Na Uy chơi không quá hay nhưng lỳ lợm trong phòng ngự và sở hữu các khoảnh khắc tỏa sáng cá nhân. Antonio Nusa cứa lòng chân phải đẹp mắt mở tỷ số ở phút 39. Sau đó, Oscar Bobb chọc khe thông minh cho Berge băng vào vòng cấm rồi căng ngang để Erling Haaland ghi bàn thứ hai ở phút 86.
Bờ Biển Ngà cũng chơi ổn nhờ sức sống từ hai cánh. Yan Diomande và Nicolas Pepe không thành công. Nhưng Ahmad Diallo đã tìm thấy bàn gỡ hòa sau pha phối hợp và solo đẹp mắt ở phút 74. Tiền vệ của Man Utd còn ôm đầu nuối tiếc khi cú sút phạt chuẩn chỉnh bị Nyland cản phá ở phút bù thứ 6. Màn trình diễn của anh là chưa đủ để Bờ Biển Ngà viết tiếp câu chuyện trên đất Mỹ.
Khi trọng tài thổi còi hết giờ, các cầu thủ Bờ Biển Ngà đổ gục xuống sân. Phía Na Uy thì ôm lấy nhau chia vui. Erling Haaland tiếp tục nở nụ cười mãn nguyện, còn bố Alf-Ing đấm tay vào không trung hét lớn trên khán đài danh dự.
Màn chèo thuyền “Viking row” một lần nữa được các cầu thủ và cổ động viên Na Uy thực hiện trên sân Dallas. Niềm hạnh phúc đang dâng trào với đội bóng Bắc Âu sau chiến thắng đầu tiên tại vòng knock-out World Cup.
Odegaard phạm lỗi với Sangare giúp Bờ Biển Ngà được hưởng quả đá phạt trực tiếp ở góc chính diện cách khung thành khoảng 27 m. Xô xát đã xảy ra giữa đội trưởng Na Uy với tiền vệ đối phương, kéo theo những đồng đội khác nhập cuộc.
Sau khi vãn hồi, Ahmad Diallo tung cú sút căng bằng chân trái vào góc cao trái, nhưng Nyland bay người cản phá thành công. Pha cứu thua như một bàn thắng. Thủ môn 35 tuổi khiến các đồng đội phấn khích và chạy đến chia vui cùng anh.
Oumar Diakite thay Nicolas Pepe.
Bobb đi bóng từ trung lộ sang cánh phải trước khi chuyền cho Berg thoát xuống đáy biên. Một đường căng ngang tầm thấp khiến Haaland, dù có chút giật mình, vẫn kịp đệm chân trái từ khoảng cách 6 m đưa bóng lăn từ từ vào lưới.
Haaland không ăn mừng quá cuồng nhiệt. Anh chạy về góc sân trong khi các đồng đội đang ùa về phía mình. Sau đó, anh nở nụ cười rồi lắc đầu, nhưng mãn nguyện. Đó không phải một cú dứt điểm tốt nhưng hiệu quả vẫn đạt tối đa. Trên khán đài, ông Alf-Ing Haaland không khỏi xúc động, khi gục đầu xuống hai tay đang nắm chặt.
Haaland vươn lên thứ hai trong cuộc đua vua phá lưới World Cup 2026 với 5 bàn thắng sau ba trận thi đấu liên tiếp, và chỉ còn kém Messi một bàn. Tiền đạo sinh năm 2000 đã ghi 60 bàn sau 53 trận cho Na Uy, với 25 bàn thắng trong 13 trận gần nhất, và chỉ cần thêm một bàn để nối dài mạch 6 trận liên tiếp ghi trên một bàn thắng cho ĐTQG.
Fredrik Aursnes thay Pedersen.
Wahi dẫn bóng sang phần sân Na Uy. Anh không chuyền cho Diomande trống trải bên trái, mà chọn Pepe ở bên phải. Tiền đạo của Villarreal băng vào vòng cấm, trước khi bị Schjelderup đá vào chân. Pepe ngã ra, đòi phạt đền nhưng trọng tài chính cho rằng va chạm chưa đủ.
Sau khung cảnh hoàng tráng với màn ăn mừng chèo thuyền của CĐV Na Uy trên khán đài, sân Dallas chứng kiến khoảnh khắc bùng nổ của Ahmad Diallo. Tiền vệ của Man Utd cầm bóng ở biên phải, rồi bật tường với Pepe để vào vòng cấm địa. Anh lừa tiếp qua Wolfe và Berge trước khi sút căng bằng chân trái không cho Nyland cơ hội cản phá.
Bàn thắng thứ hai của Diallo tại World Cup 2026, và đều diễn ra khi anh vào sân thay người. Trong khi Diallo ăn mừng, Wolfe tức giận với màn phòng ngự của bản thân và đồng đội khi đạp chân vào chiếc cột sau khung thành.
Andreas Schjelderup, Oscar Bobb thay Nusa và Sorloth. Na Uy thay cặp cánh tấn công mới.
Odegaard đá phạt góc từ biên phải đến cột xa cho Heggem dứt điểm cận thành. Bóng đi căng nhưng Diallo có mặt đúng chỗ để giải nguy trên vạch vôi. Tình huống gây thót tìm với đại diện châu Phi. Thêm một bàn thua sẽ khiến cơ hội gỡ hòa gần như bất khả thi với thế trận này.
Sự xuất hiện của Ahmad Diallo và Wahi giúp Bờ Biển Ngà chơi hứng khởi hơn những phút đã qua. Tiền vệ của Man Utd một lần mở ra cơ hội cho đồng đội tạt bóng ở đáy biên, sau đó là pha treo bóng đến cột xa tạo nên pha hỗn loạn trong vòng cấm địa Na Uy.
Bờ Biển Ngà lần đầu tiên vượt qua vòng đấu bảng World Cup, sau khi lỡ hẹn năm 2006, 2010 và 2014, dù sở hữu thế hệ vàng có Didier Drogba hay anh em nhà Toure. Phía Na Uy thì có lần thứ hai, nhưng là sau 28 năm kể từ lần gần nhất dự World Cup 1998.
Na Uy bước vào vòng 1/16 với tư cách nhì bảng I. Đội lần lượt thắng Iraq 4-1, Senegal 3-1 rồi thua Pháp 1-4. Trong khi đó, Bờ Biển Ngà đứng nhì bảng E sau khi thắng Ecuador 1-0, thua Đức 1-2 và hạ Curacao 2-0.
Sau khi đi tiếp sớm một lượt trận, HLV Solbakken đưa ra quyết định táo bạo khi cất nhiều trụ cột, để sử dụng đội hình hai đấu Pháp. Vì vậy, đại diện châu Âu được đánh giá nhỉnh hơn về thể lực trước cuộc đấu trên sân Dallas.
Hai đội đều sở hữu hàng công ấn tượng. Na Uy có Erling Haaland đã ghi 4 bàn sau hai trận, cùng những cầu thủ tấn công danh tiếng như Alexander Sorloth hay Martin Odergaard. Bờ Biển Ngà thì sở hữu cầu thủ trẻ hay nhất Bundesliga Yan Diomande, cùng Ahmad Diallo, Nicolas Pepe.
Tuy nhiên, tuyến giữa và hàng thủ của đại diện châu Phi được đánh giá cao hơn. Họ không chỉ được thi đấu ở các giải bóng đá hàng đầu châu Âu, mà còn sở hữu nguồn thể lực sung mãn. Các tiền vệ như Franck Kessie, Seko Fofana hay Ibrahim Sangare có nhiệm vụ cắt đứt nguồn tiếp bóng cho Haaland.
World Cup đầu tiên diễn ra tại Uruguay năm 1930 với chỉ 13 đội tham dự. Khi ấy, rất ít người có thể hình dung rằng giải đấu sẽ phát triển mạnh mẽ để trở thành sự kiện thể thao được theo dõi nhiều nhất hành tinh, quy tụ 48 đội tuyển và có tới 104 trận đấu tại kỳ World Cup 2026.
Chính vì thế, trận đấu giữa đội tuyển Nhật Bản và Tunisia được FIFA xem là minh chứng rõ nét nhất cho sự phát triển toàn cầu của bóng đá. Một đại diện hàng đầu châu Á đối đầu với một đội tuyển giàu truyền thống của châu Phi ngay tại Bắc Mỹ - nơi World Cup 2026 được đồng tổ chức bởi Mỹ, Canada và Mexico - được coi là hình ảnh phản ánh rõ nhất tinh thần hội nhập của môn thể thao vua.
Tiền vệ đội trưởng Tunisia Ellyes Skhiri thừa nhận anh cảm thấy vô cùng tự hào khi được góp mặt ở trận đấu đặc biệt này: "Được chơi tại World Cup đã là giấc mơ của mọi cầu thủ. Nhưng được thi đấu ở trận thứ 1.000 của giải đấu lại càng mang ý nghĩa biểu tượng. Nó khiến chúng tôi cảm nhận rõ hơn lịch sử và những khoảnh khắc vĩ đại mà World Cup đã tạo ra suốt gần một thế kỷ”.
Trong khi đó, HLV Hajime Moriyasu khẳng định đây là niềm vinh dự lớn với bóng đá Nhật Bản và cả châu Á: "Chúng tôi rất tự hào khi được tham gia trận đấu lịch sử này. Hy vọng Nhật Bản và Tunisia sẽ cống hiến một trận đấu xứng đáng với truyền thống lâu đời của World Cup".
Tuy mang ý nghĩa lịch sử, nhưng với HLV Moriyasu, ưu tiên hàng đầu vẫn là chiến thắng. Nhật Bản vừa có màn trình diễn ấn tượng khi cầm hòa ứng viên vô địch Hà Lan với tỷ số 2-2 ở lượt trận mở màn. Tuy nhiên, ông cho rằng kết quả đó không đảm bảo bất cứ điều gì.
"Các cầu thủ đã thi đấu tốt trước Hà Lan nhưng không ai hài lòng với một trận hòa. Chúng tôi cần chiến thắng trước Tunisia", HLV Moriyasu nhấn mạnh.
Nhà cầm quân người Nhật Bản đặc biệt thận trọng bởi đối thủ đã có sự thay đổi lớn sau thất bại nặng nề 1-5 trước Thụy Điển. Tunisia đã sa thải HLV Sabri Lamouchi chỉ sau một trận đấu - trường hợp đầu tiên tại World Cup 2026 bị mất việc để bổ nhiệm chiến lược gia giàu kinh nghiệm Herve Renard. Tại World Cup 2022, ông Herve Renard từng dẫn dắt Ả Rập Xê Út và gây địa chấn khi đánh bại đội tuyển Argentina.
"Tunisia chắc chắn sẽ là một tập thể hoàn toàn khác. HLV mới sẽ mang đến sự hưng phấn và tinh thần chiến đấu mạnh mẽ. Chúng tôi không được phép chơi thụ động", ông Moriyasu nhận định.
Đáng chú ý, FIFA cũng tạo nên dấu ấn riêng cho cột mốc lịch sử này bằng việc dành những đặc quyền chưa từng có cho tổ trọng tài.
Trọng tài người Romania Istvan Kovacs được chỉ định cầm còi trận Nhật Bản - Tunisia. Theo Trưởng ban Trọng tài FIFA Pierluigi Collina, vị vua áo đen 41 tuổi Kovacs sẽ mặc bộ trang phục đặc biệt với những đường viền màu vàng thay vì màu trắng như thông thường.
Đặc biệt hơn, trên ngực áo của ông sẽ xuất hiện huy hiệu màu vàng có in số "1000" nhằm kỷ niệm cột mốc đặc biệt của World Cup.
"Đây là một trận đấu rất, rất đặc biệt. Hãy tưởng tượng bạn là trọng tài của trận đấu thứ 1.000 trong lịch sử World Cup. Một dịp như vậy xứng đáng có điều gì đó đặc biệt", ông Collina chia sẻ.
Real Madrid là CLB giàu thành tích nhất trong lịch sử bóng đá Tây Ban Nha. Tuy nhiên, ở World Cup 2026, đội tuyển xứ bò tót không triệu tập bất kỳ thành viên nào của đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha.
Tờ The Athletic đã gọi quyết định của HLV De la Fuente là “cú sốc lớn”. Thống kê cho thấy, đây là lần đầu tiên kể từ World Cup 1934, các thành viên của Real Madrid sạch bóng ở đội tuyển quốc gia tham dự giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh.
Trong khi đó, Barcelona có tới 8 thành viên góp mặt ở đội tuyển Tây Ban Nha. Những CLB khác như Atletico Madrid, Athletic Bilbao, Real Sociedad, Celta Vigo và Osasuna cũng đóng góp thành viên.
Thậm chí, các CLB ở Anh như Arsenal, Man City, Crystal Palace, Chelsea cũng đều có thành viên lên hội quân ở đội tuyển Tây Ban Nha. Tình hình tương tự xảy ra ở các CLB PSG (Pháp) hay Leverkusen (Đức).
Cầu thủ Real Madrid gần nhất có cơ hội khoác áo đội tuyển Tây Ban Nha là Dean Huijsen, người cách đây 12 tháng tưởng chừng cầm chắc cơ hội khoác áo La Roja khi thể hiện phong độ chói sáng trong màu áo Bournemouth. Tuy nhiên, kể từ khi gia nhập Real Madrid với giá 50 triệu bảng, Dean Huijsen có dấu hiệu sa sút. Vì vậy, HLV De la Fuente quyết định tin tưởng hai trung vệ khác là Pau Cubarsi (Barcelona) và Marc Pubill (Atletico Madrid).
Ở Euro 2024, hậu vệ phải Dani Carvajal của Real Madrid là đội phó trong chiến tích vô địch châu Âu của đội tuyển Tây Ban Nha. Tuy nhiên, cầu thủ 34 tuổi này không được triệu tập ở World Cup 2026 vì chấn thương và sa sút phong độ. Anh thậm chí còn không có tên trong danh sách sơ bộ gồm 55 cầu thủ được HLV De la Fuente công bố trước đó. Dani Carvajal cũng không còn là thành viên của Real Madrid sau mùa giải này khi hết hạn hợp đồng.
Các thành viên khác của Real Madrid như hậu vệ trái Fran Garcia hay trung vệ Raul Asencio cũng không quá nổi bật. Garca từng có hai lần được triệu tập lên đội tuyển quốc gia nhưng không xuất hiện kể từ tháng 10/2023. Asencio cũng không có tên từ tháng 3/2025.
Tiền đạo Gonzalo Garcia, người đã ghi 7 bàn trong 6 trận khoác áo U21 Tây Ban Nha, tỏ ra quá non nớt để nhận được cơ hội từ HLV De le Fuente. Một gương mặt khác là hậu vệ Alvaro Carreras (23 tuổi) cũng không mang tới sự tin tưởng dù từng tỏa sáng ở đội trẻ Tây Ban Nha.
Thực tế, ba cầu thủ Huijsen, Carreras và Garcia từng được HLV Xabi Alonso ưu ái, trao khá nhiều cơ hội. Tuy nhiên, sau khi chiến lược gia người Tây Ban Nha bị sa thải vào tháng 1, họ không còn được ra sân thường xuyên dưới thời HLV Arbeloa.
Việc Real Madrid trải qua hai mùa giải liên tiếp không giành được danh hiệu lớn nào cũng góp phần khiến các thành viên của đội bóng này không nhận được đánh giá cao từ HLV De la Fuente.
Ngay cả gương mặt sáng giá của bóng đá Anh là Trent Alexander-Arnold vừa mới bị HLV Thomas Tuchel gạch tên khỏi danh sách “Tam Sư” tham dự World Cup.
Real Madrid vẫn là những trụ cột ở đội tuyển quốc gia như Kylian Mbappe và Aurelien Tchouameni (Pháp), Vinicius Junior (Brazil), Jude Bellingham (Anh), Arda Guler (Thổ Nhĩ Kỳ), Federico Valverde (Uruguay) hay Brahim Diaz (Morocco) nhưng hầu hết các gương mặt kể trên cũng trải qua mùa giải không thành công.
Trong khi đó, lò La Masia của Barcelona vẫn phát huy tác dụng khi sản sinh ra nhiều ngôi sao sáng giá như Cubarsi, Gavi, Lamine Yamal. Ngoài ra, Los Blaugrana cũng ưu tiên mua tài năng trẻ bản địa như Pedri, Joan Garcia, Ferran Torres, Dani Olmo. Về cơ bản, họ vẫn là nòng cốt của đội tuyển Tây Ban Nha.
Ở giai đoạn vàng của bóng đá Tây Ban Nha (2008-2012), Barcelona đóng góp nhiều cầu thủ quan trọng như Xavi, Andres Iniesta, Sergio Busquets, Gerard Pique và Carles Puyol. Tuy nhiên, Real Madrid cũng không lép vế với Iker Casillas, Sergio Ramos, Xabi Alonso và Arbeloa.
Sự kết hợp giữa tinh hoa của phong cách Catalunya và tinh thần kiên cường của các thành viên Real Madrid là yếu tố dẫn tới thành công của đội tuyển Tây Ban Nha. Nhưng giờ đây, La Roja đã mất đi “một nửa linh hồn” khi không còn thành viên của Real Madrid. Liệu chăng, họ có thể thành công theo “công thức mới”?
Danh sách đội tuyển Việt Nam thực tế đã có thể được công bố từ tuần trước, nhưng HLV Kim Sang-sik đã hoãn ngày "chốt sổ" do muốn theo dõi thêm một số trận đấu để đánh giá năng lực học trò. Cúp quốc gia chính là nơi ông Kim để mắt tới, nơi tiền vệ Việt kiều Khoa Ngô đã để lại ấn tượng đậm nét trên hành trình vô địch của CLB Công an TP.HCM.
Chiến lược gia Hàn Quốc đã dự khán trận chung kết Cúp quốc gia giữa Ninh Bình và Công an TP.HCM (ngày 14.6), tận mắt chứng kiến những Việt kiều trẻ tuổi như Khoa Ngô (2006), Lee Williams (2007) cùng nhau tỏa sáng, giúp đại diện miền Nam vượt qua dàn sao của Ninh Bình với thế trận và tỷ số thuyết phục.
Dù không trực tiếp ghi bàn như Lee Williams, nhưng Khoa Ngô đã chơi tròn vai ở cánh phải khi liên tục đeo bám, đánh chặn để bảo toàn hành lang biên trước áp lực dồn dập của chủ nhà Ninh Bình. Không có thể hình lý tưởng (chỉ cao 1,65 m), song bù lại, Việt kiều Úc có nguồn năng lượng dồi dào cùng tinh thần chiến binh, không ngại lao vào tranh chấp tay đôi và chạy liên tục để đảm bảo vị trí khi CLB Công an TP.HCM phản công.
Khoảnh khắc ấn tượng nhất của Khoa Ngô diễn ra ở phút 81. Nhận đường chuyền dài từ sân nhà, Khoa Ngô bứt tốc nhanh như sóc vượt qua hậu vệ Lê Ngọc Bảo. Bị đốn ngã, anh vẫn đứng dậy, tiếp tục rê bóng cắt ngang vòng cấm trước mặt 3 cầu thủ Ninh Bình rồi dứt điểm cực hiểm, khiến thủ môn Đặng Văn Lâm phải đổ người cứu thua.
Màn độc diễn ấn tượng của cầu thủ nhỏ con ở vị trí đòi hỏi rất nhiều sức lực, khi trận đấu đã trôi dần về cuối, cho thấy ngọn lửa chiến đấu tiềm tàng của cầu thủ còn chưa có đầy nửa năm khoác lên mình màu áo CLB Công an TP.HCM.
Mùa này, Khoa Ngô chơi 14 trận, ghi 3 bàn, có 1 kiến tạo. 7 trong số 11 trận V-League, Khoa Ngô đá trọn vẹn 90 phút, dù phải nhấn mạnh lại, vị trí và cách chơi của Khoa Ngô đòi hỏi thể lực rất bền bỉ, nhưng anh vẫn đủ sức vượt qua.
Khoa Ngô đã có quốc tịch Việt Nam, lấy tên Ngô Đăng Khoa. Điều kiện cần để khoác áo đội tuyển Việt Nam là có quốc tịch và được đá chính tại V-League, tiền vệ sinh năm 2006 đã có.
Điều kiện đủ là cái gật đầu của HLV Kim Sang-sik, người đã có thời gian tính toán, cân nhắc kỹ lưỡng rằng có nên trao cơ hội cho chàng trai Việt kiều còn rất mới mẻ hay không.
Điểm mạnh của Khoa Ngô là tư duy chơi bóng gọn gàng, hiện đại. Anh có sự chuẩn chỉ và chuyên nghiệp để thực hiện mọi nhiệm vụ được giao, từ triển khai bóng, tạo đột biến đến pressing và hỗ trợ phòng ngự. Khoa Ngô cũng còn rất trẻ (chưa đầy 20 tuổi), với tiềm năng tiến xa.
Sự xuất hiện của Khoa Ngô ở đội tuyển Việt Nam, nếu xảy ra, sẽ giúp tập thể của ông Kim có luồng gió mới, đan xen với các trụ cột vốn dĩ đã quen mặt. Chuyện HLV Hàn Quốc đôn những gương mặt lạ lên đội tuyển quốc gia đã có tiền lệ, mà Doãn Ngọc Tân hay Bùi Vĩ Hào là điển hình. Với ông Kim, lựa chọn cầu thủ phù hợp vẫn hơn là chỉ chọn người dựa trên đẳng cấp.
Tuy nhiên, điểm trừ của Khoa Ngô là thời gian ở Việt Nam chưa lâu, vốn tiếng Việt để giao tiếp thuần thục vẫn là dấu hỏi. Đồng thời, Khoa Ngô chưa từng khoác áo một cấp độ đội trẻ nào trước đây.
Dành một suất quý giá ở đội tuyển cho gương mặt lạ như vậy, hiển nhiên là "canh bạc". Có thử nghiệm hay không, còn tùy vào đánh giá rủi ro của ông Kim.
Nhưng rõ ràng, đội tuyển Việt Nam cần những làn gió trẻ táo bạo và mới lạ, thay vì chỉ dựa vào lớp cựu binh đã "cũ mòn".