Cách đây hơn hai mươi năm, một lần má tôi ru con út của tôi ngủ bằng câu ca dao quen thuộc:
“Ầu ơ…râu tôm nấu với ruột bầu
Chồng chan, vợ húp… ờ…
Chồng chan, vợ húp gật đầu khen ngon…”.
Thằng con lớn của tôi buột miệng nói: “Rau tôm nấu với ruột bầu mà ngon cái gì?”. Má tôi và tôi cùng cười bởi biết nó còn quá nhỏ làm sao hiểu được ý nghĩa thâm sâu của câu ca dao xưa ấy.
Bữa cơm với đủ món “cao lương mỹ vị” nhưng chỉ ăn một mình hay đông người ăn nhưng mạnh ai nấy ăn cho xong bữa thì không thể nào ngon được. Yêu thương, gắn bó, quan tâm… tất cả nhưng điều ấy mới làm nên bữa cơm ngon, bữa cơm ấm áp, hạnh phúc của gia đình.
Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình đông anh em nhưng yêu thương, gắn bó. Má tôi lại nấu ăn rất ngon nên ngày ba bữa sáng, trưa, chiều, cả nhà đều ăn đồ ăn má nấu.
Bữa cơm ngày nào ở nhà tôi thuở ấy luôn đông đủ mọi người. Vậy là giờ cơm là thời gian cả mà gia đình tụ tập chuyện trò, kể cho nhau nghe đủ chuyện.
Bữa cơm cũng là lúc ba má tôi dạy bảo, khuyên nhủ anh em tôi từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn. Bữa cơm gia đình thuở thiếu thời của tôi là những kỷ niệm thật đẹp trong ký ức tôi.
Thời gian trôi nhanh, tôi cũng có gia đình riêng. Gia đình nhỏ của tôi cũng duy trì việc ăn ba bữa ở nhà. Khi các con còn nhỏ, bữa ăn nào cũng là dịp vợ chồng tôi dạy bảo con ý tứ, lịch sự, biết “ăn trông nồi, ngồi trông hướng”, chỉ cho con “học ăn, học nói, học gói, học mở”…
Con lớn lên một chút thì trong bữa cơm lại nói chuyện học hành, việc làm, đối nhân xử thế… Nói là ăn cơm nhưng thực sự đó là thời gian cả gia đình có dịp ngồi lâu với nhau trong ngày để chuyện trò, quan tâm nhau vì suốt cả ngày người đi làm, người đi học, có thời gian nào mà ngồi lâu bên nhau để chuyện trò ngoài giờ ăn.
Bệnh hoạn, lo lắng, gặp chuyện không vui, mệt mỏi… đều được biểu hiện khi ngồi ăn bên nhau để rồi được mọi người quan tâm, chia sẻ, khuyên bảo, động viên… Những vấn đề của mỗi thành viên gặp phải dường như được tháo gỡ nhẹ nhàng hơn, dễ dàng hơn. Gia đình ngày càng yêu thương, gắn kết hơn từ những bữa ăn gia đình.
Thế rồi, mấy đứa con đều đi làm, giờ giấc làm việc của các con khác giờ làm việc hành chánh như vợ chồng tôi. Thời đại công nghệ 4.0 mà! Bữa cơm gia đình cũng phải linh hoạt, uyển chuyển theo.
Buổi sáng, vợ chồng tôi ăn sớm rồi đi làm. Hai đứa nhỏ dậy trễ hơn thì ăn sáng cùng nhau. Buổi trưa, hai con tôi đem cơm mẹ nấu theo ăn ở công ty. Buổi trưa và chiều chỉ vợ chồng tôi ăn với nhau. Tối đến, mấy đứa nhỏ đi làm về sẽ ăn cùng nhau.
Các con tôi cũng quen với việc vợ tôi đi chợ mua thực phẩm tươi ngon, sạch sẽ, nêm nếm hợp khẩu vị từ mấy chục năm qua.
Dù đa số người làm chung công ty của các con tôi đều mua cơm hộp ăn nhưng các con tôi vẫn đem cơm mẹ nấu từ nhà chứ không chịu mua cơm trưa như đồng nghiệp.
Các cháu nói: “Má nấu vừa miệng hơn và đảm bảo vệ sinh hơn”.
Mặc dù, cả gia đình không ăn cơm cùng nhau như trước đây nhưng vì hai đứa con đem cơm mẹ nấu theo nên cả nhà vẫn nhắn tin hay gọi điện thoại có “camera” để cùng nhau trò chuyện: “Vịt nướng chao má làm ngon quá! Con đưa bạn ăn thử, ai cũng khen”, “Sao hôm nay ba nấu canh mặn quá vậy?”, “Mai, má kho đồ chay nghen!”…
Group gia đình cứ ồn ào suốt giờ cơm trưa “online” không khác gì mấy khi ăn cơm chung ở nhà. Có lần con tôi kể, bạn cùng công ty nói sao nhà tôi hay vậy, chứ gia đình của bạn con tôi cũng đi làm cả ngày như nhà tôi nên mạnh ai nấy ăn, muốn ăn gì tự mua, tự ăn vì giờ giấc khác.
Chỉ dịp giỗ hay tết, cả nhà bạn của con tôi mới nấu ăn chung. Bữa cơm gia đình tôi để đủ mặt như ngày xưa là hai ngày cuối tuần. Những bữa ăn cuối tuần ấy thật vui vẻ và ồn ào. Tuần nào cũng chế biến món này món kia, cả nhà cùng nhau làm. Có khi thử làm các món đã xem trên mạng, dù thành công hay thất bại thì cũng đều có đề tài để cả nhà rôm rả.
Với tôi, bữa cơm gia đình thật sự rất quan trọng. Gia đình hạnh phúc hay không thể hiện rất rõ trong từng bữa ăn. Tôi nghĩ gìn giữ truyền thống cơm nhà của gia đình là điều hết sức cần thiết cho mỗi gia đình.
Cho dù cuộc sống có hiện đại thế nào, có đổi mới ra sao thì bữa cơm nhà chính là “cái neo” vững chắc để gìn giữ tổ ấm thật sự của gia đình.
Đừng đổ thừa thời đại công nghệ 4.0, mọi thành viên trong gia đình đều bận rộn, vất vả, không thể nấu và cùng ăn bữa cơm. Thời nào cũng thế, “bếp nhà đỏ lửa thì gia đình ấm áp”, gắn bó với nhau hơn.
Ngày 22/5, một cặp dưa lưới thượng hạng trồng trên đảo Hokkaido phía Bắc Nhật Bản đã được bán với giá kỷ lục 5,8 triệu yen (gần 957 triệu đồng) tại phiên đấu giá đầu tiên trong năm diễn ra ở thành phố Sapporo.
Mức giá này đã vượt qua kỷ lục trước đó là 5 triệu yên được ghi nhận vào năm 2019.
Đơn vị trúng đấu giá là Công ty Futami Seika, một nhà bán buôn rau quả có trụ sở tại Kushiro. Sau đó, số dưa này được chuyển cho Công ty Keio Store để trưng bày tại một siêu thị ở Tokyo đến hết 24/5.
Ông Hirokazu Okubo, Trưởng bộ phận bán hàng của Futami Seika, người tham gia vào việc đấu thầu thành công tại một chợ bán buôn ở Sapporo cho biết: "Tôi hy vọng người dân Tokyo sẽ thích những quả dưa Hokkaido này."
Dưa Yubari được xem là một trong những loại trái cây cao cấp nổi tiếng tại Nhật Bản nhờ phần thịt màu cam, vị ngọt đặc trưng và thường được dùng làm quà biếu.
Theo hợp tác xã nông nghiệp Yubari, sản lượng dưa của khu vực trong mùa vụ năm nay dự kiến đạt hơn 3.000 tấn, với tổng giá trị khoảng 2,12 tỷ yên. Cao điểm thu hoạch sẽ rơi vào tháng 6 và tháng 7.
Các loại trái cây cao cấp ở Nhật Bản thường được bán với mức giá rất cao trong những phiên đấu giá đầu tiên, khi người mua sử dụng các mức giá trúng thầu đó nhằm mục đích quảng bá, tiếp thị.
Chiều muộn ngày đầu tháng 6 ở xã Tây Phương, Nguyễn Diệu Linh, 32 tuổi, đứng trước hiên nhà nhìn ba đứa con đang chạy nhảy quanh không gian được ghép từ hai khối container cũ. Căn nhà rộng 110 m2, bốn phòng ngủ mở ra khu sinh hoạt chung, giúp vợ chồng cô có thể để mắt đến các con từ bất kỳ góc nào.
"Cùng với những đứa con, ngôi nhà là thành quả đáng tự hào của vợ chồng tôi sau 10 năm cưới nhau", Diệu Linh nói.
Diệu Linh và anh Đỗ Hữu Chính cưới nhau năm 2016, khi cả hai vừa tốt nghiệp đại học. Cuộc sống những năm đầu trôi qua êm đềm cho đến khi con gái đầu lòng được chẩn đoán mắc ung thư võng mạc khi mới 17 tháng tuổi, đầu năm 2019.
Linh quyết định nghỉ việc để chạy chữa cho con. Mọi chi phí sinh hoạt, thuốc men lúc đều dồn lên đồng lương chưa tới 10 triệu đồng của anh Chính. Giai đoạn đó người vợ phát hiện mang thai bé thứ hai.
Linh vốn là người bẩm sinh đã có một quả thận và hai tử cung. Bác sĩ cảnh báo cô rất khó thụ thai, nếu có cũng phải đối mặt với nhiều rủi ro sức khỏe. Khi cô định đình chỉ thai kỳ, anh Chính động viên: "Con đến là phúc. Khó khăn ra sao, vợ chồng mình sẽ cùng nhau gánh vác".
Những ngày tháng sau đó, phía trước Linh vác bụng bầu, sau lưng cõng theo con gái gần 2 tuổi lả đi vì truyền hóa chất. Anh Chính làm việc từ sáng đến đêm nhưng không thể cáng đáng nổi. Tiền thuốc của con và sinh hoạt phí phải nhờ nội, ngoại hỗ trợ. Tiền nhà trọ khất vài tháng mới trả. "Tôi nghĩ nếu cứ đi làm thuê sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi tình cảnh này", Chính nói.
Giữa năm 2019 anh quyết định nghỉ việc, vay 50 triệu đồng khởi nghiệp cùng bạn. Song do chọn sản phẩm ngách và mất nhiều thời gian tiếp cận khách hàng, anh mất trắng tiền vốn.
Cuối năm đó, con gái tạm ổn sau 6 đợt hóa trị, bé thứ hai cũng vừa chào đời. Dịch Covid ập đến, cả nhà bốn người dắt nhau về quê nương nhờ bố mẹ.
Những ngày đầu giãn cách, nhu cầu mua sắm online bùng nổ. Vợ chồng Linh chớp thời cơ, bán từ trang sức bạc đến quần áo, cây cảnh, đồ nội thất. Ngày nào vợ chồng cũng làm việc từ 6h sáng đến 2-3h đêm để chốt đơn, đóng hàng. "Mỗi ngày tôi phải trả lời hàng nghìn tin nhắn, mười đầu ngón tay tê dại", Linh kể.
Công việc thuận lợi giúp họ trả hết nợ, mua được mảnh đất. Nhưng sóng gió lại ập tới. Năm 2021, bố Linh, ông Nguyễn Văn Nội, phát hiện ung thư phổi di căn, tiên lượng sống chỉ tính bằng tháng. Nhà ngoại neo người, không có ai trợ giúp được. Anh Chính mang theo máy tính vào viện vừa làm việc, vừa chăm bố để vợ yên tâm ở nhà chăm con.
Phép màu xuất hiện khi ông Nội hợp thuốc, nhưng chi phí tới 30 triệu đồng mỗi tháng. Ông tính bán nửa mảnh đất đang ở để chữa bệnh nhưng người con rể gạt đi. "Bố cứ yên tâm chữa trị. Nếu phải bán sẽ bán đất của chúng con", anh Chính nói.
Đầu năm 2024, Linh tách ra bán quần áo nhưng thiếu kỹ năng quản lý, cuối năm cô gánh khoản nợ hơn 100 triệu đồng. Cô nhắn tin báo nợ cho chồng nhưng không thấy hồi âm. Tối về, chồng đã nấu cơm dọn sẵn. Ăn xong, anh rủ vợ đi dạo. Cả hai đi rất lâu trong im lặng, cho đến khi Chính dừng bước, giọng chùng xuống: "Anh cũng thất bại rồi".
Do mở rộng quá nhanh, mọi thứ tuột khỏi tầm kiểm soát của anh. Hàng ngoại kẹt biên, hàng nội kém chất lượng. Họ kinh doanh theo xu hướng, nhiều món đồ lỗi mốt sau một mùa. Vốn liếng hết sạch.
"Lúc đó hai vợ chồng chỉ biết nhìn nhau cười. Tiền hết nhưng mình có thêm bài học", Linh nói.
Trong lúc khó khăn đó, họ đón thêm đứa con thứ ba. Nhà đông người, các con dần lớn, họ không thể sống mãi trong ngôi nhà chật chội của cha mẹ cùng với hai người bác độc thân. Tài chính eo hẹp, lại phải giữ một khoản dự phòng rủi ro y tế khi bố chồng vừa phát hiện suy tim, còn bố vợ đang điều trị ung thư.
Anh Chính nảy ra ý tưởng làm nhà bằng container để ra ở riêng.
Ngày chồng mang hai chiếc container về, Linh sốc. "Chúng giống như hai khối sắt vụn, móp méo trên bãi đất trống không", cô kể.
Họ tìm khắp xã không được nhóm thợ xây hay xưởng cơ khí nào chịu nhận thi công. Đang lúc thất nghiệp, Chính cùng với bố đẻ và anh rể, bắt tay tự làm. Giữa ngày hè oi bức năm 2025, ba người cặm cụi cưa cắt lớp vỏ, hàn từng khung thép, lắp lan can, lợp mái nhà. Họ tự mày mò đi đường nước, kéo điện, dựng cả cột chống sét.
Sau bốn tháng, ngôi nhà thành hình. Hai thùng container xếp song song chia thành bốn phòng ngủ, khoảng trống ở giữa lợp tôn, ốp nhựa làm phòng khách và bếp. Để chống nóng, tất cả các phòng đều được trang bị điều hòa. Tổng chi phí hoàn thiện 300 triệu đồng, trong đó 200 triệu tiền vật tư, còn lại là nội thất.
Trong quá trình làm nhà, vợ chồng Linh quyết định khởi nghiệp lần thứ ba. Họ tìm kiếm nguồn hàng, buôn bán trở lại để duy trì thu nhập. Việc giải quyết xong bài toán an cư từ tháng 9/2025 trở thành điểm tựa để cặp vợ chồng dồn sức vực dậy sự nghiệp.
Những ngày hè tháng 6 năm nay, Linh và Chính đi khắp nơi khảo sát các xưởng để đặt gia công thương hiệu đồ nữ mặc nhà phân khúc cao cấp. Họ cũng đang lên kế hoạch dựng thêm kho hàng ngay cạnh nhà container để thuận tiện lưu trữ và quản lý công việc kinh doanh.
"Sau 10 năm đi qua bệnh tật, nợ nần và những lần trắng tay, chúng tôi hiểu chỉ cần gia đình còn bên nhau thì việc gì cũng có cách làm lại", bà mẹ ba con nói.
Theo China News, sự việc hi hữu xảy ra vào ngày 27/6 tại một quầy bán bún ốc ở thành phố Nam Ninh, khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây (Trung Quốc).
Trong lúc ăn bún ốc, nữ thực khách bất ngờ phát hiện "vật thể lạ" trong nước dùng. Ban đầu, bà nghĩ đó chỉ là một miếng mộc nhĩ nên không để ý. Tuy nhiên, khi quan sát kỹ hơn, bà phát hiện vật thể này có hoa văn trên thân và phần đầu rõ ràng. Hóa ra đó là một con rắn chuột còn nguyên hình dạng.
Quá hoảng hốt, người phụ nữ lập tức chụp ảnh để lưu lại bằng chứng rồi thông báo cho nhân viên phục vụ. Thế nhưng thay vì giải thích hay trấn an khách hàng, nhân viên chỉ mang bát bún đi vứt bỏ và đưa ra hai lựa chọn: làm lại một bát mới hoặc hoàn trả 10 nhân dân tệ, tương đương giá của suất ăn. Cách xử lý này khiến vị khách không đồng tình.
Sau khi bài đăng được chia sẻ trên mạng xã hội, nhiều cư dân mạng bày tỏ lo ngại về vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm cũng như thái độ giải quyết của quán ăn.
Khi vụ việc trở nên ồn ào, chủ quầy hàng đã phải công khai xin lỗi. Người này cho biết thời điểm xảy ra vụ việc, mình đang bận ở khu vực chế biến nên mẹ là người trực tiếp tiếp nhận phản ánh và xử lý tình huống. Do cách giải quyết chưa phù hợp nên đã khiến khách hàng thêm bức xúc.
Chủ quán sau đó chủ động liên hệ với vị khách để thương lượng, đồng thời cam kết sẽ chi trả toàn bộ chi phí khám chữa bệnh nếu bà gặp vấn đề về sức khỏe liên quan đến sự việc. Người này cũng cho biết sẵn sàng đưa ra mức bồi thường cao hơn nhiều lần giá trị bữa ăn như một cách thể hiện thiện chí giải quyết.
Bên cạnh đó, chủ quán khẳng định sẽ rà soát lại toàn bộ quy trình nhập nguyên liệu, sơ chế và chế biến nhằm hạn chế nguy cơ xảy ra những sự cố tương tự.
Theo Jimu News, đến nay nguyên nhân chính xác khiến con rắn xuất hiện trong bát bún vẫn chưa được cơ quan chức năng công bố.
Theo quy định của Luật An toàn thực phẩm Trung Quốc, thực phẩm có chứa dị vật hoặc không đáp ứng tiêu chuẩn an toàn là hành vi bị nghiêm cấm. Điều 148 của luật này cũng quy định người tiêu dùng mua phải thực phẩm không đạt tiêu chuẩn có quyền yêu cầu bồi thường; trong một số trường hợp, khoản bồi thường mang tính trừng phạt có thể lên tới 10 lần giá trị thực phẩm, hoặc tối thiểu 1.000 nhân dân tệ nếu đáp ứng điều kiện theo luật.
Các chuyên gia pháp lý khuyến nghị người tiêu dùng nên lưu giữ chứng cứ, ưu tiên thương lượng với cơ sở kinh doanh. Nếu không đạt được thỏa thuận, khách hàng có thể phản ánh tới cơ quan quản lý thị trường hoặc khởi kiện theo quy định để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình.
Vụ việc hiện vẫn tiếp tục nhận được sự quan tâm của dư luận, đồng thời một lần nữa làm dấy lên những lo ngại về công tác kiểm soát vệ sinh an toàn thực phẩm tại các cơ sở kinh doanh ăn uống.