Aurelien Tchouameni cắt bóng ở tuyến giữa rồi dâng cao triển khai phản công và chuyền cho Michael Olise. Tiền vệ thuộc biên chế Bayern Munich chọc khe “xâu kim” hậu vệ Lagerbielke để Bradley Barcola thoát xuống dứt điểm găm thẳng vào góc cao, nâng tỷ số lên 2-0.
Pháp và Thụy Điển vẫn giữ nguyên đội hình xuất phát.
Trong hiệp một, Kylian Mbappe dứt điểm tới bốn lần, nhiều hơn cả đội Thụy Điển (3). Với bàn mở tỷ số, Mbappe cân bằng thành tích năm bàn của Erling Haaland và chỉ kém Lionel Messi (6) tại World Cup 2026.
Mbappe nâng tổng số bàn thắng tại World Cup lên 17, cũng chỉ xếp sau Messi với 19 bàn.
Thụy Điển khởi đầu khá tốt, nhưng sau đó Pháp dần vào guồng và tạo sức ép lớn. Đoàn quân dưới trướng HLV Didier Deschamps dứt điểm tới 14 lần với 6 cú trúng đích – so với 3 và 2 của Thụy Điển.
Pháp phung phí cơ hội – gồm các tình huống Mbappe đệm dội cột và Michael Olise tung móc trúng khung gỗ – trước khi mở tỷ số ở phút 45.
Tuyển Pháp cuối cùng cũng cụ thể hóa sức ép thành bàn mở tỷ số sau tình huống phối hợp đá phạt góc đầy biến hóa. Michael Olise có cú sút căng buộc thủ môn Zetterstrom phải đẩy bóng chịu phạt góc.
Từ quả phạt bên cánh trái, Ousmane Dembele thực hiện nhanh, phối hợp cùng Olise trước khi đưa tới Kylian Mbappe. Đội trưởng tuyển Pháp xử lý một nhịp, dùng động tác đảo chân để loại bỏ hậu vệ theo kèm rồi dứt điểm chân phải sở trường, đưa bóng găm vào lưới trong sự bất lực của hàng thủ Thụy Điển.
Mbappe sau đó chạy đi ăn mừng đầy cảm xúc với HLV Didier Deschamps – người vắng mặt trong trận thắng Na Uy ở lượt cuối vòng bảng vì phải về nước chịu tang mẹ.
Kylian Mbappe tiếp tục là mũi nhọn nguy hiểm nhất của tuyển Pháp trong các tình huống phản công. Tiền đạo đội trưởng nhiều lần bứt tốc, cắt vào trong và thực hiện những cú cứa lòng, nhưng các pha dứt điểm vẫn thiếu độ xoáy cần thiết để đánh bại thủ môn Zetterstrom. Ở tình huống mới nhất, thủ thành Thụy Điển tiếp tục dễ dàng bắt gọn.
Ngay sau đó, Michael Olise lại tạo ra khác biệt với một pha xử lý tinh tế. Nhận bóng ở rìa vòng cấm, anh chạm một nhịp trước khi cứa lòng kỹ thuật, đưa bóng đi sạt cột dọc trong gang tấc, khiến khung thành Thụy Điển chao đảo.
Một khoảnh khắc suýt chút nữa trở thành siêu phẩm của Michael Olise.
Bóng bật ra lơ lửng trong vòng cấm, Olise lập tức tung người dứt điểm theo kiểu “xe đạp chổng ngược”. Bóng đi ngoài tầm với của thủ môn Zetterstrom, nhưng lại tìm đến cột dọc khung thành Thụy Điển. Sau đó, Ousmane Dembele băng vào đá bồi chệch khung thành.
Ngay sau tình huống đó, Thụy Điển đáp trả. Alexander Isak có cơ hội từ một quả tạt, nhưng pha chạm bóng của anh không đủ lực để gây khó khăn cho hàng thủ Pháp.
Jules Kounde đi bóng xuống sát đường biên ngang rồi căng ngang thuận lợi vào vòng cấm. Nhưng trước khung thành trống, Kylian Mbappe lại đưa bóng trúng cột dọc.
Kylian Mbappe băng xuống đối mặt thủ môn rồi đặt lòng chân phải sở trường đưa bóng vào lưới. Nhưng trọng tài biên phất cờ báo việt vị rồi VAR vào cuộc, phất cờ báo việt vị. khiến bàn thắng của thủ quân tuyển Pháp không được công nhận.
Pháp khẳng định sức mạnh tuyệt đối khi dẫn đầu bảng I với ba trận toàn thắng trước Senegal, Iraq và Na Uy. Đây cũng là lần đầu tiên kể từ World Cup 1998, Pháp toàn thắng ở vòng bảng một kỳ World Cup. Điềm lành càng được nhắc đến khi Didier Deschamps – HLV đương nhiệm của đội – từng là đội trưởng tuyển Pháp vô địch năm 1998.
Hàng công Pháp đang đạt hiệu suất ấn tượng với ít nhất ba bàn trong bốn trận World Cup liên tiếp. Chưa đội tuyển nào trong lịch sử giải đấu ghi từ ba bàn trở lên ở năm trận liên tiếp, và thầy trò Deschamps đứng trước cơ hội lập cột mốc mới.
Trong khi đó, Thụy Điển – dù bị đánh giá thấp hơn – vẫn có cơ sở để tạo bất ngờ. Đoàn quân dưới trướng HLV Graham Potter chỉ đứng thứ ba bảng F sau Hà Lan và Nhật Bản, nhưng sở hữu hàng công có khả năng gây đột biến.
Viktor Gyokeres là đầu tàu với 11 cú dứt điểm và tạo 8 cơ hội ở vòng bảng, nhiều nhất trong đội hình Thụy Điển. Trong lịch sử kể từ năm 1966, chỉ Ralf Edstrom (1974) và Tomas Brolin (1994) có từ 10 cú sút và 10 cơ hội tạo ra trong một kỳ World Cup cho Thụy Điển.
Ngoài Gyokeres và Alexander Isak – hai cái tên nhận nhiều kỳ vọng trước giải – Yasin Ayari đã ghi hai bàn, còn Anthony Elanga đang có phong độ cao, khi ghi bàn ở cả hai trận gần nhất gặp Hà Lan và Nhật Bản. Nếu tiếp tục lập công trước Pháp, anh sẽ trở thành cầu thủ Thụy Điển đầu tiên kể từ Kennet Andersson năm 1994 ghi bàn trong ba trận World Cup liên tiếp.
Thụy Điển cũng khép lại vòng bảng với bảy bàn – thành tích tốt nhất của họ ở giai đoạn này trong lịch sử World Cup. Đây cũng là số bàn nhiều nhất đội tuyển Bắc Âu ghi được tại một kỳ World Cup kể từ năm 1994, giải đấu mà họ giành hạng ba.
Trong lịch sử bóng đá Hà Lan, những thế hệ thành công nhất luôn gắn liền với các ngôi sao tấn công. Từ Johan Cruyff, Marco van Basten, Dennis Bergkamp, Ruud van Nistelrooy cho đến Arjen Robben và Robin van Persie, người hâm mộ đã quen với hình ảnh đội tuyển Hà Lan sở hữu những chân sút hoặc cầu thủ sáng tạo thuộc hàng xuất sắc nhất thế giới. Nhưng ở World Cup 2026 thì khác. HLV Ronald Koeman bước vào giải đấu với một trong những cuộc khủng hoảng nhân sự nghiêm trọng nhất kể từ khi ông trở lại dẫn dắt đội tuyển. Hàng loạt cầu thủ quan trọng ở tuyến trên gặp chấn thương hoặc đánh mất phong độ trong mùa giải này.
Xavi Simons, niềm hy vọng lớn nhất của thế hệ mới, phải nghỉ thi đấu dài hạn sau chấn thương dây chằng chéo trước. Memphis Depay, chân sút giàu kinh nghiệm nhất của đội tuyển, gặp vấn đề nghiêm trọng ở gân kheo. Frenkie de Jong vật lộn với chấn thương trong phần lớn mùa giải, trong khi Cody Gakpo có phong độ phập phù, lúc hay lúc dở. Nhìn vào đội hình hiện tại của "Cơn lốc màu da cam", thật khó thể tìm ra một nhân tố có thể tạo ra cảm giác yên tâm tuyệt đối trong khâu ghi bàn. Đội tuyển Hà Lan vẫn sở hữu nhiều cầu thủ chất lượng, nhưng lại thiếu một ngôi sao tấn công đủ sức định đoạt trận đấu như những thế hệ trước. Nhìn chung, họ vẫn là một đội tuyển mạnh, nhưng không phải ứng viên hàng đầu. Theo Opta, cơ hội vô địch của thầy trò HLV Koeman chỉ là 3,6%.
Nếu phải chọn ra một biểu tượng của đội tuyển Hà Lan hiện tại, cái tên được nhắc đến đầu tiên chắc chắn là Virgil van Dijk. Điều này cho thấy nhiều vấn đề. Trong quá khứ, ngôi sao số một của đội tuyển Hà Lan gần như luôn là một tiền đạo hoặc một tiền vệ tấn công. Nhưng hiện nay, thủ lĩnh của đội bóng lại là một trung vệ đã bước sang tuổi 34. HLV Van Dijk không chỉ là cầu thủ xuất sắc nhất đội hình mà còn là cánh tay nối dài của Koeman trên sân, là người dẫn dắt phòng thay đồ. Quan trọng hơn, Van Dijk chính là nền móng để Koeman xây dựng đội bóng.
Trong bối cảnh hàng công thiếu ổn định, hàng thủ trở thành điểm tựa lớn nhất của đội tuyển Hà Lan. Bên cạnh đội trưởng Liverpool còn có Nathan Ake và Micky van de Ven, trung vệ đang nổi lên như một trong những phát hiện đáng chú ý nhất của bóng đá Hà Lan những năm gần đây. Sở hữu tốc độ hiếm thấy ở một trung vệ cùng khả năng tranh chấp mạnh mẽ, Van de Ven mang đến nguồn năng lượng mới cho hàng phòng ngự. Ngoài ra, anh còn có thể chơi tốt ở vị trí hậu vệ trái. Tuy nhiên, việc những cái tên được kỳ vọng nhất đều là hậu vệ phần nào phản ánh thực trạng của đội tuyển áo cam.
Một đội bóng có thể tiến xa nhờ hàng thủ chắc chắn, nhưng để vô địch World Cup, họ vẫn cần những khoảnh khắc thiên tài trên hàng công. Đó là điều đội tuyển Hà Lan đang thiếu. Dĩ nhiên, sẽ là sai lầm nếu đánh giá thấp đội bóng của HLV Ronald Koeman. Họ vẫn sở hữu bản sắc, kinh nghiệm và chiều sâu đội hình đủ để cạnh tranh với bất kỳ đối thủ nào. Mục tiêu tối thiểu mà Liên đoàn Bóng đá Hà Lan đặt ra là bán kết, còn Koeman thậm chí công khai tham vọng vô địch. Nhưng để biến giấc mơ ấy thành hiện thực, "Cơn lốc màu da cam" cần nhiều hơn những pha tắc bóng hay những tình huống chỉ huy của Virgil van Dijk. Bởi World Cup luôn là nơi các ngôi sao tấn công tạo nên khác biệt. Và nếu muốn lần đầu tiên nâng cao chiếc cúp vàng thế giới, đội tuyển Hà Lan sẽ phải tìm ra một người đủ sức đưa họ trở lại với hình ảnh hào hoa và bùng nổ từng làm nên thương hiệu của bóng đá xứ sở hoa tulip.
Tối 26.4, đội tuyển U.17 Việt Nam đã trở về nước trong sự chào đón của người hâm mộ sau khi giành chức vô địch giải U.17 Đông Nam Á 2026. Tại sân bay quốc tế Nội Bài, Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) Nguyễn Văn Phú cùng đại diện các phòng ban đã có mặt, tặng hoa và chúc mừng toàn đội.
Chức vô địch khu vực được xem là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của thầy trò HLV Cristiano Roland, đồng thời phản ánh sự tiến bộ của bóng đá trẻ Việt Nam. Đại diện VFF đánh giá cao tinh thần thi đấu, tính kỷ luật và sự nỗ lực xuyên suốt của các cầu thủ tại giải.
Phát biểu tại sân bay, ông Nguyễn Văn Phú nhấn mạnh: "Vô địch Đông Nam Á là tín hiệu tích cực, nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn là những sân chơi lớn hơn". Đồng thời, ông cũng cho rằng đây mới chỉ là bước khởi đầu và các cầu thủ cần tiếp tục duy trì khát khao, hướng tới những thử thách ở cấp độ cao hơn.
Theo kế hoạch, VCK U.17 châu Á 2026 sẽ diễn ra tại Ả Rập Xê Út từ ngày 5.5 đến 23.5 với sự góp mặt của 16 đội tuyển. U.17 Việt Nam nằm ở bảng C cùng U.17 Hàn Quốc, U.17 UAE và U.17 Yemen - những đối thủ được đánh giá có chất lượng chuyên môn cao.
Tại VCK U.17 châu Á 2026, đội tuyển U.17 Việt Nam nằm ở bảng C và sẽ lần lượt gặp U.17 Yemen (0 giờ ngày 7.5), U.17 Hàn Quốc (23 giờ ngày 10.5) và U.17 UAE (0 giờ ngày 14.5, theo giờ Việt Nam).
Đây đều là các trận đấu mang ý nghĩa quan trọng trong cuộc đua giành vé vào tứ kết, đồng thời hướng tới mục tiêu xa hơn là suất dự U.17 World Cup. Giải đấu sẽ được phát sóng trên các nền tảng của TV360, giúp người hâm mộ theo dõi hành trình của đội tuyển.
Đội tuyển sẽ lên đường sang Ả Rập Xê Út vào rạng sáng 1.5 để chuẩn bị cho giải đấu. Quỹ thời gian không nhiều buộc toàn đội phải nhanh chóng ổn định và duy trì trạng thái tốt nhất.
U.17 Việt Nam đang duy trì chuỗi 16 trận bất bại, trong đó có 12 chiến thắng và 4 trận hòa. Đội ghi 59 bàn và chỉ để thủng lưới 4 bàn, cho thấy sự cân bằng giữa tấn công và phòng ngự.
HLV Cristiano Roland chia sẻ: "Chức vô địch là động lực để toàn đội tiếp tục cố gắng. Chúng tôi sẽ nhanh chóng chuyển sự tập trung sang mục tiêu quan trọng phía trước".
Dù vậy, đấu trường châu lục sẽ đặt ra yêu cầu cao hơn về chuyên môn và bản lĩnh. Chức vô địch Đông Nam Á là cột mốc đáng ghi nhận, nhưng cũng chỉ là bước đệm để U.17 Việt Nam hướng tới những thử thách lớn hơn trong hành trình phát triển.
Trên sân Thiên Trường tối 31/3, đội trưởng Đỗ Duy Mạnh mở tỷ số ngay phút thứ 6, trước khi tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son lập cú đúp bằng hai pha đánh đầu ở các phút 51 và 59. Malaysia chỉ gỡ một bàn nhờ cú đá phạt đền của Endrick ở phút 77. Kết quả này giúp Việt Nam đạt 18 điểm tuyệt đối sau 6 trận, giành suất dự vòng chung kết Asian Cup 2027.
Tờ Star Malaysia mô tả thế trận theo hướng một chiều nghiêng về đội chủ nhà. "Việt Nam ghi bàn sớm, và sau đó liên tục gây sức ép với hết cơ hội này đến cơ hội khác", báo viết. "Malaysia phải co cụm phòng ngự với hàng thủ ba trung vệ và chỉ có thể cầm cự trong hiệp một trước khi bị khuất phục bởi sức tấn công của chủ nhà.
Bài báo cũng đề cao màn trình diễn của Xuân Son khi gọi hiệp hai là "show diễn của tiền đạo nhập tịch", với hai bàn trong 8 phút. Ngoài ra, Nguyễn Hoàng Đức hay Đỗ Hoàng Hên cũng suýt ghi bàn với những cú sút dội cột và xà.
Cùng góc nhìn, New Straits Times cho rằng Việt Nam kiểm soát hoàn toàn trận đấu, đặc biệt sau giờ giải lao. "Chiến thắng này giúp Việt Nam khép lại vòng loại một cách hoàn hảo", bài viết có thêm đoạn. "Họ tiếp tục là đối thủ kỵ rơ với Malaysia, khi chúng ta chưa thắng trên sân Việt Nam kể từ năm 2014".
Tờ Sinar Harian thậm chí dùng những từ mạnh hơn khi gọi đây là hành trình "tồi tệ" của Malaysia. Báo này mô tả đội chủ nhà không chỉ ghi bàn sớm, còn liên tục tạo ra các tình huống nguy hiểm, trong đó có cú sút xa trúng xà ngang của Nguyễn Hoàng Đức. "Việt Nam gần như kiểm soát hoàn toàn trận đấu và xứng đáng dẫn trước 3-0", báo bình luận, trước khi nhắc tới bàn gỡ muộn của Malaysia chỉ mang ý nghĩa danh dự.
Một điểm chung trong nhiều bài viết là sự thừa nhận khả năng tận dụng cơ hội vượt trội của Việt Nam. Trang Makan Bola, dẫn lại lời HLV Peter Cklamovski tại họp báo sau trận về việc đội khách có 4, 5 cơ hội rõ ràng nhưng không tận dụng được, và cho rằng Việt Nam xứng đáng được ghi nhận vì đã tận dụng tốt cơ hội. "Nếu Malaysia gỡ hòa 1-1 trong hiệp một, cục diện có thể đã khác", ông Cklamovski nói.
Khi Malaysia có cơ hội nhưng không ghi bàn, Việt Nam tận dụng tốt những tình huống nguy hiểm. Stadium Astro nhận xét: "Việt Nam dễ dàng xuyên thủng hàng phòng ngự Malaysia. Chủ nhà hoàn toàn kiểm soát diễn biến trận đấu ngay từ đầu".
Một chi tiết được nhiều báo nhắc tới là động lực "phục thù" của Việt Nam sau thất bại 0-4 ở Kuala Lumpur ngày 10/6/2025. Trận đấu sau đó bị xử thắng 3-0 cho Việt Nam, do đối thủ sử dụng cầu thủ không hợp lệ. Theo Stadium Astro, Việt Nam nhập cuộc với quyết tâm xóa bỏ nỗi thất vọng trước đó, điều thể hiện qua cách đoàn quân Kim Sang-sik sớm ghi bàn và duy trì áp lực liên tục.
Berita Harian thi ghi nhận Malaysia có vài thời điểm phản kháng mạnh mẽ, với các cơ hội của Faisal Halim hay Stuart Wilkin. "Tuy nhiên, các tình huống này chỉ được nhắc như điểm sáng hiếm hoi", bài viết có đoạn.
Không chỉ trên sân, ưu thế của Việt Nam còn được phản ánh qua yếu tố tâm lý và bối cảnh. Một số bài của Berita Harian và Stadium Astro đề cập việc CĐV chủ nhà giăng biểu ngữ chế giễu bê bối cầu thủ nhập tịch của Malaysia, coi đó là sự khiêu khích khiến đội khách chịu thêm áp lực. "Chúng tôi chỉ là những vị khách du lịch, không phải những chú hổ", là một biểu ngữ của khán giả Thiên Trường, kèm hình ảnh 7 cầu thủ nhập tịch bị cấm thi đấu.
Tổng hợp các bài viết, truyền thông Malaysia nhìn nhận thất bại 1-3 phản ánh đúng cục diện. Malaysia có nỗ lực và tạo được một số cơ hội, nhưng không đủ sắc bén để tạo khác biệt. Ngược lại, Việt Nam thể hiện sự hiệu quả cao, khả năng kiểm soát thế trận và bản lĩnh kết liễu đối thủ.