Tôi 38 tuổi, người ngoài nhìn vào nghĩ tôi may mắn và hạnh phúc. Tôi có một gia đình êm ấm, công việc ổn định, con gái ngoan ngoãn. Ít ai biết, để có được sự bình yên hôm nay, tôi đã đi qua quãng thời gian tăm tối nhất cuộc đời. Tôi và em yêu nhau gần 6 năm mới cưới. Chúng tôi từng có những ngày tháng rất hạnh phúc. Khi mới kết hôn, lương hai vợ chồng không cao, mua sắm gì cũng phải nâng lên đặt xuống chán chê. Vợ rất thích hoa nhưng hiếm khi mua cắm vì sợ tốn kém. Con gái ra đời là niềm hạnh phúc lớn nhất của hai vợ chồng. Tôi làm thêm đủ việc để lo cho vợ con. Tối nào về tôi cũng chơi với con, pha sữa, ru con ngủ để vợ có thời gian nghỉ ngơi.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi vợ chuyển sang công ty mới. Em chăm chút ngoại hình hơn, thường xuyên nói phải tiếp khách, công tác, về nhà ngày càng muộn. Ban đầu tôi không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ vợ bận công việc. Có những hôm tôi bế con đến 12h đêm chờ vợ về. Rồi những tin nhắn lén lút, những cuộc gọi vợ ra ban công nghe, mật khẩu điện thoại e, thay đổi liên tục khiến tôi thấy bất thường.
Rồi tôi phát hiện vợ ngoại tình với sếp. Tôi ngồi nói chuyện với vợ, nghĩ em sẽ ân hận, xin tha thứ, ai ngờ em nói đã không còn tình cảm với tôi từ lâu, sống với tôi quá tẻ nhạt, người kia cho em cảm giác được chiều chuộng và yêu thương. Vì con, tôi níu kéo, mong vợ suy nghĩ lại, cho rằng em chỉ say nắng thôi. Vợ bỏ qua những gì tôi nói, nhất định ly hôn. Ngày vợ chồng ly hôn, con tôi mới 4 tuổi. Con sống cùng tôi vì vợ cũng chẳng tranh giành việc nuôi con. Thi thoảng con lại hỏi tại sao mẹ không sống cùng bố con mình, tôi chẳng biết trả lời sao.
Có những hôm con sốt giữa đêm, tôi vừa bế con vừa thấy cay đắng, gia đình hạnh phúc ngày nào giờ chỉ có hai bố con với nhau. Phải rất lâu sau tôi mới thích nghi được với cuộc sống mới. Bốn năm sau, tôi gặp người phụ nữ hiện tại. Cô ấy ít hơn tôi sáu tuổi, chưa từng kết hôn. Điều khiến tôi cảm động nhất là ngay từ lần đầu được bạn bè giới thiệu, cô ấy đã rất quý mến và quan tâm con gái tôi. Quen nhau thời gian dài nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô ấy hỏi về quá khứ hay tài sản của tôi, chỉ ở bên quan tâm, yêu thương bố con tôi. Sau gần hai năm quen nhau, chúng tôi đi đến hôn nhân.
Trớ trêu là cũng từ đó, vợ cũ bắt đầu tìm cách quay lại. Em nhắn tin nói đã sai với bố con tôi, cuộc sống với người đàn ông kia không như mơ. Họ chia tay sau vài năm vì liên tục mâu thuẫn. Em xin được trở về để gia đình đoàn tụ, nói vẫn còn tình cảm với tôi và muốn bù đắp cho con. Với tôi, có những thứ đã đánh mất thì không thể lấy lại. Tôi không còn hận vợ cũ nữa, thậm chí vẫn dành sự tôn trọng nhất định vì dù sao cũng là mẹ của con tôi. Tôi luôn tạo điều kiện để vợ cũ gặp con bất cứ khi nào muốn, còn quay về làm vợ tôi thì không bao giờ.
Vợ hiện tại đã cùng tôi đi qua những ngày tôi tổn thương, đồng hành với tôi trong những lúc khó khăn. Nhiều lúc tôi nghĩ nếu năm đó vợ cũ biết trân trọng gia đình, có lẽ hôm nay mọi thứ đã khác. Nhưng cuộc sống mà, không có chữ “nếu”, tôi hạnh phúc với hiện tại. Cảm ơn các bạn đã đọc chia sẻ của tôi.
Tôi 35 tuổi, vợ kém 2 tuổi. Chúng tôi đến với nhau, từ ngày biết đến ngày cưới khoảng 6 tháng. Tôi tự làm kinh doanh. Vợ tôi là con gái thành phố, trải qua vài mối tình sâu đậm, công việc không ổn định. Thời gian mới lấy nhau, vợ phụ công việc cho tôi, còn tôi và bố mẹ làm chính, vì cô ấy không biết làm gì, chỉ chăm sóc nội trợ.
Sau hai năm kết hôn, công việc của chúng tôi tốt lên hẳn, mua sắm được xe và một miếng đất. Về tài chính, khách hàng đều do tôi tự tìm hiểu và quen biết. Khi làm việc, họ chuyển tiền về tài khoản của tôi. Tiền chi tiêu cho gia đình, tôi không áp đặt vợ phải tiêu thế nào. Tôi đưa thẻ để vợ lo sinh hoạt trong gia đình.
Ba năm trước, tôi tình cờ phát hiện vợ có quỹ đen, tôi không biết. Đến lúc tôi biết, tôi hỏi tại sao phải giấu giếm như thế? Sống với nhau, làm cái gì cũng phải rõ ràng, rành mạch. Tính tôi không thích kiểu như vậy. Dù tiền về tài khoản của tôi nhưng sổ sách buôn bán cô ấy biết hết, tôi không giấu. Chi tiêu thế nào tôi không nói gì nhưng tính tôi muốn mọi thứ minh bạch, trung thực, rõ ràng trong cuộc sống, như vậy mới hạnh phúc được.
Khoảng một năm trở lại đây, công việc của tôi không được thuận lợi như trước. Tôi bắt đầu kiểm soát lại tài chính, không thoải mái như trước và cũng giao thêm cho vợ phần tiếp xúc, giao dịch với khách hàng của tôi thì xảy ra nhiều chuyện tôi không vừa ý. Cô ấy hay đi nhập hàng chỗ khác, chuyển riêng cho khách hàng, không nói gì với tôi và cũng không chuyển tiền về tài khoản của tôi như trước, mà chuyển về tài khoản nào của cô ấy thì tôi không biết. Vì vấn đề này mà vợ chồng tôi rất hay cãi vã. Tôi nói và giải thích rằng làm gì cũng phải nói cho rõ ràng. Sống với nhau mà cứ giấu giếm như vậy thì tôi không đồng ý.
Cách đây hơn một tuần, chúng tôi lại cãi nhau. Tôi buồn nên vào trong Nam đi chơi với một người bạn cũng là khách hàng của tôi. Không có vấn đề gì lớn, tôi định đi cho nguôi ngoai đầu óc rồi đâu lại vào đấy, vì tôi nghĩ còn hai đứa con nữa. Nhưng hôm đó tôi ngồi cùng người bạn cũng là khách hàng, anh ấy biết chuyện vợ chồng tôi đang cãi nhau nên gọi điện cho vợ tôi. Lúc đó vợ tôi đang đi chơi ở Đà Nẵng cùng con và bạn của cô ấy, còn tôi không muốn đi cùng. Anh ấy đùa hỏi thăm tôi đang ở đâu. Vợ tôi nói một tràng dài. Tôi bảo anh ấy mở loa ngoài lên và tôi thật sự sốc khi cô ấy nói xấu tôi một cách thật sự kinh khủng, nói hết tình cảm với tôi, sống chỉ vì con và bố mẹ.
Tôi còn biết cô ấy đi nói xấu tôi không phải với riêng một người như vậy, mà ít nhất là ba người tôi biết. Tôi luôn nghĩ con người không ai hoàn hảo. Từ ngày tôi lấy cô ấy, lúc cãi nhau, tôi không bao giờ đi nói xấu cô ấy với bất kỳ ai dù cô ấy có nhiều điểm tôi không muốn nói ra tại đây. Xin mọi người cho lời khuyên, giờ tôi phải làm thế nào với người vợ mà đi nói xấu chồng mọi lúc, mọi nơi như vậy?
Từ xưa tới giờ tôi chỉ thầm lặng vào đọc tâm sự của mọi người rồi đi ra. Đây là lần đầu tôi đăng nhập để viết bài về tình hình hiện tại của mình. Hy vọng bạn đọc có thể là người đứng giữa công minh nhất để cho tôi những lời khuyên đúng đắn, xem tôi có phải đang đóng vai nạn nhân mà mình không nhận ra hay không? Tôi lấy chồng được 13 năm, có hai con. Ở chung nhà chồng 8 năm rồi gia đình nhỏ tôi xây nhà ra ở riêng được 5 năm. Tôi vừa nghỉ việc sau 15 năm đi làm, muốn nghỉ ngơi một thời gian để lấy lại tinh thần và sức khỏe. Chồng tôi biết còn phía gia đình hai bên thì tôi đang giấu vì sợ ba mẹ sẽ lo lắng về việc này.
Trước giờ tôi kiếm được kha khá, khi vừa trả nợ xong nhà đất tôi đã bàn với chồng muốn nghỉ ngơi, vì công việc của tôi khá stress, tôi đã cố gắng vượt qua hơn 15 năm với sự thay đổi 4 công ty mà chưa từng có khoảng nghỉ. Chồng tôi ủng hộ. Hiện tại tôi mới nghỉ việc được 15 ngày. Trước khi tôi nghỉ thì hai đứa con cũng nghỉ hè. Vừa nghỉ hè, ông bà ngoại muốn hai cháu về quê chơi, trải nghiệm mùa hè ở quê là điều các con vô cùng thích. Ba mẹ và các em tôi (hai em gái ở quê đã lấy chồng có con và ở riêng) ở quê hỗ trợ hết mức việc hai con tôi về quê chơi.
Một tháng trôi qua, tôi muốn con vào để gắn kết hơn với con vì đang nghỉ việc. Con tôi muốn các em họ ra thành phố chơi cùng một tuần, cũng muốn các em biết nhà mình. Tôi cũng háo hức, xin cho các cháu vào chơi, bố mẹ các cháu ở quê thì muốn cho vào 3 ngày thôi, để về còn học hè, có thể cũng không muốn phiền vợ chồng tôi quá nhiều. Họ hàng nhà chồng cũng ở quê và có vài cháu cùng tầm tuổi, khi nghe mấy cháu bên nhà tôi vào cũng muốn vào chơi cùng. Tôi rất vui vẻ, vì dù sao các cháu học cả năm rồi, vào có mấy ngày nên tôi dành hẳn 3 ngày tuyệt vời cho các cháu. Với vốn ngân sách khá hạn hẹp của mình, tôi vung tay tiêu hết để các cháu có một mùa hè đáng nhớ ở thành phố.
Mấy đứa ở tuổi đang lớn nên chơi cũng quậy và phá banh cái nhà lên, tôi cũng là người dọn vì nghĩ có mấy ngày thôi, mình chịu được, không sao. Chuyện chẳng có gì đáng kể nếu sau 4 ngày, mấy cháu chưa muốn về và muốn ở lại chơi thêm. Các em tôi ở quê bảo chỉ chơi 4 ngày nên tôi quyết định cho chơi chừng đó và muốn các con về quê. Các cháu bên chồng bảo với ba mẹ chồng là muốn ở lại chơi nữa. Thế là chuẩn bị lên xe về quê thì mẹ chồng qua bảo cho mấy đứa ở lại chơi, sao bắt tụi nó về sớm thế. Tôi đã giải thích nhưng ba chồng lại qua bảo mấy đứa còn muốn chơi, cho tụi nó ở lại chơi đã. Tôi vẫn cương quyết đã chốt chơi 4 ngày thì sau 4 ngày nên về, ở lại không ai chăm sóc được cả 9 đứa một lúc như thế.
Ba ngày qua tôi chăm sóc mấy đứa vì nghĩ chỉ chơi được 3 ngày, cố gắng dẫn đi chơi những chỗ có thể chơi và đi hết công suất rồi, giờ ở lại thêm nữa tôi không biết dẫn đi đâu, với lại kinh tế cũng cạn rồi, sợ không chăm chu đáo được (do tôi đã nghỉ việc nên chi tiêu cũng chắt bóp hơn, nhưng tôi không nói với ông bà việc này). Mấy đứa thấy tôi dứt khoát nên cũng chấp nhận việc sẽ về quê như đã hẹn. Chiều ngày cuối cùng như lịch hẹn, tôi dẫn cả đoàn đi xem phim, ăn pizza để về quê.
Đang ăn ở nhà hàng, em chồng nhắn hỏi đang ở đâu để ghé (em gái chồng đang sống cùng ba mẹ chồng) vì tôi dẫn luôn con của em chồng đi chơi. Vừa tới quán là em ngồi cắm mặt vào điện thoại, đang lúc chờ đồ ăn tới thì tay vừa bấm điện thoại lướt lướt, miệng nói như bề trên: "Mẹ bảo là mấy đứa (mấy đứa bên nhà chồng) đang muốn chơi, để tụi nó ở lại chơi thêm, bắt về sớm làm gì, để lại rồi chủ nhật nghỉ mình chở đi chơi". Mấy đứa nhỏ thấy em chồng nói vậy lại nhìn tôi, vì quyết định cuối cùng là ở tôi.
Tôi nhắn cho chồng về vụ việc trên, chồng bảo cho cả mấy đứa bên nhà ngoại ở lại luôn, chúng cũng muốn ở theo, đã về thì về cả, ở thì ở cả. Vì ở lại cũng ở nhà tôi, chứ nhà chồng khá chật nên bọn nhỏ chỉ thích ở nhà tôi. Còn việc mấy đứa nhỏ quậy thì chồng tôi sẽ quán triệt để không cho phá thoải mái nữa. Khi tôi tâm sự thêm việc cả ba mẹ và em chồng đều nói tôi đừng bắt mấy đứa về quê nữa, mà cho ở lại chơi mấy hôm, lại nói trước mặt bọn trẻ, mỗi lần như thế tôi cảm thấy như mình đang đóng vai ác vậy. Chồng tôi bảo tôi suy diễn thế, căn bản mọi người đều muốn các cháu ở lại, chỉ có tôi chuyện bé xé ra to, suy diễn nặng nề ra.
Tôi buồn và cũng khá mệt sau 3 ngày căng đét dẫn tụi nhỏ đi chơi. Giờ quay lại tôi như bị tâm lý vậy. Tôi gọi điện hủy vé về, để tụi nhỏ ở lại thêm 5 ngày. Bọn nhỏ vui vẻ, náo động trở lại. Tôi thấy thương nhưng cũng vẫn bực mình với em chồng, ba mẹ và chồng. Tôi nhắn tin cho em chồng thể hiện sự không hài lòng về việc em chồng và mọi người nói như thế trước bọn trẻ. Tin nhắn của tôi khá căng nên em chồng nói vốn dĩ em không có suy nghĩ gì nhiều như thế, chỉ là thấy bọn trẻ muốn chơi tiếp nên kêu ở lại chơi thôi, từ nay không thèm động tới những việc như thế này nữa. Bây giờ bọn trẻ đang ngủ say, tôi ngổn ngang trong lòng. Mong các bạn chia sẻ.
Có lần tôi ngồi ăn cơm với họ hàng thì bác bên chồng hỏi nhỏ: "Nghe mẹ chồng cháu bảo tháng nào cháu cũng giữ hết lương chồng à?", hoặc "Hai đứa dạo này còn ngủ riêng không?",.... Tôi nghe mà vừa ngại vừa sốc vì toàn chuyện riêng trong nhà. Tôi khó chịu, phàn nàn với chồng nhưng anh bảo: "Mẹ già rồi, nói chút có sao đâu, em cứ kệ đi". Nhưng tôi thấy chuyện gia đình nên có giới hạn, tốt khoe xấu che. Giờ tôi rất ngại gặp họ hàng bên chồng. Tôi nên làm gì hay là cứ kệ như chồng nói?