Tôi gần 40 tuổi, lập gia đình từ năm 25 tuổi, vợ kém hai tuổi, hiện có ba con. Tôi rất yêu vợ và thương các con, kinh tế gia đình tôi lo được. Điều khiến tôi khó xử là vợ cực kỳ lãnh cảm, vài tháng không gần gũi cũng không đòi hỏi gì, thậm chí còn nói tôi có thể tìm người bên ngoài.
Nhu cầu của tôi tự thấy bình thường, khoảng tuần hai lần. Từ ngày cưới, vợ rất hiếm khi có hứng thú, đa phần chỉ làm cho xong chuyện. Có lần tôi nửa đùa nửa thật nói có bồ, vợ cũng không phản ứng, còn như kiểu đồng tình với việc đó. Thực tế tôi có quen một người nhỏ hơn nhiều tuổi nhưng rất ít gặp, cả năm vài lần, vì tôi vẫn chỉ yêu vợ thương con.
Gần đây nhu cầu của tôi cao hơn trước. Tôi không muốn tiếp tục gặp bồ vì sợ ảnh hưởng kinh tế, thời gian và con lớn biết chuyện. Vợ đi khám cũng không có vấn đề gì. Tôi rất phân vân, không biết phải làm sao.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 34 tuổi, vợ 30 tuổi, có một con gái, hiện ở nhà riêng. Tôi dạy thêm tiếng Anh ở nhà, công việc tự do, thu nhập ổn. Từ khi cưới đến giờ được 8 năm, vợ ở nhà nội trợ là chính, cuộc sống hai vợ chồng ít khi có tranh cãi. Tôi là trụ cột gia đình, bao năm cố gắng cũng mua được nhà đất và căn chung cư ở tỉnh. Dù đang còn nợ nhưng thu nhập của tôi dành hoàn toàn để trả nợ và các chi phí cho gia đình, không hề có quỹ đen. Tính tôi hướng nội nên không bạn bè, không giao du với ai, không rượu chè thuốc lá, không game hay đỏ đen gì, chỉ thi thoảng đi đá bóng 17-18h với học sinh để nâng cao sức khỏe.
Tôi thấy việc tụ tập rất mất thời gian, nếu có thời gian rảnh tôi muốn dành cho vợ con. Trước đây, vợ ở nhà nội trợ, vợ chồng luôn dành thời gian cho nhau. Vợ cũng tâm sự là không thích tụ tập bạn bè, rất ghét tính cách bố vợ khi ông hay tụ tập bạn bè uống rượu. Không hiểu sao gần đây khi vợ đi làm, phòng vợ có nhóm (theo tôi thấy toàn chị em) hay tụ tập vào cuối tuần. Cứ gọi là vợ đi, thậm chí bỏ bê nhà cửa, chẳng thèm dọn mà đi luôn.
Lúc đầu tôi không thích, rồi vợ bảo cũng nên đi để có mối quan hệ, giúp đỡ nhau, tôi lại đồng ý nhưng nên có giới hạn, kiểu đi từ sớm thì 22h về được rồi, không phải cuộc gọi nào cũng cần có mặt. Đằng này tôi để ý thấy vợ cứ chơi đến khi muộn nhất mới về, không quan tâm cảm xúc của chồng, nghĩa là có ai về trước cứ về, mình phải ở lại tới cùng, có khi gần 23h, rồi cho rằng thế là bình thường.
Thực sự tôi thấy rất không vui bởi vợ chồng cả tuần làm trái giờ nhau, khi tôi dạy tối tất cả ngày trong tuần và cả ngày chủ nhật, còn vợ làm từ thứ hai đến hết thứ bảy, chỉ rảnh chủ nhật, rất ít dành thời gian cho nhau và cho con. Vậy nên, buổi tối cuối tuần đáng lẽ nên bù lại, đằng này cứ rảnh hoặc có ai gọi là vợ đi luôn. Xin các bạn đọc cho tôi lời khuyên, tôi thực sự không thể hòa hợp với tư tưởng "cứ bạn gọi là đi, đi là không quan tâm nhà gì cả, xong cho đó là bình thường". Hay là do tôi cổ hủ và khó tính quá?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi đã cố quên anh để bắt đầu một cuộc sống mới, thế nhưng mỗi lần nghe anh kể chuyện, tôi lại thấy khó chịu. Suốt một năm qua, anh vẫn thỉnh thoảng hỏi tôi đã có người yêu chưa. Tôi có rồi nhưng không nói thật ngay, một phần vì tò mò, muốn biết rốt cuộc anh muốn gì. Anh không tin cho đến khi nhìn thấy ảnh tôi chụp cùng người yêu. Lúc đó, anh tỏ ra khó chịu. Anh bảo tay anh run lên, toát mồ hôi vì thấy tấm hình đi chơi của tôi. Anh nói suốt một năm qua vẫn yêu và nghĩ đến tôi. Rồi anh hỏi: "Sao em lại dễ yêu như vậy? Anh tưởng em phải mất ít nhất một năm hoặc nhiều năm mới có thể yêu lại".
Chúng tôi từng yêu nhau một năm. Anh là người đàn ông giỏi giang, có tiếng trong ngành, quen biết nhiều, ngoại hình nổi bật, có nét rất riêng so với những người đàn ông tôi từng biết. Dù đã có gia đình, vẫn có rất nhiều phụ nữ thích anh. Anh nhiệt tình, lịch sự, luôn giữ vẻ lạnh lùng, không ồn ào. Anh từng đối xử với tôi rất tốt. Một năm qua, tôi cố quên anh, quên cái thứ tình cảm sai trái đấy nhưng không dễ. Những lúc rảnh rỗi, đầu óc tôi vẫn nghĩ lại. Tôi luôn muốn hiểu rốt cuộc giữa chúng tôi là gì. Tại sao khi yêu, anh có thể khóc vì tôi, muốn mua xe ôtô cho tôi trong khi vợ anh đi xe máy, chăm tôi từng li từng tí... nhưng khi muốn rõ ràng anh lại lựa chọn trở về với gia đình?
Khi biết tôi có bạn trai, anh chặn số tôi. Anh nói rằng trước giờ còn vương vấn, nhưng có lẽ bây giờ đã được giải thoát. Rồi sau đó, anh lại kể cho tôi nghe về một cô gái khác. Anh cho tôi xem ảnh cô ấy, nói rằng thương cô ấy vì đi làm vất vả từ sáng đến tối. Anh biết rất rõ về cuộc sống của cô ấy. Anh nói quý và cô ấy cũng quý anh, rằng cô ấy vô tư, thoải mái, chia sẻ mọi thứ với anh, luôn quan tâm anh, thế nhưng giữa họ "chưa có gì". Anh nói thêm, nếu cô ấy có ngỏ lời, anh sẽ từ chối vì tình cảm đã qua nó quá lớn với anh. Rồi anh hỏi tôi: "Sao cô ấy cứ hỏi han anh suốt vậy? Chắc cũng quý anh nhỉ". Anh bảo cô ấy vô tư, đáng yêu.
Ban đầu, tôi chỉ tò mò về cô gái đó, đến khi nghe anh nói quá nhiều, tôi lại thấy khó chịu. Tôi chẳng hiểu sao, có cách nào đấy có thể quên họ nhanh chóng không? Chỉ khi thoát ra được, tôi mới có thể hạnh phúc, an nhiên trên con đường phía trước. Tình cảm tôi với bạn trai hiện tại khó hiểu thật sự, chẳng có chút rung động nào nữa, nhưng lại rất bình yên, không sóng gió, chẳng nghĩ ngợi linh tinh. Chúng tôi không giận hờn, không ghen tuông, không chia sẻ nhiều, tất nhiên là chuyện chăn gối tôi không còn có cảm xúc và không muốn. Rốt cuộc tình yêu thật sự như nào? Mọi người ai từng đi trước, có gia đình hãy chỉ tôi với.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy chồng được ba năm, có con nhỏ gần hai tuổi. Hai vợ chồng cùng bán hàng online nên công việc khá bận, từ sáng đến tối đều xoay quanh đơn hàng, đóng gói, trả lời khách, giao hàng. Ngoài việc bán hàng, tôi là người chính chăm con, nấu ăn và lo việc nhà. Tối hôm đó, tôi đang đứng nấu cơm thì điện thoại liên tục báo tin nhắn, con lại quấy khóc ngoài phòng. Trời nóng, người mệt nên tôi buột miệng than một câu: "Làm phụ nữ khổ thật, vừa chăm con vừa nấu ăn, mệt cũng không được nghỉ".
Không ngờ chồng tôi đang ngồi gần đó lại nổi nóng. Anh đứng dậy hất nguyên chảo đồ ăn tôi vừa nấu xuống bồn rửa bát, thức ăn văng tung tóe khắp nơi, rồi đá luôn rổ rau tôi mới hái ngoài vườn mang vào. Vừa đá anh vừa chửi: "Không nấu được thì cút về nhà mẹ mày đi, từ giờ không phải nấu cho bố con tao ăn nữa". Tôi đứng lặng người, tay vẫn cầm vá, không nói được câu nào.
Hôm đó, chồng tôi bỏ ra ngoài đi nhậu với bạn. Đến khuya mới về trong tình trạng say xỉn, vào nhà nằm vật ra ngủ, không nói với tôi câu nào. Tôi cũng im lặng, dọn dẹp nốt những việc còn lại rồi đưa con đi ngủ như mọi ngày. Sáng hôm sau, cả hai vẫn dậy bán hàng bình thường. Tôi trả lời khách, đóng đơn, còn anh chuẩn bị hàng để gửi đi. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là không ai nói với ai câu nào. Không khí trong nhà nặng nề. Tôi cảm thấy khá buồn và mệt mỏi.
Thu Anh
Nguồn: https://vnexpress.net/vo-chong-cai-nhau-chong-hat-do-chao-do-an-chi-vi-toi-than-met-5060924.html

