Tôi là nam, 32 tuổi, làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin tại TP HCM. Công việc của tôi tương đối ổn định, bản thân có nhiều tham vọng. Từ trước đến nay, tôi là người thiên về lý trí, quen phân tích mọi việc rõ ràng trước khi quyết định. Có lẽ vì vậy, chuyện tình cảm lần này khiến tôi bối rối hơn nhiều, càng suy nghĩ tôi càng thấy không có câu trả lời nào thật đơn giản.
Người con gái tôi thương năm nay 26 tuổi, làm trong lĩnh vực luật. Tôi xin gọi em là T. Chúng tôi quen biết nhau từ lâu trong bối cảnh họ hàng xa. Chúng tôi không có quan hệ huyết thống gần, nhưng do vai vế trong gia đình, em vẫn quen gọi tôi là chú. Tôi từng xuất hiện trong cuộc sống của em như một người hơn tuổi, thỉnh thoảng hướng dẫn, giúp đỡ, hỏi han và chia sẻ khi em cần.
Trước đây tôi không nghĩ nhiều, chỉ xem em như một người em, một người cháu trong gia đình cần được quan tâm đúng mực. Càng lớn, khi có dịp nói chuyện riêng với em nhiều hơn, tôi dần nhận ra cảm xúc của mình đã khác. Em dịu dàng, hiểu chuyện, biết quan tâm và có suy nghĩ chín chắn. Làm trong ngành luật, em có cách nhìn vấn đề rất rõ ràng, nhưng bên trong vẫn là một người sống tình cảm. Ở cạnh em, tôi thấy bình yên theo một cách rất lạ.
Điều làm tôi khó xử là giữa chúng tôi có một lớp quan hệ cũ không dễ gọi tên. Nếu là một cô gái xa lạ, có lẽ tôi sẽ đơn giản hơn: tìm hiểu, quan tâm, nếu phù hợp thì bày tỏ. Còn với T, mọi thứ nhạy cảm hơn nhiều. Chỉ một hành động thiếu tinh tế cũng có thể khiến em khó xử, thậm chí làm hỏng sự tin tưởng vốn có giữa hai người và ảnh hưởng đến gia đình hai bên.
Tôi sợ nhất là việc tình cảm của mình khiến em áp lực. Em tôn trọng tôi, tin tôi, có thể thoải mái trò chuyện vì nghĩ tôi là người thân đáng tin. Nếu tôi đột ngột nói rằng mình thương em theo kiểu nam nữ, có thể em sẽ thấy bối rối hoặc tự trách vì không biết phải phản hồi thế nào. Tôi không muốn sự tử tế trước đây của mình biến thành gánh nặng khiến em phải đáp lại. Có lúc tôi tự hỏi liệu mình có ích kỷ không khi đem tình cảm đặt vào một mối quan hệ vốn đang yên ổn. Tôi thương em thật, nhưng cũng hiểu tình cảm không thể chỉ đến từ một phía. Tôi không muốn theo đuổi bằng cách dồn dập, nhắn tin quá nhiều, tặng quà đắt tiền hay tạo cảm giác em mắc nợ. Tôi càng không muốn dùng những gì từng giúp em trong quá khứ để khiến em mềm lòng. Với tôi, nếu tình cảm này có cơ hội, nó phải đến một cách tự nhiên và có sự tự nguyện của em.
Hiện tại, tôi chỉ cố gắng giữ mọi thứ nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng tôi rủ em đi cà phê, đi dạo hoặc nói chuyện sau giờ làm nếu em thoải mái. Tôi muốn em thấy tôi không chỉ là một người chú trong gia đình, mà cũng là một người đàn ông trưởng thành, biết lắng nghe, có cuộc sống riêng và tôn trọng cảm xúc của em. Tuy nhiên, tôi luôn tự nhắc mình không được đi quá nhanh. Tôi cũng không chắc em đang nghĩ gì. Sự vui vẻ, lễ phép hay biết ơn của em có thể chỉ là tình thân, không phải tình yêu. Thậm chí, nếu nhìn thật tỉnh táo, tôi hiểu ở thời điểm hiện tại khả năng em có tình cảm nam nữ với tôi gần như rất thấp. Có thể trong mắt em, tôi vẫn chỉ là một người chú, một người thân đáng tin, một người từng giúp đỡ em trong vài giai đoạn cuộc sống.
Điều khiến tôi day dứt là dù biết cơ hội rất mong manh vẫn không muốn buông bỏ ngay. Trong rất nhiều người từng gặp, em là người khiến tôi có cảm giác phù hợp nhất để nghĩ đến một mối quan hệ lâu dài. Tôi không nói em hoàn hảo, cũng không thần thánh hóa em, nhưng ở em có sự dịu dàng, tử tế, hiểu chuyện và chiều sâu mà tôi rất khó tìm thấy ở người khác. Vì vậy, tôi cứ tự hỏi: nếu đây là người mình thật sự trân trọng nhất, liệu có nên dành một khoảng thời gian đủ dài để thử hay không?
Tôi từng ví cảm xúc này như việc mua một tờ vé số dù biết xác suất trúng rất thấp. Lý trí nói với tôi rằng khả năng thành công gần như không đáng kể, nhưng trái tim lại nghĩ nếu phần thưởng là được ở bên người mình thật lòng muốn cưới, liệu có đáng để thử một lần trong đời? Tôi biết cách ví von này có thể nghe ngây thơ, thậm chí phi thực tế, nhưng đó là cảm giác thật của tôi lúc này. Tuy vậy, tôi cũng hiểu tình yêu không phải phần thưởng để một người cố gắng là sẽ nhận được. Em không phải mục tiêu để tôi chinh phục, càng không phải người phải đáp lại vì tôi kiên trì. Nếu tôi có dành thời gian, điều đó chỉ nên là tạo thêm vài cơ hội gặp gỡ nhẹ nhàng, tử tế, để xem liệu em có thể nhìn tôi khác đi không. Nếu sau một thời gian đủ dài, có thể là một đến hai năm, em vẫn chỉ xem tôi như người thân, tôi nghĩ mình phải chấp nhận dừng lại.
Tôi đang phân vân giữa hai lựa chọn. Một là giữ mọi thứ như hiện tại, chôn tình cảm này xuống để không làm em khó xử. Hai là cho bản thân một khoảng thời gian có giới hạn để thử tìm hiểu thật chậm, không tỏ tình vội, không gây áp lực, không dùng quá khứ để tạo cảm giác mắc nợ, chỉ quan sát xem có sự mở lòng tự nhiên từ em hay không. Tôi mong độc giả, đặc biệt là những người từng trải qua tình cảm đơn phương hoặc vướng hoàn cảnh họ hàng xa, vai vế gia đình, cho xin lời khuyên. Với một cơ hội gần như không thể, nhưng người đó lại là người mình thật sự muốn gắn bó nhất, tôi có nên dành một đến hai năm để thử một cách chậm rãi và tôn trọng không? Hay ngay từ đầu tôi nên chấp nhận buông để giữ sự bình yên cho em và cho cả hai gia đình?
Tôi mới tốt nghiệp đại học, vừa chia tay người yêu hai tháng. Tôi và anh quen nhau trước đó hai năm và gần đây mới yêu sau hơn một tháng nói chuyện, tìm hiểu. Trước khi yêu anh, tôi quen một người những năm học cấp ba nhưng thời gian không dài. Cả hai người tôi quen đều nói lời chia tay trước với tôi. Tôi không hiểu lý do là gì, phải chăng tôi hiền và ngoan nên họ thấy tôi nhạt nhẽo, không biết cách làm nũng như những cô gái khác?
Khi yêu, nhiều lúc tôi cũng mặc kệ họ. Yêu người thứ hai, chúng tôi luôn trao đổi ý kiến cùng nhau, thỉnh thoảng có bất đồng nhưng vì yêu nên cả hai bỏ qua cho nhau. Anh đã đi làm được một năm nên luôn định hướng và giúp đỡ, chỉ dạy tôi nhiều. Tôi biết anh vất vả nên không đòi hỏi gì, luôn quan tâm và chăm sóc anh. Tôi đã về gia đình nhà anh chơi, cũng biết rõ hoàn cảnh hai bên khác nhau, nhà anh làm nông còn gia đình tôi làm kinh tế nhỏ.
Anh nói chia tay do muốn tập trung công việc, sợ không lo cho tôi được nhưng thực ra sau đó tôi biết anh đã nói chuyện với người con gái khác, nói trên mạng rằng mình không có người yêu. Với linh cảm của mình, tôi biết anh đang có ý với người con gái này, gia đình em khá điều kiện. Tôi không hiểu vì sao anh chia tay, do tôi luôn nghe lời nên anh thấy nhàm chán có phải không? Hay do anh thực sự bận công việc? Nếu anh bận như vậy, liệu có nói chuyện với người khác như thế không? Tôi rất buồn khi đọc được lời nói chuyện qua lại của họ trên mạng.
Phải chăng con gái không nên nghe lời bạn trai? Xin hãy cho tôi một lời khuyên đúng về cách yêu. Cảm ơn mọi người.
Tôi 37 tuổi, chồng 36 tuổi, kết hôn được ba năm, có con trai gần 2 tuổi. Trước khi cưới, hai người tìm hiểu gần một năm. Chồng tôi hiền lành, có phần chậm chạp, công việc không ổn định nhưng lại cực kỳ hiếu thảo. Chính sự hiếu thảo đó lại là nguyên nhân lớn nhất khiến hôn nhân của chúng tôi liên tục mâu thuẫn.
Gia đình chồng có hai người con trai. Chồng tôi là con cả. Bố mẹ chồng có bốn lô đất mặt tiền chợ và hai công ruộng. Hiện phần lớn tài sản đã thuộc về người em trai: được sử dụng hai lô đất để kinh doanh, được xây sẵn nhà lầu và còn mua thêm một lô với giá ưu đãi. Chồng tôi chưa bao giờ tỏ ra bận tâm hay thắc mắc về sự phân chia này. Ngược lại, mỗi khi tôi góp ý, anh đều phản ứng gay gắt.
Những năm đầu hôn nhân, vợ chồng tôi đều đặn gửi về quê 2 triệu đồng mỗi tháng. Sau khi sinh con thì ngừng lại. Khi tôi mang thai và sinh em bé, mẹ chồng lên ở cùng để chăm cháu. Thực ra ngay từ đầu tôi đã biết mình khó hòa hợp với bà nên chỉ muốn bà lên thăm rồi về. Thế nhưng bà vẫn lên từ rất sớm, thậm chí còn đưa cả bà ngoại chồng đi cùng.
Mỗi ngày từ 3-4 giờ sáng, hai bà đã thức dậy nấu nướng, trò chuyện rôm rả khiến tôi mất ngủ triền miên. Chồng tôi không dám góp ý. Tôi đi làm trong tình trạng mệt mỏi, nhiều lần ngủ gục ở công ty. Sau này bà ngoại chồng về quê, còn mẹ chồng vẫn ở lại. Tôi nhiều lần khéo léo đề nghị chồng đưa bà về quê nhưng không hiệu quả.
Điều khiến tôi khó chịu là mẹ chồng thường có những biểu hiện khiến chồng tôi thương cảm. Chẳng hạn khi tôi góp ý việc nấu cơm quá sớm làm mẹ con tôi thức giấc, hôm sau bà ngồi ăn cơm nguội với nước nóng và nói rằng không dám nấu cơm vì sợ làm phiền. Có lần bà ăn uống ít, chồng hỏi thì bà bảo vì con trai không kiếm được nhiều tiền nên bà không dám ăn. Những lời như vậy luôn khiến chồng tôi áy náy.
Theo lời chồng kể, từ khi còn trẻ, anh đã đi làm công nhân xa nhà, lương thấp nhưng đều đặn gửi tiền về phụ giúp cha mẹ. Khi tôi quen anh, anh gần như không có tài sản tích lũy. Ngày cưới, gia đình chồng chỉ cho một cây vàng, còn căn nhà hiện tại là tài sản tôi có trước hôn nhân.
Sau khi mẹ chồng về quê, bà thường xuyên gọi điện than thở chuyện vợ chồng, chuyện chăm bà ngoại, chuyện buôn bán vất vả. Mỗi lần như vậy, chồng tôi lại buồn bã, suy nghĩ rất nhiều. Trong mắt anh, những lời của mẹ luôn là sự thật tuyệt đối. Mâu thuẫn lớn nhất xảy ra khi mẹ chồng nhập viện. Chồng tôi nói chi phí mổ lên tới 65 triệu đồng và cho rằng tôi cũng phải có trách nhiệm đóng góp vì anh ở nhà chăm con để tôi đi làm kiếm tiền. Tôi không đồng ý vì bố mẹ anh có đất đai, tài sản, em trai cũng khá giả. Cuối cùng chi phí điều trị chỉ khoảng 28 triệu đồng và mẹ chồng tự chi trả, không nhận tiền từ hai con.
Sau sự việc đó, tôi quyết định phân định rõ ràng tài chính. Chồng kiếm được bao nhiêu thì lo cho cha mẹ anh, còn thu nhập của tôi dùng cho con cái và cuộc sống gia đình nhỏ. Từ đó, anh lao vào chạy xe công nghệ ngày đêm để có thêm tiền. Sáng anh đưa con đi học, chiều tôi từ công ty cách nhà hơn 20 km về đón con, có hôm kịp, có hôm không. Nửa đêm anh mới về nhà.
Chồng luôn đặt cha mẹ lên trên tất cả. Khi bố chồng bệnh, mẹ chồng và em trai liên tục gọi anh về chăm sóc trong bệnh viện, còn họ vẫn ở nhà buôn bán bình thường. Khi tôi một mình chăm con nhỏ 7 tháng tuổi, bản thân đau nhức xương khớp, con bị tiêu chảy, anh vẫn ở quê cả tuần. Mỗi lần tôi than phiền, anh đều khó chịu vì cho rằng tôi không hiểu và không thông cảm cho anh.
Hiện tại, tôi nhiều lần nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi không ghét chồng nhưng cảm thấy quá mệt mỏi khi sống với một người luôn đặt trách nhiệm với cha mẹ lên trên trách nhiệm với vợ con. Tôi thật sự không biết mình nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại để giải thoát cho cả hai.
Tôi hơn 40 tuổi, vợ 38, đều có công việc tốt, kinh tế khá và ổn định, con trai và gái đều rất đẹp. Nói chung, bên ngoài nhìn vào đều đánh giá chúng tôi là một gia đình hạnh phúc đúng nghĩa. Tất cả các ngày quan trọng liên quan đến gia đình, tôi đều có hoa và quà tặng dành cho vợ. Đối với tôi, gia đình là điều thiêng liêng mà hai vợ chồng tạo dựng suốt 15 năm qua. Cách đây mấy hôm, vợ có nói cho tôi một câu chuyện mà cô ấy thấy bứt rứt trong lòng. Vợ từng chat sex với một cậu thanh niên 28 tuổi, ở phía trước cửa nhà tôi, cách nhau chỉ 6 mét mặt đường.
Theo lời vợ kể, hai người dừng lại ở việc chat sex và gửi hình, chưa đi nhà nghỉ, đến nay đã chấm dứt vì bạn nam chủ động ngừng, hàng ngày đều gặp tôi nên cậu ấy thấy khó xử. Đối với vợ, cô ấy lại rất buồn vì sự chấm dứt đột ngột đó. Nhiều hôm nằm bên cạnh nhau, tôi thấy vợ trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi định tha thứ cho vợ tất cả, cũng giải thích cho vợ như vậy là sai, nếu muốn tìm hiểu xung quanh thì phải lập nick giả, không cho số điện thoại, không chat với người quen, vợ không nghe.
Nghĩ lại những biểu hiện của vợ về sau khiến tôi không thể chịu nổi. Hàng ngày, đến đêm là cô ấy luôn mong chờ người kia nhắn tin. Cô ấy không xóa tài khoản của cậu trai trẻ đó, mãi đến khi tôi phát hiện và yêu cầu mới xóa. Đôi khi vợ còn vô cớ cáu gắt với chồng con. Cô ấy ăn mặc đẹp ngay cả khi ở nhà và thường mở to cửa như để hai người có thể nhìn thấy nhau. Thậm chí còn lên các trang mạng tâm sự rằng chồng không thể làm vợ "lên đỉnh", trong khi trước đây vợ luôn nói không thích chuyện ấy, không chủ động gần gũi chồng và cũng không tạo cơ hội để vợ chồng thử những điều mới mẻ trong đời sống tình cảm.
Điều khiến tôi đau lòng hơn là khi nhắn tin tình cảm với cậu trai trẻ kia, vợ lại trở nên có cảm hứng hơn và cũng chủ động đòi hỏi ở tôi nhiều hơn. Lúc đó tôi vui và hạnh phúc lắm, cứ nghĩ rằng chuyện vợ chồng đã thực sự được cải thiện. chỉ có tôi và vợ biết với nhau.
Tôi chưa từng dùng vũ lực hay làm điều gì quá đáng với vợ. Nhưng mỗi ngày phải nhìn thấy cậu bạn trẻ đó, rồi chứng kiến những hành động của vợ mà cô ấy không hề thấy mình sai, thật sự tôi không chịu nổi. Bây giờ tôi phải làm sao đây? Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để vợ đi tìm cảm xúc mới hay ly hôn? Điều cuối cùng thì tôi không muốn vì rất thương yêu hai con. Tôi mong nhận được những góp ý chân thành để có thể đưa ra quyết định đúng đắn nhất. Mấy hôm nay tôi không thể ngủ được, thậm chí cũng không muốn ngủ chung với vợ nữa. Tôi không hiểu tại sao một người có trình độ thạc sĩ lại có thể làm những việc khiến chồng con tổn thương như vậy. Hay là khi đã yêu, con người ta thật sự có thể mất đi lý trí và khả năng phân biệt đúng sai?