Tôi 35 tuổi, công việc ổn định, thu nhập tốt, có vợ và cậu con trai kháu khỉnh. Có một chuyện nhiều năm trôi qua tôi vẫn không thể thực sự buông bỏ. Vợ đã giấu tôi chuyện trinh tiết ngay từ đầu. Tôi quen vợ khi cả hai còn là sinh viên đại học. Chúng tôi đến với nhau sau gần một năm tìm hiểu. Ngày ấy, tình yêu rất trong sáng, luôn tin tưởng và nghĩ sẽ hy sinh vì nhau.
Trong một lần trò chuyện, tôi từng hỏi về mối tình trước của cô ấy. Vợ kể từng yêu một người từ sau khi tốt nghiệp cấp ba nhưng cả hai chỉ dừng lại ở việc quý mến nhau, chưa từng vượt quá giới hạn. Tôi không nghi ngờ gì, luôn tin người mình yêu, chưa từng nghĩ sẽ phải xác minh lại lời cô ấy nói. Rồi chúng tôi gần gũi, đó cũng là lần đầu tiên của tôi nên bản thân rất lóng ngóng và hồi hộp. Tôi vẫn nhớ hôm đó cô ấy khóc, nói rất đau, rồi vội vàng thu dọn mọi thứ nhưng lại nói cần phải dùng thuốc tránh thai loại nọ loại kia. Sau lần ấy, trong lòng tôi bắt đầu xuất hiện những dấu hỏi. Tôi từng tự trách mình đa nghi nên cố gạt mọi suy nghĩ sang một bên.
Suốt những năm sau đó, mỗi khi có dịp, tôi lại hỏi cô ấy có điều gì muốn nói với tôi không. Tôi luôn bảo ai cũng có quá khứ, điều tôi cần là sự chân thành. Nếu từng yêu, từng mắc sai lầm hay từng trải qua điều gì, tôi đều muốn được nghe từ chính cô ấy. Thế nhưng cô ấy lại giận dữ, bảo tôi không tin tưởng, rồi như thế là xúc phạm cô ấy.
Tôi lại tự trách mình đã nghi oan cho bạn gái. Chúng tôi yêu nhau thêm thời gian nữa rồi bước vào hôn nhân. Cho đến một ngày, tôi vô tình biết trong khoảng thời gian hai đứa tìm hiểu nhau, chưa vượt rào, cô ấy vẫn duy trì mối quan hệ tình cảm với người cũ và giữa họ đã có quan hệ chăn gối từ trước. Điều khiến tôi sốc hơn là suốt nhiều năm, cô ấy vẫn luôn phủ nhận tất cả, bất chấp việc tôi đã nhiều lần tạo cơ hội để cô ấy nói thật.
Điều khiến tôi không thể vượt qua là cảm giác mình đã sống nhiều năm trong một lời nói dối. Mỗi lần nhớ lại những giọt nước mắt, những lời thề, những lần cô ấy khẳng định mình vô tội, tôi lại hận bản thân đã không sáng suốt. Giờ chúng tôi có hai con, nghĩ đến chuyện chia tay vì vợ lừa dối, tôi lại không nỡ. Tôi không còn tôn trọng vợ, cũng không còn nhiều tình cảm dành cho cô ấy. Tôi phải làm sao đây?
Tôi quen em sau một lần nói chuyện qua mạng. Rồi sau nhiều lần nói chuyện, tôi chủ động theo đuổi em. Sau hai tháng, em đồng ý làm người yêu tôi. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi rất vui và hạnh phúc, ít cãi nhau. Em từng có hai mối tình trước đó, đều kể hết cho tôi nghe. Tôi cũng có vài mối tình nhưng không đâu vào đâu. Cho đến một ngày, em về quê ăn cưới bạn, gặp lại người yêu cũ. Điều tôi không ngờ nhất là sau khi gặp, hai người đó đã nối lại tình xưa, trong khi em đang quen tôi và người kia biết rõ chuyện tình của chúng tôi.
Một lần tình cờ tôi đã đọc được tin nhắn của em, biết hai người đã quan hệ với nhau và sẽ làm đám cưới vào cuối năm. Khi gặp lại tôi, em vẫn rất vui vẻ và coi như không có gì. Ở bên tôi, em vẫn nhắn tin và gọi điện thoại cho người cũ dù biết tôi rất buồn. Từ khi biết chuyện, tôi ít quan tâm em hơn, xóa hết liên lạc với em nhưng vẫn không quên. Tôi thật sự thấy mệt mỏi, tại sao em đã quay lại với người cũ rồi còn tiếp tục quen tôi làm gì. Sao em không nói lời chia tay với tôi? Mong được nghe ý kiến của mọi người, chân thành cảm ơn.
Tôi yêu em hơn hai năm, hơn em 10 tuổi, quen nhau từ khi em còn là sinh viên năm ba. Đó là một tình yêu trong sáng, đẹp đẽ và hai đứa nhiều lần về chơi với gia đình hai bên. Tôi trưởng thành hơn, còn em khá non trẻ, lười và dễ nóng giận. Đa số việc nhà tôi làm hết, chỉ cần chuyện nhỏ em cũng dễ nổi nóng. Cứ khoảng hai tháng một lần, tôi lại muốn dừng lại với em để em nhìn nhận lại lỗi sai rồi thay đổi, thế nhưng mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi thương em rất nhiều, một phần vì thấy em khổ. Tôi cũng nghĩ với tính cách của em, sẽ khó có người yêu lâu dài. Mối tình trước của em cũng chỉ kéo dài hơn một năm rồi kết thúc.
Khi em ra trường, tôi giúp chuyển trọ để đi làm gần hơn. Sau này tôi mới biết em đã liên lạc và có tình cảm với một người đàn ông U40 cùng trường, trong khi em mới 25 tuổi. Khi chuyển trọ, em nói tôi cứ từ từ lên vì ít hôm nữa bố em sẽ lên. Trong nửa tháng đó, em lại thường xuyên ngủ cùng người đàn ông kia. Những lần tôi lên phòng trọ, thường thấy xe của anh ta ở đó. Có lần tôi đến gõ cửa, em chỉ bảo về đi, tôi lại lặng lẽ quay về. Đến lần thứ hai, tôi chủ động hẹn người kia ra quán cà phê nói chuyện. Cả ba cùng ngồi xuống và mọi chuyện mới vỡ lẽ. Tôi biết em đã quen người đó từ trước tết.
Em nói yêu tôi trong khi vẫn đón nhận và ngủ với người khác. Khi mọi chuyện bại lộ, em áp lực và không biết chọn ai. Người đàn ông kia thì kiểm soát rất mạnh, không cho em liên lạc với tôi, liên tục qua lại với em. Cuối cùng em... không chọn ai cả. Tôi dừng lại, còn người kia vẫn nhắn tin. Một thời gian sau tôi lên thăm em, không còn thấy xe của người đàn ông U40 nữa, thay vào đó lại xuất hiện một người khác. Đêm nào tôi cũng thấy cậu ấy chở em về rồi ở lại phòng ngủ. Chỉ hơn một tháng mà mọi thứ thay đổi quá nhanh, tôi nghĩ em đã luôn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho mình, hết người này đến người khác. Tôi bị phản bội và cảm thấy em thay đổi chóng mặt.
Em thường nói dối cả gia đình nên những lỗi nhỏ không sửa, dần trở thành lỗi lớn, làm tổn thương cả những người thật lòng yêu em. Người đàn ông U40 kia cũng rất đau lòng vì em từng nói tôi chỉ là bạn, còn với anh ta là lần đầu tiên. Trong khi lúc quen tôi, em từng nói điều tương tự, dù tôi biết trước đó em đã có bạn trai. Đến giờ tôi vẫn còn thương em, nhưng nghĩ lại em đã quá phũ phàng với tôi và với nhiều người khác.
Tôi nghĩ em có những khuyết điểm nhưng không chịu sửa đổi, lâu dần trở thành bản chất và gây hệ lụy cho những người xung quanh. Nếu cứ sống như vậy, em sẽ khó tìm được hạnh phúc thật sự. Em thường yêu theo cách một chiều: để người khác thương, lo lắng và vun vén cho mình, còn bản thân lại chưa biết trân trọng hay xây dựng tình cảm. Tôi từng nghĩ sau này em sẽ rất khổ. Khi còn phước sẽ có người đến bên cạnh, khi hết phước có thể em sẽ chật vật về công việc, tài chính và cả tình cảm. Tôi sống tử tế, có trách nhiệm nhưng công việc cũng bận rộn, có giai đoạn ít quan tâm em hơn. Khi xảy ra chuyện, tôi từng tha thứ và mong em quay về sửa sai. Tôi hứa sẽ quan tâm nhiều hơn, bù đắp nhiều hơn, nhưng em đã không quay lại mà chọn bước tiếp.
Có lẽ sai lầm của tôi là đặt tình cảm vào một người chưa đủ chín chắn. Một mối quan hệ mà chỉ một người cố gắng, một người gồng mình chịu đựng thì đến lúc nào đó sẽ gãy. Tôi tâm sự chỉ để mọi người thấy rằng cuộc sống đôi khi có những sự thật rất éo le. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 34 tuổi, quê ở Nghệ An, đang làm việc và sinh sống tại Bình Dương. Tôi viết những dòng này để mong nhận được những góc nhìn khách quan từ mọi người vì khá băn khoăn về một quyết định quan trọng trong cuộc sống. Tôi vào Bình Dương lập nghiệp từ khi còn trẻ. Hơn chục năm qua, cuộc sống của tôi chủ yếu xoay quanh công việc. Hiện tôi làm trong lĩnh vực cơ khí, công việc tương đối ổn định, thu nhập đủ để lo cho bản thân và có chút tích lũy cho tương lai.
Nói thật, để có được công việc và vị trí như hiện tại, tôi phải cố gắng rất nhiều năm. Có một điều mà đến giờ tôi vẫn chưa làm được, đó là xây dựng gia đình. Năm nay tôi 34 tuổi, nhìn bạn bè cùng trang lứa, nhiều người đã có gia đình, con cái lớn cả rồi, tôi vẫn đi về một mình. Không phải tôi chưa từng tìm hiểu ai hay chưa từng có tình cảm, bản thân từng hy vọng, cố gắng, rồi vì nhiều lý do mà mọi chuyện không đi đến đâu.
Là người con xa quê, tôi hiểu rất rõ nỗi lòng của cha mẹ. Mỗi lần gọi điện hay về quê, câu chuyện ông bà nhắc đến nhiều nhất vẫn là chuyện vợ con. Bố mẹ ngày càng lớn tuổi, điều mong mỏi nhất có lẽ là được thấy con trai ổn định gia đình trước khi tuổi già đến gần hơn. Gần đây, bố mẹ thường khuyên tôi nên về quê sinh sống. Theo suy nghĩ của ông bà, về quê sẽ dễ tìm hiểu người cùng quê hơn, gần gũi gia đình hơn, sau này cũng thuận tiện chăm sóc bố mẹ. Thú thật, tôi rất hiểu và cũng không trách bố mẹ vì điều đó. Vấn đề là ở Bình Dương tôi đã gây dựng cuộc sống suốt nhiều năm; công việc ổn định, các mối quan hệ công việc cũng quen thuộc. Nếu trở về Nghệ An, tôi gần như phải bắt đầu lại từ đầu. Tìm việc mới, thích nghi với môi trường mới và chưa biết thu nhập có đảm bảo được như hiện tại hay không.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là không ai có thể chắc chắn rằng về quê sẽ tìm được người phù hợp để kết hôn. Nếu đánh đổi công việc hiện tại để trở về mà mọi chuyện vẫn không như mong muốn, liệu quyết định đó có đúng hay không? Ở lại Bình Dương có công việc, nhưng cơ hội gặp gỡ và tìm được người phù hợp dường như ngày càng ít khi tuổi tác lớn hơn. Về quê gần gia đình, làm bố mẹ yên lòng hơn, nhưng lại phải đánh đổi những gì mình đã gây dựng suốt nhiều năm. Nhiều đêm tôi tự hỏi liệu mình đang quá thận trọng hay chỉ đơn giản là chưa gặp đúng người. Tôi không muốn kết hôn chỉ vì áp lực tuổi tác hay để làm hài lòng người khác. Điều tôi mong muốn vẫn là một cuộc hôn nhân xuất phát từ sự thấu hiểu, tôn trọng và đồng hành lâu dài.
Tôi viết bài này để hỏi ý kiến mọi người, đặc biệt là những anh chị em từng xa quê lập nghiệp hoặc từng đứng giữa lựa chọn sự nghiệp và gia đình. Nếu ở trong hoàn cảnh của tôi, 34 tuổi, người Nghệ An đang làm việc ổn định tại Bình Dương nhưng vẫn chưa lập gia đình, mọi người sẽ chọn tiếp tục ở lại để phát triển công việc hay trở về quê để tìm một cơ hội mới cho cuộc sống riêng? Rất mong được lắng nghe những chia sẻ chân thành từ mọi người.