Tôi 37 tuổi, chưa lập gia đình, công việc và nhà cửa ổn định. Vào tháng hai năm ngoái, anh tỏ tình, muốn tôi làm bạn gái (chúng tôi quen biết nhau từ 2010 đến giờ). Anh đang làm việc ở Mỹ, rất hiền và hơi hướng nội. Anh là người của công việc, từng kết hôn và ly dị năm 2009, chưa có con. Trước đây, mỗi dịp sinh nhật hay ngày 8/3 anh đều tặng hoa chúc mừng nhưng chưa bao giờ ngỏ lời thích tôi. Mối quan hệ của tôi và anh cứ vậy trôi qua 16 năm. Trong suốt thời gian này tôi cũng có bạn trai, quen được gần 10 năm, từ 2013 đến tháng 4 năm 2022, anh cũng biết.
Anh tâm sự rằng rất thích tôi nhưng suốt thời gian qua bận rộn với công việc, sợ nếu tỏ tình sẽ không có thời gian bên cạnh tôi và sợ nếu bị từ chối lại ảnh hưởng đến tình bạn. Giờ công việc của anh bước vào giai đoạn ổn định rồi. Lúc anh tỏ tình, cũng chủ động nói với tôi kế hoạch tương lai cho hai đứa nếu bắt đầu tiến đến mối quan hệ mới và dần tính chuyện kết hôn. Anh chủ động xin tôi cho về thăm mẹ tôi, gặp bạn bè riêng của tôi, lên kế hoạch đưa tôi qua Mỹ du lịch và gặp họ hàng tôi bên đó. Sau lần tỏ tình ấy, chúng tôi gần như video call mỗi ngày và nói chuyện rất vui vẻ. Anh sắp xếp công việc, cứ 2 tháng từ Mỹ về đây thăm tôi.
Tết anh gọi cho tôi và xin nói chuyện với mẹ để chúc tết. Mẹ cũng biết hai đứa quen nhau lâu rồi, nên khi nghe tin anh tỏ tình, mẹ rất vui và kêu tôi cho cả hai cơ hội tìm hiểu. Mọi thứ đang diễn ra rất tốt đẹp thì tháng 3 năm nay anh phát hiện anh bị bệnh hiểm nghèo ở tuyến tụy giai đoạn 3 và bệnh bạch cầu. Chúng tôi rất buồn. Từ ngày phát hiện bệnh, anh hạn chế trả lời tin nhắn của tôi, bảo tập trung điều trị và sẽ liên lạc lại sau nhưng thời gian sẽ rất lâu. Anh chia sẻ có những đợt hóa trị làm anh rất mệt và ói nhiều. Tôi đau lòng nhưng không thể làm gì giúp anh ngoài việc chờ tin anh cập nhật. Sau tin nhắn đó anh không hồi âm nữa.
Mấy hôm trước tôi nhận được email từ anh nhưng người gửi là anh trai anh. Hiện tại gia đình đã chuyển anh đến nước khác để điều trị. Tôi có thể xin e-visa qua nước này thăm anh, còn nếu anh điều trị bên Mỹ thì khả năng tôi qua thăm là không thể. Ở email, anh trai anh nói, trong quá trình điều trị, có thời điểm anh bị hôn mê do phản ứng thuốc. Tôi xin thông tin bệnh viện anh đang điều trị để sắp xếp qua gặp. Không biết tương lai thế nào nhưng tôi thật sự rất muốn gặp anh thêm một lần. Nếu giờ không gặp được anh ấy, tôi ân hận lắm.
Hiện tại, anh trai anh chưa trả lời về thông tin bệnh viện, tôi có nên tiếp tục email không, hay chỉ nên đợi hồi âm? Tôi sợ làm phiền anh trai anh ấy và không biết anh có muốn gặp tôi không. Tôi sợ anh sẽ không muốn tôi thấy anh trong tình cảnh yếu đuối thế này. Giờ thật lòng tôi chỉ mong được gặp anh một lần. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 25 tuổi, anh hơn tôi ba tuổi, quen nhau qua một người bạn chung, tính đến giờ được hơn nửa năm. Ngay từ đầu, tôi đã bị thu hút bởi cách anh nói chuyện: chín chắn, có suy nghĩ riêng và không thích đi theo lối mòn. Anh từng có công việc ổn định với mức thu nhập khá, nhưng lại chọn nghỉ để theo đuổi con đường kinh doanh riêng. Điều đó khiến tôi vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng.
Còn tôi, là một nhân viên văn phòng bình thường, cuộc sống khá ổn định nhưng không có gì nổi bật. Tôi không xinh, điều đó khiến bản thân luôn có chút tự ti, nhất là khi đứng cạnh những cô gái khác. Có lẽ thế mà khi gặp một người như anh, tôi dễ bị cuốn hút hơn bình thường. Mối quan hệ của chúng tôi không rõ ràng, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là bạn. Anh không bao giờ chủ động thể hiện tình cảm, cũng không quan tâm theo kiểu thông thường. Có khi vài ngày, thậm chí cả tuần chúng tôi không liên lạc. Thế nhưng mỗi lần nói chuyện lại rất tự nhiên, như thể chẳng có khoảng cách nào.
Đôi lúc anh lại nói những câu khiến tôi chạnh lòng, kiểu như tôi nên tìm một người đàn ông ổn định hơn, có thể cho mình cuộc sống vững vàng. Nghe thì có vẻ quan tâm nhưng lại giống như đang đẩy tôi ra xa. Tôi không hiểu anh nghĩ gì, càng không biết mình đang đứng ở vị trí nào trong lòng anh. Tôi từng cố gắng dừng lại. Có một khoảng thời gian tôi chủ động cắt liên lạc, không trả lời tin nhắn, không muốn bản thân lún sâu thêm. Rồi anh lại xuất hiện, rủ tôi đi gặp trước khi rời thành phố một thời gian. Tôi đã từ chối, cuối cùng vẫn đồng ý. Buổi gặp hôm đó không có gì đặc biệt, chỉ là những câu chuyện vu vơ, rồi anh bảo vào khách sạn cùng anh vì muốn ôm tôi thôi. Khoảnh khắc đó khiến tôi bối rối, rồi cũng đồng ý với lời đề nghị của anh, mọi cảm xúc bị dồn nén bỗng trào lên nhưng tôi không để mọi chuyện đi quá giới hạn. Tôi nhận thấy mình không hề dứt ra được như đã nghĩ.
Sau lần đó, tôi càng rơi vào trạng thái mâu thuẫn. Anh vẫn không nói yêu, không hứa hẹn điều gì. Khi tôi hỏi về tương lai, anh chỉ nói mình chưa ổn định, chưa muốn ràng buộc với ai. Anh không muốn tôi chờ đợi, càng không muốn tôi phải đi cùng một người còn nhiều bấp bênh như anh. Lý trí nói với tôi rằng nên dừng lại. Một mối quan hệ không rõ ràng, không có tương lai, chỉ khiến mình tổn thương thêm. Cảm xúc lại không đơn giản như vậy, tôi vẫn nghĩ về anh, bị ảnh hưởng bởi những điều rất nhỏ.
Hiện tại, có vài người khác quan tâm tôi. Họ ổn định hơn, rõ ràng hơn trong tình cảm, vậy mà tôi lại không thể mở lòng. Dù ở bên ai, tôi vẫn vô thức so sánh với anh. Phải chăng tôi quá cố chấp, hay chỉ đơn giản là chưa đủ mạnh mẽ để buông bỏ một người không thuộc về mình?
Chồng tôi rất thích có con trai dù luôn nói gái trai gì cũng là con. Từ lúc tôi sinh xong, còn yếu, anh cho con uống sữa và thay tã cho con, đến khi ra viện là anh không đoái hoài tới nữa, ít bồng bế và không chăm bẵm con. Mẹ chồng tôi ở được 3 tuần là về, khi đó bà chỉ lo cho anh thôi, chẳng thèm ngó ngàng tới con dâu. Tôi đang trong thời kỳ cho con bú, nhắc tới chuyện mua thức ăn là anh khó chịu vì thiếu tiền. Con chưa được 6 tháng, tôi lại mang bầu, anh cũng mong con trai lắm nhưng khi biết tôi lại sinh con gái, mặt anh bí xị.
Tôi có công việc nhưng nghỉ sau sinh nên tiền rất ít, anh phải đi làm kiếm thêm, những lúc gây gổ với nhau anh lại nói: "Cô ra ngoài kiếm tiền mới hiểu". Tôi mệt mỏi lắm nhưng vì con nên cố gắng. Chồng chẳng thiết tha gì với mẹ con tôi. Đợi con cứng cáp, công việc ổn định mà chồng không thay đổi, tôi sẽ chia tay, sống mà nhìn mặt nhau đã thấy bực bội thì sống làm sao được. Anh bị bệnh gan, phải kiêng rượu bia, thế mà sáng uống thuốc chiều rảnh là lại nhậu. Lúc tôi vừa sinh xong, đã mệt mỏi lại phải thức đêm chăm con vì bé quấy đêm, chồng chẳng phụ giúp, mẹ chồng còn bảo sao không chăm chồng. Mong các bạn tư vấn giúp.
Tôi 35 tuổi, có vợ và hai con. Tôi đi làm xa nhà nhiều năm. Cuộc sống vợ chồng dần chỉ còn là những cuộc gọi vội vàng, chuyện tiền bạc, con cái và áp lực cơm áo. Khi vợ mang thai bé thứ hai, tôi quen một người phụ nữ ở nơi làm việc. Ban đầu chỉ là vài lần nói chuyện, hỏi han nhau sau giờ làm. Tôi đã nói dối cô ấy rằng mình ly hôn vợ, hiện sống một mình. Có lẽ vì muốn được quan tâm, muốn trốn khỏi cảm giác mệt mỏi, tôi bước vào mối quan hệ đó nhanh hơn mình nghĩ.
Chúng tôi qua lại một thời gian. Khi mọi chuyện vỡ lở, vợ phát hiện, ôm bụng bầu khóc và đòi đưa con về ngoại. Vợ chồng tôi cãi nhau to, sau đó tôi bỏ tới chỗ làm sống cùng nhân tình, mặc kệ vợ. Nhưng sống chung rồi tôi mới nhận ra mọi thứ không như mình tưởng tượng. Cô bồ hay ghen tuông, kiểm soát, liên tục tra hỏi quá khứ của tôi. Dần dần tôi còn phát hiện cô ta nhận chu cấp từ một người đàn ông khác. Những cuộc cãi vã xảy ra ngày một nhiều. Tôi bắt đầu thấy mối quan hệ này không có tương lai.
Còn vợ tôi khi ấy vừa sinh con. Tôi về quê thăm vợ vài ngày. Hai bên gia đình khuyên can, vun vào. Tôi quyết định quay về với gia đình, chấm dứt liên lạc với nhân tình. Tôi xin lỗi vợ, xin vợ tha thứ, thề thốt trước mặt hai bên gia đình. Nhưng chỉ bình yên được một thời gian. Cô bồ biết chuyện tôi có vợ, liên tục gọi điện, nhắn tin, đe dọa gửi toàn bộ tin nhắn, hình ảnh cho vợ tôi. Cô ta tìm về tận quê, đứng gần nhà tôi đòi gặp. Có lúc cô ta nói đang mang thai với tôi, có lúc dọa sẽ đưa mọi chuyện lên mạng xã hội để "mọi người biết bộ mặt thật của tôi".
Tôi sống trong trạng thái thấp thỏm mỗi ngày. Điện thoại rung là tim tôi thắt lại. Vợ đã tha thứ cho tôi một lần, nếu cô ấy biết chuyện, liệu có còn tha thứ cho tôi nữa không? Nhỡ đâu cô bồ thật sự mang thai con của tôi thì phải tính sao? Tôi biết bản thân không ra gì nhưng giờ tôi chỉ muốn giữ gia đình thôi, mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.