Phút 49, Yaya Sithole phạm lỗi với Gutierrez sát vòng cấm và nhận thẻ đỏ trực tiếp. Phút 84, trọng tài ra đường biên xem lại băng hình, xác định Themba Zwane đánh vào mặt của Alvarado và truất quyền thi đấu của cầu thủ Nam Phi.
Nam Phi trở thành đội đầu tiên nhận hai thẻ đỏ trong một trận World Cup kể từ năm 2006, khi cả Bồ Đào Nha và Hà Lan đều có hai cầu thủ bị đuổi khỏi sân ở vòng 1/8.
Phút bù thứ hai, đến lượt Cesar Montes của Mexico phạm lỗi nguy hiểm với hậu vệ phải Khuliso Mudau và bị đuổi khỏi sân. Có tới ba thẻ đỏ xuất hiện ở trận mở màn World Cup 2026, trong khi chỉ có bốn thẻ đỏ qua 64 trận tại giải đấu năm 2022.
Theo nhà báo Sam Blitz của Sky Sports, chỉ có một thẻ đỏ chính xác thuộc về Sithole, trong khi hai tình huống còn lại mang tính tranh cãi lớn. Ông cũng nhắc lại việc trọng tài chính Wilton Sampaio từng có nhiều quyết định gây tranh cãi khi cầm còi trận tứ kết World Cup 2022 giữa Anh và Pháp.
Tương tự, Gary Neville bất ngờ với quyết định truất quyền thi đấu với Montes. “Tôi sốc khi trọng tài rút thẻ đỏ. Đó là trận đấu mà không ai nghĩ sẽ có tới ba thẻ đỏ”, cựu hậu vệ Man Utd bình luận trên ITV.
Sau lễ khai mạc chớp nhoáng – với điểm nhấn là việc Shakira và Burna Boy trình diễn ca khúc Dai Dai – người hâm mộ tại sân Azteca tiếp tục sống trong bầu không khí lễ hội.
Danh ca mù Andrea Bocelli mang đến màn trình diễn giàu cảm xúc và đầy nội lực với ca khúc chủ đề World Cup DNA, kết hợp cùng ca sĩ kiêm nhạc sĩ từng đoạt giải Quả Cầu Vàng EJAE, nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt từ khán đài. Trong vai trò Đại sứ World Cup 2026, diễn viên Salma Hayek xuất hiện trên sân khấu và gửi lời chào mừng đến người hâm mộ, gọi đây là “ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh”, góp phần khuấy động bầu không khí tại Mexico City.
Ngay sau đó, phần nghi lễ diễu hành cờ của 48 đội tuyển tham dự được tiến hành trên sân. Tất cả quốc kỳ lần lượt được các đại diện mang ra sân, tạo nên khung cảnh trang trọng nhưng không kém phần sôi động, đánh dấu khoảnh khắc biểu tượng của ngày hội bóng đá thế giới.
Đáng chú ý, khi quốc kỳ của Mỹ xuất hiện đã vang lên những tiếng la ó từ một bộ phận khán giả, trong khi đó đội chủ nhà Mexico nhận được sự cổ vũ cuồng nhiệt khi tên được xướng lên tại Azteca, tạo nên sự đối lập rõ rệt về cảm xúc trên khán đài.
Cách đây đúng 16 năm, Nam Phi và Mexico từng chạm trán nhau ở trận khai mạc kỳ World Cup đầu tiên được tổ chức trên lục địa châu Phi. Trong trận đấu lịch sử năm đó, Siphiwe Tshabalala mở tỷ số bằng bàn thắng mang tính biểu tưởng, đưa khán giả chủ nhà bùng nổ trong niềm vui.
Không lâu sau, Rafael Marquez – khi ấy là thủ quân tuyển Mexico – ghi bàn ấn định tỷ số hòa 1-1. Ở màn tái đấu tại World Cup 2026, Marquez tiếp tục góp mặt trên băng ghế huấn luyện với vai trò trợ lý cho HLV Javier Aguirre, mang đến sự kết nối đặc biệt giữa hai thế hệ của bóng đá Mexico.
Tại sân Azteca hôm qua, Mexico áp đảo. Đồng chủ nhà World Cup kiểm soát bóng 61%, dứt điểm 16 lần với 4 cú trúng đích – so với 3 và 2 của Nam Phi. Ngay phút 9, Julian Quinones tận dụng sai lầm của hàng thủ Nam Phi với cú sút căng qua hai chân thủ thành Ronwen Williams, làm bùng nổ cầu trường. Quinones là Vua phá lưới Saudi Pro League 2025-2026 với 33 bàn trong màu áo Al Qadsiah, xếp trên Ivan Toney (32) và Cristiano Ronaldo (28).
Sang hiệp hai, ngôi sao lớn nhất của Mexico là Raul Jimenez lên tiếng. Phút 67, Roberto Alvarado tạt bóng để tiền đạo từng thi đấu cho Fulham và Wolves tại Ngoại hạng Anh đánh đầu cận thành, ấn định chiến thắng 2-0.
Song song với không khí lễ hội và các hoạt động bên trong sân Azteca, Tổng thống Mexico Claudia Sheinbaum đã ban hành sắc lệnh nhằm giảm tải giao thông quanh thủ đô trước trận khai mạc World Cup.
Theo quyết định này, toàn bộ hệ thống trường học, cả công lập lẫn tư thục ở mọi cấp học, sẽ tạm nghỉ trong ngày thi đấu. Đồng thời, các cơ quan liên bang được yêu cầu triển khai hình thức làm việc từ xa đối với nhân sự văn phòng, trong khi khu vực tư nhân cũng được khuyến khích tạo điều kiện cho nhân viên làm việc tại nhà đối với các công việc không thiết yếu.
Các quan chức chính phủ cũng nhấn mạnh đây là biện pháp nhằm cải thiện an toàn đường bộ và khả năng tiếp cận của người dân thành phố cũng như du khách quốc tế trong thời gian diễn ra giải đấu.
Ở lượt thứ hai ngày 18/6, Mexico gặp Hàn Quốc tại Guadalajara còn Nam Phi di chuyển tới Mỹ đấu CH Czech.
Trước trận đấu này, Inter Miami đã chơi năm trận sân nhà mới NU, nhưng chưa một lần được hưởng niềm vui chiến thắng (bốn hòa và một thua). Và họ lại khởi đầu khó khăn dù nhận được sự ủng hộ của khán giả nhà. Đội ĐKVĐ thậm chí suýt bị thủng lưới trước, nếu thủ thành Dayne St. Clair không kịp tung người hết cỡ đẩy cú dứt điểm của Cole Bassett ở phút 14.
Mọi chuyện chỉ khác biệt khi Messi lên tiếng. Phút 31, tiền đạo 39 tuổi chuyền từ giữa sân cho Luis Suarez, trước khi bóng được chuyển tiếp vào vòng cấm cho Telasco Segovia. Sau đó, Segovia đánh gót, tạo điều kiện cho Messi băng vào sút tung lưới Portland Timbers.
Đây là bàn thứ năm trong bốn trận gần nhất của Messi. Anh nhờ đó nâng thành tích sự nghiệp lên 910 bàn - tính riêng những trận chính thức, còn Cristiano Ronaldo là 971 bàn.
Phút 42, Messi tỏa sáng theo một cách khác. Anh nhận bóng từ Suarez trước vòng cấm, rồi đột phá solo giữa bốn hậu vệ của Portland Timbers, trước khi chuyền ngang cho German Berterame đệm lòng ấn định chiến thắng 2-0.
Messi nhờ đó phá kỷ lục kiến tạo của bản thân, với 412 lần, hơn cố danh thủ Ferren Puskas tám lần. Tính trên mọi cấp độ và đấu trường, siêu sao người Argentina có tổng cộng 1.322 bàn và kiến tạo trong 1154 trận, còn Ronaldo đạt 1.232 bàn và kiến tạo trong 1.322 trận.
Tính trung bình, Messi ghi bàn sau mỗi 104 phút và góp công đem lại bàn thắng (ghi trực tiếp hoặc kiến tạo) sau 72 phút. Hai chỉ số này ở Ronaldo lần lượt là 111 và 88 phút.
Sau trận thắng Portland Timbers, Inter Miami lên dẫn đầu bảng miền Đông MLS 2026 với 28 điểm sau 14 trận. Nashville xếp thứ hai với 27 điểm, nhưng mới đá 13 trận.
Inter Miami là đương kim vô địch MLS. Mùa trước, Messi và đồng đội về thứ ba bảng miền Đông, nhưng thắng Vancouver Whitecaps 3-1 ở trận chung kết giai đoạn play-off.
Đội hình thi đấu
Inter Miami (4-3-3): St. Clair; Lujan, Micael, Reguilon, Fray (Mura 45'); De Paul, Yannick Bright (Ayala 82'), Segovia; Messi, Suarez (Pinter 66'), Berterame (Plambeck 83').
Portland Timbers (4-2-3-1):Pantemis; Bye, Surman, Miller (Aravena 67'), Fory; Chará (Ortiz 46'), Da Costa (Smith 74'); Bassett, Velde, Antony (Mosquera 86'); Kelsy (Guerra 86').
Thất bại 1-2 trước Manchester City khiến Arsenal không còn nắm quyền tự quyết trong cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh 2025-2026 nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc hy vọng đã khép lại. Ngay sau trận đấu, Declan Rice vẫn khẳng định với các đồng đội: “Chưa xong đâu”, một thông điệp phản ánh đúng cục diện khi khoảng cách giữa hai đội vẫn rất sít sao.
Arsenal hoàn toàn có lý do để tiếc nuối sau trận đấu tại Etihad. Họ chơi không hề lép vế trước đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Những tình huống như cú sút dội cột của Eberechi Eze hay pha đánh đầu vọt xà của Kai Havertz cho thấy chỉ một chút khác biệt về độ chính xác cũng có thể thay đổi kết quả trận đấu. Chính màn trình diễn này là cơ sở để HLV Mikel Arteta tin rằng đội bóng của ông vẫn đủ sức cạnh tranh đến cùng.
Điểm tựa lớn nhất của Arsenal trong chặng nước rút nằm ở lịch thi đấu. 5 trận còn lại của họ đều diễn ra tại London, trong đó có 3 trận sân nhà và đều gặp các đội thuộc nửa dưới bảng xếp hạng. Đây là điều kiện thuận lợi để Arsenal hướng tới mục tiêu toàn thắng, đồng thời cải thiện hiệu số bàn thắng - yếu tố có thể quyết định chức vô địch.
Trong khi đó, Man City phải đối mặt với lịch thi đấu khó khăn hơn khi chạm trán nhiều đội bóng đang cạnh tranh suất dự cúp châu Âu. Những chuyến làm khách trước Everton hay Bournemouth tiềm ẩn không ít rủi ro, khiến khả năng mất điểm của đội bóng này là hoàn toàn có thể xảy ra.
Bên cạnh lịch thi đấu, tình hình lực lượng của Arsenal cũng đang dần cải thiện. Những trụ cột như Bukayo Saka, Jurrien Timber hay Riccardo Calafiori được kỳ vọng sẽ sớm trở lại. Đặc biệt, sự tái xuất của Saka có thể mang đến sự khác biệt lớn trong tấn công, khi anh là một trong những cầu thủ tạo đột biến tốt nhất của đội.
Ở chiều ngược lại, Man City có nguy cơ chịu tổn thất nếu Rodri không thể thi đấu vì chấn thương. Tiền vệ này là mắt xích quan trọng trong hệ thống của Pep Guardiola, và sự vắng mặt của anh có thể ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng kiểm soát thế trận của đội bóng.
Về mặt lối chơi, Arsenal đang dần tìm lại những điểm mạnh quan trọng. Sự kết hợp giữa Martin Odegaard và Eberechi Eze mang đến nguồn sáng tạo đáng kể, giúp đội bóng cải thiện khả năng tổ chức tấn công. Đây là yếu tố đặc biệt quan trọng khi họ phải đối đầu với những đội bóng chơi phòng ngự ở giai đoạn cuối mùa.
Trên hàng công, Kai Havertz dù chưa phải mẫu tiền đạo ghi bàn xuất sắc nhưng lại đóng vai trò quan trọng trong cách vận hành chiến thuật. Khả năng làm tường, kết nối và tạo khoảng trống của cầu thủ này giúp Arsenal duy trì sự mạch lạc trong tấn công. Nếu cải thiện hiệu suất dứt điểm, Arsenal hoàn toàn có thể gia tăng đáng kể số bàn thắng.
Một điểm đáng chú ý khác là yếu tố tâm lý. Arsenal từng cho thấy họ thi đấu hiệu quả hơn khi ở vị thế bám đuổi. Việc không còn dẫn đầu có thể giúp các cầu thủ Arteta giảm bớt áp lực, từ đó thi đấu tự tin và quyết đoán hơn trong những trận còn lại.
Ngoài ra, các dữ liệu thống kê cũng đang ủng hộ Arsenal. Theo mô hình dự đoán của Opta, họ vẫn có 73% cơ hội vô địch, cho thấy cục diện cuộc đua vẫn đang nghiêng về phía đội bóng thành London nếu họ tận dụng tốt cơ hội.
Cuối cùng, mọi thứ vẫn nằm trong tay Arsenal. Nhiệm vụ rất rõ ràng: thắng cả 5 trận còn lại và ghi càng nhiều bàn càng tốt. Nếu làm được điều đó, chức vô địch Ngoại hạng Anh hoàn toàn có thể trở lại sân Emirates sau nhiều năm chờ đợi.
Nguyễn Công Tuấn (sinh năm 1995, quê Thái Bình) đang dần khẳng định vị trí của mình tại đấu trường quyền anh chuyên nghiệp với một lộ trình đầy kiên trì. Tháng 1.2026, anh đã có cho mình một chiến thắng đầu tay.
Ít ai biết, phía sau chiến thắng ấy là hành trình dài từ môi trường quân ngũ đến bệnh viện trước khi anh thực sự tìm thấy mình trên võ đài.
Trước khi trở thành một võ sĩ can trường trên sàn đấu chuyên nghiệp và sau đó trở thành HLV tại Agoge, Tuấn đã được tôi luyện trong môi trường quân ngũ. Sau khi ra quân, anh lựa chọn con đường trở thành y sĩ với chuyên ngành y học cổ truyền.
Thế nhưng, sau một thời gian gắn bó với chiếc áo blouse, anh được tiếp xúc với võ thuật và bắt đầu cảm thấy hứng thú trong bộ môn này. "Ngày đầu đi tập, mình được gặp thầy và các anh em trong phòng tập. Môi trường đó hoàn toàn khác so với công việc trước đây, và mình nhận ra nơi này thực sự phù hợp với bản thân”, Tuấn chia sẻ.
Từ sự thích thú với môn thể thao đối kháng này, anh đã xây dựng một kế hoạch cụ thể từ trước năm 25 tuổi về hành trình trở thành một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp.
Vì chuyển từ y sĩ sang võ sĩ là hai ngành nghề thuộc hai lĩnh vực hoàn toàn trái ngược nhau, Tuấn đã xây dựng một lộ trình và đặt ra những mục tiêu rõ ràng cho tương lai của bản thân.
Bước đầu chuyển mình, Tuấn gia nhập CLB Agoge với vai trò HLV. Sau khi tích lũy kinh nghiệm và được nhiều người biết đến hơn, anh theo đuổi con đường thi đấu chuyên nghiệp dưới sự dẫn dắt của HLV Hoài Nam. Từ đó, Tuấn chính thức bước vào guồng tập luyện khắc nghiệt, chuẩn bị cho hành trình thi đấu ở tuổi 30.
Tuấn bắt đầu thi đấu chuyện nghiệp ở độ tuổi mà nhiều người đã bước vào quãng cuối sự nghiệp. Lúc này, thể lực bắt đầu suy giảm khiến cho việc tập luyện của người võ sĩ gốc Thái Bình trở nên khó khăn hơn.
Và bài tập “đạp xe” là một bài tập khiến cho anh Tuấn cảm thấy khó khăn nhất trong quá trình tập luyện. Phải đưa nhịp tim đạt đến ngưỡng 190 nhưng vẫn phải trong trạng thái tỉnh táo. “Mình đưa nhịp tim lên khoảng 180 nhịp là đã hoa mắt, chóng mặt không thể kiểm soát được. Rất mệt”, Tuấn nhớ lại.
Với danh tiếng của Agoge cũng đem đến cho anh áp lực. “Phải thực hiện tốt, hết khả năng của bản thân. Luôn luôn phải là em làm được, không phải em đang cố. Áp lực đó vô hình chung biến thành động lực cho mình” Tuấn nói.
Bên cạnh chuyên môn, Tuấn gần như phải chi trả toàn bộ chi phí cho những hoạt động cũng như chấn thương trong quá trình tập luyện thi đấu.
Sau những bài tập vượt ngưỡng, không ít lần Nguyễn Công Tuấn đổ gục, nằm bất động trên sàn tập. Lúc này, Tuấn đấu tranh nội tâm dữ dội.
Song, anh nhìn lại mục tiêu mà mình đã đánh đổi cả sự nghiệp ổn định để theo đuổi, một con đường không có chỗ cho sự nuối tiếc hay nửa vời. Cùng với bản lĩnh được tôi luyện năm xưa, anh đứng dậy tiếp tục theo đuổi hành trình của mình.
Tại Agoge, hành trình ấy không chỉ tạo nên bởi ý chí cá nhân mà còn được tiếp sức từ sức mạnh tập thể. Đó là ánh mắt kỳ vọng từ các HLV và sự đồng hành của những người đồng đội, cùng tập luyện, cùng sẻ chia và nâng đỡ nhau đi qua những giai đoạn khó khăn.
Với Tuấn, mỗi lần gục ngã trên sàn tập là một lần ý chí, bản lĩnh được tôi luyện để từng bước chạm tay vào giấc mơ võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp. Ở tuổi 30, anh hiểu rằng: “Để trở thành một nhà vô địch, trước hết phải học cách đứng dậy sau mỗi lần gục ngã”.
Hiện tại, Nguyễn Công Tuấn dồn toàn bộ tâm trí và quỹ thời gian cho võ đài chuyên nghiệp. Trước đây, bố anh từng không ủng hộ vì lo lắng cho sự nghiệp và sức khỏe của con trai, nhưng kết quả tại Trigger Boxing chính là câu trả lời đanh thép nhất cho lựa chọn của anh.
"Mệt, nhưng mà vui" – câu nói giản đơn ấy của võ sĩ quê Thái Bình có lẽ chính là định nghĩa chính xác nhất về hạnh phúc của một con người dám sống cuộc đời theo cách mà mình đã chọn: Theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.