Một người đàn ông tại tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc vừa trải qua khoảnh khắc kinh hoàng khi bị sét đánh trúng trong lúc đang câu cá giữa cơn giông. Dù may mắn chỉ bị thương nhẹ, vụ việc vẫn là lời cảnh báo nghiêm túc về những hiểm họa rình rập khi hoạt động ngoài trời trong điều kiện thời tiết cực đoan.
Theo trang Sohu, sự việc xảy ra vào ngày 8/7 tại một khu câu cá ở tỉnh Hồ Bắc. Camera giám sát ghi lại cảnh người đàn ông đang đứng câu cá thì một tia sét bất ngờ giáng xuống đúng khu vực anh đứng. Chỉ trong tích tắc, tia sét tạo nên tiếng nổ lớn khiến những người có mặt không khỏi hoảng hốt.
Ngay sau sự cố, những người xung quanh đã nhanh chóng tiếp cận, sơ cứu và đưa nạn nhân đến cơ sở y tế để kiểm tra. Kết quả ban đầu cho thấy người đàn ông chỉ bị thương nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng.
Đáng chú ý, chiếc cần câu của nạn nhân đã bốc cháy ngay sau cú sét đánh.
“Ngọn lửa xuất hiện sau tia sét chính là chiếc cần câu bị cháy”, người phụ trách khu câu cá cho biết.
Các chuyên gia khí tượng cho biết câu cá là một trong những hoạt động có nguy cơ cao khi xảy ra mưa dông. Cần câu, đặc biệt là loại làm từ sợi carbon hoặc có các chi tiết kim loại, thường dài và được dựng thẳng lên cao, khiến chúng dễ trở thành điểm thu hút tia sét.
Để hạn chế rủi ro, người dân nên theo dõi dự báo thời tiết trước khi tham gia các hoạt động ngoài trời. Khi xuất hiện mây đen, gió mạnh, sấm hoặc chớp, cần lập tức dừng câu cá và di chuyển đến nơi trú ẩn an toàn như công trình kiên cố hoặc ô tô có mui kín.
Bên cạnh đó, không nên trú mưa dưới gốc cây lớn, đứng ở khu vực trống trải, ven sông, ven hồ hoặc cầm các vật dụng dài bằng kim loại trong lúc có dông. Trong trường hợp không tìm được nơi trú ẩn, hãy ngồi thấp, khép hai chân và hạn chế tối đa diện tích tiếp xúc với mặt đất thay vì nằm xuống để giảm nguy cơ dòng điện truyền qua cơ thể.
Dù nạn nhân trong vụ việc may mắn chỉ bị thương nhẹ, các chuyên gia nhấn mạnh đây là sự cố đặc biệt nguy hiểm. Sét có thể gây bỏng nặng, ngừng tim, tổn thương não và hệ thần kinh, thậm chí cướp đi tính mạng chỉ trong vài giây. Việc chủ động theo dõi diễn biến thời tiết và tuân thủ các khuyến cáo phòng tránh sét là biện pháp quan trọng để bảo vệ bản thân khi tham gia các hoạt động ngoài trời.
Khi thủy triều rút, vịnh Mân Quang lộ ra những bãi bùn rộng mênh mông. Đây cũng là lúc đông đảo bạn trẻ, các gia đình đổ xuống khu vực ven vịnh trải nghiệm bắt ốc móng tay. Nhiều người vừa dò tìm những lỗ nhỏ trên mặt bùn vừa đổ muối vào hang để dụ ốc móng tay trồi lên rồi nhanh tay bắt lấy.
Theo nhiều hình ảnh được chia sẻ trên các trang mạng xã hội, chỉ cần đổ muối vào miệng hang, vài giây sau ốc sẽ nhô lên khỏi lớp bùn. Trào lưu này nhanh chóng thu hút đông đảo người dân tìm đến trải nghiệm, đặc biệt vào những ngày thủy triều rút sâu vào buổi chiều.
Khu vực vịnh Mân Quang vốn có lớp bùn dày, người bắt ốc phải lội bì bõm giữa bùn lầy, nhiều đoạn lún đến mắt cá chân. Dù khá vất vả và bị bùn tanh nồng bám đầy quần áo, nhiều người vẫn thích thú vì cảm giác mới lạ.
Chị Nguyễn Thị Huyền (phường Hòa Khánh, TP Đà Nẵng) cho biết sau khi xem nhiều video trên mạng, chị cùng nhóm bạn quyết định ra vịnh thử vận may.
“Vui là chính thôi. Xem trên mạng thấy người ta bắt được rất nhiều nên tôi cũng muốn thử. Nhưng bắt không dễ như tưởng tượng, mò mẫm cả buổi mới được một vài con”, chị Huyền cười.
Dù phần lớn người tham gia chỉ bắt được ít ống móng tay, nhiều người cho rằng điều thú vị nằm ở trải nghiệm cùng bạn bè và gia đình giữa không gian ven biển khác lạ.
Một số người dân địa phương cho biết trước đây khu vực này vốn ít người lui tới, nhưng từ khi các video “săn ốc móng tay” lan truyền trên mạng xã hội, chiều nào cũng đông nghịt người đổ về trải nghiệm.
Sau mỗi buổi “săn” ốc móng tay, một số nơi xuất hiện tình trạng bỏ lại chai nhựa, túi ni lông trên bãi bùn. Không ít người lo việc đào bới, xáo trộn lớp bùn liên tục có thể ảnh hưởng đến môi trường sống tự nhiên của các loài sinh vật ven vịnh như ốc, cua, cá và nhiều loại nhuyễn thể khác.
Tại khu vực vịnh Mân Quang, ngoài ốc móng tay còn có nhiều loại hải sản sống dưới lớp bùn như con phi được người dân địa phương khai thác để mưu sinh. Nhiều người vẫn thường mang theo xẻng nhỏ lội bùn đào phi đem về bán.
Sau khi làm sạch, phi được tách bỏ lớp vỏ cứng, lấy phần ruột để chế biến món ăn. Hiện phần ruột phi được bán với giá khoảng 15.000 đồng/lạng, trở thành nguồn thu nhập của một số hộ dân ven vịnh.
Nhiều người vừa dò tìm những lỗ nhỏ trên mặt bùn vừa đổ muối vào hang để dụ ốc móng tay trồi lên rồi nhanh tay bắt lấy - Ảnh: THANH NGUYÊN
Nhiều người vẫn thường mang theo bay, xẻng nhỏ lội bùn đào phi đem về bán - Ảnh: THANH NGUYÊN
Ở Úc, luật quy định các nền tảng mạng xã hội phải bảo đảm người dưới 16 tuổi không tạo được tài khoản. Doanh nghiệp không tuân thủ sẽ chịu mức phạt tài chính lên tới hàng chục triệu đô la Úc. Đây là cấu trúc trách nhiệm pháp lý có khả năng tạo sức ép thực sự lên doanh nghiệp, điều mà một lệnh cấm áp dụng cho trẻ em không thể làm được.
Tại Việt Nam, Luật An ninh mạng 2018 buộc doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trên không gian mạng phải kiểm soát, ngăn chặn và xóa bỏ thông tin gây nguy hại cho trẻ em.
Nghị định 147/2024 yêu cầu nền tảng xác thực tài khoản người dùng tại Việt Nam, đồng thời quy định trẻ em dưới 16 tuổi muốn sử dụng mạng xã hội thì cha mẹ hoặc người giám hộ phải đăng ký bằng thông tin của mình và chịu trách nhiệm giám sát. Khung pháp lý đã quy định trách nhiệm rõ ràng, gồm doanh nghiệp và phụ huynh chứ không phải trẻ em.
Sau hơn 16 tháng kể từ khi Nghị định 147 có hiệu lực, chưa có báo cáo công khai nào về tỉ lệ tài khoản trẻ em tại Việt Nam đã được xác thực đúng quy định trên các nền tảng xuyên biên giới, cũng chưa có số liệu định lượng về xử lý vi phạm đối với nền tảng không tuân thủ.
Trong khi đó mức chế tài hành chính áp dụng cho nền tảng vi phạm hiện chỉ ở khoảng vài chục triệu đồng cho mỗi hành vi. Đây là một con số khó tạo sức răn đe đối với các tập đoàn công nghệ doanh thu hàng tỉ đô.
Một đề xuất nghiêm túc về bảo vệ trẻ em do đó cần đi vào bốn điểm chính.
Thứ nhất, nâng đáng kể mức chế tài tài chính đối với nền tảng không tuân thủ nghĩa vụ xác thực độ tuổi và kiểm soát nội dung gây hại cho trẻ.
Thứ hai, ban hành tiêu chí kỹ thuật cụ thể về biện pháp hợp lý mà nền tảng phải áp dụng thay vì để doanh nghiệp tự diễn giải.
Thứ ba, thiết lập cơ chế minh bạch số liệu thực thi định kỳ.
Thứ tư, xây dựng kênh khiếu nại độc lập để phụ huynh có thể yêu cầu nền tảng hành động và được cơ quan quản lý nhà nước hỗ trợ khi nền tảng phớt lờ.
Trẻ em cần người lớn, từ cha mẹ, doanh nghiệp đến cơ quan quản lý, làm xong phần việc của người lớn.
Năm 2020, thông qua sự sắp đặt của gia đình, Priya (38 tuổi) kết hôn với một người đàn ông đồng tính xuất thân từ dòng họ coi trọng danh tiếng ở Meerut. Sau đám cưới, họ chuyển đến California (Mỹ).
Trong 6 năm hôn nhân, Priya được chồng ủng hộ mở doanh nghiệp riêng. Tuy nhiên, bi kịch xảy ra khi chồng cô thông báo rời đi để sống cùng người yêu đồng giới. Đối diện hôn nhân đổ vỡ, Priya đồng thời chịu sức ép từ gia đình chồng tại Ấn Độ về việc sinh con. Khi cô đề xuất nhận con nuôi, anh từ chối và nhắc lại thỏa thuận ban đầu là không có con.
Trở lại Delhi, Priya nộp đơn kiện. Cô cho biết đang phải theo đuổi cuộc chiến pháp lý đơn độc do hệ thống tố tụng chưa cập nhật các dạng tranh chấp hôn nhân này. Cô cũng gặp áp lực vì việc công khai giới tính của chồng sẽ ảnh hưởng đến gia tộc ở quê nhà.
Tại Ấn Độ, lập gia đình trước tuổi 30 là chuẩn mực xã hội. Nhằm tránh định kiến, nhiều người thuộc cộng đồng LGBTQ chọn "hôn nhân oải hương" (thuật ngữ từ đầu thế kỷ 20 chỉ các cuộc hôn nhân vỏ bọc, có ít nhất một người đồng tính). Đây là thỏa thuận ngầm nhằm duy trì hình ảnh truyền thống.
Báo cáo của Human Rights Watch chỉ ra các cuộc hôn nhân vỏ bọc thường gây khủng hoảng tâm lý do người trong cuộc phải duy trì cuộc sống giả tạo. Khảo sát của Tổ chức phi chính phủ quốc tế LGBTQ+ cho thấy 70% người LGBTQ+ tại Ấn Độ vẫn giấu xu hướng tính dục với gia đình. Tạp chí y khoa The Lancet cũng ghi nhận tỷ lệ trầm cảm và ý định tự tử ở nhóm sống trong hôn nhân bình phong cao gấp ba lần nhóm được sống đúng với bản dạng giới.
Bà Mimansa Singh Tanwar, chuyên gia tâm lý tại Fortis Healthcare, cho biết mô hình này chỉ duy trì được khi hai bên tự nguyện và có mục tiêu chung như nuôi con hoặc giữ hình ảnh xã hội. Theo bà, nhiều người chọn cách này để hòa nhập trước áp lực gia đình.
Dù vậy, bà Tanwar nói những người này thường kiệt sức, lo âu, giảm tự tin và khó duy trì các mối quan hệ thực tế bên ngoài. Khi kéo dài, việc kìm nén bản dạng giới tạo ra căng thẳng tâm lý liên tục.
Rohan, 41 tuổi, và vợ đều là người LGBTQ+, bước vào hôn nhân dựa trên sự đồng thuận. Anh cho biết cả hai đã tính toán kỹ về tài chính và cảm xúc. Nhưng sau 10 năm, vợ anh đề nghị chấm dứt vì mệt mỏi khi phải chăm sóc gia đình chồng và sống cuộc đời không thuộc về mình.
Trong cộng đồng người Gujarati bảo thủ, ly thân không tồn tại nên ly hôn là điều càng khó chấp nhận. Sau khi tham vấn luật sư, Rohan đồng ý rời đi với một khoản bồi thường. Anh nói việc mình là người đồng tính đã ảnh hưởng đến người em gái chưa lập gia đình.
"Hôn nhân đã chấm dứt nhưng những lời đàm tiếu vẫn còn", anh nói.