Tôi quen bạn gái khi cô ấy đã có gia đình. Lúc đầu, biết cô ấy đã có chồng, có con, tôi vốn dĩ chỉ định trêu đùa tán tỉnh cho vui. Không ngờ, từ chỗ trêu đùa nhau, tình cảm thật lại nảy sinh và vượt quá giới hạn.
Dù đã cố giấu, chuyện đáng xấu hổ này cũng bị chồng cô ấy phát hiện vì cô ấy nhắn tin cho tôi nhưng quên xóa, để chồng đọc được.
Sau khi biết vợ ngoại tình, anh ta không đánh, không chửi, chỉ lạnh lùng dứt khoát viết đơn ly hôn và giành phần nuôi con gái 4 tuổi. Anh ta nói, vì vợ ngoại tình nên không đủ tư cách làm mẹ, cũng không đáng tin cậy để anh ta giao con gái.
Nhà hai vợ chồng họ đang ở, vốn là nhà của bố mẹ chồng cô ấy để lại đứng tên con trai trước khi lấy vợ. Vậy nên, sau khi ly hôn, cô ấy tay trắng rời khỏi nhà một cách đúng nghĩa.
Dù lúc đầu, cả hai chỉ có ý định “vụng trộm”, không nghĩ sẽ cùng nhau đi đường dài. Nhưng giờ hôn nhân cô ấy tan vỡ, tôi biết mình nên chịu trách nhiệm. Vả lại chúng tôi cũng có tình cảm thật, không chỉ là vui chơi qua đường.
Tôi đón cô ấy về nhà mình, nói rằng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Chuyện cô ấy ly hôn là điều ngoài ý muốn. Nếu cô ấy đồng ý, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà giới thiệu với gia đình để tính chuyện trăm năm. Cô ấy gật đầu, ôm tôi bật khóc.
Vài hôm trước, cô ấy nói hôm đó sinh nhật con gái nên mang ít quà về cho con. Đến khuya, không thấy cô ấy về, tôi gọi điện. Cô ấy nói, hôm nay chồng cũ cô làm ca đêm, con gái đòi cô ngủ lại nên có lẽ cô ấy không về được.
Tôi không thoải mái khi thấy bạn gái ngủ lại nhà chồng cũ, nhưng với lý do cô ấy đưa ra, tôi không thể hẹp hòi phản đối. Dù sao mẹ ngủ lại một đêm với con gái cũng là chuyện thường tình.
Vấn đề lớn hơn nằm ở chỗ, hôm sau về, cô ấy đưa ra một đề nghị với tôi. Chồng cô ấy làm việc luân phiên theo ca, một tuần ca ngày, một tuần ca đêm. Hồi mới ly hôn, có bà nội lên trông giữ cháu. Nhưng mới đây, ông ở quê ốm nặng nên bà phải về. Việc trông con ban đêm, chồng cũ cô ấy phải thuê hàng xóm.
Cô ấy nói, dù cô ấy không được quyền nuôi con nhưng vẫn muốn có một phần trách nhiệm. Mẹ ở gần, nhưng mỗi khi bố làm đêm, con lại phải ngủ với hàng xóm, đúng là chẳng ra làm sao. Sau này, cô ấy đã bàn bạc với chồng cũ, sau này những tuần anh ta làm đêm, cô ấy sẽ đến ngủ với con.
Tôi nghe xong, lập tức phản đối. Cô ấy bàn bạc với chồng cũ, nhưng tôi mới là bạn trai hiện tại, là chồng tương lai của cô ấy. Một chuyện như thế, đúng ra cô ấy nên hỏi tôi có đồng ý hay không?
Và nói thẳng ra, tôi không bao giờ đồng ý. Mỗi tháng 2 tuần về nhà ngủ với con. Nhưng có đơn giản chỉ là về nhà ngủ với con hay không, có trời mới biết. Dù sao họ cũng từng là vợ chồng, dù đã ly hôn thì vẫn có một chặng đường trong quá khứ cùng nhau hạnh phúc. Huống hồ, lửa gần rơm, ai biết sẽ cháy lúc nào. Dù tôi có muốn tin tưởng cũng không thể nào tránh khỏi nghi ngại.
Tôi nói, tôi không đồng ý cho cô ấy về nhà chồng cũ ngủ. Nhưng cô ấy hoàn toàn có thể đón con gái về nhà tôi để trông. Dù sao, sau này tôi và cô ấy lấy nhau, đứa bé vẫn gọi tôi là cha dượng. Nhưng cô ấy nói chồng cũ không đồng ý cho cô mang con đi, muốn gặp con, muốn ngủ với con thì về nhà. Cô ấy xin tôi hãy hiểu cho hoàn cảnh của mình.
Tôi hiểu cho cô ấy, nhưng cô ấy có hiểu cho tôi không? Cô ấy đã từng phản bội chồng để lén lút với tôi. Bây giờ, cô ấy hoàn toàn có thể lừa dối tôi mà dây dưa với chồng cũ. Nói tôi hẹp hòi cũng được, ích kỷ cũng được, nhưng mỗi tháng để bạn gái đến nhà chồng cũ ngủ tới nửa tháng thì không thể được.
Cô ấy dĩ nhiên phản ứng mạnh trước quan điểm của tôi và nói rằng yêu một phụ nữ đã có con riêng thì phải chấp nhận những dây dưa ràng buộc như thế. Nếu tôi thấy khó quá thì chia tay.
Tôi xin hỏi mọi người, nếu ở vị trí của tôi, mọi người có thể chấp nhận việc người yêu của mình thường xuyên qua đêm ở nhà chồng cũ hay không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 34 tuổi, làm ngành bất động sản, thu nhập khá ổn định. Tôi kết hôn được 9 năm và có 2 con nhỏ. Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu vợ mình, mà chỉ muốn trút bớt cảm giác ngột ngạt đã giữ trong lòng quá lâu.
Vợ kém tôi 2 tuổi, là con út trong gia đình, từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều. Nhà cô ấy không giàu có kiểu đại gia, nhưng đủ điều kiện để con gái không phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thời đi học, cô ấy có mẹ lo cơm nước, quần áo. Khi lớn lên đi làm, cô ấy vẫn hay được bố đưa đón, quen được chăm sóc, thích gì làm nấy, không bị ai thúc ép hay yêu cầu phải sống kỷ luật.
Ngay từ lúc yêu, tôi đã thấy cô ấy có tính hơi “tiểu thư”. Cô ấy quen nhận được sự phục vụ hoặc chiều chuộng từ người khác, thiếu tính tự lập. Ví dụ, mỗi lần cùng nhau ăn uống, cô ấy luôn để tôi dọn dẹp, đồ đạc trong phòng hay bày bừa, đi đâu cũng chậm chạp vì phải chuẩn bị rất lâu.
Nhưng lúc đó tôi nghĩ đơn giản rằng cô ấy có nhiều ưu điểm như ngoại hình đẹp, gia đình nề nếp, công việc văn phòng cũng ổn định nên đời thường sống cảm tính một chút cũng không sao.
Hơn nữa khi yêu, vợ tôi lại là kiểu biết làm nũng, nói chuyện ngọt ngào. Cô ấy cũng rất tình cảm, hay quan tâm tôi theo cách riêng nên tôi bỏ qua hết những điều vụn vặt ấy. Tôi từng nghĩ sau này cưới nhau, có gia đình, có con cái thì cô ấy cũng sẽ tự thay đổi, có trách nhiệm hơn.
Nhưng hóa ra tính cách và nếp sống là thứ rất khó đổi. Sau khi cưới, những điều tôi từng nghĩ là “khuyết điểm nhỏ” bắt đầu trở thành mâu thuẫn lớn. Nhà cửa lúc nào cũng trong tình trạng bừa bộn. Quần áo chất đống trên giá treo, đồ dùng lấy ra không bao giờ để lại chỗ cũ, nhà tắm thường xuyên ẩm ướt. Tôi đi làm về nhiều hôm nhìn nhà cửa ngổn ngang mà mệt đến mức không muốn nói thêm câu nào.
Khi mới cưới, tôi nhẹ nhàng góp ý. Tôi nghĩ vợ còn trẻ nên chưa quen việc chăm lo gia đình. Nhưng rồi năm này qua năm khác, mọi thứ gần như không thay đổi. Cô ấy thường thuê giúp việc theo giờ hoặc vài ngày mới dọn dẹp nhà cửa một lần. Có lúc con khóc, nhà cửa bừa bộn đồ chơi, nhưng cô ấy vẫn nằm bấm điện thoại hàng giờ.
Mỗi dịp cuối tuần, mẹ tôi thường ghé nhà, đi chợ hộ chúng tôi, sơ chế các món ăn để cấp đông trong tủ lạnh, còn vợ vẫn vô tư đi cà phê với bạn bè, hoặc nếu có ở nhà thì cũng phụ vài việc vặt chứ không bao giờ có ý thức sắp xếp chu đáo chuyện bếp núc.
Tôi góp ý nhẹ nhàng thì cô ấy cười cho qua, nói nhiều thì cô ấy giận dỗi, khóc lóc hoặc bảo tôi quá khó tính, gia trưởng. Điều khiến tôi áp lực nhất là cảm giác mình luôn phải là người đi sau quan sát, tính toán mọi thứ. Trong khi đó, vợ tôi vẫn giữ thói quen sống theo cảm xúc, thích gì làm nấy, ỷ lại người khác, không bao giờ có ý thức vun vén tổ ấm. Từ chuyện sinh hoạt hàng ngày đến việc chăm con, chuyện gì vợ cũng trong tình trạng "để đó rồi tính".
Tôi không đòi hỏi vợ phải hoàn hảo, phải siêng năng, phải làm tốt mọi việc như "siêu nhân", nhưng ít nhất tôi vẫn cần thiện chí từ vợ. Nhưng có vẻ như cô ấy không muốn thay đổi, không muốn trưởng thành. Những chuyện nhỏ nhặt về nếp sống tôi nhắc nhở suốt 9 năm liền mà vẫn không có tác dụng gì, khiến tôi dần chán nản, bất lực.
Tôi nhận ra nhiều người bước vào hôn nhân bằng tình yêu, nhưng sống với nhau lâu dài lại là câu chuyện của tính cách, thói quen và trách nhiệm. Khi còn yêu, người ta có thể bỏ qua rất nhiều điều vì cảm xúc lấn át. Nhưng hôn nhân là những ngày lặp đi lặp lại với cơm áo, con cái, nhà cửa và hàng trăm chuyện không tên.
Có những mâu thuẫn không đến từ phản bội hay tiền bạc, mà đến từ việc một người luôn cố gắng vun vén, còn người kia mãi sống như chưa từng phải gánh trách nhiệm gia đình.
Gần đây tôi rất mệt mỏi. Cảm giác bản thân đang dần cạn sạch tình cảm với vợ sau quá nhiều năm cố gắng chịu đựng và hy vọng cô ấy sẽ thay đổi. Tôi thấy mình đang sống cùng một người luôn chọn sự dễ dãi, hưởng thụ với bản thân hơn là trách nhiệm với gia đình. Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, Thủ tướng Phạm Minh Chính đã tiếp ông Yousef Ashour Al-Sabbagh, Đại sứ Kuwait tại Việt Nam, để trao đổi về các biện pháp thúc đẩy quan hệ Đối tác chiến lược cũng như hợp tác bảo đảm an ninh năng lượng giữa hai nước.
Thủ tướng Chính phủ khẳng định Việt Nam luôn đánh giá cao quan hệ với Kuwait. Nhắc lại kết quả cuộc điện đàm thành công với Thủ tướng Kuwait Sheikh Ahmed Al-Abdullah Al-Sabah vào đầu tháng 3 vừa qua, Thủ tướng Chính phủ đề nghị hai bên phối hợp chặt chẽ để cụ thể hóa các nội dung đã thống nhất, đặc biệt là việc bảo đảm an toàn cho công dân Việt Nam tại Kuwait và triển khai Kế hoạch hành động giai đoạn 2026-2030 theo hướng đa dạng hóa các lĩnh vực hợp tác.
Nhân dịp này, Thủ tướng trân trọng chuyển lời thăm hỏi của Tổng Bí thư Tô Lâm và các lãnh đạo cấp cao Việt Nam tới Quốc vương và các lãnh đạo Kuwait, mời Thủ tướng Kuwait thăm chính thức Việt Nam trong năm 2026.
Trước những diễn biến phức tạp tại Trung Đông, Thủ tướng bày tỏ quan ngại về những tác động tiêu cực đến an ninh và sự ổn định của thị trường kinh tế, năng lượng toàn cầu.
Ông nhấn mạnh lập trường nhất quán của Việt Nam là các tranh chấp phải được giải quyết bằng biện pháp hòa bình, thông qua đối thoại trên cơ sở luật pháp quốc tế, đồng thời mong muốn hòa bình sớm được khôi phục tại khu vực.
Cụ thể với lĩnh vực kinh tế, Thủ tướng đề nghị hai bên tiếp tục tăng cường hợp tác thông qua việc đẩy nhanh tiến độ đàm phán FTA giữa Việt Nam và Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh (GCC), tăng cường kết nối mạnh mẽ hơn nữa giữa doanh nghiệp hai nước.
Phía Kuwait cùng hợp tác chặt chẽ trong vấn đề bảo đảm an ninh năng lượng nhằm ứng phó với những thách thức hiện nay, góp phần ổn định sản xuất và đời sống người dân.
Đại sứ Kuwait chia sẻ Quốc vương và lãnh đạo Kuwait đánh giá cao chuyến thăm chính thức của Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính tới Kuwait tháng 11-2025 và đặc biệt là việc hai nước nâng cấp quan hệ lên Đối tác chiến lược, tạo một bước chuyển quan trọng trong quan hệ hai nước; cho biết các bộ, ngành liên quan của hai nước đang tích cực triển khai hiệu quả các kết quả của chuyến thăm.
Trong bối cảnh hiện nay, Đại sứ cho biết Kuwait đã và sẽ hợp tác chặt chẽ với Việt Nam để bảo đảm an ninh năng lượng, đồng thời khẳng định Chính phủ Kuwait đang nỗ lực cung cấp những hỗ trợ cần thiết cho người dân Kuwait và người nước ngoài đang cư trú tại Kuwait, trong đó có các công dân Việt Nam.
Đại sứ cam kết sẽ nỗ lực, tích cực làm cầu nối khuyến khích các tập đoàn năng lượng và các quỹ đầu tư Kuwait tăng cường hiện diện tại Việt Nam, góp phần đưa quan hệ Đối tác chiến lược giữa hai nước phát triển ngày càng thực chất, hiệu quả và tin cậy.
Tôi lấy chồng khi mới 24 tuổi. Quê chồng cách nhà tôi 150km. Ban đầu, mẹ tôi không muốn con gái lấy chồng xa, nhưng thấy anh ấy hiền lành, chăm làm ăn, gia đình tử tế, nên dần dần cũng chấp nhận.
Chồng tôi làm kinh doanh tại nhà, không rượu chè, thu nhập đưa hết cho vợ làm "tay hòm chìa khóa". Vợ chồng tôi được bố mẹ chồng cho đất xây nhà ở riêng. Thời gian đầu kết hôn, tôi sống trong thế giới màu hồng, mọi thứ về chồng đều khiến tôi hài lòng. Nhưng một thời gian sau tôi mới nhận ra, có những kiểu vô tâm, thói quen tưởng nhỏ nhặt nhưng cũng đủ tạo nên mâu thuẫn lớn trong hôn nhân.
Nhà vợ chồng tôi cách nhà bố mẹ chồng chừng 500m. Nhà bên đó hiện có bố mẹ chồng và cô em gái của anh sống cùng. Em gái anh lập gia đình, có con nhưng chồng đi làm xa nên thường xuyên về ở với bố mẹ đẻ. Thành ra bên đó lúc nào cũng đông vui, có người nói chuyện, cơm nước rôm rả.
Còn nhà tôi thì chỉ có hai vợ chồng. Tôi là con gái lấy chồng xa, bỏ hết bạn bè, nếp sống quen thuộc để theo anh về quê sống. Những ngày đầu mới cưới, tôi nghĩ chỉ cần chồng thương là đủ. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mình giống... người ở trọ.
Chồng tôi có thói quen gần như ngày nào cũng sang nhà bố mẹ. Hôm nào cửa hàng bận rộn thì còn đỡ, nhưng cứ rảnh rỗi hoặc có nhân viên phụ việc là từ sáng sớm anh đã chạy xe qua đó. Ăn sáng bên nhà bố mẹ, ngồi chơi bên đó, đến trưa mới về ăn cơm với vợ cho có lệ rồi ngủ một giấc. Chiều anh lại tiếp tục sang nhà bố mẹ tới tối mịt mới về.
Tôi chưa đi làm, lại không có bạn bè ở đây nên hầu như ở nhà một mình. Nhiều hôm trời tối mịt, chờ chồng về mà tôi thấy chạnh lòng kinh khủng. Tôi từng thử sang nhà nội cùng chồng vài lần để hòa nhập, nhưng thật lòng tôi không quen cảm giác ngày nào cũng “tụ tập” bên nội như thế.
Tôi thích không gian riêng tư hơn, thích cảm giác vợ chồng cùng ăn cơm, cùng xem phim, hay ra ngoài đi chơi cùng nhau. Nhưng với chồng tôi, dường như nhà bố mẹ mới là nơi anh muốn ở.
Điều khiến tôi buồn nhất là cách anh ưu tiên gia đình bên nội một cách vô thức. Em gái anh nhờ gì anh cũng chạy đi ngay. Bố mẹ gọi là có mặt liền. Nhà bên đó thiếu cái bóng đèn, cái quạt hỏng hay cần dọn dẹp gì, anh đều sốt sắng làm giúp. Còn vợ ở nhà nhiều khi đau đầu, mệt mỏi hay muốn chồng ở cạnh nói chuyện một chút cũng khó.
Có lần tôi trách nhẹ: “Anh có vợ rồi mà, sao lúc nào cũng ở bên đó vậy?”. Anh chỉ đáp tỉnh bơ: “Nhà bố mẹ anh chứ có phải đi chơi đâu”.
Đúng là tôi chưa từng cấm anh về với bố mẹ. Tôi hiểu chữ hiếu quan trọng thế nào. Nhưng hiếu với bố mẹ đâu có nghĩa là bỏ mặc cảm xúc của vợ? Tôi không cần anh ở cạnh 24/24, cũng không bắt anh phải chọn bên nào. Thứ tôi cần chỉ là cảm giác mình được ưu tiên một chút trong cuộc sống của chồng.
Nhiều đêm anh về muộn, tắm rửa xong rồi nằm xuống cạnh vợ như hoàn thành nghĩa vụ. Có hôm vợ chồng gần gũi xong là anh quay lưng ngủ. Tôi nằm nhìn trần nhà mà tủi thân đến phát khóc. Cảm giác cuộc hôn nhân của mình chỉ còn giống một nơi để anh về ngủ, còn tâm trí và sự quan tâm đều dành hết cho gia đình lớn bên kia.
Mỗi lần tôi về nhà ngoại chơi một, hai hôm là anh đã giục về liên tục. Nhưng tôi trở về thì anh vẫn như cũ, lại chạy sang nhà bố mẹ từ sáng đến tối. Tôi bắt đầu tự hỏi rốt cuộc mình lấy chồng để làm gì? Để sống cô đơn trong chính căn nhà của mình sao?
Tôi từng nghĩ hay do mình ích kỷ, do mình không hợp nếp sống gia đình chồng nên mới thấy ngột ngạt. Nhưng cảm xúc bị bỏ rơi kéo dài khiến tôi dần kiệt sức. Tôi không ghen với bố mẹ chồng, cũng không ghét nhà chồng. Thứ tôi buồn là chồng chưa bao giờ nhận ra vợ mình đang cô đơn thế nào.
Nhiều lúc tôi chỉ ước cuối tuần anh chịu ở nhà ăn với vợ một bữa cơm, cùng đi chợ hay chở vợ đi đâu đó. Những điều rất bình thường thôi, nhưng với tôi lại xa xỉ vô cùng.
Nhiều người khuyên tôi phải nói chuyện thẳng thắn với chồng, nhưng thật lòng tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi. Lần nào anh cũng chỉ bảo tôi “nghĩ nhiều”, hoặc hứa sẽ dành thời gian cho vợ hơn nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Dạo gần đây tôi còn nghĩ đến chuyện về nhà ngoại ở một thời gian để cả hai tạm xa nhau, xem anh có nhận ra sự thiếu vắng của vợ hay không. Nhưng tôi cũng sợ nếu “chiến tranh lạnh” thì khoảng cách vợ chồng lại càng lớn hơn. Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.