Bờ Biển Ngà khởi đầu mạnh mẽ và tấn công thành công từ hai cánh. Họ có 9 quả phạt góc nhưng phung phí. Trong khi đó, Na Uy đã xốc lại đội hình sau giờ nghỉ giải lao uống nước và tạo ra được nhiều pha bóng nguy hiểm hơn. Một trong số đó dẫn đến bàn thắng tuyệt đẹp của Antonio Nusa ở phút 39.
Người hùng Nusa bị phạt sau pha quét trụ với Doue. Một quả đá phạt ở bên phải vòng cấm địa, lần này Pepe đã treo bóng chuẩn xác cho Agbadou đánh đầu chệch cột trái.
Berg thực hiện quả phạt góc từ biên trái đưa bóng đi cắt ngang vòng cấm địa khó chịu. Sorloth băng vào đánh đầu sượt đưa bóng đi chệch cột dọc phải trong gang tấc. Hai cầu thủ Na Uy băng vào, trong đó có Haaland, nhưng không thể đệm vào lưới.
Na Uy đang tận dụng quãng thời gian hàng thủ Bờ Biển Ngà xáo trộn. Cơ hội ngon ăn đã được tạo ra nhưng vẫn chỉ có một bàn thắng.
Một quả treo bóng vào vòng cấm cho Sorloth đánh đầu chuyền. Bóng đập đất trước khi Haaland vung chân trái dứt điểm ở cự ly gần. Tưởng chừng bàn thắng đã đến nhưng bất ngờ thay, Sangare lao đến cản phá cú sút vào góc thấp trái đưa bóng đi hết biên ngang.
Haaland ôm đầu nuối tiếc. Nhưng Sangare cho thấy kinh nghiệm đối đầu tiền đạo nguy hiểm này khi thi đấu cho Nottingham Forests ở Ngoại hạng Anh.
Odegaard cầm bóng ở trung lộ rồi chuyền sang trái. Nusa đón bóng để tăng tốc vào trong. Anh lắc người đẩy bóng thêm một nhịp trước khi cứa lòng chân phải đưa bóng bay vào góc cao phải. Thủ thành Fofana bay người hết cỡ không thể cứu thua.
Tiền vệ sinh năm 2005 đang chơi cho RB Leipzig tại giải vô địch quốc gia Đức Bundesliga. Anh sở hữu phong cách thi đấu rất giống thần tượng Neymar, và được thể hiện bằng bàn thắng đầu tiên ở World Cup.
Với 5 bàn thắng, Na Uy trở thành đội ghi nhiều bàn thứ hai trong hiệp một tại World Cup 2026. Xếp sau Mỹ và Brazil, với một bàn nhiều hơn.
Nỗ lực của Sorloth tạo nên quả tạt từ biên phải đến cột xa. Từ khoảng cách 12 m, Halaand bật nhảy đánh đầu nhưng thiếu lực. Bóng đập đất trước khi nằm gọn trong tay thủ môn Fofana. Haaland chạm bóng ít nhưng cả hai tình huống đều là đánh đầu.
Đại diện châu Phi có 7 quả phạt góc, trong khi Na Uy là 1. Tuy nhiên, Diomande hay Pepe thường chọn giải pháp treo bổng, thay vì tầm thấp hoặc phối hợp trước hàng thủ cao to của đối phương. Bờ Biển Ngà đang phung phí, còn Na Uy bị dồn ép nhưng không loạn.
Từ biên trái, Yan Diomande cầm bóng bình tĩnh trước khi tạt xoáy đến cột xa. Pepe thoát người đón bóng, nhưng không dứt điểm ngay mà chọn chuyền ngang. Bonny không hiểu ý nhưng Ajer vẫn chọn phương án phá bóng an toàn. Hàng thủ Na Uy đang dần bị giải mã. Trận đấu cũng thêm phần sôi động sau nửa đầu buồn tẻ.
Na Uy đá phạt góc biên trái bất thành. Bóng được phá ra xa. Nusa chần chừ giúp Diomande bứt tốc vượt lên buộc Moller Wolfe phải cản người không bóng phạm lỗi. Một quả phạt nhưng không có thẻ vàng cho trung vệ Na Uy. Trọng tài cho rằng điểm phạm lỗi còn xa khung thành, trong khi tiền đạo trẻ của Bờ Biển Ngà cần khoảng nửa phút nằm nghỉ trên sân sau va chạm.
Konan dẫn bóng từ cánh trái vào trong, vượt qua Pedersen, rồi sút nhanh bằng chân phải về phía góc dưới cột gần. Tuy nhiên, chỉ có mép lưới rung lên. Na Uy tiếp tục phải cảnh giác với khả năng đánh biên của đối thủ, sau cơ hội nguy hiểm nhất từ đầu trận.
Bờ Biển Ngà lần đầu tiên vượt qua vòng đấu bảng World Cup, sau khi lỡ hẹn năm 2006, 2010 và 2014, dù sở hữu thế hệ vàng có Didier Drogba hay anh em nhà Toure. Phía Na Uy thì có lần thứ hai, nhưng là sau 28 năm kể từ lần gần nhất dự World Cup 1998.
Na Uy bước vào vòng 1/16 với tư cách nhì bảng I. Đội lần lượt thắng Iraq 4-1, Senegal 3-1 rồi thua Pháp 1-4. Trong khi đó, Bờ Biển Ngà đứng nhì bảng E sau khi thắng Ecuador 1-0, thua Đức 1-2 và hạ Curacao 2-0.
Sau khi đi tiếp sớm một lượt trận, HLV Solbakken đưa ra quyết định táo bạo khi cất nhiều trụ cột, để sử dụng đội hình hai đấu Pháp. Vì vậy, đại diện châu Âu được đánh giá nhỉnh hơn về thể lực trước cuộc đấu trên sân Dallas.
Hai đội đều sở hữu hàng công ấn tượng. Na Uy có Erling Haaland đã ghi 4 bàn sau hai trận, cùng những cầu thủ tấn công danh tiếng như Alexander Sorloth hay Martin Odergaard. Bờ Biển Ngà thì sở hữu cầu thủ trẻ hay nhất Bundesliga Yan Diomande, cùng Ahmad Diallo, Nicolas Pepe.
Tuy nhiên, tuyến giữa và hàng thủ của đại diện châu Phi được đánh giá cao hơn. Họ không chỉ được thi đấu ở các giải bóng đá hàng đầu châu Âu, mà còn sở hữu nguồn thể lực sung mãn. Các tiền vệ như Franck Kessie, Seko Fofana hay Ibrahim Sangare có nhiệm vụ cắt đứt nguồn tiếp bóng cho Haaland.
HLV Hajime Moriyasu thay ba vị trí trong đội hình Nhật Bản so với trận thắng Tunisia 4-0. Takehiro Tomiyasu, Junya Ito và Kaishu Sano ngồi dự bị, nhường chỗ cho Ayumu Seko, Yukinari Sugawara và Daizen Maeda.
Nhật Bản: Suzuki; Seko, Itakura, Hiroki Ito; Sugawara, Kamada, Ao Tanaka, Keito Nakamura; Doan, Ueda, Maeda.
Bên phía Thụy Điển, HLV Graham Potter thực hiện ba điều chỉnh. Jacob Zetterstrom bắt chính thay Kristoffer Nordfeldt trong khung thành, còn Anthony Elanga và Elliot Stroud đá từ đầu thay Benjamin Nygren và Jesper Karlstrom.
Nhật Bản sẽ đứng đầu bảng F nếu thắng Thụy Điển và Hà Lan không thắng Tunisia. Nếu cả Nhật Bản lẫn Hà Lan cùng thắng, đỉnh bảng được phân định bằng hiệu số bàn thắng bại. Hiện hai đội cùng hiệu số +4, nhưng Hà Lan ghi nhiều hơn một bàn nên đang xếp trên. Trong trường hợp các chỉ số này tiếp tục bằng nhau, FIFA sẽ lần lượt xét điểm kỷ luật rồi đến thứ bậc FIFA. Đứng đầu bảng F sẽ giúp Nhật Bản tránh Brazil ở vòng 1/16, thay vào đó chỉ phải gặp Morocco.
Nhật Bản đang có chuỗi 9 trận bất bại trên mọi đấu trường. Nếu không thua Thụy Điển, Nhật sẽ trở thành đội châu Á thứ hai có 5 trận liên tiếp bất bại ở World Cup, sau Hàn Quốc (6 trận giai đoạn 1998-2002).
Thụy Điển trở thành đội thứ hai trong lịch sử World Cup vừa thắng vừa thua với cách biệt từ bốn bàn trở lên trong cùng một kỳ giải (5-1 Tunisia, 1-5 Hà Lan). Lần đầu cũng chính là Thụy Điển năm 1938 (thắng Cuba 8-0, thua Hungary 1-5).
Thụy Điển chưa từng thua đại diện châu Á ở World Cup (2 thắng, 1 hòa).
Nhật Bản và Thụy Điển bước vào lượt cuối bảng F World Cup 2026 với mục tiêu giành vị trí trong top hai, để vào vòng knock-out. Đội bóng của HLV Hajime Moriyasu đang có phong độ ấn tượng khi hòa Hà Lan 2-2 rồi thắng Tunisia 4-0, đứng trước cơ hội lần thứ hai trong lịch sử bất bại ở vòng bảng World Cup, sau kỳ 2002 làm đồng chủ nhà.
Điểm tựa của Nhật Bản là hàng công chơi đa dạng với tám cầu thủ đã góp dấu giày vào các bàn thắng. Tiền đạo Ayase Ueda đã ghi hai bàn và có một kiến tạo, còn Daichi Kamada đều lập công ở hai trận đầu. Trong khi đó, Thụy Điển khởi đầu bằng chiến thắng 5-1 trước Tunisia nhưng ngay sau đó thua Hà Lan với tỷ số tương tự. Dù Alexander Isak tỏa sáng với một bàn và ba kiến tạo, hàng thủ đội bóng Bắc Âu bộc lộ nhiều vấn đề khi để thủng lưới năm lần chỉ sau bảy pha dứt điểm cầu môn của đối phương.
Theo siêu máy tính Opta, Nhật Bản được đánh giá cao hơn với 52,7% khả năng thắng, so với 22,2% của Thụy Điển. Đây cũng sẽ là lần đầu hai đội gặp nhau tại World Cup.
Trong hơn 10 năm qua, Son Heung-min luôn là biểu tượng lớn nhất của bóng đá Hàn Quốc. Nhưng trước thềm World Cup 2026, lần đầu tiên những nghi ngờ về đẳng cấp và vai trò của anh xuất hiện dày đặc đến vậy. Sau khi rời Tottenham để chuyển sang Los Angeles FC, Son không còn duy trì được hình ảnh bùng nổ quen thuộc tại châu Âu. Tiền đạo 33 tuổi vẫn đóng góp 8 kiến tạo cho đội bóng Mỹ, nhưng lại trải qua chuỗi 13 trận liên tiếp không ghi bàn. Với một cầu thủ từng là niềm hy vọng số 1 trên hàng công Hàn Quốc, đó rõ ràng là thống kê đáng lo ngại.
Sự sa sút ấy càng khiến người hâm mộ nhớ lại kỳ World Cup 2022 đáng quên tại Qatar. Khi đó, Son bước vào giải đấu với chấn thương vùng mắt, phải thi đấu trong chiếc mặt nạ bảo hộ và không ghi nổi bàn thắng nào. Hàn Quốc vượt qua vòng bảng nhọc nhằn, trước khi bị Brazil đè bẹp 4-1 ở vòng 16 đội. 4 năm sau, kịch bản ấy đang có nguy cơ tái hiện. Son không còn duy trì tốc độ và khả năng tạo đột biến như thời đỉnh cao. Những pha xử lý quyết định thiếu sắc bén trong các trận giao hữu gần đây càng làm tăng thêm cảm giác bất an.
Đó cũng là lý do HLV Hong Myung-bo phải liên tục lên tiếng bảo vệ học trò. Ông khẳng định Son vẫn là "trái tim" của đội tuyển Hàn Quốc và chưa từng khiến ông nghi ngờ. Trong khi đó, chân sút sinh năm 1992 vẫn rất cứng rắn: "Tôi không nghĩ màn trình diễn của mình có sự sa sút nào. Khi đến lúc phải rời đội tuyển quốc gia, tôi sẽ tự đưa ra quyết định. Thật thất vọng khi mọi người luôn nói về sự xuống dốc mỗi khi tôi trải qua giai đoạn khô hạn bàn thắng".
Không chỉ Son Heung-min, đội tuyển Hàn Quốc cũng đang bước vào World Cup với nhiều dấu hỏi lớn. Họ thua Bờ Biển Ngà tới 0-4 trước khi tiếp tục gục ngã 0-1 trước Áo ở hai trận giao hữu gần nhất. Điều đáng lo không chỉ nằm ở kết quả, mà còn ở cách Hàn Quốc thi đấu thiếu ý tưởng, dễ mất kiểm soát và phụ thuộc quá nhiều vào cảm hứng cá nhân. Yonhap cho biết niềm tin của người dân xứ kim chi cho đội tuyển đang ở mức thấp nhất trong lịch sử. Thực tế, đội tuyển Hàn Quốc vượt qua vòng loại World Cup 2026 với thành tích bất bại. Tuy nhiên, màn trình diễn của họ không tạo ra cảm giác thuyết phục. Đội bóng của HLV Hong Myung-bo thường chơi chật vật trước những đối thủ dưới cơ, thiếu sự sắc sảo trong tấn công và cũng không duy trì được cường độ pressing mạnh mẽ như trước.
Dẫu vậy, cơ hội vượt qua vòng bảng vẫn rộng mở với Hàn Quốc khi sở hữu nhiều cầu thủ ngôi sao như Kim Min-jae (Bayern Munich), Lee Kang-in (PSG) hay Hwang Hee-chan (Wolves). Theo Opta, họ vẫn là đội mạnh thứ 2 ở bảng đấu, chỉ sau chủ nhà Mexico, trong khi CH Czech và Nam Phi đều không phải những đối thủ quá khó chơi. Nhưng nếu muốn tiến xa hơn vòng bảng, Hàn Quốc sẽ phải nỗ lực rất nhiều.
Real Madrid đã chính thức bổ nhiệm Jose Mourinho làm huấn luyện viên trưởng theo bản hợp đồng có thời hạn 3 năm. Động thái này đánh dấu sự trở lại đầy bất ngờ của chiến lược gia người Bồ Đào Nha với thủ đô Tây Ban Nha sau 13 năm xa cách. Thông báo được đưa ra vào rạng sáng ngày 12/6 (giờ Việt Nam), chính thức khép lại những đồn đoán chao đảo truyền thông suốt thời gian qua về tương lai của "Người đặc biệt".
Nhà cầm quân 63 tuổi sẽ tiếp quản chiếc ghế nóng từ Alvaro Arbeloa, người đã không thể giúp Real Madrid có danh hiệu ở đấu trường châu Âu và bị Barcelona qua mặt tại đấu trường quốc nội. Nhiệm vụ tối thượng của Mourinho trong lần trở lại này là đưa đội bóng Hoàng gia tìm lại vị thế đỉnh cao, đồng thời lập lại trật tự trong phòng thay đồ vốn đang bất ổn.
Thông báo chính thức từ trang chủ Real Madrid nêu rõ: "Real Madrid đã đạt thỏa thuận bổ nhiệm Jose Mourinho làm huấn luyện viên trưởng đội một trong ba mùa giải tới, kéo dài đến ngày 30/6/2029. Chiến lược gia người Bồ Đào Nha sẽ chính thức bắt đầu công việc từ ngày 13/7, thời điểm toàn đội hội quân để chuẩn bị cho mùa giải mới".
Mourinho là một trong những nhà cầm quân thành công nhưng cũng đầy rẫy tranh cãi bậc nhất lịch sử bóng đá. Ông chuyển đến Bernabeu từ Benfica. Dù giúp đội bóng thành Lisbon trải qua một mùa giải bất bại tại giải quốc nội, Mourinho và các học trò vẫn ngậm ngùi cán đích ở vị trí thứ ba chung cuộc. Để có được sự phục vụ của ông, Real Madrid đã phải chi 15 triệu euro để kích hoạt điều khoản giải phóng hợp đồng với đại diện Bồ Đào Nha.
Trong quá khứ, Mourinho từng dẫn dắt Real Madrid giai đoạn 2010-2013, mang về một chức vô địch La Liga, một Cúp Nhà vua và một Siêu cúp Tây Ban Nha. Đó là kỷ nguyên cạnh tranh khốc liệt đỉnh điểm với một Barcelona vĩ đại dưới thời Pep Guardiola. Dưới bàn tay nhào nặn của "Người đặc biệt", Real Madrid đã trở thành đội bóng đầu tiên trong lịch sử La Liga cán mốc 100 điểm ở mùa giải 2011-12.
Tuy nhiên, nhiệm kỳ đầu tiên của ông tại Bernabeu cũng để lại không ít rạn nứt. Phòng thay đồ của "Kền kền trắng" khi ấy bị chia rẽ sâu sắc. Chỉ một số học trò cũ, bao gồm chính người tiền nhiệm Arbeloa, luôn dành cho ông sự trung thành tuyệt đối, trong khi nhiều ngôi sao cộm cán khác lại liên tục công khai mâu thuẫn với ông.
Nổi tiếng với phong cách quản lý cứng rắn, Mourinho được kỳ vọng sẽ dẹp yên những xung đột nội bộ đang âm ỉ tại Real Madrid hiện tại. Đỉnh điểm của sự hỗn loạn là sự cố tiền vệ Fede Valverde phải nhập viện sau cuộc xô xát với đồng đội Aurelien Tchouameni hồi tháng 5 vừa qua. Trước đó, cả Carlo Ancelotti, Xabi Alonso lẫn Arbeloa đều bất lực trong việc tìm ra công thức gắn kết bộ ba siêu sao Vinicius Junior, Kylian Mbappe và Jude Bellingham mà vẫn duy trì được sự cân bằng trong lối chơi.
Thượng tầng Real Madrid tin rằng chỉ có Mourinho mới giải được bài toán này. Chủ tịch Florentino Perez, người luôn khẳng định Mourinho chính là kiến trúc sư đặt nền móng cho chuỗi 6 chức vô địch Champions League sau đó của CLB, đã hiện thực hóa lời hứa đưa ông trở lại Bernabeu ngay sau khi ông tái đắc cử vị trí đứng đầu đội bóng vào đầu tháng 6.
Màn tái hợp này cũng mở ra cơ hội để Mourinho trở lại nhóm những chiến lược gia tinh hoa của bóng đá châu Âu sau nhiều năm rời xa đỉnh cao. Tên tuổi của ông từng vụt sáng khi giúp Porto lên ngôi vô địch Champions League năm 2004, trước khi cập bến Chelsea và thống trị giải Ngoại hạng Anh với cú đúp danh hiệu vào các năm 2005, 2006. Biệt danh "Người đặc biệt" cũng ra đời từ đây, trước khi ông chuyển sang Inter Milan và hoàn tất cú ăn ba lịch sử vào năm 2010.
Sau khi khép lại nhiệm kỳ đầu tại Madrid, Mourinho trở lại Chelsea và có thêm một chức vô địch Premier League năm 2015. Tuy nhiên, các chặng dừng chân tiếp theo tại Man Utd, Tottenham và Roma lại chứng kiến sự sa sút về mặt danh hiệu. Ngoại trừ chiếc Cúp Liên đoàn và Europa League cùng Man Utd năm 2017, bộ sưu tập của ông trong gần một thập kỷ qua khá khiêm tốn, với danh hiệu đáng kể duy nhất là chức vô địch Europa Conference League cùng Roma vào năm 2022.
Gần đây nhất, Mourinho bị Fenerbahce sa thải vào tháng 8/2025 sau thất bại trước chính Benfica ở vòng play-off Champions League. Chỉ một tháng sau, ông bất ngờ được Benfica bổ nhiệm, và giờ đây ông trở lại Real Madrid trong một trong những thương vụ gây chú ý nhất của bóng đá châu Âu.