Tôi làm phòng Tổng vụ (GA) cho một công ty nước ngoài, phụ trách công việc hành chính và làm giấy phép lao động, thẻ tạm trú cho người nước ngoài. Công ty tôi vốn rất đông người nước ngoài, gần 90 người và thân nhân thêm 70 người nữa.
Bao năm qua, tôi hết lòng với công ty. Tuy nhiên, tôi đột ngột nhận quyết định phải thay đổi công việc sang một lĩnh vực khác, không sử dụng tiếng Anh nhiều. Tôi bất ngờ, hụt hẫng và lập tức viết đơn thôi việc.
Dù biết thay đổi công việc là chuyện bình thường nhưng tôi không thể nào tiếp tục với công việc mình cảm thấy không phù hợp. Không biết trên diễn đàn có bạn nào từng rơi vào trường hợp giống tôi không để chúng ta cùng chia sẻ. Tôi xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Hai năm trước, tôi vay ngân hàng để mua căn nhà đầu tiên. Đến hiện tại, tôi còn nợ khoảng 1,5 tỷ đồng. Thời gian ưu đãi lãi suất cũng đã kết thúc, khoản vay giờ chuyển sang lãi thả nổi ở mức 10,5% một năm. Điều đó đồng nghĩa với mỗi tháng tôi phải trả hơn 13 triệu đồng tiền lãi - một áp lực tài chính không hề nhỏ.
Hiện, tôi có sẵn khoảng 400 triệu đồng tiền mặt và hơn một lượng vàng, trị giá khoảng 200 triệu. Thu nhập của gia đình tôi trung bình mỗi tháng khoảng 60–70 triệu đồng. Sau khi trừ chi phí sinh hoạt, tiền ăn học của các con và khoản lãi ngân hàng phải trả, về cơ bản tôi vẫn đủ khả năng duy trì cuộc sống.
Tuy nhiên, tôi đang phân vân giữa các lựa chọn tài chính như sau:
Phương án đầu tiên, tôi sẽ dùng toàn bộ số tiền dư khoảng 600 triệu đồng (cả tiền mặt và vàng) để trả bớt nợ gốc cho ngân hàng, nhằm giảm áp lực tiền lãi hàng tháng. Khoản nợ lúc này sẽ chỉ còn 900 triệu đồng, tương đương mỗi tháng tôi còn phải trả lãi gần 8 triệu.
>> Tôi tiếc 400 triệu thuê nhà đất thay vì mua chung cư
Phương án thứ hai, tôi sẽ gửi tiết kiệm 400 triệu kia với lãi suất khoảng 7,8 % một năm. Sau đó, tôi sẽ chờ khi lãi suất giảm sẽ vay thêm 500-700 triệu để mua một mảnh đất vùng ven TP Thanh Hóa, giá khoảng 1-1,5 tỷ đồng. Tôi cho rằng, bất động sản khu vực này vẫn còn tiềm năng phát triển. Nếu thuận lợi, sau khoảng 2-3 năm, giá nhà đất tăng lên, tôi sẽ bán đi để trả dứt cả hai khoản nợ ngân hàng.
Phương án thứ ba là tôi sẽ dùng 400 triệu hiện có để trả nợ ngân hàng, và giữ lại một lượng vàng để tiếp tục tiết kiệm và đầu tư. Đến đầu năm sau, nếu tích lũy được khoảng 500 triệu, tôi sẽ mua một chiếc ôtô để phục vụ nhu cầu đi lại của gia đình. Còn khoản nợ 1,1 tỷ đồng tôi sẽ trả dần mỗi tháng hơn 9,6 triệu đồng.
Hiện tại, tôi vẫn chưa biết nên chọn hướng đi nào mới là tốt nhất? Liệu tôi có nên tập trung giảm bớt số nợ trong bối cảnh lãi suất thả nổi để bớt áp lực; hay nên ưu tiên chớp cơ hội đầu tư bất động sản để tăng giá trị tài sản; hay nên phục vụ nhu cầu, tăng chất lượng cuộc sống trước mắt của gia đình?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi từng có kế hoạch cho con đi du học từ nhiều năm nay. Tuy nhiên, hiện tại tôi bắt đầu phải nhìn nhận lại vấn đề này một cách thực tế hơn. Con tôi hè này sẽ vào lớp 12. Trước đây, tôi dự tính để con học đại học trong nước rồi sau đó sẽ hỗ trợ đi du học Thạc sĩ theo diện tự túc. Với điều kiện kinh tế của gia đình, nếu cho con du học ngay từ bậc đại học thì khá áp lực, nhưng nếu là học Thạc sĩ thì tôi vẫn có thể lo liệu được.
Tuy nhiên, điều khiến tôi băn khoăn không nằm ở tiền bạc, mà ở chính thái độ học tập của con. Con tôi học khá tốt, kết quả học tập không phải điều khiến cha mẹ phải lo lắng. Nhưng từ nhỏ đến nay, con luôn phải đợi cha mẹ nhắc nhở nhiều lần mới chịu ngồi vào bàn học. Đến hết lớp 11 rồi mà tình trạng đó vẫn không thay đổi nhiều. Tôi đầu tư không ít thời gian, công sức và tiền bạc cho việc học của con, nhưng điều làm tôi nản nhất là con thiếu tính tự giác và ý thức học tập.
Chính vì vậy, gần đây tôi bắt đầu nghĩ rằng nếu vài năm nữa con vẫn không thể tự trưởng thành, không hình thành được động lực học tập từ bên trong, có lẽ tôi sẽ không còn quyết tâm đầu tư cho con đi du học như dự định ban đầu nữa.
Tôi luôn cho rằng du học là một điều tốt. Không ai phủ nhận những lợi ích của việc được tiếp cận với một nền giáo dục tiên tiến hơn, được trải nghiệm môi trường sống mới và mở rộng tầm nhìn. Nhưng theo tôi, những điều đó chỉ thực sự phát huy giá trị với những người có ý chí và tinh thần tự lập. Nếu bản thân người học không có động lực vươn lên, không có khả năng tự quản lý cuộc sống và việc học của mình thì dù học ở đâu cũng khó đạt được thành công như mong muốn.
>> Tôi về nước làm lễ tân lương 8 triệu sau 5 năm du học
Suy nghĩ này của tôi cũng xuất phát từ những gì quan sát được trong chính gia đình mình. Tôi có hai người cháu, một là cháu ruột của tôi, một là cháu bên vợ. Cả hai đều học ngành Công nghệ thông tin tại Đại học Khoa học Tự nhiên TP HCM. Sau khi tốt nghiệp, cả hai đều làm việc cho các công ty nước ngoài.
Cháu bên vợ sau đó được công ty đưa ra nước ngoài làm việc. Còn cháu ruột của tôi, dù ban đầu cũng có cơ hội được cử đi công tác nước ngoài, nhưng vì không muốn xa chồng nên cháu chủ động tự tìm kiếm cơ hội khác. Cháu lên mạng tìm việc, tham gia phỏng vấn trực tuyến và cuối cùng được một công ty nước ngoài tuyển dụng để sang làm việc.
Nhìn vào những trường hợp đó, tôi thấy rằng người có năng lực và ý chí thì học trong nước vẫn có thể tìm được cơ hội phát triển quốc tế. Dĩ nhiên, những trường hợp như vậy không phải là số đông, nhưng nó cho thấy thành công không hoàn toàn phụ thuộc vào việc có đi du học hay không?
Ngược lại, tôi cũng biết những trường hợp đi du học nhưng sau đó không tìm được công việc phù hợp và phải trở về nước. Bởi vậy, theo tôi, học ở đâu cũng có người thành công và người không thành công. Du học không phải là tấm vé bảo đảm cho tương lai.
Tất nhiên, tôi vẫn nhìn nhận những lợi thế rất rõ của du học. Thứ nhất, muốn học tập và sinh sống ở nước ngoài thì ngoại ngữ phải tốt. Thứ hai, phần lớn nền giáo dục của các nước phát triển vẫn có nhiều điểm mạnh hơn so với trong nước. Thứ ba, du học giúp người trẻ mở rộng tư duy, tiếp xúc với những môi trường và cách làm việc khác nhau. Nhưng suy cho cùng, những lợi thế đó chỉ có ý nghĩa khi người học thực sự muốn học và muốn phát triển bản thân.
Với không ít gia đình hiện nay, mục tiêu của du học không chỉ là học tập mà còn là tìm kiếm cơ hội định cư lâu dài ở nước ngoài. Đó là lựa chọn riêng của mỗi người và tôi tôn trọng điều đó. Còn với bản thân tôi, điều kiện tiên quyết để đầu tư cho con đi du học không còn là chuyện tài chính nữa. Điều tôi quan tâm hơn là liệu con có đủ ý thức, đủ ý chí và đủ khả năng tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình hay không?
Nếu chưa có những điều đó, tôi nghĩ rằng dù học trong nước hay nước ngoài cũng khó đạt được kết quả như kỳ vọng. Và khi ấy, số tiền rất lớn bỏ ra cho việc du học có thể chưa chắc đã mang lại giá trị tương xứng.
Tin Gốc: Vnexpress

Một ngày nào đó kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một sảnh tiệc lộng lẫy, không phải hàng trăm khách mời hay những lời trầm trồ về độ hoành tráng của hôn lễ. Tôi chỉ mong có một đám cưới nhỏ, với những người thực sự quan trọng, những người sẽ vui khi thấy tôi hạnh phúc.
Nghe có vẻ đơn giản. Nhưng trong xã hội hiện nay, để tổ chức được một đám cưới đơn giản đôi khi lại khó hơn rất nhiều so với việc tổ chức một đám cưới thật lớn. Bởi đằng sau một lễ cưới không chỉ có tình yêu của hai người. Còn có kỳ vọng của gia đình, tập quán xã hội, những mối quan hệ phải giữ gìn và cả áp lực vô hình mang tên "sĩ diện". Thế nhưng, ngày càng nhiều người trẻ đang đặt ra một câu hỏi rất đáng suy ngẫm: Đám cưới là để ai vui?
Tôi thấy không ít cặp đôi dành nhiều tháng trời lo lắng về số lượng khách mời, quy mô tiệc cưới hơn là dành thời gian chuẩn bị cho cuộc sống hôn nhân phía trước. Đến mức, ngày đáng lẽ là một dấu mốc thiêng liêng đánh dấu sự cam kết đồng hành giữa hai con người yêu thương nhau, lại trở thành ngày phải làm hài lòng rất nhiều người khác.
Để chuẩn bị cho hai giờ đồng hồ của hôn lễ, nhiều cặp đôi phải dành nhiều năm tích góp, cắt giảm chi tiêu, thậm chí vay mượn thêm. Đến ngày cưới, mọi thứ đều rực rỡ, đông vui và hoàn hảo như mong muốn. Nhưng khi những ánh đèn sân khấu tắt đi, những bó hoa dần héo và khách mời đã ra về, điều còn lại không chỉ là niềm vui mà còn là những khoản chi phí phải tiếp tục thanh toán trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm sau đó. Tất cả âm thầm đẩy không ít gia đình vào một cuộc chạy đua tốn kém mà chính họ cũng không biết đích đến là đâu?
>> Tôi mừng 500 K dù ăn cưới ở nhà hàng 5 sao
Ở đây, tôi không hề xem nhẹ hay phủ nhận những giá trị truyền thống. Ngược lại, tôi chỉ muốn đưa đám cưới trở về đúng vị trí vốn có của nó. Đó không phải là một sự kiện để gây ấn tượng với người khác, mà là một cam kết lâu dài giữa hai con người quyết định cùng nhau đi qua những thăng trầm của cuộc sống. Ý nghĩa của ngày cưới không nằm ở việc có bao nhiêu người chứng kiến, mà nằm ở việc hai người có thực sự cảm nhận được niềm vui và sự gắn kết trong ngày đặc biệt ấy hay không?
Người trẻ hôm nay đang bước vào cuộc sống trưởng thành trong bối cảnh nhiều áp lực hơn các thế hệ trước. Giá nhà ở các đô thị lớn liên tục tăng cao, chi phí giáo dục, y tế và nuôi dạy con ngày càng lớn, thị trường lao động biến động nhanh, trong khi áp lực về việc làm và thu nhập ổn định chưa bao giờ là điều dễ dàng. Khoản kinh phí để làm đám cưới hoành tráng có thể trở thành tiền đặt cọc mua căn nhà đầu tiên, là quỹ dự phòng cho những biến cố bất ngờ, hay nguồn vốn để khởi nghiệp hoặc học thêm một kỹ năng mới...
Tôi đã tham dự khá nhiều đám cưới trong cuộc đời, từ những buổi tiệc đơn sơ ở quê đến những hôn lễ được tổ chức rất công phu tại các trung tâm hội nghị sang trọng. Nhưng nếu bây giờ ai đó hỏi tôi thực đơn của những đám cưới ấy gồm những món gì, sân khấu được trang trí ra sao hay cô dâu mặc chiếc váy trị giá bao nhiêu tiền, có lẽ tôi sẽ không thể nhớ nổi.
Chúng ta thường quên rất nhanh những gì thuộc về hình thức, nhưng lại nhớ rất lâu những điều chạm được đến cảm xúc. Một bài phát biểu chân thành có thể được nhắc lại nhiều năm sau. Một ánh mắt yêu thương có thể khiến người ta xúc động suốt cả cuộc đời. Ngược lại, những thứ được đầu tư công phu nhất đôi khi chỉ tồn tại trong vài tấm ảnh rồi dần chìm vào quên lãng.
Tôi từng chứng kiến những đám cưới mà cô dâu, chú rể gần như không có cơ hội ngồi xuống trò chuyện với những người thân thiết nhất của mình. Họ phải tất bật đi từng bàn, liên tục tiếp khách, chụp ảnh và hoàn thành các nghi thức. Đến cuối buổi, hàng trăm người đã có mặt, nhưng những cuộc gặp gỡ thực sự lại rất ít. Ngược lại, trong những đám cưới nhỏ, tôi thấy cô dâu có thể ngồi lâu hơn bên cha mẹ, chú rể có thể trò chuyện với những người bạn đã gắn bó từ thời sinh viên, và mỗi vị khách đều cảm nhận được mình là một phần của ngày vui chứ không chỉ là một cái tên trong danh sách khách mời.
Có một điều mà tôi ngày càng cảm nhận rõ khi tham dự những đám cưới được tổ chức theo hướng tinh gọn, đó là cảm giác gần gũi và chân thật mà không phải hôn lễ nào cũng có được. Trong những không gian không quá đông người, tôi thường thấy những nụ cười tự nhiên hơn, những cuộc trò chuyện dài hơn và những cái ôm cũng ấm áp hơn. Người ta đến vì muốn có mặt trong khoảnh khắc hạnh phúc của những người mà họ yêu quý.
Vì thế, nếu một ngày mình kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một đám cưới khiến nhiều người phải trầm trồ. Tôi chỉ mong đó là ngày mà khi mọi người đã ra về, khi ánh đèn đã tắt và những nghi thức đã khép lại, tôi vẫn có thể mỉm cười vì biết rằng mình vừa có một khởi đầu đúng với điều trái tim mong muốn. Một ngày đủ ấm áp để nhớ, đủ chân thành để trân trọng và đủ bình yên để bước tiếp.
Tin Gốc: Vnexpress

