Tôi 35 tuổi, vợ kém 2 tuổi. Chúng tôi đến với nhau, từ ngày biết đến ngày cưới khoảng 6 tháng. Tôi tự làm kinh doanh. Vợ tôi là con gái thành phố, trải qua vài mối tình sâu đậm, công việc không ổn định. Thời gian mới lấy nhau, vợ phụ công việc cho tôi, còn tôi và bố mẹ làm chính, vì cô ấy không biết làm gì, chỉ chăm sóc nội trợ.
Sau hai năm kết hôn, công việc của chúng tôi tốt lên hẳn, mua sắm được xe và một miếng đất. Về tài chính, khách hàng đều do tôi tự tìm hiểu và quen biết. Khi làm việc, họ chuyển tiền về tài khoản của tôi. Tiền chi tiêu cho gia đình, tôi không áp đặt vợ phải tiêu thế nào. Tôi đưa thẻ để vợ lo sinh hoạt trong gia đình.
Ba năm trước, tôi tình cờ phát hiện vợ có quỹ đen, tôi không biết. Đến lúc tôi biết, tôi hỏi tại sao phải giấu giếm như thế? Sống với nhau, làm cái gì cũng phải rõ ràng, rành mạch. Tính tôi không thích kiểu như vậy. Dù tiền về tài khoản của tôi nhưng sổ sách buôn bán cô ấy biết hết, tôi không giấu. Chi tiêu thế nào tôi không nói gì nhưng tính tôi muốn mọi thứ minh bạch, trung thực, rõ ràng trong cuộc sống, như vậy mới hạnh phúc được.
Khoảng một năm trở lại đây, công việc của tôi không được thuận lợi như trước. Tôi bắt đầu kiểm soát lại tài chính, không thoải mái như trước và cũng giao thêm cho vợ phần tiếp xúc, giao dịch với khách hàng của tôi thì xảy ra nhiều chuyện tôi không vừa ý. Cô ấy hay đi nhập hàng chỗ khác, chuyển riêng cho khách hàng, không nói gì với tôi và cũng không chuyển tiền về tài khoản của tôi như trước, mà chuyển về tài khoản nào của cô ấy thì tôi không biết. Vì vấn đề này mà vợ chồng tôi rất hay cãi vã. Tôi nói và giải thích rằng làm gì cũng phải nói cho rõ ràng. Sống với nhau mà cứ giấu giếm như vậy thì tôi không đồng ý.
Cách đây hơn một tuần, chúng tôi lại cãi nhau. Tôi buồn nên vào trong Nam đi chơi với một người bạn cũng là khách hàng của tôi. Không có vấn đề gì lớn, tôi định đi cho nguôi ngoai đầu óc rồi đâu lại vào đấy, vì tôi nghĩ còn hai đứa con nữa. Nhưng hôm đó tôi ngồi cùng người bạn cũng là khách hàng, anh ấy biết chuyện vợ chồng tôi đang cãi nhau nên gọi điện cho vợ tôi. Lúc đó vợ tôi đang đi chơi ở Đà Nẵng cùng con và bạn của cô ấy, còn tôi không muốn đi cùng. Anh ấy đùa hỏi thăm tôi đang ở đâu. Vợ tôi nói một tràng dài. Tôi bảo anh ấy mở loa ngoài lên và tôi thật sự sốc khi cô ấy nói xấu tôi một cách thật sự kinh khủng, nói hết tình cảm với tôi, sống chỉ vì con và bố mẹ.
Tôi còn biết cô ấy đi nói xấu tôi không phải với riêng một người như vậy, mà ít nhất là ba người tôi biết. Tôi luôn nghĩ con người không ai hoàn hảo. Từ ngày tôi lấy cô ấy, lúc cãi nhau, tôi không bao giờ đi nói xấu cô ấy với bất kỳ ai dù cô ấy có nhiều điểm tôi không muốn nói ra tại đây. Xin mọi người cho lời khuyên, giờ tôi phải làm thế nào với người vợ mà đi nói xấu chồng mọi lúc, mọi nơi như vậy?
Sông Ba chảy xuống Đà Rằng
Ai thương Đắk Lắk cho bằng Phú Yên
Nhớ em, anh gửi cá lên
Thương anh, em hái sầu riêng gửi về
Rồi đây ta sẽ chung quê
Nắm tay nhau, nguyện phu thê suốt đời
Thế đấy, nhờ Hẹn hò VnExpress mà tôi và em đã gặp được nhau và nên duyên vợ chồng. Hôm nay, kỷ niệm tròn một năm ngày cưới, tôi viết bài để ngỏ lời cảm ơn đến chuyên mục Hẹn hò, cũng là để "nhả vía" cho quý độc giả sớm tìm được mảnh ghép hoàn hảo của cuộc đời. Đủ chân thành, duyên sẽ tới.
Ngày đó, sau nhiều năm nỗ lực tìm kiếm người bạn đời từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc, tôi đã vô tình "va" phải Hẹn hò VnExpress. Kể từ đó, tối nào tôi cũng phải "cày cuốc" vài bài viết xong mới chịu đi ngủ. Sau hơn nửa năm, đã trải qua vài cuộc gặp gỡ mà duyên chưa đủ, vào một ngày tháng 3 năm 2024, tôi đã đọc được bài viết của em. Một bài viết chân thành, giản dị, ấm áp và đầy sự sẻ chia. Một bài viết mười điểm. Việc đầu tiên tôi làm không phải là gửi mail ngay cho nàng tác giả, mà là đọc đi đọc lại bài viết thêm vài lần để cảm nhận và hình dung về người con gái ấy.
Sau vài ngày trò chuyện qua mail, chúng tôi đã quyết định gặp mặt, một buổi tối thật đáng nhớ. Và kể từ tối hôm ấy, một cô gái xinh xắn, dễ mến, thông minh, nhanh nhẹn, rất hay "líu lo" đủ thứ chuyện trên đời và luôn nở một nụ cười tươi trên môi đã bước vào cuộc đời tôi như thế đó. Gần gũi và đồng điệu, tôi nhận ra đây chính là người bạn đời mà mình đã tìm kiếm bấy lâu. Các bạn biết không, khi đã tìm thấy được một nửa mà mình ưng cái bụng, mọi thứ sau đó đều diễn ra rất nhanh. Chỉ hơn nửa năm hẹn hò, tôi đã cầu hôn em. Và đến một ngày đẹp trời của tháng 5/2025, chúng tôi chính thức về chung một mái nhà. Còn duyên số hơn nữa là quê hương của hai đứa ngay sau đó cũng về chung một nhà (cười).
"Gửi vợ,
Em đã đến, theo một cách mà anh chưa bao giờ nghĩ tới và mang đến cho anh cuộc sống vợ chồng thật ấm áp, thoải mái, đầy tình yêu và sự quan tâm. Em là động lực để anh hoàn thiện bản thân và cố gắng mỗi ngày. Và giờ đây, khi mọi thứ đã ổn định, mình cùng chờ đón Pizza nhé em.
Cảm ơn vợ".
Cảm ơn quý báo đã kết duyên cho hai vợ chồng tôi. Chúc quý độc giả an lành, hạnh phúc.
Tôi vừa tròn 40 tuổi. Ở cái tuổi mà người ta bảo là đứng bóng, lẽ ra phải bình yên nhất thì tôi lại đang rơi vào hố sâu không lối thoát. Sáu tháng nay, phòng ngủ của vợ chồng tôi im lặng đến phát sợ. Vợ đã biết hết chuyện ngoại tình của tôi. Nhưng thay vì làm ầm ĩ, trách móc hay đòi chia tay, cô ấy lặng lẽ chấp nhận cho tôi ở trong gia đình, không một lời oán trách. Cô ấy vẫn lo việc kinh doanh gia đình, chiều về cơm nước, vẫn chăm con chu đáo và đối xử tốt với tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng chính sự im lặng và những lúc cô ấy ngồi thẫn thờ một mình trong bóng tối đã bóp nghẹt tim tôi. Và rồi, thời gian về với gia đình, bỏ tất cả sự giả dối cũng chính là lúc tôi rơi vào những đêm trắng mất ngủ vì tội lỗi.
Để có được vẻ ngoài lịch lãm, làm giám đốc này kia, tôi đã bước qua cuộc đời của nhiều người phụ nữ bằng sự tệ bạc đến tàn nhẫn. Tôi nhớ về mối tình đầu năm 18 tuổi. Ngày đó nhà tôi nghèo lắm. Cô ấy đã tháo cả bộ vòng vàng đang đeo, đem cầm cố hết lần này đến lần khác để có tiền cho tôi đi học đại học. Vậy mà vừa ra trường, thấy người ta cũ kỹ, tôi lập tức chia tay để theo đuổi một người khác trẻ đẹp hơn. Rồi đến cô sinh viên năm nhất hiền lành ở tỉnh. Chỉ vì muốn lên Sài Gòn tìm cơ hội mới với một nữ đồng nghiệp lương cao, tôi cắt đứt liên lạc không một lời giải thích. Tôi mặc kệ em rơi vào trầm cảm đến mức phải bỏ học một năm trời.
Đến người yêu tiếp theo, người đã bên tôi suốt năm năm thanh xuân, cùng tôi dành dụm từng đồng để mua vàng chuẩn bị cưới. Khi gặp được một cô gái trẻ trung, con nhà giàu có thể giúp tôi khởi nghiệp, tôi lại dở thói ăn nhậu, kiếm chuyện gây sự để cô ấy phải nản lòng mà bỏ đi. Đến giờ, cô ấy vẫn ở vậy, chưa yêu thêm một ai nữa. Tôi cứ đi từ cuộc tình này sang cuộc tình khác bằng sự toan tính. Ngay cả với vợ bây giờ, lúc bắt đầu, tôi cũng chỉ vì thấy em là con một nhà gia giáo, có điều kiện nên mới dồn sức chinh phục. Cưới được em rồi, có con trai rồi, tôi vẫn không dừng lại.
Năm năm qua, tôi lừa dối vợ để qua lại với nhiều người phụ nữ khác. Tôi tự tin là mình đủ giỏi để thao túng mọi thứ, che giấu mọi dấu vết. Cho đến khi cô nhân tình đứng ngay trước cửa nhà, đưa hết clip và hình ảnh cho vợ tôi xem, tôi mới biết mình chẳng là gì cả.
Lúc đó, tôi hèn nhát bỏ đi, để mặc vợ đối diện với sự thật nghiệt ngã. Giờ đây, tôi có tiền, có vị trí xã hội, có một người vợ bao dung nhưng lại mất đi sự thanh thản. Mỗi đêm nằm xuống, gương mặt của những người phụ nữ từng vì tôi mà khóc, mất đi tương lai cứ hiện lên. Ở tuổi 40, tôi nhận ra mình như kẻ trắng tay trong chính ngôi nhà của mình.
Năm 27 tuổi, tôi lên Tâm sự và nhận được rất nhiều lời khuyên từ mọi người, nhờ vậy có nhiều góc nhìn tích cực hơn. Năm đó chồng tôi có con riêng, anh và người ấy tổ chức cưới sau lưng tôi. Rất nhiều bạn khuyên tôi nên ly hôn nhưng thật lòng lúc đó bản thân chưa có nhiều kinh nghiệm sống nên không nghe lời khuyên đó, mãi đến 5 năm sau tôi mới ly dị và lập gia đình mới.
Chồng sau thương tôi lắm nhưng cuộc hôn nhân thứ hai này cũng không trọn vẹn nổi. Anh hay nhậu cùng bạn, anh bảo chỉ là mối quan hệ xã giao, để anh có những lúc giải trí riêng, tôi lại không muốn như vậy. Con tôi mới 3 tháng, tôi cần có người đồng hành, cùng chăm con, không muốn gia đình phải bỏ tiền thuê người giúp việc vì thật sự không đáng, phải tiết kiệm để lo cho các con sau này.
Còn vấn đề nữa là tôi sống chung với ba mẹ chồng, mẹ chồng lúc nào cũng thương con trai, còn tôi không được bà thương như thế. Tôi thấy buồn lắm. Khi nào em chồng tôi về, nhà mới vui vẻ, được mẹ nấu cho ăn ngon. Tôi làm điều gì cũng không vừa lòng mẹ. Tôi nấu canh chua, mẹ bảo nấu nhiều nước dư lãng phí, xào đồ ăn mẹ lại nói nhiều đồ. Bánh tôi chưa làm xong bà đã nói không ngon. Nấu cơm bằng nồi cơm điện, bà chê nhão, ăn không nổi, tràn nước ra nồi. Tôi quét dọn trong nhà, bà lại bảo không ai làm mình bà làm.
Hôm tôi bị đau đầu, không làm gì được, chiều bà lại đi công việc, đến lúc về bà nói có thấy tôi bị gì đâu mà bà mới đi một buổi là cả nhà rối ren. Tôi đi làm cả ngày, chiều về bà để cho lèo tèo vài miếng thịt, tôi không ăn nữa, nhịn chút cho quen. Giờ tôi có bé nhỏ dưới sáu tháng, không đi làm. Hôm qua tôi chở hai đứa con đi khám bệnh, về ăn cơm tối được hai miếng gà chéo cánh. Chắc thấy không còn gì ăn, bà ngại nên nói chỉ làm nửa con, còn nửa để tủ lạnh, giờ chỉ còn nhiêu đó thôi. Tôi biết miếng ăn không đáng gì nhưng cảm giác bị coi thường, không được yêu thương, làm bản thân hụt hẫng lắm.
Tôi định từ nay sẽ ăn chay vì nếu cả nhà ăn chung thì tôi không có lý do gì để ăn riêng, thôi thì xem như mình gặp mẹ chồng là cơ hội để khởi tâm ăn chay, tránh giết hại những con vật và cũng để tâm mình an lại. Có thể bạn hỏi sao tôi không ra ở riêng? Chồng tôi không chịu, anh là người con có hiếu và tôi cũng không muốn vì mình mà tách anh ra khỏi cha mẹ. Còn ly hôn lần nữa? Tôi vẫn thương chồng và con còn nhỏ, với lại chuyện cũng không có gì, tôi có cách giải quyết nên không tới bước ly hôn. Hy vọng cuộc sống nhẹ nhàng hơn, mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Cảm ơn bạn đã đọc tâm sự của tôi.