Tôi 35 tuổi, là con trai út trong nhà, trên còn hai chị gái đã lập gia đình và ở riêng. Hai năm trước, ba mẹ dành toàn bộ số tiền tích cóp cả đời để xây một căn nhà khang trang với mong muốn sau này vợ chồng tôi về ở chung, vừa tiện chăm sóc ông bà lúc tuổi già, vừa giữ gìn nhà thờ tổ tiên. Hơn một năm trước, tôi kết hôn qua mai mối.
Vợ là giáo viên, công việc ổn định. Khi tôi cưới, chị gái thứ hai cũng đang ở nhờ nhà ba mẹ vì anh chị xây nhà mới, anh rể thường xuyên đi công trình, chị có con nhỏ (lỡ bé thứ ba) nên ở cùng để bố mẹ đỡ đần cho. Kinh tế anh chị khá nên thuê người giúp việc toàn thời gian. Vì vậy, từ ngày về làm dâu, vợ tôi gần như không phải đụng tay vào việc nhà. Mẹ tôi cũng rất thương con dâu, chưa từng bắt cô ấy làm gì.
Mọi chuyện chỉ thay đổi khi người giúp việc xin nghỉ, còn ba mẹ tôi ra Bắc thăm họ hàng gần hai tháng. Chị gái vừa đi làm vừa chăm con nên khá vất vả. Có lần vì đang dọn dẹp nhà cửa, chị sơ ý để con gái bị ngã. Mẹ gọi điện về, nhờ tôi động viên vợ tranh thủ phụ chị vài việc trong lúc nghỉ hè, còn tôi đi làm về sẽ làm những việc nặng hơn.
Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện giúp đỡ người nhà lúc khó khăn nên góp ý với vợ. Không ngờ cô ấy phản đối gay gắt. Vợ cho rằng việc quét dọn nhà cửa là trách nhiệm của đàn ông, còn phụ nữ chỉ lo việc nấu ăn, bếp núc thôi và cô ấy về làm dâu chứ không phải giúp việc. Nếu chị tôi bận thì nên thuê thêm người. Nói xong, vợ giận dỗi, thu dọn đồ về nhà mẹ đẻ. Lúc đó tôi cũng giận nên không chủ động xuống đón.
Hơn nửa tháng sau, khi ba mẹ sắp về, tôi gọi điện bảo vợ về để cùng giải quyết nhưng cô ấy từ chối. Vợ nói thất vọng vì tôi nghe lời mẹ bắt cô ấy làm việc nhà, càng thất vọng hơn khi suốt hơn hai tuần tôi không hề xuống tìm. Mẹ vợ yêu cầu tôi sang xin lỗi thì vợ mới quay về nhưng tôi thấy mình không làm gì sai nên không đồng ý.
Giờ vợ tôi đã nộp đơn ly hôn. Tôi còn muốn giữ cuộc hôn nhân này vì nghĩa vợ chồng và vì ba mẹ đã lớn tuổi nhưng cũng rất mệt mỏi. Ngoài chuyện lần này, vợ nhiều lần trách tôi không được ba mẹ cho tiền mua nhà riêng, luôn so sánh với bạn bè lấy chồng đều được ra ở riêng. Tôi là con trai một, ba mẹ đều ngoài 70 tuổi, không thể bỏ ông bà sống một mình.
Với thu nhập của hai vợ chồng, việc mua nhà ở thành phố lúc này cũng là điều không thể. Tôi thật sự băn khoăn, liệu mình nên tiếp tục níu kéo hay chấp nhận buông tay, thuận theo ý vợ? Hay ngay từ đầu, vợ chồng tôi đã quá khác nhau trong cách nhìn về gia đình và trách nhiệm?
Năm 27 tuổi, tôi lên Tâm sự và nhận được rất nhiều lời khuyên từ mọi người, nhờ vậy có nhiều góc nhìn tích cực hơn. Năm đó chồng tôi có con riêng, anh và người ấy tổ chức cưới sau lưng tôi. Rất nhiều bạn khuyên tôi nên ly hôn nhưng thật lòng lúc đó bản thân chưa có nhiều kinh nghiệm sống nên không nghe lời khuyên đó, mãi đến 5 năm sau tôi mới ly dị và lập gia đình mới.
Chồng sau thương tôi lắm nhưng cuộc hôn nhân thứ hai này cũng không trọn vẹn nổi. Anh hay nhậu cùng bạn, anh bảo chỉ là mối quan hệ xã giao, để anh có những lúc giải trí riêng, tôi lại không muốn như vậy. Con tôi mới 3 tháng, tôi cần có người đồng hành, cùng chăm con, không muốn gia đình phải bỏ tiền thuê người giúp việc vì thật sự không đáng, phải tiết kiệm để lo cho các con sau này.
Còn vấn đề nữa là tôi sống chung với ba mẹ chồng, mẹ chồng lúc nào cũng thương con trai, còn tôi không được bà thương như thế. Tôi thấy buồn lắm. Khi nào em chồng tôi về, nhà mới vui vẻ, được mẹ nấu cho ăn ngon. Tôi làm điều gì cũng không vừa lòng mẹ. Tôi nấu canh chua, mẹ bảo nấu nhiều nước dư lãng phí, xào đồ ăn mẹ lại nói nhiều đồ. Bánh tôi chưa làm xong bà đã nói không ngon. Nấu cơm bằng nồi cơm điện, bà chê nhão, ăn không nổi, tràn nước ra nồi. Tôi quét dọn trong nhà, bà lại bảo không ai làm mình bà làm.
Hôm tôi bị đau đầu, không làm gì được, chiều bà lại đi công việc, đến lúc về bà nói có thấy tôi bị gì đâu mà bà mới đi một buổi là cả nhà rối ren. Tôi đi làm cả ngày, chiều về bà để cho lèo tèo vài miếng thịt, tôi không ăn nữa, nhịn chút cho quen. Giờ tôi có bé nhỏ dưới sáu tháng, không đi làm. Hôm qua tôi chở hai đứa con đi khám bệnh, về ăn cơm tối được hai miếng gà chéo cánh. Chắc thấy không còn gì ăn, bà ngại nên nói chỉ làm nửa con, còn nửa để tủ lạnh, giờ chỉ còn nhiêu đó thôi. Tôi biết miếng ăn không đáng gì nhưng cảm giác bị coi thường, không được yêu thương, làm bản thân hụt hẫng lắm.
Tôi định từ nay sẽ ăn chay vì nếu cả nhà ăn chung thì tôi không có lý do gì để ăn riêng, thôi thì xem như mình gặp mẹ chồng là cơ hội để khởi tâm ăn chay, tránh giết hại những con vật và cũng để tâm mình an lại. Có thể bạn hỏi sao tôi không ra ở riêng? Chồng tôi không chịu, anh là người con có hiếu và tôi cũng không muốn vì mình mà tách anh ra khỏi cha mẹ. Còn ly hôn lần nữa? Tôi vẫn thương chồng và con còn nhỏ, với lại chuyện cũng không có gì, tôi có cách giải quyết nên không tới bước ly hôn. Hy vọng cuộc sống nhẹ nhàng hơn, mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Cảm ơn bạn đã đọc tâm sự của tôi.
Tôi biết là mình đã chia tay, lời đề nghị đó do chính tôi đề nghị. Vào buổi tối hôm anh giấu tôi trong phòng khi có khách đến nhà, như anh đang giấu một điều gì đó thật xấu xa, tôi nói với lòng mình: Tình yêu đó đã chết. Vì nếu tình yêu mình dành cho nhau là thật, đủ lớn, tôi tin anh đủ bản lĩnh để không mang bạn gái đi giấu như vậy. Anh cũng chẳng phải giấu biệt cả đôi giầy của tôi để xóa sạch tất cả các nghi vấn rằng có bóng dáng tôi đang ở cùng. Thế mà anh vẫn luôn nói yêu tôi chân thành.
Tim tôi tan nát, giận không nói nên lời. Tôi không biết tình yêu chân thành của anh là như thế nào, nhưng biết tình yêu của tôi bị tổn thương ra sao khi anh đối xử như vậy. Quên anh ngay là điều không thể, lòng tôi vẫn quay quắt nhớ, tim vẫn âm thầm đau mỗi khi nghĩ về anh. Mỗi khi tôi say, nước mắt cứ trào ra cho một tình yêu đã không còn tồn tại. Tôi không tiếc những tháng ngày và tình yêu mình đã dành cho anh, chỉ tiếc bản thân bây giờ mãi vẫn còn vương vấn tình cũ. Tôi phải làm sao để quên anh?
Tôi 35 tuổi, ly hôn vợ được hai năm, ôm theo khoản nợ ngân hàng 2 tỷ đồng. Tôi có con gái 8 tuổi, bé đang sống với mẹ. Trong cơ quan tôi có cô gái vào làm được 4 tháng, tôi được giao nhiệm vụ hướng dẫn. Em chăm chỉ, chịu khó học hỏi nên tôi cũng nhiệt tình hướng dẫn. Chúng tôi thi thoảng đi ăn trưa rồi cà phê rồi trò chuyện về cuộc sống, gia đình. Em được đánh giá xinh xắn, hiền, dịu dàng.
Cách đây mấy ngày, em gọi điện cho tôi nói có chuyện muốn trao đổi, chúng tôi đi ăn rồi em thổ lộ là đã có tình cảm với tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ một cô gái trẻ, xinh như em lại để ý đến mình. Tôi nói rõ về tình hình nợ nần, rằng chưa nghĩ đến chuyện hạnh phúc cá nhân, muốn tập trung làm việc để trả nợ hết. Em bảo muốn ở bên tôi, cùng nhau giải quyết những khó khăn của tôi. Em chia sẻ nhà em có điều kiện, bố mẹ cho em một số tiền lớn để có thể kinh doanh nếu muốn.
Tôi lo lắng, bối rối, không biết phải làm thế nào khi biết tình cảm em dành cho mình. Hai hôm sau, tôi hẹn gặp em ở quán cà phê, thật lòng khuyên em đừng vì tôi như thế, em sẽ vất vả, thiệt thòi. Em còn trẻ, nhiều cơ hội tốt, trong khi tôi từng ly dị, lại nợ nần. Em không chịu, bảo em đủ tỉnh táo để biết mình đang làm gì, mong tôi hãy tin tưởng ở em. Tôi phải làm sao, thật lòng tôi có cảm tình với em, nhưng để tiến xa hơn với em thì tôi chưa sẵn sàng bởi lo sợ nhiều thứ. Mong được các bạn chia sẻ.