Kỷ lục bàn thắng nhanh nhất lịch sử World Cup thuộc về tiền đạo Hakan Şükür của Thổ Nhĩ Kỳ. Tại trận tranh hạng ba World Cup 2002 gặp Hàn Quốc, Şükür chỉ mất 11 giây để đưa bóng vào lưới đối phương sau khi tận dụng sai lầm của hàng thủ đội chủ nhà.
Bàn thắng được ghi gần như ngay sau tiếng còi khai cuộc. Điều đáng kinh ngạc hơn: chính Hàn Quốc mới là đội thực hiện quả phát bóng đầu trận.
Sau ba đường chuyền ngắn, bóng chạm chân trung vệ Hong Myung-bo — và chính giây phút mất tập trung ấy của anh đã trở thành khởi nguồn của kỷ lục.
İlhan Mansız cắt bóng, chuyền sang Şükür, và tiền đạo người Thổ không bỏ lỡ từ sát vạch vôi vùng cấm.
Điều đáng chú ý là Şükür bước vào trận đấu này khi chưa có nổi một bàn thắng sau 5 lần ra sân trước đó tại World Cup 2002, dù đã tung ra 8 cú dứt điểm qua 435 phút thi đấu.
Bàn thắng ấy trở thành bàn duy nhất của ông tại một kỳ World Cup — nhưng cũng đủ để giúp Thổ Nhĩ Kỳ hạ Hàn Quốc 3-2 và giành hạng ba, thành tích tốt nhất của bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ trong lịch sử.
Xếp sau Şükür là Václav Mašek của Tiệp Khắc với bàn thắng được ghi sau 15 giây tại World Cup 1962, trong khi vị trí thứ ba thuộc về Ernest Lehner của Đức với pha lập công sau 25 giây tại World Cup 1934.
Cụ thể, dưới đây là những bàn thắng nhanh nhất lịch sử World Cup:
11 giây — Hakan Şükür (Thổ Nhĩ Kỳ gặp Hàn Quốc) — 29/6/2002
Tại World Cup 2026, Matias Galarza của Paraguay hôm 20/6/2026 bất ngờ trở thành cầu thủ sở hữu bàn thắng nhanh nhất mùa giải 2026 với pha lập công ở giây thứ 64. Dù vậy, thành tích này vẫn còn cách khá xa kỷ lục 11 giây của Hakan Şükür.
"Có lúc tôi chỉ muốn chặt bỏ đôi tay". Lời nói đầy tuyệt vọng của Abul Bajandar – người đàn ông Bangladesh được cả thế giới biết đến với biệt danh "Tree Man" (người cây) – từng khiến dư luận toàn cầu ám ảnh. Trên đôi bàn tay của anh, hàng loạt khối u sừng hóa khổng lồ mọc chằng chịt như rễ cây, phủ kín các ngón tay và lan xuống chân.
Abul Bajandar sinh ra tại Khulna, Bangladesh, từng là một người lao động bình thường kiếm sống bằng nghề lái xích lô. Nhưng khoảng năm 15 tuổi, anh phát hiện những nốt mụn nhỏ lạ thường xuất hiện trên tay. Ban đầu, Bajandar nghĩ chúng vô hại. Thế nhưng chỉ vài năm sau, các khối sừng bắt đầu phát triển điên cuồng, dày lên như vỏ cây và biến đôi tay anh thành hình dạng dị thường.
Các bác sĩ sau đó xác định Bajandar mắc epidermodysplasia verruciformis (EV) – căn bệnh di truyền cực hiếm còn được gọi là "hội chứng người cây". Đây là tình trạng khiến cơ thể cực kỳ nhạy cảm với virus HPV, dẫn tới các mụn cóc và khối u phát triển mất kiểm soát. Theo nhiều tài liệu y khoa, số ca mắc trên toàn thế giới chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hình ảnh đôi tay phủ kín "rễ cây" của Bajandar nhanh chóng lan khắp truyền thông quốc tế. Nhiều người mô tả các khối u ấy giống như "cành cây khô mọc ra từ cơ thể người". Có thời điểm, tổng trọng lượng phần sừng hóa trên tay và chân anh lên tới hơn 5kg.
Căn bệnh quái ác khiến cuộc sống của Bajandar gần như sụp đổ. Anh không thể tự ăn uống, cầm nắm hay ôm con gái nhỏ bằng chính đôi tay của mình. Công việc lái xích lô cũng phải bỏ dở vì những khối u khiến bàn tay biến dạng hoàn toàn. "Tôi chỉ muốn sống như người bình thường", Bajandar từng nghẹn ngào chia sẻ với CNN.
Năm 2016, chính phủ Bangladesh quyết định hỗ trợ toàn bộ chi phí điều trị cho Bajandar tại Bệnh viện Đại học Y Dhaka. Một ê-kíp y khoa đặc biệt được thành lập để tiến hành hàng loạt ca phẫu thuật cắt bỏ các phần sừng hóa khổng lồ trên cơ thể anh.
Suốt nhiều năm sau đó, Bajandar phải trải qua hơn 25 cuộc phẫu thuật lớn nhỏ. Có thời điểm, truyền thông quốc tế từng đưa tin anh gần như đã được chữa khỏi khi đôi tay dần trở lại hình dạng bình thường.
Thế nhưng bi kịch chưa dừng lại. Chỉ ít lâu sau, những khối u đáng sợ bắt đầu mọc trở lại. Tình trạng tái phát khiến Bajandar suy sụp tinh thần. Các ca mổ liên tiếp, những cơn đau kéo dài và hy vọng rồi thất vọng khiến anh từng cầu xin bác sĩ cắt bỏ đôi tay để giải thoát khỏi đau đớn.
"Tôi không thể ngủ nổi vì đau", anh nói trong một cuộc phỏng vấn với AFP năm 2019. Câu chuyện của Abul Bajandar thường được đặt cạnh Dede Koswara – "người cây Indonesia" từng gây chấn động thế giới nhiều năm trước. Tuy nhiên, trường hợp của Bajandar gây chú ý mạnh hơn trên mạng xã hội nhờ hình ảnh rõ nét, tuổi đời còn trẻ và hành trình điều trị được cập nhật liên tục suốt nhiều năm.
Đến nay, Abul Bajandar vẫn phải sống chung với căn bệnh hiếm gặp này. Các bác sĩ cho rằng EV gần như không thể chữa dứt điểm hoàn toàn mà chỉ có thể kiểm soát bằng phẫu thuật định kỳ.
Từ một người lao động nghèo ở Bangladesh, Bajandar bất ngờ trở thành "dị nhân nổi tiếng nhất thế giới" chỉ vì căn bệnh kỳ lạ trên cơ thể mình.
Nhưng phía sau những bức ảnh gây sốc lan truyền toàn cầu, đó vẫn là câu chuyện đầy đau đớn của một con người chỉ mong được cầm nắm, ăn uống và ôm con như bao người bình thường khác.
Nếu có dịp về với xứ Đoài, sau khi đã mải miết với những bức tường đá ong tại làng cổ Đường Lâm hay nét uy nghiêm của Thành cổ Sơn Tây, xin hãy chậm lại một nhịp chân để ghé thăm Sùng Nghiêm Tự (phường Sơn Tây, Hà Nội). Người dân nơi đây vẫn gọi bằng cái tên nôm na, ngọt ngào như thức quà quê: Chùa Mía.
Với người dân phường Đường Lâm, chùa Mía không chỉ là một di tích, mà là một phần máu thịt. Những bậc cao niên cũng chẳng nhớ rõ chùa có từ bao giờ, chỉ biết rằng bóng dáng ngôi chùa cổ đã in hằn trong tâm thức bao thế hệ.
Bà Khanh, 70 tuổi, kể rằng từ thuở nhỏ đã theo mẹ đến chùa, và đến nay, mỗi ngày rằm hay mùng một, bà vẫn giữ thói quen ấy. "Chùa cổ lắm, nhiều tượng Phật, nhưng mái hơi thấp, ai cao dễ bị cộc đầu", bà cười hiền, như kể lại một điều rất đỗi quen thuộc.
Ngay từ bên ngoài, du khách đã có thể cảm nhận được sự uy nghi của ngôi chùa qua tòa tam quan hai tầng, tám mái, một kiến trúc độc đáo trong hệ thống chùa Việt. Bước qua cổng, không gian mở ra với những công trình bề thế nối tiếp nhau, nổi bật là tháp cửu phẩm liên hoa cao 13 mét, hình bát giác, gồm chín tầng. Trên mỗi tầng, những hình rồng uốn lượn được chạm khắc tinh xảo, như đang chuyển động giữa trời đất.
Khu nội điện được bố trí theo kiểu "nội công ngoại quốc" – đặc trưng của kiến trúc chùa Việt. Những hàng cột gỗ lớn, có cây một người ôm không xuể, nâng đỡ không gian linh thiêng. Tòa tiền đường với 32 cột, bảy gian hai chái trải dài, song song với bái đường, tạo nên một khoảng không gian mở để ánh sáng tự nhiên len lỏi. Vào những ngày nắng, ánh sáng phản chiếu qua mái ngói xuống nền gạch, làm bừng lên vẻ huyền ảo, khiến không gian như sống dậy.
Nhưng điều làm nên sự đặc biệt của chùa Mía chính là hệ thống tượng cổ đồ sộ với 287 pho tượng lớn nhỏ – một con số hiếm nơi nào có được. Trong đó có tượng đồng, tượng gỗ và đặc biệt là tượng đất.
Theo Ni trưởng Thích Đàm Cẩn, điểm đặc biệt nhất của chùa nằm ở chính những pho tượng này. Trong khi nhiều nơi sử dụng vật liệu hiện đại để phục dựng hay đắp mới tượng, chùa Mía vẫn lưu giữ gần như nguyên vẹn hệ thống tượng cổ.
Điều kỳ diệu nằm ở chất liệu: các nghệ nhân xưa đã dùng hỗn hợp thạch cao, giấy bản, trấu và rễ cây si để đắp tượng, kết hợp với "bí thuật" mật mía – thứ đặc sản của vùng Đường Lâm. Chính hỗn hợp vôi mật này đã tạo nên độ bền phi thường, giúp các pho tượng tồn tại suốt gần 4 thế kỷ mà không bị hư hại.
Nổi bật trong đó là bộ tượng Bát Bộ Kim Cương với tám vị hộ pháp trong tư thế chiến đấu mạnh mẽ, mỗi pho mang một thần thái riêng. Hay hai pho tượng Hộ Pháp lớn nhất của chùa – Khuyến Thiện và Trừng Ác – đứng sừng sững như biểu tượng của thiện và ác, của lòng từ bi và sự nghiêm minh.
Mỗi pho tượng không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là một câu chuyện, một bài học đạo đức, phản chiếu đời sống tâm linh phong phú của người Việt. Tất cả hòa quyện, tạo nên một không gian vừa linh thiêng, vừa gần gũi, nơi con người có thể tìm thấy sự tĩnh tại giữa nhịp sống hiện đại.