tưởng: “Đàn ông là phải làm trụ cột gia đình, phải mua nhà, tậu xe rồi mới cưới vợ”. Họ tự đặt lên vai mình một áp lực khổng lồ, cắm đầu cày cuốc ngày đêm, bán rẻ tuổi trẻ, sức khỏe chỉ để đổi lấy một căn hộ chung cư trả góp trong 20 năm. Còn tôi? Tôi từ chối cái bản lĩnh đó.
Lần đầu tiên gặp Mai, vợ tôi bây giờ, tôi chỉ là nhân viên phòng marketing, lương tháng hơn 20 triệu đồng, đi xe máy và ở nhà thuê.
Mai khi ấy là đối tác của công ty tôi, một người phụ nữ chững chạc, toát lên sự tự tin của một người đã nắm trong tay cả quyền lực và tài chính. Khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò, sự chênh lệch không chỉ nằm ở những nếp nhăn nơi khóe mắt, mà còn ở con số dư trong tài khoản.
Bạn bè tôi hỏi: “Mày đi cạnh bà ấy không thấy ngại à?”. Tôi hỏi ngược lại: "Tại sao phải ngại?".
Cái tôi của đàn ông không đẻ ra tiền, càng không mua được thời gian. Đàn ông truyền thống thích lấy những cô gái trẻ đẹp, ngây thơ, tài chính kém hơn mình để dễ bề thị uy. Còn tôi, tôi ngưỡng mộ sự thành đạt của Mai. Việc thừa nhận vợ mình giỏi hơn, giàu hơn không làm tôi bớt đi sự nam tính. Điều đó chỉ chứng minh rằng tôi đủ tự tin để đứng cạnh một con hổ, thay vì đi tìm một con mèo con để ra oai.
Nếu một cô gái 25 tuổi, lương 10 triệu đồng cưới một đại gia 40 tuổi có nhà, có xe, có người sẽ tặc lưỡi: “Số con bé ấy sướng, chuột sa chĩnh gạo”. Người ta coi đó là chuyện hiển nhiên, là phần thưởng cho nhan sắc của thanh xuân.
Nhưng nếu một chàng trai 28 tuổi cưới người phụ nữ 43 tuổi giàu có, anh ta lập tức trở thành kẻ mạt hạng, là chó chui gầm chạn. Tôi thấy tiêu chuẩn kép của xã hội thật nực cười! Tại sao phụ nữ có quyền tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc về kinh tế, còn đàn ông làm điều tương tự lại bị coi là bất tài?
Mai từng nói với tôi: "Phụ nữ đến tầm tuổi của em, tiền bạc không còn là vấn đề. Cái em cần là một người đàn ông đủ bao dung, đủ sức khỏe, và đủ thông minh để không cảm thấy tự ti trước em".
Và đó là sự thật mà những gã đàn ông ngoài kia vì mải mê bảo vệ lòng tự ái đã không thể nhìn ra. Những người phụ nữ thành đạt không cần một người đàn ông để nuôi họ. Họ cần một đối tác, một người đồng hành mang lại giá trị cảm xúc.
Việc tôi lấy vợ giàu, lớn tuổi hơn không có nghĩa là tôi mất quyền làm chồng. Trong gia đình, tôi vẫn là bờ vai để Mai tựa vào khi mệt mỏi, vẫn là người đàn ông che chở cho cô ấy trước những sóng gió dư luận.
Mỗi người có một vạch xuất phát và một con đường riêng để đến đích. Có người chọn đi bộ 20 năm, đổ máu và nước mắt để tự mua gạch xây nhà. Tôi chọn bước lên chiếc xe có sẵn của vợ, cầm vô lăng và lái nó đi xa hơn, nhanh hơn.
Tôi thấy mình lựa chọn như vậy đâu có sai? Có ai đồng quan điểm với tôi không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.