Tôi 37 tuổi, chồng 36 tuổi, kết hôn được ba năm, có con trai gần 2 tuổi. Trước khi cưới, hai người tìm hiểu gần một năm. Chồng tôi hiền lành, có phần chậm chạp, công việc không ổn định nhưng lại cực kỳ hiếu thảo. Chính sự hiếu thảo đó lại là nguyên nhân lớn nhất khiến hôn nhân của chúng tôi liên tục mâu thuẫn.
Gia đình chồng có hai người con trai. Chồng tôi là con cả. Bố mẹ chồng có bốn lô đất mặt tiền chợ và hai công ruộng. Hiện phần lớn tài sản đã thuộc về người em trai: được sử dụng hai lô đất để kinh doanh, được xây sẵn nhà lầu và còn mua thêm một lô với giá ưu đãi. Chồng tôi chưa bao giờ tỏ ra bận tâm hay thắc mắc về sự phân chia này. Ngược lại, mỗi khi tôi góp ý, anh đều phản ứng gay gắt.
Những năm đầu hôn nhân, vợ chồng tôi đều đặn gửi về quê 2 triệu đồng mỗi tháng. Sau khi sinh con thì ngừng lại. Khi tôi mang thai và sinh em bé, mẹ chồng lên ở cùng để chăm cháu. Thực ra ngay từ đầu tôi đã biết mình khó hòa hợp với bà nên chỉ muốn bà lên thăm rồi về. Thế nhưng bà vẫn lên từ rất sớm, thậm chí còn đưa cả bà ngoại chồng đi cùng.
Mỗi ngày từ 3-4 giờ sáng, hai bà đã thức dậy nấu nướng, trò chuyện rôm rả khiến tôi mất ngủ triền miên. Chồng tôi không dám góp ý. Tôi đi làm trong tình trạng mệt mỏi, nhiều lần ngủ gục ở công ty. Sau này bà ngoại chồng về quê, còn mẹ chồng vẫn ở lại. Tôi nhiều lần khéo léo đề nghị chồng đưa bà về quê nhưng không hiệu quả.
Điều khiến tôi khó chịu là mẹ chồng thường có những biểu hiện khiến chồng tôi thương cảm. Chẳng hạn khi tôi góp ý việc nấu cơm quá sớm làm mẹ con tôi thức giấc, hôm sau bà ngồi ăn cơm nguội với nước nóng và nói rằng không dám nấu cơm vì sợ làm phiền. Có lần bà ăn uống ít, chồng hỏi thì bà bảo vì con trai không kiếm được nhiều tiền nên bà không dám ăn. Những lời như vậy luôn khiến chồng tôi áy náy.
Theo lời chồng kể, từ khi còn trẻ, anh đã đi làm công nhân xa nhà, lương thấp nhưng đều đặn gửi tiền về phụ giúp cha mẹ. Khi tôi quen anh, anh gần như không có tài sản tích lũy. Ngày cưới, gia đình chồng chỉ cho một cây vàng, còn căn nhà hiện tại là tài sản tôi có trước hôn nhân.
Sau khi mẹ chồng về quê, bà thường xuyên gọi điện than thở chuyện vợ chồng, chuyện chăm bà ngoại, chuyện buôn bán vất vả. Mỗi lần như vậy, chồng tôi lại buồn bã, suy nghĩ rất nhiều. Trong mắt anh, những lời của mẹ luôn là sự thật tuyệt đối. Mâu thuẫn lớn nhất xảy ra khi mẹ chồng nhập viện. Chồng tôi nói chi phí mổ lên tới 65 triệu đồng và cho rằng tôi cũng phải có trách nhiệm đóng góp vì anh ở nhà chăm con để tôi đi làm kiếm tiền. Tôi không đồng ý vì bố mẹ anh có đất đai, tài sản, em trai cũng khá giả. Cuối cùng chi phí điều trị chỉ khoảng 28 triệu đồng và mẹ chồng tự chi trả, không nhận tiền từ hai con.
Sau sự việc đó, tôi quyết định phân định rõ ràng tài chính. Chồng kiếm được bao nhiêu thì lo cho cha mẹ anh, còn thu nhập của tôi dùng cho con cái và cuộc sống gia đình nhỏ. Từ đó, anh lao vào chạy xe công nghệ ngày đêm để có thêm tiền. Sáng anh đưa con đi học, chiều tôi từ công ty cách nhà hơn 20 km về đón con, có hôm kịp, có hôm không. Nửa đêm anh mới về nhà.
Chồng luôn đặt cha mẹ lên trên tất cả. Khi bố chồng bệnh, mẹ chồng và em trai liên tục gọi anh về chăm sóc trong bệnh viện, còn họ vẫn ở nhà buôn bán bình thường. Khi tôi một mình chăm con nhỏ 7 tháng tuổi, bản thân đau nhức xương khớp, con bị tiêu chảy, anh vẫn ở quê cả tuần. Mỗi lần tôi than phiền, anh đều khó chịu vì cho rằng tôi không hiểu và không thông cảm cho anh.
Hiện tại, tôi nhiều lần nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi không ghét chồng nhưng cảm thấy quá mệt mỏi khi sống với một người luôn đặt trách nhiệm với cha mẹ lên trên trách nhiệm với vợ con. Tôi thật sự không biết mình nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại để giải thoát cho cả hai.
Tôi lấy vợ hơn 4 năm, trước đó quen nhau tình cờ trong một chuyến công tác của tôi đến địa phương em. Sau khi hoàn thành công việc, tôi mời bạn bè đi ăn chiều rồi gặp em. Một thời gian sau tôi đã xin chuyển công tác về địa phương em, sau đó kết hôn, có con trai hơn ba tuổi. Thu nhập của tôi hạn hẹp khiến nhiều lúc thấy buồn. Tôi luôn lo lắng, tính toán làm sao cho đủ ăn, có tiền mua sữa cho con. Lúc cưới nhau, hai đứa phải vay một khoản tiền để lo đám cưới, hàng tháng phải trả lãi ngân hàng, sau 3 năm đã trả hết nợ. Rồi chúng tôi lại tiếp tục vay tiền mua đất, trả lãi ngân hàng với số tiền lớn hơn rất nhiều. Chúng tôi đang ở nhà trọ, có đất rồi tôi tính vay mượn làm cái nhà nho nhỏ để ở, khỏi tốn tiền thuê trọ, ngoài ra còn chăn nuôi, trồng trọt thêm để cải thiện.
Vợ tôi vốn là công chức nhà nước, tốt nghiệp đại học kinh tế, thích giao lưu bạn bè, thích mua sắm, tiệc tùng, ăn nhậu..., đó là những vấn đề bình thường, theo suy nghĩ của người trong cuộc. Khổ nỗi vợ hay ỷ lại, kể công, cho rằng những gì có được đều là do công của mình. Vợ luôn nghĩ tôi được chuyển công tác đến địa phương là nhờ công của cô ấy, công việc của tôi hiện tại rất tốt so với lúc trước cũng do cô ấy can thiệp (trước đây tôi làm ở một viện nghiên cứu). Một điều nữa: hễ vợ chồng cãi nhau là vợ đòi ly dị. Tôi góp ý những tật xấu của vợ thì cô ấy lại bảo: "Tôi là như vậy đó, giỏi thì đi kiếm con khác về cho nó...". Vì cuộc sống, tôi cố gắng làm mọi việc để gìn giữ hạnh phúc gia đình. Vợ lại không chịu lắng nghe, thường xuyên nói những câu khiêu khích đến mức có thể gọi là "hỗn", sự kìm nén trong tôi không chịu được.
Tôi không bao giờ đánh vợ nên những lúc bực tức quá mức chỉ biết bỏ lên cơ quan làm việc (tất nhiên là ngoài giờ làm việc), đấm vào tường, ném vỡ mũ bảo hiểm và cả điện thoại. Cô ấy không phải dạng vừa, bảo cứ đập hết đi, rồi chửi tôi là "đầu đường xó chợ" khiến tôi rất buồn (vì bản thân xa quê, phải ở nhà trọ). Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng lý trí không cho phép. Tôi không thể xa con, rất thương con và cả thương vợ nữa. Cô ấy tỏ ra mạnh mẽ nhưng tôi biết trong lòng vợ rất yếu đuối. Cô ấy mất bình tĩnh và phụ thuộc quá nhiều vào người thân. Vợ tôi lại sợ ma, luôn tin vào những lời đồn đại thiếu căn cứ, trong đó có cả mê tín và nhiều điều khác nữa.
Có một lần vợ chồng mâu thuẫn, vợ nói một tràng đinh tai nhức óc, kèm theo những câu nói "xương xẩu", "ly dị", khiến tôi hết bình tĩnh. Một chiếc mũ bảo hiểm rơi xuống đất vỡ, tôi bỏ đi. Ngày thứ hai liên tiếp tôi nấu cơm trưa xong mà không được ăn. Bây giờ tôi rất buồn, cũng không biết làm gì để giữ được gia đình. Mong nhận được sự tư vấn của mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tôi và chồng chưa đầy 30 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 3 năm, thu nhập cả hai vợ chồng khoảng 50 triệu đồng một tháng. Chúng tôi có một em bé gần 2 tuổi và đang đi ở thuê. Cách đây một năm, mẹ chồng bảo cho chúng tôi một khoản tiền để tìm mua nhà ở Hà Nội. Thời điểm năm ngoái đúng lúc thị trường bất động sản đang lên cao, vợ chồng tôi tính đến việc chắc phải vay thêm ngân hàng mới đủ mua. Trong khi đó, mẹ chồng ở quê ngày nào cũng gọi điện giục vợ chồng tôi tìm nhà thì tìm nhanh lên, tiền mẹ không để không đấy đâu, nếu không mua mẹ còn làm việc khác (gửi tiết kiệm, mua vàng, mua đất,...). Mà mẹ tôi đâu có hiểu là để tìm được một ngôi nhà ở Hà Nội, nhất là thời điểm đó, khó thế nào. Nó phải là cả một cuộc hành trình dài chứ đâu có đơn giản.
Đến cuối năm ngoái, đúng lúc ở gần quê chồng có dự án, người ta mở bán đất phân lô. Mẹ chồng gọi lên bảo: "Thế thôi, chưa tìm được thì mẹ mua cho hai đứa mảnh đất nhé, để giữ tiền đấy chứ tìm nhà trên đây khó quá thì tạm thời cứ mua đất ở quê để đó". Vợ chồng tôi về quê làm thủ tục để mua đất cũng như làm sổ. Thời điểm đó, mảnh đất vượt quá 200 triệu so với số tiền mẹ chồng tôi định cho ban đầu nhưng mẹ vẫn cho chúng tôi hết và nói: "Đã hứa cho hai đứa thì mẹ làm cho trọn vẹn".
Gần đây, nhà chồng có căn nhà cũ ở quê không ở đến nhưng lại nằm trong diện giải tỏa. Mẹ chồng kể căn nhà đó được đền bù X tỷ (cũng khoảng số tiền mà mẹ hứa cho chúng tôi). Bà nói sẽ đưa cho chúng tôi số tiền đó để xem tìm nhà trên đây. Bà nói vợ chồng tôi đi thuê mãi rồi, con cũng sẽ lớn, thôi kiếm cái nhà cho ổn định; còn mảnh đất ở quê vợ chồng tôi đang đứng tên thì làm thủ tục chuyển lại cho bà. Được bà mở lời như vậy, vợ chồng tôi mừng lắm. Rút kinh nghiệm từ năm ngoái, lần này vợ chồng tôi chuyển sang tìm hiểu những dự án nhà ở xã hội.
Cuối tuần trước, mẹ gọi lên hỏi thăm vợ chồng chúng tôi. Xong chồng tôi cũng nói qua về kế hoạch mua nhà ở xã hội của hai vợ chồng. Mẹ nói: Hai đứa cứ có cái nhà cái cửa ổn định là mẹ mừng. Mua xa cũng được các con ạ, hoàn cảnh mình chưa có thì mình cố gắng nhưng có cái nhà là yên tâm. An cư mới lạc nghiệp. Chồng tôi nói thêm: Vậy sắp tới bà nhận được tiền đền bù thì bà cứ để đó cho vợ chồng con xin nhé. Con lo thủ tục xong, lúc nào cần đóng tiền thì con gọi bà. Mẹ tôi vui vẻ đồng ý và bảo lúc nào cần thì gọi mẹ. Mẹ tôi còn bảo khả năng chỉ mai kia là bên doanh nghiệp trả tiền đền bù rồi.
Hai hôm sau cuộc điện thoại đó, vợ chồng tôi đã lo thủ tục được 90% mua nhà ở xã hội. Chồng tôi gọi điện báo tin cho bà, lúc này bà quay ngoắt 180 độ: Chúng mày làm gì chả nói rõ kế hoạch, tiền có phải lúc nào muốn chuyển là chuyển đâu. Hôm qua tao vừa nhận tiền, tao mang đi gửi tiết kiệm hết rồi. Xong lần này bà còn hỏi vợ chồng tôi có bao nhiêu tiền rồi, thiếu bao nhiêu để bà tính. Trong khi căn nhà ở xã hội chắc chắn sẽ không hết được số tiền mà mẹ hứa cho chúng tôi.
Lúc này tôi đang cảm thấy rất buồn và có phần hụt hẫng. Thực sự tôi không phải là người dòm ngó vào tài sản của gia đình chồng. Nếu không có bà mở lời trước về khoản tiền đền bù thì vợ chồng tôi cũng không bao giờ dám hỏi đến, vì dù sao bà đã cho chúng tôi mảnh đất kia rồi. Còn sau này có thế nào, vợ chồng tôi phải cố, phải tự hết. Lần này chúng tôi cũng chuyển lại bà mảnh đất chứ không phải chúng tôi lấy thêm hay xin thêm bà.
Tôi cứ nghĩ mãi, hay là mẹ chồng không muốn tôi ở trên này, muốn chúng tôi về quê nên cứ hết lần này lần khác như vậy. Lần đầu giục tìm nhanh, không thì bà còn dành tiền làm việc khác. Lần thứ hai cách nhau có mấy ngày, bà cũng kêu tiền đem gửi hết rồi. Chồng tôi cũng nói là tìm nhà trên này rất khó. Bà kêu bà vẫn ở nhà đọc báo đài, căn 2 tỷ cũng có, 3 tỷ cũng có, có những căn 4 tỷ đầy đủ nội thất chỉ việc về ở, sao chúng mày cứ tìm mãi chả xong.
Tôi tự hỏi vậy sao khi bà đọc được những thông tin đó, bà không gửi cho chúng tôi để tham khảo. Đến cả một người bình thường như đồng nghiệp của vợ chồng tôi chẳng hạn, họ nghe chuyện vợ chồng tôi tìm nhà mà có thấy căn nào hợp lý, họ cũng giới thiệu cho chúng tôi ngay. Tôi chẳng màng của cải nhà chồng. Kể cả bây giờ mẹ mua nhà cho chúng tôi trên này đứng tên mẹ cũng được. Chúng tôi chỉ cần có cái nhà để ở, để đỡ chi phí hàng tháng, chứ chúng tôi cũng không màng đến một cuốn sổ hay một cái tên trong sổ đỏ.
Hôm qua tôi đã khóc vì nghĩ sao câu chuyện cứ lặp đi lặp lại. Chồng tôi thấy vậy thì an ủi: Kệ đi em, tính mẹ thế mà. Anh sẽ có cách nói. Tôi khóc òa ra: nhục quá anh ạ. Chồng tôi nói tiếp: Có nhục thì anh nhục. Anh chỉ cần có vợ con có nhà cửa thì thế nào anh cũng cố. Sao tôi thấy thương chồng quá. Tôi cũng làm mẹ. Nếu sau này tôi có điều kiện, không bao giờ tôi để con mình phải khổ.
Tôi và bạn trai yêu nhau 5 năm, tình cảm ổn định, ít cãi vã. Anh quan tâm tôi, đối xử tử tế nhưng luôn né tránh chuyện cưới xin. Mỗi lần tôi nhắc đến tương lai, anh lảng tránh, nói chưa sẵn sàng hoặc muốn ưu tiên sự nghiệp. Tôi năm nay 33 tuổi, không còn quá trẻ để chờ đợi vô thời hạn. Bạn bè xung quanh đã yên bề gia thất, còn tôi vẫn lửng lơ trong một mối quan hệ không rõ đích đến.
Tôi yêu anh thật lòng nhưng bắt đầu dần lo lắng, sợ hãi, cảm thấy mông lung. Tôi băn khoăn không biết anh thật sự chưa sẵn sàng hay là không muốn kết hôn với tôi. Tôi có nên tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi vì tình yêu nhiều năm? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.