Dương lịch hôm nay là thứ sáu, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 161. Theo lịch âm hôm nay 12.6 là ngày 27 tháng 4, theo cách gọi can chi là ngày Đinh Tỵ, tháng Quý Tỵ, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Kim Dương. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi nhiều người cho rằng ngày này “xuất hành tốt, có quý nhân phù trợ, tài lộc thông suốt, thưa kiện có nhiều lý phải”.
Về góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 7 người Việt đón tiết khí Mang chủng, tiết khí thứ 9 trong 24 tiết khí của năm 2026. Tiết khí này kéo dài từ ngày 5.6 và kết thúc vào ngày 21.6, khi tiết Hạ chí bắt đầu.
Ở Việt Nam, hôm nay không phải ngày lễ lớn. Tuy nhiên ngày 12.6 năm nay được nhiều người Việt đặc biệt quan tâm vì là ngày cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026.
Kỳ thi chính thức diễn ra trong 2 ngày (11 – 12.6) với lần lượt các bài thi bắt buộc (ngữ văn, toán) và bài thi tự chọn (2 môn thi tự chọn), với 1,2 triệu thí sinh trên cả nước tham gia.
Trên thế giới, hôm nay là ngày Thế giới chống lao động trẻ em (World Day Against Child Labour), theo Timeanddate.com. Lao động trẻ em đặc biệt phổ biến ở nhiều nước đang phát triển, nhưng ngay cả ở các quốc gia công nghiệp hóa, nhiều trẻ em cũng bị ép buộc làm việc.
Để chống lại nạn lao động trẻ em trên toàn thế giới, Tổ chức Lao động quốc tế (ILO) đã khởi xướng ngày Thế giới chống lao động trẻ em vào năm 2002. Ngày này nhằm nâng cao nhận thức về hoàn cảnh khốn khổ của trẻ em lao động trên toàn thế giới và kêu gọi các hành động cải thiện.
Timeanddate.com cũng thông tin thêm ở Mỹ và một số nước phương Tây, ngày 12.6 là ngày lễ vui vẻ, là ngày hoa hồng đỏ. Đây là lễ kỷ niệm hằng năm dành cho biểu tượng phổ biến của tình yêu và sự lãng mạn – bông hồng đỏ giản dị nhưng tuyệt đẹp.
Từ thời cổ đại, con người đã sử dụng hoa hồng để truyền đạt nhiều cảm xúc khác nhau. Bằng chứng sớm nhất về việc trồng hoa hồng có niên đại khoảng 5.000 năm trước ở Trung Quốc.
Ở Hy Lạp và La Mã cổ đại, hoa hồng là một mặt hàng xa xỉ, chỉ dành cho người giàu và hoàng gia và là nguồn cảm hứng cho các họa sĩ và nhà văn. Hoa hồng còn được sử dụng cho mục đích y học và trong các nghi lễ tôn giáo. Đến thế kỷ thứ 5 và thứ 6 sau Công nguyên, hoa hồng thu hút sự chú ý của các nghệ sĩ, nhà thơ và nhà văn ở châu Âu và Trung Đông.
Hoa hồng đỏ luôn giữ một vị trí mang tính biểu tượng trong hầu hết các nền văn hóa trên thế giới. Ở nhiều nơi trên thế giới, nó được xem là cách thể hiện tình yêu, sự lãng mạn, vẻ đẹp và sự tôn trọng. Hoa hồng đỏ là một trong những loài hoa phổ biến nhất được tặng trong các dịp lễ như ngày Valentine và ngày của mẹ.
Thú thực là khi đứng giữa lòng Sài Gòn - TP.HCM rực rỡ của năm 2026 này, nhìn những bảng hiệu LED lấp lánh trên phố đi bộ Nguyễn Huệ (TP.HCM), trong đầu tôi lại hiện lên một hình ảnh chẳng liên quan chút nào. Đó là mùi dầu hỏa nồng hắc từ "chiếc đèn Huê Kỳ" và tiếng lạch cạch của chiếc quạt nan cũ kỹ giữa trưa hè oi ả. Với những đứa trẻ sinh ra ngay sau ngày đất nước thống nhất như tôi, ký ức về thành phố không bắt đầu bằng những tòa nhà chọc trời. Nó bắt đầu bằng bóng tối và những sự chờ đợi.
Trở lại cái thời cắt điện luân phiên ấy gian khó thật nhưng cũng đầy tình nghĩa. Hễ điện tắt là cả xóm lại kéo nhau ra vỉa hè hóng gió, tiếng máy nổ "bạch bạch" của mấy nhà khá giả vang lên xé toạc cái tĩnh lặng của đêm đen.
Và trong ánh đèn lờ mờ ấy, hình ảnh những chú thợ điện vai vác thang tre, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ với bộ đồ bảo hộ sờn cũ đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi. Họ không chỉ đi sửa dây điện chằng chịt như mạng nhện đâu. Tôi cảm giác họ đang chắt chiu từng tia sáng để nối lại niềm hy vọng cho một thành phố vừa đi qua bão táp chiến tranh.
Rồi Sài Gòn chuyển mình. Thập niên 90 và những năm đầu thế kỷ 21 chứng kiến một sự lột xác ngoạn mục. Những trạm biến áp 110 kV, 220 kV mọc lên, đóng vai trò như những "trái tim" khổng lồ bơm sức sống cho vùng đất năng động nhất cả nước này. Tôi vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp khi lần đầu thấy đèn cao áp rực sáng dọc đại lộ Đông Tây. Chao ôi, nó đẹp lạ lùng! Nhưng có một cuộc cách mạng khác, lặng lẽ hơn mà có lẽ ít người để ý: Chiến dịch ngầm hóa lưới điện.
Chưa kể đến việc an toàn, cái hay nhất là nhìn lên bầu trời thành phố hôm nay, bạn sẽ không còn thấy những "búi dây" đen kịt che lấp màu xanh của mây trời nữa. Những hàng cột điện thô kệch đã lùi bước, nhường chỗ cho không gian kiến trúc thông thoáng. Dòng điện bây giờ đã được giấu kín vào lòng đất, trở thành những mạch máu ngầm bền bỉ, mặc kệ những cơn mưa rào bất chợt hay giông bão phương Nam, ánh sáng vẫn chưa bao giờ lỗi nhịp.
50 năm ngành điện thành phố - một nửa thế kỷ, một hành trình dài dằng dặc từ việc phải đóng cắt điện bằng tay cho đến lúc làm chủ công nghệ 4.0. Giờ đây, ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven sông, tôi có thể thanh toán hóa đơn điện chỉ bằng một cái chạm nhẹ trên smartphone. Tiện lợi đến mức đôi khi mình quên mất sự hiện diện của nó. Không còn cảnh nhân viên cầm sổ gõ cửa từng nhà, thay vào đó là hệ thống đo xa và trung tâm điều khiển từ xa cực kỳ hiện đại. Thậm chí, nhiều khi sự cố được xử lý xong xuôi trong tích tắc trước cả khi khách hàng kịp nhận ra.
Thế nhưng, dù hiện đại đến đâu, cái "chất" của người thợ điện Sài Gòn - TP.HCM vẫn vậy. Vẫn là màu áo cam rực rỡ đó, nhưng giờ họ là những "kỹ sư số", âm thầm gác đêm cho ánh sáng của những tòa nhà chọc trời và các dây chuyền sản xuất công nghệ cao.
Đêm nay, đứng từ trên cao nhìn xuống, Sài Gòn hiện ra như một dải ngân hà lộng lẫy. Tôi chợt nhận ra sự vĩ đại đôi khi chẳng nằm ở những tượng đài sừng sững, mà nằm chính ở mạch điện ngầm đang lặng lẽ chảy dưới chân mình.
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC), tôi muốn gửi một lời cảm ơn chân thành đến "những người giữ lửa" thầm lặng. Ánh điện hôm nay không chỉ thắp sáng những ngôi nhà, mà còn thắp sáng cả khát vọng vươn tầm quốc tế của một đô thị đặc biệt. Sài Gòn - TP.HCM năm 2026, ánh sáng vẫn lung linh trên dòng kênh Nhiêu Lộc, viết tiếp một hành trình 50 năm kiên cường và rực rỡ của EVNHCMC.
Khi gia đình đang sửa nhà, bé gái nằm ngủ trên chiếc võng nhỏ được mắc ở giữa 2 chiếc cột. Trong lúc mọi người tất bật làm việc, bé gái nằm ngoan trong võng, ngủ say dưới nhịp đưa của các chú thợ xây.
Điều khiến nhiều người thích thú là các chú thợ xây không ai bảo ai, cứ thay phiên nhau vừa làm việc vừa tranh thủ lại gần đưa võng cho bé. Có người đang trộn hồ cũng ghé qua đẩy nhẹ chiếc võng, người khác vừa nghỉ tay lại tiếp tục thay phiên để em bé không giật mình thức giấc.
Clip khiến nhiều người cảm nhận được sự yêu thương của trẻ nhỏ của những người lao động bình dị. Tài khoản Quỳnh Như bình luận: "Ngộ ha, hễ thấy cái võng có em bé nằm ngủ là cái tay phải đưa một cái mới được, võng ngừng lại đưa tiếp". Bạn Vũ Hà viết: "Cái võng không kịp dừng lại luôn mà, siêu dễ thương".
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Nông Thị Yên (25 tuổi, ở xã Thuận Lợi, Đồng Nai) cho biết khoảng 4 ngày trước gia đình bắt đầu sửa lại nhà và thuê một nhóm thợ xây ở gần khu vực sinh sống. Trong lúc mọi người làm việc, chị mắc võng cho con gái 14 tháng tuổi nằm ngủ giữa 2 chiếc cột nhà để tiện trông nom và tranh thủ phụ việc.
Theo chị Yên, các chú thợ xây làm việc rất nhiệt tình, ai cũng yêu quý bé gái. Thấy em bé ngủ ngon lành trên võng, mọi người thay nhau lại gần đưa võng nhẹ tay để bé không giật mình tỉnh giấc.
"Tôi xem lại khoảnh khắc đó thấy rất hạnh phúc và biết ơn các chú thợ xây. Bình thường nếu con gái không ngủ thì bé dậy chơi, thỉnh thoảng còn nghịch đồ nghề của các chú nhưng ai nấy đều cười tươi, vui vẻ", chị Yên chia sẻ.
Người mẹ cho hay suốt những ngày sửa nhà, không khí lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười. Bé Na là tên gọi ở nhà của con gái chị, bé cũng là con đầu lòng của vợ chồng. Dù công việc của các thợ xây vất vả nhưng ai cũng cố gắng giữ yên lặng khi bé ngủ, có người còn đi nhẹ nói khẽ để không làm em thức giấc.
Chị cũng không ngờ sau khi đoạn clip được đăng tải lên mạng xã hội lại thu hút sự quan tâm của mọi người. Những khoảnh khắc hạnh phúc đó trở thành động lực để chị cố gắng mỗi ngày, dù cuộc sống và công việc phía trước vẫn còn nhiều bộn bề.