Tôi làm cho một quán cháo đêm gần bến xe. Quán nhỏ mà đông kinh khủng. Người say rượu, người chạy xe tải, sinh viên làm đêm, người bán hàng rong, đủ kiểu khách hàng. Từ 9h tối đến nửa đêm, khói cháo bốc nghi ngút như sương mù dưới ngọn đèn vàng cũ kỹ.
Bà chủ tên Hạnh, hơn tôi 10 tuổi. Người đàn bà ấy đã qua 2 đời chồng. Chị không đẹp, nhưng có cái vẻ từng trải khiến người khác vừa nể vừa ngại. Chị nói ít. Những lúc ngồi tính tiền, mặt chị lạnh như người không còn tha thiết điều gì nữa.
Có lần, tôi kêu chủ trọ tăng giá tiền phòng, chị bảo dọn đến quán mà ở cho đỡ chi phí. Chị cho tôi cái giường xếp cạnh kho gạo. Đêm nào cũng như đêm nào, tôi nằm nghe tiếng xe ngoài đường, rồi ngủ quên trong những suy nghĩ mông lung. Ba mươi lăm tuổi mà tôi chẳng có nổi căn nhà hay người đàn bà chờ cửa.
Đêm nọ trời mưa lớn. Quán nghỉ sớm. Tôi với chị uống vài lon bia cho đỡ lạnh. Chị không uống được bia nên chỉ hơn một lon đã say và khóc. Chị kể tôi nghe về quá khứ, về 2 người chồng, một người vũ phu, một người lăng nhăng trai gái. Rồi chị ngồi dựa vào lưng tôi, cả hai cùng im lặng
Tôi không biết mình đã bắt đầu có tình cảm với chị lúc nào. Có lẽ là vào lúc thấy người phụ nữ luôn bận rộn, coi kiếm tiền quan trọng hơn cả mạng sống ấy ngồi khóc. Tôi chẳng thể làm gì giúp chị, chị có thể cho chị dựa vào bờ vai của mình để nghỉ ngơi.
Thật ra, có vài lần, tôi đã bóng gió với chị việc chị có thể đón nhận tình cảm của tôi không. Chị chỉ cười, không nói. Nhưng khách quen đến quán rất tinh ý. Họ bắt đầu xì xào. Có người còn nói thẳng “bà chủ tuyển được chàng phi công trẻ nhỉ?”. Tôi nóng mặt lắm. Nhưng chị Hạnh chỉ cười. Chị càng bình thản, tôi lại càng thấy thương.
Vài tuần trước, tôi về quê giỗ bố, chị ngỏ ý muốn về cùng thắp hương cho bố tôi. Tôi ngại lắm nhưng vẫn chở chị đi. Trên đường, chị mặc chiếc áo xanh, ngồi sau ôm lưng tôi như cô gái trẻ. Có lúc tôi quên mất chị ngoài 40 tuổi.
Vừa nhìn thấy khách, mẹ kéo tôi ra góc sân hỏi nhỏ: “Cô ta là ai thế?”. Tôi nói đó là chủ nơi tôi làm việc, cũng là người tôi yêu. Mặt mẹ tôi tái đi như vừa nghe tin dữ. Bà nhìn chị Hạnh từ đầu đến chân rồi bật khóc.
Bữa cơm chiều hôm ấy nặng nề. Chị Hạnh lễ phép gắp thức ăn cho mẹ tôi nhưng bà không động đũa. Đến tối, mẹ bảo tôi lánh mặt. Bà muốn nói chuyện riêng với chị Hạnh.
Tôi không biết mẹ đã nói với chị những gì. Nhưng liền sau đó, chị nói có việc bận, xin phép mẹ tôi rời đi ngay. Lúc tiễn chị ra cổng, chị nói với tôi: “Mẹ nhiều tuổi rồi. Người già vui nhờ con. Thôi thì, mình đừng làm mẹ buồn nữa”. Tôi chở chị ra bắt xe, lòng buồn man mác.
Tôi biết lý do mẹ phản đối. Nhưng trong tình yêu, chẳng phải quan trọng nhất là hai người yêu nhau hay sao? Tối đó, tôi ngồi với mẹ, tâm sự rất nhiều. Tôi kể về cuộc đời chị và những bất hạnh đã từng. Tôi yêu chị và chỉ muốn dùng tình yêu của mình che mờ những vết thương cũ. Chẳng lẽ phụ nữ đã từng đổ vỡ, đã lớn tuổi thì không xứng đáng được yêu, được hạnh phúc nữa hay sao?
Mẹ ngồi lắng nghe, mãi mới cất tiếng: “Mẹ không chê gì người ta, chỉ sợ con nông nổi nhất thời lại làm tổn thương họ thêm lần nữa. Nếu con đã chắc chắn đó là người con muốn gắn bó, mẹ chỉ mong con hạnh phúc mà thôi”.
Tôi trở lại quán, chị Hạnh lại lầm lì như cũ. Chị bảo tôi tìm phòng trọ chuyển đi, chị sẽ tăng lương coi như hỗ trợ tiền thuê phòng. Tôi biết, chị đã có quyết định của mình rồi. Sự dứt khoát của chị đã thể hiện điều ấy rất rõ.
Tôi cầm 2 bàn tay của chị, bàn tay chai sần vì vất vả nhưng rất ấm áp: “Mẹ tôi nói, lần sau về quê, chị nên thay đổi cách xưng hô dần cho quen. Để mẹ chọn ngày đẹp đón chị về làm người một nhà”.
Nghe tôi nói xong, chị sững người, hốc mắt đỏ hoe. “Gọi mẹ anh bằng mẹ, ngại nhỉ?”, chị cúi đầu nói, dáng vẻ hệt như cô gái vừa biết yêu. Tôi cũng xúc động không kém. Tôi tin mình và chị sẽ hạnh phúc…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi viết những dòng này không phải để trách móc vợ, càng không có ý ngăn cản tình cảm chị em của cô ấy. Điều khiến tôi trăn trở là cảm giác cuộc hôn nhân của mình đang dần bị lép vế trước mối quan hệ quá gắn bó giữa vợ và chị gái.
Vợ chồng tôi kết hôn 11 năm, có 1 bé đang học tiểu học. Vợ tôi là con thứ trong gia đình có 2 chị em, từ nhỏ rất thân thiết với chị gái. Chị vợ là người giỏi giang, tháo vát. Chị học cao, làm công việc có vị trí trong xã hội, được cả nhà yêu quý và nể trọng. Tôi cũng công nhận chị gái vợ là chỗ dựa tinh thần cho cả nhà. Thậm chí bố mẹ vợ cũng rất chiều chuộng, phần nào nhún nhường chị ấy.
Bản thân tôi chưa từng có mâu thuẫn hay ác cảm gì với chị. Thế nhưng sau nhiều năm kết hôn, tôi nhận ra chị vợ dường như có ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống của vợ chồng tôi.
Mỗi khi nghĩ đến việc đi đâu, làm gì, vợ đều ưu tiên hỏi ý kiến hoặc sắp xếp theo lịch của chị gái trước. Những dịp cuối tuần, nghỉ lễ hay các chuyến đi chơi, nếu có chị gái tham gia thì vợ rất hào hứng, chuẩn bị từ rất sớm. Ngược lại, những kế hoạch chỉ có hai vợ chồng mà tôi đề xuất lại thường không nhận được sự quan tâm tương tự.
Tôi chạnh lòng vì vợ không vun đắp thời gian riêng cho tổ ấm nhỏ của mình. Mỗi khi tôi muốn hai vợ chồng đi đâu đó cùng nhau, cô ấy thường muốn rủ thêm chị gái hoặc vợ chồng chị, gia đình bên ngoại đi cùng. Nếu tôi nói muốn có không gian riêng cho vợ chồng, cô ấy lại cho rằng tôi suy nghĩ tiêu cực hoặc không hòa đồng.
Vừa rồi, hai vợ chồng tôi lên kế hoạch đưa con đi nghỉ mát ở Phú Quốc sau khi con kết thúc kỳ thi cuối cấp. Khi biết chuyện, chị gái gọi điện nói đại ý rằng: "Lâu rồi cả nhà chưa tụ họp, hay đổi sang đi chung cả nhà đi". Ngay lập tức, vợ tôi hủy kế hoạch đi Phú Quốc và chuyển sang đi Quảng Ninh với đại gia đình. Tôi rất hụt hẫng vì tình huống này.
Những tình huống tương tự diễn ra khá thường xuyên. Nhiều lần như vậy khiến tôi có cảm giác mình không phải người được ưu tiên đầu tiên trong cuộc sống của vợ.
Không chỉ vậy, cảm xúc của vợ dường như cũng phụ thuộc rất nhiều vào chị gái. Nếu chị ấy vui vẻ, mọi thứ đều thuận lợi. Nhưng chỉ cần giữa hai chị em có chuyện không như ý, tâm trạng của vợ tôi lập tức bị ảnh hưởng, kéo theo bầu không khí trong gia đình nhỏ của chúng tôi cũng trở nên nặng nề.
Mỗi khi vợ từ chối một cuộc hẹn hay một lời nhờ vả từ chị gái, cô ấy đều bị ám ảnh bởi cảm giác mình đang phụ bạc người thân. Vài năm gần đây, tôi thấy chị vợ hay bị áp lực công việc, tâm trạng thất thường, buồn phiền nhiều. Tôi thông cảm cho điều đó, nhưng tôi không thích chị ấy trút mọi điều tiêu cực lên vợ tôi. Có lúc tôi nghe chị gái nói những câu như "Chị chỉ có mỗi em là người thân để tâm sự", hay "Sau này chị có chuyện gì chắc cũng chẳng biết trông cậy vào ai".
Có thể với người ngoài đó chỉ là những lời trách yêu thương, nhưng với vợ tôi, chúng dường như có sức nặng rất lớn. Cô ấy luôn lập tức gác lại mọi việc để chạy đến bên chị gái.
Thi thoảng, chị vợ còn dựa vào vai vế "bề trên" để phán xét cách sống, cách chi tiêu, thu nhập của vợ chồng tôi, chê tôi không có chí tiến thủ. Khi nhà tôi sửa nội thất, vợ cũng hỏi ý kiến chị gái mà không cần tham khảo ý kiến tôi.
Tôi từng góp ý rằng mỗi người trưởng thành đều cần có cuộc sống riêng, gia đình riêng. Việc yêu thương, gắn bó với anh chị em ruột trong nhà là điều đáng quý, nhưng hôn nhân cũng cần được ưu tiên và nuôi dưỡng. Nhưng vợ cho rằng tôi đang quá nhạy cảm và suy nghĩ nhiều.
Điều khó xử là tôi không thể ngăn cản hay làm nặng nề câu chuyện. Vợ vẫn là người nhẹ nhàng trong gia đình, không cãi vã, không làm điều gì sai trái. Thậm chí, cô ấy còn gánh vác kinh tế chính trong nhà tôi. Nhưng sự ưu tiên dành cho chị gái xuất hiện trong rất nhiều việc nhỏ hằng ngày, đủ để tôi lo sợ về việc vợ bị chị ấy "thao túng tâm lý".
Điều tôi mong là vợ có thể có chính kiến trong mối quan hệ với chị gái, tách bạch giữa gia đình và tổ ấm riêng.
Liệu tôi có đang quá ích kỷ khi mong muốn điều đó? Hay thực sự đã đến lúc vợ cần nhìn lại ranh giới giữa tình thân và trách nhiệm vun đắp cho cuộc hôn nhân của chính mình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trong bối cảnh thế giới ngày càng bất ổn, cùng với làn sóng chuyển dịch sản xuất theo chiến lược “Trung Quốc +1”, các quốc gia thuộc khu vực sông Mekong đang nổi lên như những điểm đến tiềm năng trong quá trình tái cấu trúc chuỗi cung ứng tại châu Á. Trong đó, Việt Nam được A.P. Moller - Maersk đánh giá là tâm điểm của xu hướng này.
Ngày 2-4 tại TP.HCM, phát biểu tại hội nghị Connexions 2026, ông Kevin Stuart Burrell, Giám đốc điều hành khu vực Mekong của A.P. Moller - Maersk, cho rằng mức độ bất định chưa từng có của kinh tế toàn cầu đang buộc các doanh nghiệp phải điều chỉnh chiến lược chuỗi cung ứng.
Theo ông, căng thẳng Mỹ - Trung thúc đẩy chiến lược “Trung Quốc +1”, khiến các chuỗi cung ứng vốn phụ thuộc vào Trung Quốc phải đa dạng hóa. Nhiều doanh nghiệp đang đẩy mạnh tái cấu trúc mạng lưới sản xuất và logistics nhằm giảm phụ thuộc vào một thị trường duy nhất.
Trong bối cảnh đó, khu vực sông Mekong, bao gồm các nước Trung Quốc, Myanmar, Lào, Campuchia, Thái Lan và Việt Nam, nổi bật là điểm đến tiềm năng để quản trị rủi ro chuỗi cung ứng. “Dù rủi ro vẫn hiện hữu, khu vực này, đặc biệt là Việt Nam, sở hữu những lợi thế rõ ràng nếu doanh nghiệp muốn đặt cơ sở sản xuất”, ông Burrell nhận định.
Dưới góc độ vận tải, ông cho rằng khu vực Mekong có lợi thế trong thương mại nội Á, đồng thời ngày càng cải thiện kết nối với Mỹ và châu Âu. Riêng Việt Nam nổi bật nhờ mạng lưới các hiệp định thương mại tự do rộng khắp, giúp tăng khả năng tiếp cận thị trường toàn cầu, cùng với hệ thống hạ tầng logistics, cảng biển và sân bay đang được đầu tư mạnh.
“Chúng tôi đã đầu tư 80 triệu USD vào một cảng container tại Hải Phòng và cam kết thêm 1,7 tỉ USD cho dự án tại Đà Nẵng, cho thấy sự tin tưởng vào tiềm năng của thị trường này”, ông Burrell nhấn mạnh.
Với 35 năm hiện diện tại Việt Nam, A.P. Moller - Maersk hiện cung cấp giải pháp trong ba lĩnh vực chính: vận tải biển, logistics tích hợp và khai thác cảng.
Trả lời Tuổi Trẻ Online, bà Silvia Ding, Giám đốc điều hành khu vực Greater China, cho biết Maersk đang đẩy mạnh kết nối hạ tầng logistics hậu phương với hệ thống cảng biển nhằm hỗ trợ doanh nghiệp tại Việt Nam giảm chi phí và tăng tốc mở rộng ra thị trường toàn cầu.
Ở góc độ triển khai cụ thể, ông Burrell cho biết A.P. Moller - Maersk đang mở rộng đầu tư không chỉ ở cảng biển mà còn sang kho bãi, vận tải đường bộ và năng lực hàng không, nhằm phục vụ cho nhu cầu các doanh nghiệp tại Việt Nam.
Theo ông Burrell, việc Chính phủ Việt Nam đẩy mạnh đầu tư hạ tầng, đặc biệt là giao thông, cho thấy sự quan tâm và phản ánh quyết tâm cải thiện năng lực logistics của nền kinh tế.
Trong bối cảnh Việt Nam đặt mục tiêu phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050, các giải pháp giảm phát thải trong logistics cũng được doanh nghiệp triển khai. “Việc đưa vào vận hành đội xe tải điện tại Việt Nam là một bước thử nghiệm nhằm giảm phát thải trong vận tải nội địa, đồng thời cung cấp thêm lựa chọn vận chuyển phát thải thấp cho khách hàng”, ông Burrell nói thêm.
Tối 31-3, đội tuyển Việt Nam đã thắng Malaysia 3-1 ở lượt trận cuối bảng F vòng loại cuối Asian Cup 2027 diễn ra trên sân Thiên Trường (Ninh Bình).
Kết quả này đưa thầy trò HLV Kim Sang Sik kết thúc vòng loại với ngôi nhất bảng cùng 18 điểm tuyệt đối. Nhưng niềm vui còn lớn hơn nữa, khi đội tuyển Việt Nam tăng 10 bậc trên bảng xếp hạng được cập nhật theo thời gian thực của FiFA.
Cụ thể, chiến thắng trước Malaysia giúp đội tuyển Việt Nam được cộng 9,67 điểm, vươn lên hạng 98 thế giới với 1.225,67 điểm.
Đây là thứ hạng ấn tượng của đội tuyển Việt Nam. Bởi hồi đầu năm, thầy trò HLV Kim Sang Sik còn đứng hạng 108 thế giới sau trận thua Malaysia 0-4 ở lượt đi vòng loại cuối Asian Cup 2027.
Tuy nhiên sau khi Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) có quyết định xử Malaysia thua Việt Nam và Nepal 0-3 vì gian lận trong sử dụng cầu thủ nhập tịch, mọi thứ đã thay đổi.
Đội tuyển Việt Nam được khôi phục lại 13,91 điểm đã bị trừ sau trận thua Malaysia 0-4 hồi tháng 6 năm ngoái, đồng thời cộng thêm 11,08 điểm vì được xử thắng.
Với tổng 24,99 điểm có được, đội tuyển Việt Nam đã vươn lên hạng 103 thế giới theo bảng xếp hạng thời gian thực được FIFA lần đầu công bố hôm 18-3.
Trận giao hữu thắng Bangladesh 3-0 hôm 26-3 tại Hà Nội giúp đội tuyển Việt Nam được cộng thêm 2,38 điểm nhưng vẫn đứng hạng 103 thế giới. Và giờ, thêm trận thắng Malaysia nữa, thầy trò HLV Kim Sang Sik đã tạo bước nhảy vọt.
Đội tuyển Việt Nam dưới thời HLV Park Hang Seo đã từng xếp hạng 92 thế giới vào tháng 8-2021.
Tuy nhiên chuỗi thành tích không tốt dưới thời HLV Philippe Troussier sau đó đã khiến đội tuyển Việt Nam tụt xuống hạng 105 thế giới vào tháng 2-2024. Thậm chí đội tuyển Việt Nam còn tụt xuống hạng 119 vào tháng 10-2024.
Giờ thì dưới sự dẫn dắt của HLV Kim Sang Sik, đội tuyển Việt Nam đang giành nhiều chiến thắng để dần cải thiện thứ hạng trên bảng xếp hạng FIFA.