Anh phụ việc nhà, chở đi chơi khi tôi muốn. Thế nhưng phụ nữ đôi khi cần lắm một chút lãng mạn, ví dụ kỷ niệm ngày yêu nhau của hai đứa, trong khi tôi tất bật chuẩn bị, mong muốn cho một ngày kỷ niệm đẹp, anh lại thờ ơ, chẳng để tâm, khiến tôi hụt hẫng. Tôi cần anh quan tâm và có những lời nói ngọt ngào.
Anh chuẩn bị đi du lịch cùng các bạn với tâm trạng háo hức, tôi biết anh muốn đi nên không hề cản, còn sắm sửa áo quần thật đẹp cho anh. Vậy mà chỉ vì hai đứa cãi nhau, anh vứt lại mấy bộ đồ tôi cất công chọn lựa rồi giặt sạch để tặng anh. Tôi thật sự rất buồn, có lẽ do tôi yêu quá nhiều. Trước đây, dù đúng hay sai tôi đều xuống nước năn nỉ trước, không muốn vì chuyện nhỏ nhặt khiến tình cảm cả hai rạn nứt.
Giờ tôi thật sự không còn kiên nhẫn nữa. Trong 4 năm qua, anh chưa hề tặng tôi một bông hoa hay món quà nào. Đôi khi tôi giận, anh kiếm cớ giận lại. Tôi thấy rất mệt mỏi. Có phải tôi đã sai khi ban đầu nhún nhường quá không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi kết hôn được 4 năm rồi. Trước khi cưới chúng tôi có khoảng thời gian yêu nhau 4 năm. Có thể nói khi yêu anh tôi chẳng có được gì gọi là lãng mạn của tình yêu. Thấy bạn bè được người yêu quan tâm chăm sóc, tôi cũng chạnh lòng lắm. Nhiều đêm tôi năm khóc thầm một mình rồi lại tự động viên mình, nghĩ rằng khô khan như anh thì đổi lại là sự chân thành. Một phần nữa là khi chúng tôi yêu nhau đều là sinh viên, vì vậy tôi cũng luôn nghĩ anh làm gì có tiền, không thể đưa tôi đi chơi hay mua tặng cái gì đó. Chúng tôi quen nhau được vài tháng thì cả hai đi quá giới hạn.
Sau một thời gian yêu nhau, tôi cũng cảm thấy chán nản vì người yêu không quan tâm hay dành cho mình một sự lãng mạn nào. Nhiều khi muốn chia tay nhưng nghĩ đã đi quá giới hạn với anh rồi, nên thôi không dám. Trong tôi luôn khao khát được yêu. Tôi không có được tình yêu đẹp như bao đôi khác. Kể từ khi chúng tôi có quan hệ với nhau, mỗi lần gặp nhau anh đều đưa tôi đi nhà nghỉ. Thời gian cứ thế trôi đi, rồi chúng tôi kết hôn và có bé gái. Cuộc sống thiếu thốn kinh tế nên vợ chồng nảy sinh nhiều mâu thuẫn.
Kể từ khi sinh, tôi nghỉ làm, ở nhà trông con. Tôi cứ ở nhà nội rồi sang nhà ngoại ăn bám. Hàng xóm ai cũng nghĩ chồng tôi kiếm tiền tốt nên không cho vợ đi làm, chỉ ở nhà trông con cho cứng cáp. Nhiều lúc nghĩ mà buồn nhưng tôi chẳng dám nói. Chồng tôi làm ở Hà Nội, tôi và con ở quên, thi thoảng chồng về thăm lại cáu kỉnh, bảo tôi này nọ, không chăm sóc con cẩn thận. Tôi buồn lắm các bạn à. Bé nhà tôi ngày nhỏ quấy khiến tôi strees nặng, đã vậy chồng không bao giờ biết thông cảm, quan tâm đến vợ, khiến tôi thấy buồn chán vô cùng.
Giờ tôi bế tắc vô cùng khi cuộc sống vợ chồng suốt ngày xảy ra cãi vã. Có lần con hư, tôi mắng con, chồng quát: "Im mồm, muốn cho cái giầy vào mặt à". Tôi ức chế vô cùng nên đã nói: "Thách đấy". Chồng liền hành động ngay, lấy giầy đánh tôi chưa đủ, anh còn lấy tay tát tôi ngay trước mặt con gái. Tôi cảm thấy chua xót vô cùng. Giờ tôi chỉ muốn ly hôn nhưng lại nghĩ đến con. Hơn nữa, là phụ nữ, khi ly hôn chắc chắn tôi sẽ thiệt thòi. Tôi thấy như vậy bất công quá. Từ khi yêu, tôi đã phải hy sinh mà giờ lại phải chịu cảnh ly hôn. Xin các bạn cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 36 tuổi, quen anh hơn 4 tuổi được ba tháng. Tôi không biết nhiều về công việc, gia đình hay cuộc sống riêng của anh, chỉ biết anh sống một mình, chỉ còn mẹ và các anh chị em của anh. Anh không muốn tôi biết về quá khứ vì cho rằng những chuyện đó không cần thiết, không quan trọng đối với mối quan hệ của chúng tôi. Tôi tin những điều anh nói, tin vào sự từng trải của anh. Tôi nghĩ một người đã trải qua nhiều khó khăn, vấp ngã và đau khổ sẽ chín chắn hơn. Thật sự, những lời anh góp ý với tôi về công việc, cuộc sống và gia đình đều rất hợp tình hợp lý. Tôi nghĩ nếu là người nóng nảy, ích kỷ hay nông cạn sẽ không thể có những suy nghĩ như vậy.
Tôi mong được quen một người như thế, khao khát có một gia đình hạnh phúc cùng chồng con, được tận tay chăm lo cho tổ ấm. Chỉ có một điều khiến tôi băn khoăn, anh cho rằng tình yêu phải đi kèm với tình dục. Tôi không phản đối điều đó nhưng chỉ muốn quan hệ sau khi kết hôn, hoặc ít nhất là khi gia đình hai bên đã chấp thuận mối quan hệ này.
Tôi nhiều lần cùng anh vào khách sạn nhưng chỉ dừng lại ở việc ôm hôn. Tôi cảm thấy rất sợ, không biết khi anh có được tôi rồi còn muốn tiến tới hôn nhân như đã nói không. Anh bảo cả hai đều lớn tuổi rồi, chờ đến bao giờ nữa. Anh nói nếu tôi chưa sẵn sàng cho chuyện ấy, anh vẫn chờ nhưng đàn ông không chờ quá lâu được. Anh còn nói nếu tôi cứ từ chối, nhỡ anh đi "bóc bánh trả tiền" rồi phải chịu trách nhiệm với người khác thì sao.
Tôi có cảm giác anh chưa thật sự xác định mối quan hệ với tôi. Anh bảo muốn làm vậy để chắc chắn tôi sẽ là vợ anh, rồi sau đó anh lo đám cưới. Anh cũng nói tôi phải thay đổi công việc, sắp xếp nhiều chuyện trong gia đình nhưng không muốn kể chi tiết, chỉ mong tôi tin tưởng anh. Chúng tôi đều quan niệm con cái là lộc trời cho, có con năm nay hay năm sau đều được. Dù biết có con trước khi cưới không phải là điều tốt nhất nhưng anh cho rằng biết làm sao được.
Điều khiến tôi băn khoăn là cả hai đều không còn trẻ, mong có con, nhưng anh lại chưa từng chủ động nhắc đến chuyện cưới xin. Mỗi lần tôi hỏi, anh chỉ nói muốn chắc chắn tôi là của anh, mà muốn vậy thì tôi phải "trao cho anh" sự trong trắng. Anh luôn khẳng định tình yêu là phải có chuyện ấy. Tôi rất sợ một ngày nào đó bạn bè, đồng nghiệp vô tình nhìn thấy tôi ra vào khách sạn với anh. Tôi cảm thấy rất buồn và không biết nên làm gì nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 35 tuổi, là con trai út trong nhà, trên còn hai chị gái đã lập gia đình và ở riêng. Hai năm trước, ba mẹ dành toàn bộ số tiền tích cóp cả đời để xây một căn nhà khang trang với mong muốn sau này vợ chồng tôi về ở chung, vừa tiện chăm sóc ông bà lúc tuổi già, vừa giữ gìn nhà thờ tổ tiên. Hơn một năm trước, tôi kết hôn qua mai mối.
Vợ là giáo viên, công việc ổn định. Khi tôi cưới, chị gái thứ hai cũng đang ở nhờ nhà ba mẹ vì anh chị xây nhà mới, anh rể thường xuyên đi công trình, chị có con nhỏ (lỡ bé thứ ba) nên ở cùng để bố mẹ đỡ đần cho. Kinh tế anh chị khá nên thuê người giúp việc toàn thời gian. Vì vậy, từ ngày về làm dâu, vợ tôi gần như không phải đụng tay vào việc nhà. Mẹ tôi cũng rất thương con dâu, chưa từng bắt cô ấy làm gì.
Mọi chuyện chỉ thay đổi khi người giúp việc xin nghỉ, còn ba mẹ tôi ra Bắc thăm họ hàng gần hai tháng. Chị gái vừa đi làm vừa chăm con nên khá vất vả. Có lần vì đang dọn dẹp nhà cửa, chị sơ ý để con gái bị ngã. Mẹ gọi điện về, nhờ tôi động viên vợ tranh thủ phụ chị vài việc trong lúc nghỉ hè, còn tôi đi làm về sẽ làm những việc nặng hơn.
Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện giúp đỡ người nhà lúc khó khăn nên góp ý với vợ. Không ngờ cô ấy phản đối gay gắt. Vợ cho rằng việc quét dọn nhà cửa là trách nhiệm của đàn ông, còn phụ nữ chỉ lo việc nấu ăn, bếp núc thôi và cô ấy về làm dâu chứ không phải giúp việc. Nếu chị tôi bận thì nên thuê thêm người. Nói xong, vợ giận dỗi, thu dọn đồ về nhà mẹ đẻ. Lúc đó tôi cũng giận nên không chủ động xuống đón.
Hơn nửa tháng sau, khi ba mẹ sắp về, tôi gọi điện bảo vợ về để cùng giải quyết nhưng cô ấy từ chối. Vợ nói thất vọng vì tôi nghe lời mẹ bắt cô ấy làm việc nhà, càng thất vọng hơn khi suốt hơn hai tuần tôi không hề xuống tìm. Mẹ vợ yêu cầu tôi sang xin lỗi thì vợ mới quay về nhưng tôi thấy mình không làm gì sai nên không đồng ý.
Giờ vợ tôi đã nộp đơn ly hôn. Tôi còn muốn giữ cuộc hôn nhân này vì nghĩa vợ chồng và vì ba mẹ đã lớn tuổi nhưng cũng rất mệt mỏi. Ngoài chuyện lần này, vợ nhiều lần trách tôi không được ba mẹ cho tiền mua nhà riêng, luôn so sánh với bạn bè lấy chồng đều được ra ở riêng. Tôi là con trai một, ba mẹ đều ngoài 70 tuổi, không thể bỏ ông bà sống một mình.
Với thu nhập của hai vợ chồng, việc mua nhà ở thành phố lúc này cũng là điều không thể. Tôi thật sự băn khoăn, liệu mình nên tiếp tục níu kéo hay chấp nhận buông tay, thuận theo ý vợ? Hay ngay từ đầu, vợ chồng tôi đã quá khác nhau trong cách nhìn về gia đình và trách nhiệm?
Tin Gốc: Vnexpress

