Đọc thông tin Tây Ninh đề xuất giảm chỉ tiêu phát triển nhà ở xã hội do nhiều dự án bán chậm, tôi cho rằng cần nhìn nhận thận trọng. Từ góc độ một người đã làm việc hơn 6 năm tại KCN Đức Hòa – Hạnh Phúc, tôi không nghĩ nguyên nhân nằm ở việc người lao động không có nhu cầu mua nhà.
Tôi đang làm việc tại KCN trên. Trong công ty có rất nhiều lao động đang thuê trọ và mong muốn có một căn nhà ổn định để an cư. Tuy nhiên, khi đọc bài báo về dự án nhà ở xã hội tại Lương Hòa, tôi mới biết đến sự tồn tại của dự án này. Trước đó, tôi gần như chưa từng nghe ai trong công ty nhắc đến.
Tôi thử tìm hiểu thì nhận thấy một vấn đề đáng suy nghĩ. Từ KCN Đức Hòa – Hạnh Phúc đến khu nhà ở xã hội Lương Hòa khoảng 13 km. Trên giấy tờ, khoảng cách này có vẻ không xa. Nhưng với người lao động đi làm mỗi ngày bằng xe máy, đặc biệt là làm việc theo ca, đây là một quãng đường đáng kể.
Người lao động không lựa chọn nơi ở theo ranh giới hành chính. Điều họ quan tâm là mỗi ngày mất bao nhiêu thời gian để đi làm, chi phí xăng xe ra sao, có thuận tiện cho sinh hoạt gia đình hay không. Một căn hộ giá hợp lý nhưng cách nơi làm việc hơn 10 km chưa chắc hấp dẫn bằng một phòng trọ đơn giản nằm cách nhà máy vài trăm mét.
Vì vậy, việc một dự án nhà ở xã hội bán chậm chưa thể kết luận rằng nhu cầu nhà ở xã hội thấp. Có thể vấn đề nằm ở chỗ dự án chưa được bố trí đúng nơi người lao động thực sự muốn sinh sống.
Điều khiến tôi băn khoăn hơn là ngay tại KCN Đức Hòa – Hạnh Phúc vẫn còn những quỹ đất chưa được khai thác hết. Khu vực ven hồ trong khu công nghiệp hiện nay còn khá nhiều đất trống, môi trường tương đối thông thoáng, ít chịu tác động từ hoạt động sản xuất. Các tiêu chuẩn môi trường hiện nay cũng đã chặt chẽ hơn rất nhiều so với trước đây.
Thực tế, ngay sát nhà máy nơi tôi làm việc, chỉ cách một bức tường đã là khu dân cư thương mại. Điều đó cho thấy việc bố trí khu dân cư gần khu công nghiệp không phải là điều quá xa lạ. Nếu nhà ở thương mại có thể tồn tại ở vị trí đó thì tại sao nhà ở xã hội dành cho người lao động lại không được xem xét?
Theo tôi, thay vì chỉ tập trung vào việc hoàn thành chỉ tiêu số lượng căn hộ, cần đặt câu hỏi: Người lao động thực sự muốn sống ở đâu? Nếu quy hoạch được các khu nhà ở xã hội hoặc nhà ở cho thuê ngay gần những khu công nghiệp lớn như Đức Hòa – Hạnh Phúc, người lao động có thể đi làm chỉ trong vài phút, giảm đáng kể chi phí sinh hoạt và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Nhà ở xã hội không chỉ là câu chuyện xây bao nhiêu căn hộ. Quan trọng hơn là xây ở đâu. Một dự án vài trăm căn nằm đúng vị trí có thể mang lại hiệu quả xã hội cao hơn nhiều một dự án hàng nghìn căn nhưng xa nơi làm việc của người lao động.
Vì vậy, trước khi tính đến việc giảm chỉ tiêu phát triển nhà ở xã hội, có lẽ cần đánh giá lại yếu tố vị trí. Bởi thực tế mà tôi quan sát được cho thấy nhu cầu nhà ở của người lao động vẫn tồn tại. Điều còn thiếu có thể không phải là nhu cầu, mà là những dự án được xây dựng đúng nơi người lao động cần.
Theo kế hoạch phát triển nhà ở xã hội năm 2026, Tây Ninh được giao chỉ tiêu 13.500 căn và đặt mục tiêu hoàn thành 14.614 căn, bao gồm 896 căn chuyển tiếp từ năm 2025.
Đến nay, địa phương đã có 7 dự án nhà ở xã hội được khởi công với tổng quy mô gần 7.430 căn, dự kiến hoàn thành khoảng 5.282 căn. Ngoài ra, 20 dự án khác đã được chấp thuận chủ trương đầu tư với quy mô khoảng 20.755 căn hộ. Trong năm nay, tỉnh cũng đặt mục tiêu hoàn tất chấp thuận chủ trương đầu tư và giao chủ đầu tư cho thêm 11 dự án nhà ở xã hội với tổng nguồn cung khoảng 39.607 căn.
Tổ chức Công đoàn đề nghị Quốc hội sửa đổi toàn diện Bộ luật Lao động năm 2019 cho phù hợp với bối cảnh phát triển kinh tế - xã hội hiện nay. Một trong những nội dung đề xuất là bổ sung 2 ngày nghỉ dịp Quốc khánh, cho phép người lao động nghỉ từ ngày 2 đến 5/9 để có điều kiện đưa con đến trường trong ngày khai giảng.
Đề xuất này đã nhiều lần được công đoàn đưa ra. Tại Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ 13 năm 2023, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cũng từng kiến nghị tăng thêm 2 ngày nghỉ dịp Quốc khánh nhằm tạo thêm thời gian nghỉ ngơi cho người lao động và hỗ trợ các gia đình có con bước vào năm học mới.
*Quan điểm của bạn về đề xuất này?
Theo Bộ luật Lao động, người lao động được nghỉ lễ Quốc khánh 2 ngày, gồm ngày 2/9 và một ngày liền trước hoặc sau do Thủ tướng quyết định hằng năm. Nếu ngày nghỉ lễ trùng với ngày nghỉ hàng tuần, người lao động được nghỉ bù vào ngày làm việc kế tiếp. Riêng năm 2026, do thực hiện hoán đổi ngày làm việc từ thứ Hai 31/8 sang thứ Bảy 22/8, người lao động được nghỉ liên tục 5 ngày, từ 29/8 đến hết 2/9.
Hai người mâu thuẫn với một nam công nhân vì mở nhạc to đã ra tay khiến nạn nhân tử vong. Một vụ việc đau lòng, bắt đầu từ hành vi bật loa ngoài điện thoại nơi công cộng (xe buýt đưa rước công nhân).
Sau mâu thuẫn vì bật nhạc lớn trên xe buýt, hai bên tiếp tục cự cãi khi xuống xe. Một người bị đuổi đánh, chạy lên xe trốn nhưng vẫn bị tấn công. Trong lúc xô xát, hung thủ dùng vật nhọn đâm nạn nhân tử vong rồi bỏ trốn, sau đó ra đầu thú, vụ việc xảy ra tại Tây Ninh ngày 21/4.
Từ vụ việc này, nhìn rộng ra, tôi thấy trên xe buýt, xe khách giường nằm, quán cà phê, sân bay hay thậm chí trong thang máy, không khó để bắt gặp cảnh nhiều người vô tư xem TikTok, nghe nhạc, gọi video với âm lượng lớn.
Có người cười nói ầm ĩ qua loa ngoài, có người để video chạy liên tục như thể không gian đó là của riêng mình. Những âm thanh chồng chéo, hỗn tạp ấy không chỉ gây khó chịu mà còn bào mòn sự kiên nhẫn của những người xung quanh.
Điều đáng nói là phần lớn những hành vi này không xuất phát từ ác ý. Đơn giản là thói quen, là sự thiếu ý thức về không gian chung. Nhưng chính sự vô tư đó lại là nguồn cơn của nhiều xung đột âm ỉ.
Một lời nhắc nhở có thể bị hiểu thành khiêu khích. Một ánh nhìn khó chịu có thể bị diễn giải thành xúc phạm. Và khi cái tôi cá nhân bị đẩy lên quá cao, mâu thuẫn rất dễ vượt khỏi kiểm soát.
Chúng ta đang sống trong một xã hội ngày càng đông đúc, sự "chung đụng" nơi công cộng giữa người với người xảy ra nhiều hơn bao giờ hết. Chính vì vậy, ranh giới giữa không gian riêng và không gian chung trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Không thể biện minh cho hành vi bạo lực, nhưng cũng không thể xem nhẹ những nguyên nhân dẫn đến nó.
Câu hỏi đặt ra là: Vì sao một hành vi đơn giản như dùng tai nghe lại chưa trở thành thói quen phổ biến? Phải chăng chúng ta chưa được giáo dục đủ về ý thức cộng đồng, hay đơn giản là sự dễ dãi với chính mình đã khiến những chuẩn mực nhỏ bị bỏ qua?
Vấn nạn karaoke 'tra tấn' chưa dẹp bỏ được thật ra có chung nguyên do với sở thích bật loa ngoài điện thoại nơi công cộng.
Vì sao chúng ta cứ tự do làm những điều mình thích mà không hề nghĩ rằng nó xâm phạm tự do, quyền lợi của người khác?
Tôi làm phòng Tổng vụ (GA) cho một công ty nước ngoài, phụ trách công việc hành chính và làm giấy phép lao động, thẻ tạm trú cho người nước ngoài. Công ty tôi vốn rất đông người nước ngoài, gần 90 người và thân nhân thêm 70 người nữa.
Bao năm qua, tôi hết lòng với công ty. Tuy nhiên, tôi đột ngột nhận quyết định phải thay đổi công việc sang một lĩnh vực khác, không sử dụng tiếng Anh nhiều. Tôi bất ngờ, hụt hẫng và lập tức viết đơn thôi việc.
Dù biết thay đổi công việc là chuyện bình thường nhưng tôi không thể nào tiếp tục với công việc mình cảm thấy không phù hợp. Không biết trên diễn đàn có bạn nào từng rơi vào trường hợp giống tôi không để chúng ta cùng chia sẻ. Tôi xin cảm ơn.