* Khán giả đang gọi Quỳnh Châu là “nữ hoàng nước mắt” của phim truyền hình Việt. Với chị, đó là một lời khen hay là một áp lực?
– Diễn viên Quỳnh Châu: Được khán giả nhớ đến bằng một dấu ấn nào đó là điều rất đáng trân trọng với một diễn viên. Tôi không đặt nặng việc phải giữ một danh xưng nào cả, mà chỉ mong mỗi vai diễn tôi nhận đều được làm hết lòng và đủ chân thành, để chạm đến cảm xúc của khán giả. Nếu một ngày mọi người gọi tôi bằng một cái tên khác vì một dạng vai khác, tôi cũng sẽ vui vẻ đón nhận. Điều đó có nghĩa là tôi vẫn đang trưởng thành và có thêm những dấu ấn mới trên hành trình làm nghề. Dù là vai nhiều nước mắt hay nhiều tiếng cười, điều tôi mong nhất vẫn là khán giả tin vào nhân vật mình đang sống.
* Với Quỳnh Châu, bí quyết nào để mỗi cảnh khóc đều có màu sắc khác nhau?
– Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là sự chân thực. Mỗi nhân vật đều có tính cách, hoàn cảnh và hành trình riêng. Khi mình thật sự hiểu họ, mình sẽ biết họ khóc vì điều gì, chứ không chỉ nghĩ đến việc phải khóc như thế nào. Lúc đó, mỗi giọt nước mắt sẽ có màu sắc riêng. Kỹ thuật giúp tôi thể hiện cảm xúc tốt hơn, nhưng chính sự chân thực mới khiến nhân vật trở nên sống động và chạm đến khán giả.
* Có khán giả nhận xét Quỳnh Châu không khóc quá dữ dội mà thường diễn bằng ánh mắt, sự nghẹn lại… trong vài khoảng lặng. Đó là bản năng diễn xuất hay là lựa chọn có chủ đích của chị?
– Tôi nghĩ là cả hai. Bản năng giúp cảm xúc chân thật, nhưng nếu chỉ dựa vào bản năng thì sẽ khó đi được nhiều dạng vai. Với tôi, mỗi nhân vật đều có tính cách và cách bộc lộ cảm xúc riêng. Có người đau sẽ khóc dữ dội, nhưng cũng có người chỉ lặng đi. Đôi khi, một ánh mắt hay một khoảng lặng cũng đã nói lên rất nhiều điều. Vì vậy, tôi luôn tìm cách thể hiện phù hợp nhất với từng nhân vật. Điều tôi mong nhất vẫn là khán giả tin vào cảm xúc của nhân vật.
* Từ Đi giữa trời rực rỡ, Người một nhà, Những chặng đường bụi bặm, Cách em 1 milimet rồi đến Dưới ô cửa sáng đèn, hầu như vai diễn nào của Quỳnh Châu cũng có những lớp lang tâm lý từ nhẹ đến nặng. Chị có chủ động tìm đến dạng vai nhiều nội tâm hay đó là cái duyên nghề đưa mình đến?
– Người ta vẫn hay nói “vai chọn người”, còn tôi thì tin nếu mình cứ chăm chỉ làm nghề và khao khát đủ nhiều thì sớm muộn cũng sẽ có một nhân vật tìm đến mình. Điều buồn cười là không hiểu sao các vai sau cứ nặng đô hơn vai trước. Và tôi thấy biết ơn vì điều đó vì mỗi nhân vật đều cho mình cơ hội khám phá một góc rất khác của con người, và cũng khám phá thêm chính mình. Chừng nào còn được làm nghề, tôi vẫn mong mình được thử thách, được làm mới mình và không ngừng học hỏi qua từng vai diễn.
* Trong Dưới ô cửa sáng đèn, Diệu trải qua cú sốc khi phát hiện chồng ngoại tình. Điều gì khiến chị cảm thấy khó nhất khi tái hiện nỗi đau của một người phụ nữ bị phản bội: sự tức giận, sự bất lực hay cảm giác đánh mất niềm tin?
– Điều khó nhất là thuyết phục được chính mình. Tôi phải tin mình là Diệu, một người phụ nữ đã kết hôn 5 năm, có sự nghiệp, từng hai lần sảy thai và dành cả thanh xuân để vun vén cho gia đình. Khi mình tin vào cuộc đời của Diệu thì những cảm xúc như tức giận, bất lực hay mất niềm tin sẽ đến rất tự nhiên. Sau đó, việc của tôi chỉ là đừng cản cảm xúc ấy lại.
* Nếu đặt Quỳnh Châu ngoài đời vào hoàn cảnh ấy, chị nghĩ mình sẽ lựa chọn tha thứ, rời đi hay cho đối phương thêm một cơ hội?
– Nếu là tôi ngoài đời, tôi sẽ chọn rời đi. Có lẽ vì tôi là người đặt rất nhiều niềm tin vào một mối quan hệ. Với tôi, để đi đến hôn nhân là cả một hành trình của sự tin tưởng, yêu thương và lựa chọn. Khi quyết định cưới một người, điều đó cũng có nghĩa người ấy thật sự rất quan trọng. Nếu niềm tin ấy bị đánh mất thì sẽ rất khó có cơ hội lần thứ hai, vì tôi biết mình sẽ không thể yêu trọn vẹn như trước nữa. Mình có thể chọn ở lại, nhưng những tổn thương ấy rất dễ quay lại mỗi khi xảy ra một mâu thuẫn nhỏ. Nó giống như một cái dằm trong tim, tưởng đã quên nhưng chỉ cần chạm vào là lại đau.
* Theo chị, điều khiến một cuộc hôn nhân tan vỡ nhanh nhất là sự xuất hiện của người thứ ba hay việc hai người đã đánh mất kết nối với nhau từ rất lâu trước đó?
– Tôi nghĩ người thứ ba nhiều khi chỉ là kết quả, chứ không phải lúc nào cũng là nguyên nhân. Có những cuộc hôn nhân đã đánh mất sự kết nối từ rất lâu trước đó, để rồi khi người thứ ba xuất hiện thì mọi thứ mới thật sự vỡ ra. Nhưng với tôi, dù lý do là gì thì sự phản bội vẫn là một lựa chọn. Tôi luôn tin rằng chung thủy không phải là không xao động, mà là trước những lựa chọn khác, mình vẫn chọn giữ lời hứa và giữ ranh giới với người mình đã chọn. Vì vậy, một cuộc hôn nhân muốn bền thì cần giữ được sự kết nối và có trách nhiệm với những lựa chọn của mình.
* Phim khiến nhiều phụ nữ đồng cảm vì Diệu vừa giỏi giang, độc lập nhưng vẫn không giữ được hôn nhân. Theo chị, phụ nữ hiện đại cần điều gì hơn cả để có một cuộc hôn nhân hạnh phúc: tình yêu, sự thấu hiểu hay bản lĩnh?
– Tôi nghĩ một cuộc hôn nhân hạnh phúc không có công thức chung. Có người hạnh phúc khi chăm sóc gia đình, có người hạnh phúc khi theo đuổi sự nghiệp, và cũng có người muốn cân bằng cả hai. Không có lựa chọn nào đúng hay sai, quan trọng là gặp được người phù hợp và cả hai sẵn sàng chia sẻ với nhau. Nhưng nếu phải chọn một điều nên có trước khi bước vào hôn nhân, tôi nghĩ đó là sự độc lập và tự tin. Khi mình đủ đầy từ bên trong, mình yêu vì mình muốn yêu, chứ không phải vì cần ai đó lấp đầy những khoảng trống. Khi đó sẽ bớt những kỳ vọng, bớt so đo và cũng bớt làm tổn thương nhau hơn.
* Qua những nhân vật mình từng thể hiện, Quỳnh Châu có cảm thấy phụ nữ ngày nay đã mạnh mẽ và dám lựa chọn hạnh phúc cho mình hơn so với trước đây?
– Tôi nghĩ ngày nay mọi người dám sống thật với cảm xúc của mình hơn trước. Họ dám nói điều mình muốn, dám rời đi khi không còn hạnh phúc, nhưng cũng có người chọn ở lại để cùng nhau sửa chữa. Với tôi, không có lựa chọn nào đúng tuyệt đối. Điều quan trọng là mình đã suy nghĩ kỹ và sẵn sàng chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Có lẽ điều đáng mừng nhất là ngày càng nhiều người dũng cảm sống thật với chính mình hơn.
* Sau nhiều vai diễn giàu cảm xúc, chị có từng mang tâm trạng của nhân vật về nhà? Làm thế nào để thoát khỏi những cảm xúc nặng nề sau mỗi ngày quay?
– Trong suốt quá trình quay, tôi gần như sống cùng nhân vật mỗi ngày. Tôi sẽ nghĩ như họ, nhìn mọi việc từ góc nhìn của họ và giữ cảm xúc ấy ở lại lâu hơn bình thường. Vì vậy, tôi cũng hạn chế đi chơi hay gặp gỡ bạn bè để giữ sự tập trung. Thường thì cách tôi xả vai nhanh nhất là bắt đầu một dự án mới, còn nếu không sẽ mất khoảng hai tháng để thật sự trở về là Quỳnh Châu.
* Nếu được đạo diễn giao một vai hoàn toàn trái ngược – một nhân vật phản diện lạnh lùng, ít cảm xúc hoặc thậm chí là người thứ ba thì Quỳnh Châu có sẵn sàng nhận lời?
– Tôi nghĩ diễn viên nào cũng mong có cơ hội được thử sức với những dạng vai khác mình. Nếu kịch bản đủ hay, tôi không ngại làm phản diện, người thứ ba hay một nhân vật ít cảm xúc. Điều tôi quan tâm không phải nhân vật tốt hay xấu, mà là mình có tin vào cuộc đời của họ hay không. Tôi mong sau mỗi vai diễn, khán giả lại thấy một Quỳnh Châu khác đi và không đoán được nhân vật tiếp theo của tôi sẽ là ai. Với tôi, đó mới là điều thú vị nhất của nghề diễn.
* Bài cảm nhận cho chuyên mục ''Cuốn sách tôi yêu''
Trong dòng chảy của văn học thiếu nhi thế giới, có những tác phẩm không chỉ dành cho trẻ em mà còn cho những ai từng là trẻ nhỏ. Pippi tất dài (Pippi Långstrump) của nhà văn Thụy Điển Astrid Lindgren là một tác phẩm như thế. Đọc Pippi tất dài, ta không chỉ bắt gặp những cuộc phiêu lưu đầy hài hước, kỳ thú mà còn gặp lại chính tuổi thơ của mình - những ngày khát khao tự do, giàu trí tưởng tượng và tràn đầy sức sống.
Tác phẩm kể về cô bé Pippi chín tuổi với mái tóc đỏ tết vểnh hai bên, gương mặt lấm tấm tàn nhang và đôi tất dài không đồng màu - một hình ảnh vừa ngộ nghĩnh vừa khó quên. Pippi sống một mình trong ngôi nhà mang tên Biệt thự Hoa Hồng cùng chú ngựa nhỏ và con khỉ Nilsson. Cha cô là một thuyền trưởng đang lênh đênh ngoài biển khơi, và Pippi tin rằng ông đã trở thành vua của một hòn đảo xa xôi. Không có cha mẹ ở bên, không bị ràng buộc bởi những khuôn phép nghiêm ngặt, Pippi tự do sống theo cách của mình. Cô kết bạn với hai anh em hàng xóm ngoan ngoãn là Tommy và Annika, từ đó những cuộc phiêu lưu đầy tiếng cười bắt đầu mở ra.
Trong Pippi tất dài, thế giới đảo ngược đầy thú vị. Ở đó, một cô bé có thể mạnh hơn cả người lớn, có thể nhấc bổng một con ngựa, đánh bại những tên trộm và khiến cảnh sát phải lúng túng. Nhưng đằng sau những chi tiết tưởng như phi lý ấy là một dụng ý nghệ thuật sâu sắc. Astrid Lindgren đã trao cho trẻ em một vị thế đặc biệt, để chúng được quyền suy nghĩ, được quyền khác biệt và được là chính mình. Pippi không ''ngoan'' theo chuẩn mực thông thường, cô nghịch ngợm, bướng bỉnh, đôi khi trả lời người lớn bằng những câu nói đầy trí tưởng tượng. Thế nhưng, chính điều đó làm nên vẻ đẹp độc đáo của nhân vật. Pippi dạy chúng ta không phải mọi quy tắc đều bất biến, rằng trẻ em cũng có tiếng nói riêng và xứng đáng được tôn trọng.
Điều khiến tôi yêu mến Pippi hơn cả là ở cô bé ấy luôn ánh lên một trái tim nhân hậu. Dù sở hữu sức mạnh phi thường và một vali đầy vàng, Pippi không hề ích kỷ. Cô sẵn sàng chia sẻ với bạn bè, bảo vệ người yếu thế và chống lại cái xấu. Sức mạnh của Pippi không phải để khoe khoang mà để làm điều tốt. Qua hình tượng này, Astrid Lindgren gửi gắm một thông điệp giản dị mà sâu sắc: Giá trị của con người không nằm ở quyền lực hay vật chất mà ở tấm lòng và cách ta đối xử với người khác.
Tình bạn giữa Pippi với Tommy và Annika cũng là một nét đẹp đáng trân trọng. Nếu Pippi là biểu tượng của sự tự do và phá cách, Tommy và Annika đại diện cho những đứa trẻ ngoan ngoãn trong khuôn khổ gia đình truyền thống. Sự khác biệt ấy không tạo nên khoảng cách mà làm cho tình bạn thêm phong phú. Nhờ Pippi, Tommy và Annika bước ra khỏi những giới hạn quen thuộc để khám phá thế giới rộng lớn hơn. Ngược lại, chính tình cảm chân thành từ hai anh em đã mang đến cho Pippi sự ấm áp của tình bạn. Đó là tình bạn trong sáng, không vụ lợi - thứ tình cảm đẹp đẽ mà mỗi người khi trưởng thành đều hoài niệm.
Ẩn sau giọng văn hóm hỉnh và những tình huống dở khóc dở cười, sách còn mang đến nhiều bài học ý nghĩa. Đó là bài học về sự tự tin và bản lĩnh khi dám sống khác biệt. Đó là bài học về lòng nhân ái khi dùng sức mạnh để bảo vệ điều tốt đẹp. Đó còn là bài học về trí tưởng tượng - món quà quý giá của tuổi thơ mà người lớn không nên vội vàng dập tắt. Qua những lần Pippi đến trường và khiến giáo viên bối rối, tác giả cũng đặt ra câu hỏi về giáo dục: Liệu chúng ta có đang áp đặt một khuôn mẫu duy nhất cho mọi đứa trẻ, hay có thể chấp nhận sự đa dạng trong cách học và cách trưởng thành?
Điều làm tôi xúc động nhất khi đọc Pippi tất dài chính là cách tác phẩm tôn vinh tuổi thơ. Tuổi thơ trong trang sách của Astrid Lindgren không phải là giai đoạn chờ đợi để trở thành người lớn mà là một thế giới trọn vẹn với những giá trị riêng. Ở đó có sự hồn nhiên, can đảm và niềm vui sống thuần khiết. Pippi sống hết mình cho hiện tại, không quá lo lắng về tương lai xa xôi. Hình ảnh ấy khiến ta tự hỏi: Khi trưởng thành, liệu ta có còn giữ được phần nào sự hồn nhiên và dũng cảm ấy không?
Với riêng tôi, Pippi tất dài không chỉ là một cuốn sách thiếu nhi từng đọc cho vui. Tôi đã đọc tác phẩm này từ rất lâu, khi còn là một đứa trẻ say mê những câu chuyện phiêu lưu và tiếng cười giòn giã. Thời gian trôi qua, tôi lớn lên, bận rộn với công việc và những trách nhiệm của cuộc sống. Có lúc tôi tưởng mình đã quên đi những trang sách năm nào. Thế nhưng, ở tuổi 36, trong một buổi chiều tản rỗi hiếm hoi, tôi lại mang cuốn sách cũ ra đọc lại. Cảm giác ấy thật đặc biệt, như gặp lại một người bạn thân sau nhiều năm xa cách. Những câu chuyện vẫn quen thuộc, nhưng cảm xúc đã đổi khác. Ngày nhỏ, tôi yêu Pippi vì cô bé mạnh mẽ và nghịch ngợm, còn bây giờ, tôi trân trọng cô vì tinh thần tự do, lòng nhân hậu và sự lạc quan trước mọi hoàn cảnh. Đọc lại ở tuổi trưởng thành, tôi không chỉ thấy tuổi thơ của mình hiện lên sống động mà còn hiểu sâu hơn những thông điệp mà trước đây mình chưa kịp nhận ra.
Cuốn sách dường như không hề cũ đi theo năm tháng, chỉ có tôi là khác. Và chính điều đó khiến việc đọc lại Pippi tất dài trở thành một trải nghiệm ấm áp. Nó nhắc tôi nhớ rằng giữa bộn bề lo toan, ta vẫn có thể giữ trong tim một khoảng trời tuổi thơ, nơi ta được mơ mộng, được cười thật to và tin vào những điều tốt đẹp. Hưởng ứng văn hóa đọc, tôi tin rằng mỗi người nên dành thời gian cho những cuốn sách đã từng chạm đến trái tim mình. Bởi đọc sách không chỉ để mở mang tri thức, mà còn để nuôi dưỡng tâm hồn. Và biết đâu, khi lật giở lại một trang sách cũ như tôi đã làm, ta sẽ tìm thấy một phần tuổi thơ tưởng đã ngủ quên, vẫn rực rỡ và tự do như đôi tất dài đầy sắc màu của Pippi năm nào.
Độc giả mọi độ tuổi có thể gửi bài viết (không giới hạn số lượng) về email giaitri.vnexpress@gmail.com, tên mail là: "Bai cam nhan Cuon sach toi yeu".
Theo CCTV Video, diễn viên Trương Lăng Hách gần đây phản hồi tình cảm của khán giả Đài Loan: "Sự yêu thích của khán giả Đài Loan chắc chắn không chỉ vì tạo hình nổi bật hay hình ảnh đẹp mắt, mà còn là sự cộng hưởng từ chiều sâu cảm xúc".
Anh cũng chia sẻ về quá trình xây dựng nhân vật Tạ Chinh trong Trục Ngọc. Để thể hiện tốt vai diễn này, anh cùng đạo diễn đào sâu tiền sử nhân vật, xây dựng tiểu sử chi tiết, chú trọng logic kịch bản và quá trình dẫn dắt cảm xúc.
Trục Ngọc chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Đoàn Tử Lai Tập trên nền tảng Jinjiang. Câu chuyện bắt đầu từ cuộc gặp gỡ trong đêm tuyết giữa hai con người mang số phận đối lập. Phàn Trường Ngọc (Điền Hi Vi) là cô gái mồ côi, gánh vác sạp thịt để nuôi gia đình.
Trong khi đó, Tạ Chinh (Trương Lăng Hách) - vị hầu gia từng lẫy lừng, lại đang che giấu thân phận, mang theo mối thù kéo dài nhiều năm. Cuộc gặp gỡ tình cờ khi Trường Ngọc cứu Tạ Chinh bị thương đã trở thành bước ngoặt, kéo hai con người xa lạ vào cùng một quỹ đạo.
Khi được hỏi về phân cảnh ấn tượng nhất, Trương Lăng Hách cho rằng "cảnh chuồng heo" chính là điểm nhấn xuất thần. Anh tiết lộ bối cảnh quay có một khoảng hở phía trên để máy quay bắt góc từ trên cao, ghi lại khoảnh khắc hai nhân vật nhìn lên đối phương.
Trong mắt nhân vật của anh, Phàn Trường Ngọc khi đó hiện lên cao lớn, mạnh mẽ, trong khi anh đang ở trạng thái thất bại.
Nam diễn viên cũng thừa nhận thử thách lớn nhất khi quay phim là kiểm soát biểu cảm: không phải vấn đề đẹp hay xấu, mà là khi con người có cảm xúc, họ không thể hiện tất cả trên gương mặt.
Với lịch trình dày đặc, Trương Lăng Hách cho biết trong tương lai muốn thử sức với dòng phim hiện đại.
Anh chia sẻ: "Tôi luôn hy vọng có một vai diễn mà khi khán giả nhắc đến tên nhân vật sẽ nhớ ngay đến tôi. Dù là vai lớn hay nhỏ, chính diện hay phản diện, chỉ cần nhân vật có chiều sâu, tôi đều sẵn sàng nỗ lực".
Song song đó, Điền Hi Vi cũng chia sẻ về quá trình xây dựng nhân vật Phàn Trường Ngọc. Cô ví sức mạnh nữ giới như "cỏ mọc trong khe đá", bền bỉ và ăn sâu vào đời sống thường nhật.
Thông qua hành trình từ trách nhiệm gia đình đến gánh vác quốc gia, nhân vật mang đến hình ảnh phản chiếu chân thực về tinh thần trách nhiệm trong văn hóa truyền thống, từ đó tạo nên sự đồng cảm mạnh mẽ, đặc biệt với khán giả nữ hiện đại.
Trước những hoài nghi về việc "nữ diễn viên ngọt ngào khó vào vai tướng quân", Điền Hi Vi kết hợp rèn luyện thể lực với điều chỉnh tầng lớp diễn xuất, dung hòa vẻ mềm mại và khí chất võ tướng, mở rộng biên độ hình tượng nữ giới trong phim cổ trang.
Trailer Trục Ngọc
Trong buổi phỏng vấn, Điền Hi Vi cũng nhấn mạnh trách nhiệm của diễn viên trong việc lan tỏa văn hóa, cho rằng việc xây dựng hình tượng phụ nữ mạnh mẽ có thể truyền cảm hứng vượt ra ngoài đời thực.
Thành công của Trục Ngọc cùng sự quan tâm dành cho các nhân vật nữ chính là minh chứng rõ nét cho hiệu quả của hướng tiếp cận này.
Dự án Rush Hour 4 khởi động cuối năm ngoái, công ty sản xuất muốn mời Thành Long và Chris Tucker tái hợp sau gần 20 năm. Một nguồn tin cho biết mức thù lao nhà sản xuất đưa ra ban đầu là 8 triệu USD cho mỗi tài tử, không bằng một nửa so với thù lao mỗi người nhận được khi quay phần ba năm 2007. Vì vậy, cả hai đều chưa đồng tình tham gia.
Nguồn tin thân cận của TMZ cho hay phía công ty sản xuất và các ngôi sao tiếp tục đàm phán và đây là một phần bình thường trong ngành công nghiệp phim ảnh. Nhiều khả năng Thành Long và Chris Tucker trở lại loạt phim kinh điển, dự kiến bấm máy vào cuối mùa hè năm nay, đạo diễn vẫn là Brett Ratner - người gần đây gây tiếng vang với phim tài liệu về đệ nhất phu nhân Mỹ Melania Trump - Melania: Twenty Days to History.
Brett Ratner ấp ủ thực hiện Rush Hour 4 nhiều năm song chưa thể vì vấn đề kinh phí. Cuối năm ngoái, hãng Paramount Pictures bật đèn xanh cho dự án, sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump lên tiếng ủng hộ tác phẩm. Ông Trump được cho đã vận động vốn thông qua bạn bè và nhà đầu tư Larry Ellison, cổ đông lớn nhất của Paramount Skydance.
Trong một số lần phỏng vấn trước đây, tài tử Thành Long nói muốn đóng Rush Hour 4. Khi quảng bá Karate Kids: Legends năm 2025, ông trả lời khi được hỏi về dự án: "Tôi không biết bao giờ phim mới quay, hỏi đạo diễn, hãng phim hay biên kịch đi. Làm nhanh lên, không thì tôi với Chris Tucker 100 tuổi mất".
Rush Hour (Giờ cao điểm) là loạt phim ăn khách của Hollywood ra mắt lần đầu năm 1998, hai phần kế tiếp chiếu vào các năm 2001, 2007. Mỗi phần phim là một cuộc tung hứng vừa hài hước vừa căng thẳng của thám tử James Carter (Chris Tucker đóng) và thanh tra Yan Naing Lee (Thành Long) để triệt phá đường dây tội phạm. Phim ngập tràn các pha hành động, võ thuật và các đoạn hội thoại gây cười. Tác phẩm góp phần quan trọng đưa Thành Long thành ngôi sao người Hoa có tầm ảnh hưởng quốc tế.