Từ xưa tới giờ tôi chỉ thầm lặng vào đọc tâm sự của mọi người rồi đi ra. Đây là lần đầu tôi đăng nhập để viết bài về tình hình hiện tại của mình. Hy vọng bạn đọc có thể là người đứng giữa công minh nhất để cho tôi những lời khuyên đúng đắn, xem tôi có phải đang đóng vai nạn nhân mà mình không nhận ra hay không? Tôi lấy chồng được 13 năm, có hai con. Ở chung nhà chồng 8 năm rồi gia đình nhỏ tôi xây nhà ra ở riêng được 5 năm. Tôi vừa nghỉ việc sau 15 năm đi làm, muốn nghỉ ngơi một thời gian để lấy lại tinh thần và sức khỏe. Chồng tôi biết còn phía gia đình hai bên thì tôi đang giấu vì sợ ba mẹ sẽ lo lắng về việc này.
Trước giờ tôi kiếm được kha khá, khi vừa trả nợ xong nhà đất tôi đã bàn với chồng muốn nghỉ ngơi, vì công việc của tôi khá stress, tôi đã cố gắng vượt qua hơn 15 năm với sự thay đổi 4 công ty mà chưa từng có khoảng nghỉ. Chồng tôi ủng hộ. Hiện tại tôi mới nghỉ việc được 15 ngày. Trước khi tôi nghỉ thì hai đứa con cũng nghỉ hè. Vừa nghỉ hè, ông bà ngoại muốn hai cháu về quê chơi, trải nghiệm mùa hè ở quê là điều các con vô cùng thích. Ba mẹ và các em tôi (hai em gái ở quê đã lấy chồng có con và ở riêng) ở quê hỗ trợ hết mức việc hai con tôi về quê chơi.
Một tháng trôi qua, tôi muốn con vào để gắn kết hơn với con vì đang nghỉ việc. Con tôi muốn các em họ ra thành phố chơi cùng một tuần, cũng muốn các em biết nhà mình. Tôi cũng háo hức, xin cho các cháu vào chơi, bố mẹ các cháu ở quê thì muốn cho vào 3 ngày thôi, để về còn học hè, có thể cũng không muốn phiền vợ chồng tôi quá nhiều. Họ hàng nhà chồng cũng ở quê và có vài cháu cùng tầm tuổi, khi nghe mấy cháu bên nhà tôi vào cũng muốn vào chơi cùng. Tôi rất vui vẻ, vì dù sao các cháu học cả năm rồi, vào có mấy ngày nên tôi dành hẳn 3 ngày tuyệt vời cho các cháu. Với vốn ngân sách khá hạn hẹp của mình, tôi vung tay tiêu hết để các cháu có một mùa hè đáng nhớ ở thành phố.
Mấy đứa ở tuổi đang lớn nên chơi cũng quậy và phá banh cái nhà lên, tôi cũng là người dọn vì nghĩ có mấy ngày thôi, mình chịu được, không sao. Chuyện chẳng có gì đáng kể nếu sau 4 ngày, mấy cháu chưa muốn về và muốn ở lại chơi thêm. Các em tôi ở quê bảo chỉ chơi 4 ngày nên tôi quyết định cho chơi chừng đó và muốn các con về quê. Các cháu bên chồng bảo với ba mẹ chồng là muốn ở lại chơi nữa. Thế là chuẩn bị lên xe về quê thì mẹ chồng qua bảo cho mấy đứa ở lại chơi, sao bắt tụi nó về sớm thế. Tôi đã giải thích nhưng ba chồng lại qua bảo mấy đứa còn muốn chơi, cho tụi nó ở lại chơi đã. Tôi vẫn cương quyết đã chốt chơi 4 ngày thì sau 4 ngày nên về, ở lại không ai chăm sóc được cả 9 đứa một lúc như thế.
Ba ngày qua tôi chăm sóc mấy đứa vì nghĩ chỉ chơi được 3 ngày, cố gắng dẫn đi chơi những chỗ có thể chơi và đi hết công suất rồi, giờ ở lại thêm nữa tôi không biết dẫn đi đâu, với lại kinh tế cũng cạn rồi, sợ không chăm chu đáo được (do tôi đã nghỉ việc nên chi tiêu cũng chắt bóp hơn, nhưng tôi không nói với ông bà việc này). Mấy đứa thấy tôi dứt khoát nên cũng chấp nhận việc sẽ về quê như đã hẹn. Chiều ngày cuối cùng như lịch hẹn, tôi dẫn cả đoàn đi xem phim, ăn pizza để về quê.
Đang ăn ở nhà hàng, em chồng nhắn hỏi đang ở đâu để ghé (em gái chồng đang sống cùng ba mẹ chồng) vì tôi dẫn luôn con của em chồng đi chơi. Vừa tới quán là em ngồi cắm mặt vào điện thoại, đang lúc chờ đồ ăn tới thì tay vừa bấm điện thoại lướt lướt, miệng nói như bề trên: “Mẹ bảo là mấy đứa (mấy đứa bên nhà chồng) đang muốn chơi, để tụi nó ở lại chơi thêm, bắt về sớm làm gì, để lại rồi chủ nhật nghỉ mình chở đi chơi”. Mấy đứa nhỏ thấy em chồng nói vậy lại nhìn tôi, vì quyết định cuối cùng là ở tôi.
Tôi nhắn cho chồng về vụ việc trên, chồng bảo cho cả mấy đứa bên nhà ngoại ở lại luôn, chúng cũng muốn ở theo, đã về thì về cả, ở thì ở cả. Vì ở lại cũng ở nhà tôi, chứ nhà chồng khá chật nên bọn nhỏ chỉ thích ở nhà tôi. Còn việc mấy đứa nhỏ quậy thì chồng tôi sẽ quán triệt để không cho phá thoải mái nữa. Khi tôi tâm sự thêm việc cả ba mẹ và em chồng đều nói tôi đừng bắt mấy đứa về quê nữa, mà cho ở lại chơi mấy hôm, lại nói trước mặt bọn trẻ, mỗi lần như thế tôi cảm thấy như mình đang đóng vai ác vậy. Chồng tôi bảo tôi suy diễn thế, căn bản mọi người đều muốn các cháu ở lại, chỉ có tôi chuyện bé xé ra to, suy diễn nặng nề ra.
Tôi buồn và cũng khá mệt sau 3 ngày căng đét dẫn tụi nhỏ đi chơi. Giờ quay lại tôi như bị tâm lý vậy. Tôi gọi điện hủy vé về, để tụi nhỏ ở lại thêm 5 ngày. Bọn nhỏ vui vẻ, náo động trở lại. Tôi thấy thương nhưng cũng vẫn bực mình với em chồng, ba mẹ và chồng. Tôi nhắn tin cho em chồng thể hiện sự không hài lòng về việc em chồng và mọi người nói như thế trước bọn trẻ. Tin nhắn của tôi khá căng nên em chồng nói vốn dĩ em không có suy nghĩ gì nhiều như thế, chỉ là thấy bọn trẻ muốn chơi tiếp nên kêu ở lại chơi thôi, từ nay không thèm động tới những việc như thế này nữa. Bây giờ bọn trẻ đang ngủ say, tôi ngổn ngang trong lòng. Mong các bạn chia sẻ.
Tôi lấy chồng 10 năm. Có một thời, chúng tôi từng rất hạnh phúc, từ những cái nắm tay đến khoảnh khắc gần gũi đều đầy cảm xúc. Mọi thứ thay đổi kể từ khi tôi phát hiện anh ngoại tình. Anh quay về, vẫn ở bên tôi, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng anh không còn như trước. Sự quan tâm, dịu dàng dần biến mất, thay vào đó là sự lạnh nhạt. Tôi đã cố gắng bỏ qua, tự nhủ chỉ cần anh quay về là đủ.
Gần đây, tôi lại biết thêm những chuyện khiến lòng mình nặng trĩu. Anh tìm đến những thú vui bên ngoài, ngay cả khi ở bên tôi anh cũng không thật sự tập trung. Những lúc vợ chồng gần gũi, anh cầm điện thoại, ánh mắt dán vào màn hình, mọi thứ diễn ra như một thói quen, không cảm xúc. Đến khi xong việc, anh quay lưng, để lại tôi với cảm giác trống rỗng. Tôi không biết mình là ai trong cuộc hôn nhân này. Tôi không dám nói với ai, cũng không biết bắt đầu từ đâu để thay đổi cuộc sống vợ chồng. Tôi phải làm sao đây?
Tôi là nam 24 tuổi, đang công tác tại cơ quan hành chính nhà nước cấp tỉnh. Trước đó, khi còn là sinh viên, từ năm nhất khi tôi theo học đại học, có đam mê chơi thể thao với môn thể hình, vừa học vừa dành thời gian luyện tập đều đặn mỗi ngày. Tôi lên kế hoạch cho việc luyện tập, cách ăn uống và lối sống lành mạnh, khoa học.
Luyện tập sau 3 năm thì tôi có học thêm về chuyên môn thể hình, lấy các chứng chỉ bằng cấp quốc gia về huấn luyện viên bộ môn thể hình. Đến năm cuối đại học, tôi là vận động viên thể hình thi đấu ở cấp thành phố. Sau đó, tôi tốt nghiệp và có bằng đại học. Tôi đang theo học về ngành xã hội học, thêm chuyên ngành tổ chức và quản lý nhân sự; bên cạnh đó tôi cũng có các bằng cấp huấn luyện thể hình cấp quốc gia.
Ra trường, ở lại TP HCM, tôi bắt đầu làm việc cho một câu lạc bộ thể dục thể thao tiêu chuẩn 5 sao, với mức lương mỗi tháng là 20 triệu đồng. Hồi đó tôi chưa biết tiết kiệm, làm bao nhiêu chi tiêu hết bấy nhiêu. Làm được một năm, khi tôi 23 tuổi, bố mẹ kêu về quê vào cơ quan nhà nước làm việc. Bố là công chức nên muốn tôi có một công việc ổn định lâu dài. Với đề nghị đó, tôi đã về quê làm việc trong cơ quan nhà nước với mức lương hơn chục triệu đồng.
Vấn đề của tôi xuất hiện từ lúc này. Khi tôi có lời đề nghị từ người bạn kêu vào làm chung câu lạc bộ thể hình tại TP HCM với vị trí huấn luyện viên. Tôi vẫn luyện tập thể hình đều đặn mỗi ngày, có vóc dáng và bằng cấp, có chuyên môn và kinh nghiệm nên đủ tiêu chuẩn làm việc. Mức thu nhập trung bình mỗi tháng sẽ là 25 triệu đồng. Đây là công ty tư nhân, tất nhiên sẽ không ổn định bằng cơ quan nhà nước. Vậy theo các bạn, tôi nên quyết định làm tại đâu để có thể có được cuộc sống tốt?
Hoài bão của tôi sau này là xây dựng được một hệ thống phòng tập gym cho riêng mình. Vì thế giờ tôi sống rất tiết kiệm, làm công việc văn phòng tại quê nhà lương thấp nhưng bù lại được bố mẹ nuôi và tôi vẫn có thời gian tập luyện ngoài giờ hành chính. Nếu làm huấn luyện viên tại thành phố, với mức sống ở đô thị cao hơn, tôi lại phải thuê nhà, rồi chi phí ăn mặc, đi lại và các chi phí khác để đủ dinh dưỡng cho việc tập luyện. Tôi cũng tính toán để với mức lương cao hơn so với công việc hiện tại, sống ở thành phố, vẫn có thể tiết kiệm được mỗi tháng. Tôi làm việc ở môi trường nào mới là tốt nhất cho việc phát triển sự nghiệp của một người đàn ông sau này?
Vợ chồng tôi kết hôn vào những năm cuối thập niên 90 của thế kỷ XX, đến nay có hai con đủ nếp tẻ đang học đại học, nhà cửa ổn định ở ven thành phố thuộc tỉnh nhỏ. Mọi việc cơ bản tốt đẹp cho đến khi vợ tôi không làm được nghề may nữa. Sau khi cưới, chúng tôi đều làm công nhân may, thu nhập mỗi tháng đủ trang trải cuộc sống. Việc nhà và đưa đón con, có bà dì bên vợ không chồng con ở cùng gia đình tôi chăm lo, nên sau giờ làm việc, vợ chồng tôi tương đối thoải mái.
Nhờ vậy, tôi có thời gian học đại học từ xa, học online, học sử dụng vi tính văn phòng, lúc rảnh tranh thủ gặp các anh làm bên kỹ thuật máy, kỹ năng quản lý may mặc, quản lý công nhân. Vậy nên sau 35 tuổi, tôi không còn làm công nhân may nữa mà chuyển sang làm văn phòng, quản lý. Do là người cũ có nhiều năm gắn bó với công ty, lại có chí tiến thủ nên được ông bà chủ cho làm quản lý công nhân và kỹ thuật may mặc ở một số công đoạn. Vì vậy thu nhập ngày càng ổn định, khoảng 20 triệu đồng một tháng.
Riêng bà xã, tôi khuyên nên tranh thủ học thêm gì đó để có cơ hội phát triển hoặc chuyển việc khi đã lớn tuổi nhưng cô ấy không nghe. Đăng ký học được mấy tháng rồi nghỉ; công việc thì cứ thích làm một công đoạn, không chịu khó quan sát học hỏi thêm, bảo phụ nữ như vậy là ổn rồi. Khuyên không được nên tôi không đề cập nữa. Những lúc rảnh rỗi, bà xã chủ yếu nằm nghỉ, xem tivi, máy tính, điện thoại hoặc sang hàng xóm nói chuyện.
Thấm thoát 30 năm trôi qua, đến U50, công việc của tôi vẫn ổn định nhưng bà xã phải nghỉ việc do bị bệnh cổ vai gáy, tê bì tay chân, thị lực giảm không ngồi chuyền may mặc được nữa. Làm nghề khác thì không có bằng cấp, kỹ năng cũng không có, nghề nặng nhọc thì làm không được, nhận hàng gia công về nhà làm lại chê thù lao quá thấp; còn phụ quán, bán hàng thì sĩ diện sợ xấu hổ. Trong khi đó lương hưu chưa được nhận do chưa đủ tuổi hưởng lương hưu theo quy định. Bà xã chỉ ở nhà quanh quẩn cùng dì nấu ăn, dọn nhà... Chỉ mình tôi đi làm, thu nhập không như trước nên cuộc sống chật vật, khó khăn hơn. Tuy vậy chúng tôi vẫn cố gắng tiết kiệm nuôi hai con ăn học đại học, nếu mạnh khỏe bình an chắc cũng ổn thôi. Tôi không trách gì vợ vì đã khuyên, đã nói nhiều từ lúc còn trẻ, bây giờ lớn tuổi rồi không nói nữa.
Tôi kể câu chuyện để mong những người trẻ, cặp vợ chồng mới cưới dù đã có việc làm cũng cần phải nỗ lực phấn đấu, làm việc tích lũy nhưng cũng nên tranh thủ thời gian học tập, rèn luyện. Đừng chủ quan là chúng ta sẽ làm một việc ổn định cho đến lúc nghỉ hưu, vì cuộc sống có nhiều thay đổi, sức khỏe sẽ giảm dần theo tháng năm. Nếu lúc còn trẻ mà thiếu cố gắng, khi rảnh rỗi chỉ nghỉ ngơi, tám chuyện... đến tuổi U50 muốn học hoặc làm việc gì mới đều khó hơn nhiều lần. Đây chỉ là kinh nghiệm cá nhân sau gần 30 năm đi làm, mong được mọi người chia sẻ.