Tôi 38 tuổi, người ngoài nhìn vào nghĩ tôi may mắn và hạnh phúc. Tôi có một gia đình êm ấm, công việc ổn định, con gái ngoan ngoãn. Ít ai biết, để có được sự bình yên hôm nay, tôi đã đi qua quãng thời gian tăm tối nhất cuộc đời. Tôi và em yêu nhau gần 6 năm mới cưới. Chúng tôi từng có những ngày tháng rất hạnh phúc. Khi mới kết hôn, lương hai vợ chồng không cao, mua sắm gì cũng phải nâng lên đặt xuống chán chê. Vợ rất thích hoa nhưng hiếm khi mua cắm vì sợ tốn kém. Con gái ra đời là niềm hạnh phúc lớn nhất của hai vợ chồng. Tôi làm thêm đủ việc để lo cho vợ con. Tối nào về tôi cũng chơi với con, pha sữa, ru con ngủ để vợ có thời gian nghỉ ngơi.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi vợ chuyển sang công ty mới. Em chăm chút ngoại hình hơn, thường xuyên nói phải tiếp khách, công tác, về nhà ngày càng muộn. Ban đầu tôi không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ vợ bận công việc. Có những hôm tôi bế con đến 12h đêm chờ vợ về. Rồi những tin nhắn lén lút, những cuộc gọi vợ ra ban công nghe, mật khẩu điện thoại e, thay đổi liên tục khiến tôi thấy bất thường.
Rồi tôi phát hiện vợ ngoại tình với sếp. Tôi ngồi nói chuyện với vợ, nghĩ em sẽ ân hận, xin tha thứ, ai ngờ em nói đã không còn tình cảm với tôi từ lâu, sống với tôi quá tẻ nhạt, người kia cho em cảm giác được chiều chuộng và yêu thương. Vì con, tôi níu kéo, mong vợ suy nghĩ lại, cho rằng em chỉ say nắng thôi. Vợ bỏ qua những gì tôi nói, nhất định ly hôn. Ngày vợ chồng ly hôn, con tôi mới 4 tuổi. Con sống cùng tôi vì vợ cũng chẳng tranh giành việc nuôi con. Thi thoảng con lại hỏi tại sao mẹ không sống cùng bố con mình, tôi chẳng biết trả lời sao.
Có những hôm con sốt giữa đêm, tôi vừa bế con vừa thấy cay đắng, gia đình hạnh phúc ngày nào giờ chỉ có hai bố con với nhau. Phải rất lâu sau tôi mới thích nghi được với cuộc sống mới. Bốn năm sau, tôi gặp người phụ nữ hiện tại. Cô ấy ít hơn tôi sáu tuổi, chưa từng kết hôn. Điều khiến tôi cảm động nhất là ngay từ lần đầu được bạn bè giới thiệu, cô ấy đã rất quý mến và quan tâm con gái tôi. Quen nhau thời gian dài nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô ấy hỏi về quá khứ hay tài sản của tôi, chỉ ở bên quan tâm, yêu thương bố con tôi. Sau gần hai năm quen nhau, chúng tôi đi đến hôn nhân.
Trớ trêu là cũng từ đó, vợ cũ bắt đầu tìm cách quay lại. Em nhắn tin nói đã sai với bố con tôi, cuộc sống với người đàn ông kia không như mơ. Họ chia tay sau vài năm vì liên tục mâu thuẫn. Em xin được trở về để gia đình đoàn tụ, nói vẫn còn tình cảm với tôi và muốn bù đắp cho con. Với tôi, có những thứ đã đánh mất thì không thể lấy lại. Tôi không còn hận vợ cũ nữa, thậm chí vẫn dành sự tôn trọng nhất định vì dù sao cũng là mẹ của con tôi. Tôi luôn tạo điều kiện để vợ cũ gặp con bất cứ khi nào muốn, còn quay về làm vợ tôi thì không bao giờ.
Vợ hiện tại đã cùng tôi đi qua những ngày tôi tổn thương, đồng hành với tôi trong những lúc khó khăn. Nhiều lúc tôi nghĩ nếu năm đó vợ cũ biết trân trọng gia đình, có lẽ hôm nay mọi thứ đã khác. Nhưng cuộc sống mà, không có chữ “nếu”, tôi hạnh phúc với hiện tại. Cảm ơn các bạn đã đọc chia sẻ của tôi.
Tôi là nam, 25 tuổi, tốt nghiệp hạng trung bình khá tại một trường cao đẳng chẳng mấy tiếng tăm, chuyên ngành tài chính ngân hàng. Tôi đang học liên thông lên đại học, gia cảnh chẳng có gì, bố mẹ làm ăn thất bại nên phải bán nhà trả nợ, gia đình đang phải ở nhà thuê. Lúc mới ra trường, cũng như bao sinh viên khác, tôi thất nghiệp, phải đi làm bán hàng với đồng lương bèo bọt tại một công ty. Khoản thời gian ấy, tôi cảm thấy như mất phương hướng. Tôi nộp đơn ứng tuyển vào các ngân hàng để làm theo đúng chuyên ngành đã theo học, nhưng nhận lại là những cái lắc đầu.
Rồi một ngày tôi được nhận vào làm thu ngân tại một ngân hàng khá có tiếng. Khi ấy, tôi vui lắm, đã làm việc hết mình như thể hôm nay là ngày cuối cùng được đi làm, dù thu nhập cũng chẳng cao hơn khi tôi làm bán hàng là bao. Thời gian trôi qua, tôi cảm thấy thu nhập như vậy không ổn nên ứng tuyển sang làm giao dich viên, với mức lương cao hơn một chút. Tôi tạm hài lòng với điều đó. Tôi lại lao đầu vào công việc, với điệp khúc sáng 7h tới cơ quan, 19h về. Đến nay, tôi gắn bó với nơi này được 3 năm. Cái tôi nhận lại được khi làm tại đây có lẽ là kinh nghiệm, tôi "già" hơn một chút.
Hôm nọ, chi nhánh nơi tôi làm có một bạn nữ mới tốt nghiệp đại học vào làm, vị trí giao dịch viên như tôi, nhỏ hơn tôi hai tuổi. Em dễ thương, tôi làm quen và hay giúp đỡ em trong công việc. Một hôm làm về trễ, tôi và em ngồi tâm sự, tôi biết ngoài công việc tại ngân hàng này, em còn bán hàng online, thu nhập mỗi tháng cũng mười mấy triệu đồng.
Tôi giật mình, nhìn lại bản thân, xem lại danh sách bạn bè từ trước đến nay. Đứa thì lập gia đình, đứa có công việc ổn định với thu nhập cao hơn tôi rất nhiều, đứa đã mua nhà, tôi cảm thấy bồn chồn, suy nghĩ: "Bao nhiêu năm rồi tôi đã làm được gì". Thú thật, nghe các bài báo nói nhân viên ngân hàng lương cao, thu nhập mấy chục triệu đồng mỗi tháng, trong khi tôi chỉ đủ sống, chưa kể có khi thiếu. Nhiều khi ra đường mà trong bóp chỉ có đúng vài chục nghìn đồng, muốn biếu bố mẹ một ít tiền ăn quà cũng chẳng có.
Tôi lại bắt đầu chán nản, cảm thấy mình như đang đi lạc ở cái thế giới rộng lớn này. Tôi tự hỏi: "Phải chăng trên đời này, mình vô dụng nhất"? Tôi đúng kiểu: "Tiền không có, tình cũng không", tài sản chẳng có gì, thu nhập bấp bênh, nhiều lúc tôi cũng thương người ấy nhưng cảm giác tự ti lại xuất hiện nên không dám mạnh dạn ngỏ lời. Mong nhận được sự chia sẻ của các bạn.
Tôi thật sự thấy buồn khi đọc những bình luận dưới bài viết: "Tôi lỡ có bầu với chồng người ta". Có những bình luận được rất nhiều người đồng tình, nhưng lại là khuyên người phụ nữ ấy bỏ thai. Họ nói rằng: "Vì tương lai của đứa trẻ, nếu không thể lo chu toàn thì bỏ sớm cũng là một giải pháp". Tôi hiểu, mỗi người đều có cách nhìn riêng, thế nhưng trong lòng tôi vẫn trăn trở một câu hỏi: "Nếu ngay từ đầu đứa trẻ còn chưa có cơ hội được sống thì "tương lai hạnh phúc" đó sẽ bắt đầu từ đâu. Đứa trẻ ấy không có quyền lựa chọn mình sẽ đến với thế giới này trong hoàn cảnh như thế nào.
Thật ra, người chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ quyết định đó lại chính là một sinh linh chưa kịp cất tiếng nói. Tôi nghĩ, đằng sau những lựa chọn khó khăn như vậy thường là rất nhiều nỗi sợ: sợ ánh nhìn của người khác, sợ hành trình làm mẹ một mình sẽ quá vất vả, sợ tương lai trở nên chông chênh hơn. Những nỗi sợ đó là hoàn toàn có thật, cũng rất dễ hiểu. Thế nhưng có một điều khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: Giá như mình có thể đối diện với những nỗi sợ đó sớm hơn, trước khi một sinh linh bắt đầu hiện diện.
Tôi là một người cha, có đứa con 6 tuổi và vợ đang mang thai bé thứ hai. Những khoảnh khắc cảm nhận con đạp, con cựa mình... thật sự rất đặc biệt. Nó là một dạng hạnh phúc mà chỉ khi trải qua rồi, mình mới hiểu hết được. Vì vậy, nếu được nói một điều với bạn, người đang đứng trước lựa chọn rất khó khăn này, đó là: Khi trong bạn vẫn còn một chút phân vân, hãy cho mình thêm thời gian để suy nghĩ thật kỹ. Nếu có thể, hãy cố gắng giữ lại con.
Tôi không nói điều đó là dễ. Có thể bạn sẽ phải đi qua một quãng đường không hề đơn giản, có thể sẽ có áp lực, có mệt mỏi, có những lúc cảm thấy rất cô đơn. Trước khi đưa ra quyết định, có lẽ bạn nên chuẩn bị sẵn tâm thế để đối diện với những nỗi sợ và khó khăn có thể xảy ra. Khi mình nhìn thẳng vào nó và chuẩn bị từ trước, mọi thứ sẽ bớt bất ngờ hơn, mình cũng có thể vững vàng hơn khi thật sự phải bước qua. Rồi sẽ có một ngày, khi bạn được nhìn thấy con, ôm con vào lòng, sẽ hiểu vì sao có những người, dù khó khăn đến đâu, vẫn chọn giữ lại.
Cuộc sống không dừng lại sau một sai lầm, bạn vẫn có thể bắt đầu lại, có thể gặp một người đủ bao dung để đồng hành cùng bạn và con. Con đường đó có thể không dễ dàng nhưng không có nghĩa là không thể đi. Tôi không dám nói ai đúng, ai sai, mỗi người đều có hoàn cảnh riêng, câu chuyện riêng. Tôi chỉ mong rằng trước khi đưa ra quyết định, bạn hãy lắng nghe thật sâu chính mình. Hãy chọn điều mà sau này, khi nhìn lại, bạn có thể nhẹ lòng.
Tôi và vợ đều là dân tỉnh lên thành phố lớn học tập và làm việc, kết hôn được gần mười năm, có với nhau hai con ngoan ngoãn. Cuộc sống không quá dư dả nhưng ổn định, hai vợ chồng cũng ít khi xảy ra mâu thuẫn lớn. Từ trước đến giờ, vợ tôi là người sống thoải mái, không kiểm soát chồng. Tôi đi gặp bạn bè, liên hoan hay về muộn một chút, cô ấy không khó chịu hay tra hỏi gì nhiều.
Gần đây, khóa cấp ba của vợ tổ chức họp khóa 20 năm ra trường. Nhóm lớp rôm rả mấy tuần nay, chia sẻ ảnh cũ, lưu bút, gặp gỡ các thầy cô cũ, lên kế hoạch đi ăn, chụp ảnh,... Vợ tôi cũng háo hức, nói rằng lâu rồi chưa gặp lại bạn bè, lần này muốn tham gia cho vui vì cũng là dịp hiếm. Cứ có gì mới là vợ khoe với tôi ngay, không giấu giếm gì, còn nhờ tôi hôm đó đưa vợ về.
Nhưng điều khiến tôi băn khoăn là trong khóa đó có người yêu cũ của vợ. Hai người từng yêu nhau từ năm lớp 12, kéo dài đến tận năm thứ ba đại học mới chia tay. Tôi biết chuyện này từ trước khi cưới, vợ cũng không giấu. Mọi thứ đã qua lâu rồi, tôi chưa từng để tâm quá nhiều.
Chỉ đến khi có buổi họp khóa này, tôi mới bắt đầu suy nghĩ. Tôi không biết giờ họ còn liên lạc không, không rõ khi gặp lại sẽ thế nào, mà cũng chưa biết cậu kia có tham gia không. Tôi không nghĩ vợ mình có gì sai nhưng vẫn thấy lo lắng. Kiểu như mình không kiểm soát được tình huống, mà cũng không muốn tỏ ra là người hay ghen.
Nếu tôi nói không muốn vợ đi, chắc chắn cô ấy sẽ buồn. Vợ tôi vốn không phải người hay đi chơi, đây lại là dịp 20 năm mới có một lần. Nếu cấm cản, rất dễ bị hiểu là tôi khó tính, không tin tưởng vợ, hạn chế các mối quan hệ của cô ấy. Nhưng nếu đồng ý để vợ đi, trong lòng tôi lại không thoải mái, cứ thấy bất an. Cái khó của tôi là trước giờ vợ luôn tin tưởng tôi. Tôi đi đâu, gặp ai, cô ấy chưa bao giờ kiểm soát hay tỏ thái độ khó chịu. Nghĩ lại, nếu đổi vị trí, có lẽ tôi cũng mong được đối xử như vậy.
Hiện tại tôi vẫn chưa nói rõ suy nghĩ của mình với vợ. Không biết nên giữ im lặng để cô ấy thoải mái đi gặp bạn bè hay nên nói thẳng để hai vợ chồng cùng trao đổi. Chuyện không lớn nhưng lại khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn tôi tưởng. Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.