Hai năm trước, tôi ly hôn vì chồng ngoại tình. Hôm ký đơn, anh ta còn lạnh lùng bảo sống với tôi ngột ngạt và buồn chán như sống với cái máy tính biết đi. Tôi ôm đứa con trai 6 tuổi ra khỏi cuộc hôn nhân ấy chỉ với hai vali quần áo.
Hôn nhân kết thúc nhưng khó khăn thì không. Ban ngày, tôi làm kế toán cho công ty. Tối về nhận thêm sổ sách cho cửa hàng ngoài để kiếm thêm thu nhập. Có hôm mệt quá, tôi ngủ gục trên máy tính.
Tôi vẫn tưởng chỉ cần chăm chỉ thì cuộc đời sẽ thương mình đôi chút. Ai ngờ đến năm thứ hai làm mẹ đơn thân, tôi gây ra một sai sót kinh khủng. Một hợp đồng nhập nguyên liệu bị lệch số liệu suốt nhiều tháng mà tôi không phát hiện ra. Đến lúc kiểm toán nội bộ vào cuộc thì mọi thứ đã quá muộn.
Tôi đã kiểm tra đi kiểm tra lại suốt 3 ngày. Sai sót ấy không phải vài triệu để có thể lấp liếm bằng vài tờ hóa đơn. Đó là 500 triệu đồng, một số tiền mà tôi chưa bao giờ có.
Hôm phó giám đốc gọi tôi vào làm việc, chân tôi run đến mức bước không nổi. Tôi nghĩ đến những tình huống xấu nhất. Nhưng lạ là anh ta không quát tháo gì. Anh chỉ lặng lẽ đóng cửa phòng rồi đưa cho tôi ly nước.
Anh ta nhìn tôi rất lâu rồi nói ai cũng có lúc mắc phải sai sót và việc gì cũng có cách giải quyết. Tôi nghe xong bật khóc ngay tại chỗ. Đợi tôi khóc xong, anh mới chậm rãi bảo, thông tin này công ty chưa trình hồ sơ lên ban giám đốc. Nếu xử lý khéo, có thể biến khoản thất thoát ấy thành lỗi đối tác chậm thanh toán rồi kéo dài thời gian khắc phục.
Tôi nghe mà vừa mừng vừa sợ. Bình thường, anh ta vốn khắt khe với cấp dưới. Ai cũng sợ và không mấy thiện cảm với anh ta. Nhưng với tôi lúc này, anh ấy giống như một ân nhân cứu mạng.
Nhưng, trên đời này làm gì có ai giúp không ai điều gì. Quả nhiên, sau lời mở đầu đó, anh chống tay lên bàn rồi nói nhỏ “chỉ cần em biết điều, anh nhất định sẽ có cách giúp em”. Hai chữ “biết điều” cùng ánh mắt ướt át của anh ta khiến tôi bối rối.
Từ ngày ly hôn, quanh tôi chỉ có hóa đơn, tiền học của con, tiền điện, tiền thuê nhà và những đêm mất ngủ. Tôi gần như không còn nghĩ đến chuyện gì khác, nhất là đàn ông.
Anh nói không cần tôi làm gì quá đáng. Chỉ cần thỉnh thoảng gặp anh, đi ăn cùng anh, trò chuyện với anh lúc vợ đi công tác. Anh bảo vợ chồng anh lạnh nhạt từ lâu. Vợ anh thường xuyên đi nước ngoài, còn anh sống như người độc thân trong chính căn nhà mình.
Từ hôm ấy, ngày nào anh ta cũng nhắn tin hỏi han. Những tin nhắn ấy làm tôi hoảng loạn nhiều hơn cảm động. Đã lâu lắm rồi không ai quan tâm tôi kiểu ấy. Càng ngày tôi càng thấy mình như con cá đang mắc dần vào chiếc lưới mềm.
Đêm nào tôi cũng nhìn con trai ngủ rồi tự hỏi nếu mình mất việc thì hai mẹ con sẽ sống ra sao. Theo phán quyết của tòa, chồng cũ chịu trách nhiệm phụ cấp nuôi con. Nhưng anh ta chỉ gửi tiền vài tháng đầu rồi mất hút. Tôi cần công việc ổn định để nuôi con, dù có thể phải đánh đổi.
Một buổi chiều, vừa đón con về tới nhà thì điện thoại báo tin nhắn đến. Anh ta nhắn rằng tối nay vợ anh đi công tác nước ngoài. Anh muốn cùng tôi ăn tối. Anh còn nhắn thêm bảo tôi đừng sợ, anh không ép buộc gì cả, chỉ muốn nói chuyện với tôi một lát thôi.
Tôi cầm điện thoại rất lâu. Ngoài khung cửa sổ, trời mưa xám xịt. Tự nhiên tôi thấy mình giống nhân vật trong mấy cuốn tiểu thuyết cũ, nơi những người đàn bà nghèo luôn bị dồn đến chân tường rồi phải chọn giữa nhân phẩm và miếng cơm.
Tối ấy, tôi vẫn đến sau khi gửi con chơi bên nhà hàng xóm nhờ trông hộ. Tôi không mặc đẹp, chỉ mặc chiếc váy công sở. Anh ngồi chờ sẵn ở góc trong cùng của nhà hàng, dưới ánh đèn vàng dịu.
Lần đầu tiên, tôi ngồi đối diện cấp trên không phải vì công việc. Anh ta hỏi tôi về chuyện con cái, những khó khăn khi phải một mình nuôi con. Rồi anh ta lại kể về mình, về chuyện vợ chồng lạnh nhạt đã bao lâu, và anh ta thích tôi ở những điểm gì.
Tôi ngồi im. Trong đầu tôi lúc ấy hỗn loạn vô cùng. Một phần muốn đứng dậy bỏ đi. Một phần lại nghĩ nếu mất việc, mẹ con tôi biết bấu víu vào đâu. Người đàn bà từng bị chồng phản bội như tôi lẽ ra phải ghét chuyện chen vào gia đình người khác mới đúng. Nhưng lúc này, tôi lại ngồi đây nghe chồng người khác tán tỉnh mình.
Tôi ra về giữa cơn mưa khuya lạnh buốt. Thành phố lên đèn vàng vọt như đôi mắt người mất ngủ lâu ngày. Nghe con trai ngây thơ nói “mẹ đừng đi làm buổi tối, con chờ mẹ buồn ngủ lắm”, tôi ôm con bật khóc.
Tôi biết, mình đang cần gì và anh ta cần gì. Cuộc đời đôi khi đẩy người ta đến những lựa chọn chẳng ai muốn. Người ngoài nhìn vào dễ nói về đạo đức lắm, nhưng khi đứng trước nguy cơ mất việc, khi không còn gì để đảm bảo cho cuộc sống của mình và con, mấy ai còn đủ bản lĩnh để giữ mình.
Nếu là các bạn, trong hoàn cảnh của tôi, các bạn sẽ chọn cách chịu trách nhiệm cho sai lầm hay chấp nhận bước vào một mối quan hệ đầy nguy hiểm để đổi lấy sự an toàn mà chính mình cũng khinh rẻ?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
"Trường rộng và đẹp quá!" - nhóm học sinh lớp 9 Trường THCS Trần Bội Cơ, phường Chợ Lớn đã thốt lên như thế khi đi tham quan Trường THPT Nguyễn Hiền, phường Bình Thới, TP.HCM.
Đây là một trong những hoạt động của chương trình "Open tour" do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức dành cho phụ huynh, học sinh lớp 9 trước khi đăng ký nguyện vọng vào lớp 10 năm học 2026 - 2027.
Không chỉ đơn thuần đi tham quan, các học sinh lớp 9 còn được trải nghiệm làm học sinh lớp 10 khi tham gia tiết học thử với những môn toán, văn, hóa, sử…; thực hiện các thí nghiệm tại phòng thực hành lý, hóa…; trải nghiệm các trò chơi ở câu lạc bộ…
Theo cô Võ Thị Mai Hương, Phó hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, trường hiện có 21 câu lạc bộ sinh hoạt thường xuyên, tạo sân chơi đa dạng cho học sinh phát triển toàn diện.
Các câu lạc bộ rải khắp cả ba lĩnh vực: học thuật (hóa học, bí ẩn sự sống, hùng biện tiếng Anh, STEM, tâm lý Nguyễn Hiền, tiếng Trung, tiếng Hàn…); kỹ năng (câu lạc bộ an ninh mạng, boardgames, handmade, báo chí truyền thông, văn nghệ…); vận động (bóng rổ, bóng chuyền, cầu lông, gym, vovinam...).
Được biết, Trường THPT Nguyễn Hiền là trường THPT công lập thực hiện mô hình trường giáo dục chất lượng cao, tiên tiến, hội nhập khu vực và quốc tế (thường gọi là trường tiên tiến, hội nhập).
Hiện trường đã được công nhận kiểm định chất lượng giáo dục cấp độ 3; đạt chuẩn quốc gia mức độ 2, đạt tiêu chuẩn trường học số.
Năm học 2026 - 2027, nhà trường dự kiến tuyển 15 lớp 10 (tăng 3 lớp so với năm học trước), sĩ số tối đa mỗi lớp không quá 35 học sinh.
Thầy Thái Quang Cường, Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hiền, thông tin thêm: "Ngoài việc bảo đảm các tiêu chuẩn, tiêu chí của trường tiên tiến, hội nhập, chúng tôi đẩy mạnh việc vận dụng dạy học giải quyết vấn đề, dạy học theo dự án. Nhà trường đẩy mạnh hoạt động nghiên cứu khoa học, đảm bảo môi trường học tập an toàn, không có bạo lực học đường, nâng cao chất lượng công tác tham vấn tâm lý, hướng nghiệp cho học sinh"…
Năm học 2025 - 2026, Trường THPT Nguyễn Hiền có 39 học sinh đạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi lớp 12 cấp thành phố gồm 2 giải nhất, 6 giải nhì và 31 giải ba.
Một số hình ảnh của chương trình "Open tour" do Trường THPT Nguyễn Hiền tổ chức:
Tôi sinh năm 1995, chồng sắp cưới cũng bằng tuổi. Chúng tôi quen nhau từ khi còn rất trẻ, đi cùng nhau qua những năm tháng sinh viên, những ngày mới ra trường với hai bàn tay trắng.
Tính đến nay, chúng tôi đã yêu nhau hơn 10 năm và sống chung gần 7 năm.
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình là kiểu tình yêu mà nhiều người mong muốn có được trong đời. Chúng tôi cùng trưởng thành, cùng vượt qua khó khăn, chứng kiến những giai đoạn quan trọng nhất của nhau. Từ một cô gái đôi mươi đến khi bước sang tuổi 30, thanh xuân của tôi gần như đều gắn với anh.
Suốt những năm đó, dù cũng có cãi vã, giận hờn, tôi chưa từng nghĩ sẽ rời bỏ anh. Tôi tin rồi chúng tôi sẽ có một cái kết đẹp bằng một đám cưới và một gia đình nhỏ. Thế nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng cảm thấy mọi thứ không giống như những gì mình từng tưởng tượng.
Khoảng hơn 1 năm trước, tôi phát hiện anh có qua lại với một cô gái kém 8 tuổi (cô gái đó sinh năm 2003). Mối quan hệ ấy kéo dài khoảng 6 tháng. Họ quen biết nhau khi chồng tôi đi học cao học.
Điều khiến tôi đau đớn không chỉ là việc anh phản bội. Tôi biết anh là người khá vô tâm, ít thể hiện tình cảm. Trong hơn 10 năm yêu nhau, tôi hiếm khi được anh chăm sóc theo kiểu lãng mạn. Thế nhưng với cô gái kia, anh lại hoàn toàn khác.
Anh đưa đón cô ấy đi học. Cô ấy ốm, anh mua thuốc mang đến tận nơi. Anh nhớ giờ giấc sinh hoạt, nhắc nhở chuyện ăn uống. Những điều nhỏ nhặt ấy nghe có vẻ bình thường, nhưng là những điều tôi luôn mong mỏi mà chưa từng nhận được. Tôi từng tự hỏi phải chăng vì ở bên nhau quá lâu nên anh xem sự hiện diện của tôi là điều hiển nhiên.
Qua những đoạn tin nhắn tôi đọc, tôi biết chồng sắp cưới và cô gái kia chưa đi quá giới hạn, ngoài những cái nắm tay, thơm má. Nhưng khi phát hiện chuyện giữa họ, tôi vẫn rất đau khổ. Tôi liên lạc với cô gái kia trong cơn tức giận, mắng chửi cô gái với những lời lẽ nặng nề. Sau đó, mối quan hệ giữa họ dường như chấm dứt.
Chồng sắp cưới không còn nhắc đến cô ấy nữa, họ ngừng nhắn tin, còn tôi cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện đã qua.
Tôi chọn tha thứ cho anh. Một phần vì yêu quá nhiều. Một phần vì chúng tôi đã đi cùng nhau quá lâu để có thể dễ dàng buông bỏ.
Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn ở bên nhau, đã làm lễ ăn hỏi và bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới. Tôi từng nghĩ quyết định kết hôn là dấu mốc chứng minh chúng tôi đã vượt qua mọi sóng gió. Nhưng ngay trước ngày cưới, tôi vô tình đọc được những tin nhắn giữa anh và cô gái ấy.
Đó là tin nhắn cách đây gần 1 tháng, anh gửi để mời cô ấy đến dự đám cưới. Cô gái trả lời rằng bận việc nên không thể tham dự, nhưng gửi 2 triệu đồng qua số tài khoản anh để mừng cưới và nhắn "chúc anh chị trăm năm hạnh phúc".
Tôi không biết vì sao anh lại muốn mời cô ấy. Có thể chỉ là phép lịch sự. Có thể là một lời chào tạm biệt quá khứ. Nhưng chính những tin nhắn sau đó của chồng khiến tôi suy sụp. Anh nhắn xin lỗi cô gái vì đã để tôi mắng chửi và làm ảnh hưởng đến danh dự của cô ấy. Anh nói khi đó mình không đủ can đảm đối diện nên đã chọn cách im lặng.
Tôi đọc đi đọc lại những dòng tin nhắn ấy. Điều khiến tôi đau không phải vì họ còn liên lạc. Điều khiến tôi đau là cảm giác anh luôn dành cho cô ấy một sự trân trọng mà tôi chưa từng nhận được.
Suốt nhiều năm qua, tôi vẫn nghĩ mình là người được lựa chọn cuối cùng. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự là người anh yêu nhất hay chỉ là người ở lại lâu nhất.
Hai tuần qua, tôi nằm cạnh anh mà không ngủ được. Tôi nghĩ về 10 năm thanh xuân đã đi qua. Nghĩ về những lần mình bỏ qua tổn thương để tiếp tục tin tưởng. Nghĩ về đám cưới đã được chuẩn bị, thiệp đã phát, gia đình hai bên đều mong chờ.
Tôi yêu anh. Điều đó chưa bao giờ thay đổi. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận rằng những gì đọc được đã khiến niềm tin trong tôi lung lay dữ dội.
Có lúc tôi muốn chấm dứt tất cả. Có lúc tôi lại nghĩ có thể mình đang quá nhạy cảm với một chuyện đã qua từ lâu. Tôi không biết mình nên lắng nghe lý trí hay cảm xúc.
Liệu việc phát hiện những tin nhắn này trước ngày cưới là dấu hiệu để tôi dừng lại? Hay đó chỉ là một thử thách cuối cùng của một mối tình kéo dài hơn một thập kỷ?
Chỉ còn 3 tuần nữa là đến ngày tổ chức đám cưới. Tôi có nên tiếp tục bước vào cuộc hôn nhân này hay dũng cảm dừng lại trước khi quá muộn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tính tôi hơi trẻ con, thích được quan tâm, đi đâu cũng muốn anh báo một tiếng. Thỉnh thoảng tôi còn giận dỗi vô cớ chỉ vì anh mải làm quên nhắn tin. Bạn bè vẫn bảo tôi hơi thích kiểm soát người yêu, nhưng thực ra chỉ vì tôi yêu nhiều nên lúc nào cũng muốn mình là người được anh ưu tiên.
Đổi lại, bạn trai tôi vốn hiền, ít nói, ít giao du ngoài công việc. Từ trước đến nay anh cũng luôn nghiêm túc trong việc cư xử với nữ giới tôi nên tôi chưa từng phải bận tâm chuyện anh thay lòng đổi dạ.
Cho đến khoảng vài tháng gần đây. Anh có một nhóm đồng nghiệp khá thân ở công ty. Trong nhóm có một chị khoảng 40 tuổi, hơn anh khá nhiều tuổi nên ban đầu tôi chẳng để tâm. Tôi còn nghĩ chắc chỉ như chị em trong cơ quan. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy giữa họ có những điều khiến mình khó chịu.
Mỗi lần công ty đi ăn nhậu, sau khi chương trình kết thúc, cả nhóm của bạn trai tôi lại hẹn nhau đi chơi tiếp. Nếu không phải xuất phát từ cơ quan, bạn trai tôi thường chạy xe máy qua tận nhà đón chị ấy rồi hai người cùng đến điểm hẹn với mọi người. Lúc tan cuộc, anh cũng là người đưa chị về.
Tôi từng thắc mắc anh thì anh bảo là do tiện đường, khuyên tôi không nên để ý chuyện vặt vãnh.
Cho đến một hôm, vô tình cầm điện thoại của bạn trai để xem album ảnh, tôi nhìn thấy tin nhắn chị đồng nghiệp kia rủ anh đi xem triển lãm cây cảnh. Đó không phải là lời rủ cả nhóm, mà là rủ riêng. Sau đó chị ấy bận việc gấp nên nhắn hẹn dịp khác. Vài ngày sau, bạn trai tôi qua đón chị ta đi xem triển lãm ở nơi cách trung tâm thành phố 20km.
Có thể với nhiều người, chuyện đó chẳng có gì đáng nói. Chỉ là đi xem một triển lãm và hai người đều yêu thích cây cối. Nhưng với tôi thì không.
Suốt hơn 2 năm yêu nhau, bạn trai hiếm khi chủ động lên kế hoạch đưa tôi đi đâu xa vào cuối tuần. Nhiều lần tôi rủ anh đi hội sách, triển lãm, anh đều bảo bận hoặc để hôm khác.
Vậy mà khi chị đồng nghiệp ngỏ ý muốn đến triển lãm cây cảnh tổ chức tại địa điểm cách xa 20km và nhờ anh qua đón, anh lại nhận lời rất nhanh.
Có thể anh chỉ nghĩ đó là giúp đỡ, giao lưu cùng đồng nghiệp. Nhưng với tôi, điều khiến mình chạnh lòng là cảm giác anh sẵn sàng dành thời gian và sự nhiệt tình ấy cho một người phụ nữ khác.
Trong nhóm chat công ty, hai người còn thường xuyên trêu ghẹo nhau rất tự nhiên.
Tôi biết mình hay suy nghĩ. Có khi chỉ cần thấy người yêu thân thiết với một cô gái khác là trong lòng đã thấy khó chịu. Nhưng tất cả điều đó cộng lại khiến tôi không thể giả vờ như không có gì.
Không chịu nổi sự nghi ngờ, tôi đã nói chuyện thẳng thắn với anh. Anh bảo giữa hai người hoàn toàn không có gì, chỉ là đồng nghiệp thân thiết. Anh khẳng định anh xem chị kia là chị gái, chị đó cũng không bao giờ tỏ thái độ vượt quá giới hạn.
Những lời giải thích chưa đủ để tôi yên tâm. Chị kia vẫn còn độc thân. Giữa nam và nữ liệu có tình bạn trong sáng? Tôi vẫn liên tục trách móc, khóc lóc, gây sức ép đến anh ấy. Anh ấy thấy tôi làm căng, liền rối rít xin lỗi vì những câu đùa trong nhóm chat và cả chuyện đi xem triển lãm cây cảnh. Anh hứa từ nay về sau sẽ chú ý hơn trong mối quan hệ với đồng nghiệp khác giới để tôi không phải suy nghĩ.
Tôi muốn tin anh. Nhưng càng cố bỏ qua, tôi lại càng thấy băn khoăn. Không phải vì chị ấy lớn hơn anh 14 tuổi nên tôi đang ghen tuông vô cớ. Tôi hiểu tình cảm đâu liên quan đến tuổi tác.
Tôi lấn cấn cảm giác người yêu mình đang dành sự quan tâm cho một người phụ nữ khác mà trước giờ tôi vẫn nghĩ chỉ nên dành cho người yêu.
Liệu tôi đang quá trẻ con, thích kiểm soát nên mới nghĩ nhiều? Nếu tiếp tục nhắc lại chuyện này, tôi sợ anh nghĩ mình nhỏ nhen, ghen tuông vô lý. Nhưng nếu cứ im lặng, tôi lại không biết làm sao để gạt cảm giác bất an trong lòng.
Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!