Tôi 35 tuổi, là con trai út trong nhà, trên còn hai chị gái đã lập gia đình và ở riêng. Hai năm trước, ba mẹ dành toàn bộ số tiền tích cóp cả đời để xây một căn nhà khang trang với mong muốn sau này vợ chồng tôi về ở chung, vừa tiện chăm sóc ông bà lúc tuổi già, vừa giữ gìn nhà thờ tổ tiên. Hơn một năm trước, tôi kết hôn qua mai mối.
Vợ là giáo viên, công việc ổn định. Khi tôi cưới, chị gái thứ hai cũng đang ở nhờ nhà ba mẹ vì anh chị xây nhà mới, anh rể thường xuyên đi công trình, chị có con nhỏ (lỡ bé thứ ba) nên ở cùng để bố mẹ đỡ đần cho. Kinh tế anh chị khá nên thuê người giúp việc toàn thời gian. Vì vậy, từ ngày về làm dâu, vợ tôi gần như không phải đụng tay vào việc nhà. Mẹ tôi cũng rất thương con dâu, chưa từng bắt cô ấy làm gì.
Mọi chuyện chỉ thay đổi khi người giúp việc xin nghỉ, còn ba mẹ tôi ra Bắc thăm họ hàng gần hai tháng. Chị gái vừa đi làm vừa chăm con nên khá vất vả. Có lần vì đang dọn dẹp nhà cửa, chị sơ ý để con gái bị ngã. Mẹ gọi điện về, nhờ tôi động viên vợ tranh thủ phụ chị vài việc trong lúc nghỉ hè, còn tôi đi làm về sẽ làm những việc nặng hơn.
Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện giúp đỡ người nhà lúc khó khăn nên góp ý với vợ. Không ngờ cô ấy phản đối gay gắt. Vợ cho rằng việc quét dọn nhà cửa là trách nhiệm của đàn ông, còn phụ nữ chỉ lo việc nấu ăn, bếp núc thôi và cô ấy về làm dâu chứ không phải giúp việc. Nếu chị tôi bận thì nên thuê thêm người. Nói xong, vợ giận dỗi, thu dọn đồ về nhà mẹ đẻ. Lúc đó tôi cũng giận nên không chủ động xuống đón.
Hơn nửa tháng sau, khi ba mẹ sắp về, tôi gọi điện bảo vợ về để cùng giải quyết nhưng cô ấy từ chối. Vợ nói thất vọng vì tôi nghe lời mẹ bắt cô ấy làm việc nhà, càng thất vọng hơn khi suốt hơn hai tuần tôi không hề xuống tìm. Mẹ vợ yêu cầu tôi sang xin lỗi thì vợ mới quay về nhưng tôi thấy mình không làm gì sai nên không đồng ý.
Giờ vợ tôi đã nộp đơn ly hôn. Tôi còn muốn giữ cuộc hôn nhân này vì nghĩa vợ chồng và vì ba mẹ đã lớn tuổi nhưng cũng rất mệt mỏi. Ngoài chuyện lần này, vợ nhiều lần trách tôi không được ba mẹ cho tiền mua nhà riêng, luôn so sánh với bạn bè lấy chồng đều được ra ở riêng. Tôi là con trai một, ba mẹ đều ngoài 70 tuổi, không thể bỏ ông bà sống một mình.
Với thu nhập của hai vợ chồng, việc mua nhà ở thành phố lúc này cũng là điều không thể. Tôi thật sự băn khoăn, liệu mình nên tiếp tục níu kéo hay chấp nhận buông tay, thuận theo ý vợ? Hay ngay từ đầu, vợ chồng tôi đã quá khác nhau trong cách nhìn về gia đình và trách nhiệm?
Tôi và chồng có độ tuổi như vợ chồng tác giả bài viết: "Bài học tôi nhận được sau một năm ly hôn chồng". Khi quyết định cưới, tôi cũng bằng đúng độ tuổi đó với suy nghĩ đã đủ chín chắn và trưởng thành nhưng cũng có thực tế nhiều trái ngược. Tôi từng nghĩ, con người khi đối diện với kinh tế, lúc nóng giận và sự tử tế với mọi người là mấu chốt quyết định số phận một đời người, đó cũng là sự lựa chọn.
Sau khi cưới, trải qua thời gian gắn bó rồi mới vỡ lẽ nhiều vấn đề không hợp nhau. Ngày ấy, chồng tôi tiết kiệm đến mức cả bản thân và người thân cũng không dám chi tiêu một số khoản mà tôi cho là cần thiết như: mua sắm cho bản thân, biếu bố mẹ hàng tháng, quà Tết,... Còn tôi khá thoải mái về những khoản đó, kể cả quà tặng họ hàng và láng giềng. Vợ chồng tôi đến với nhau trong sự độc lập kinh tế, thu nhập của tôi tương đối ổn. Tôi sống khá thoải mái hay nói đúng hơn là lãng phí. Tôi sẵn sàng chi vài triệu mua sắm online trong ngày theo sở thích cá nhân, có những món đồ mà đến giờ tôi còn chưa đụng tới. Những khoản tiền biếu, quà tặng gia đình nội ngoại đều do tôi chuẩn bị mỗi dịp như nhau thì tôi mới hài lòng.
Nhiều lúc tôi hờn trách chồng vì sự tiết kiệm đó. Cho đến này, sau cưới hơn sáu năm, chúng tôi có hai con, mọi chi phí tăng vọt, kinh tế khó khăn, thu nhập giảm đáng kể thì tôi mới thấm thía. Giờ như đổi vai ngược lại, tôi tiết kiệm đến mức keo kiệt với bản thân về các nhu cầu thiết yếu, làm đẹp và mua sắm vốn rất phụ nữ. Còn chồng là người lo lắng chính cho gia đình về các khoản sinh hoạt phí, sữa cho mẹ tuổi đã cao, cho các con, học phí,... Có những thời điểm tưởng chừng hôn nhân rạn nứt vì sự tiết kiệm của chồng, vì sự thoải mái chi tiêu của tôi.
Giờ nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi thầm cảm ơn chồng, đồng thời cũng nhận ra giá trị của sự tiết kiệm mà tôi từng thấy rất khó chịu, thậm chí cho là chồng quá ích kỷ và cả tiếc nuối vì trước đây mình chi tiêu quá thoải mái. Nên khi đọc bài viết trên, tôi thấy tiếc cho hôn nhân của hai bạn vì sự thoải mái của chồng và sự tiết kiệm của bạn. Mong hai bạn luôn sống vui khỏe và vững bước với sự lựa chọn của mình.
Tôi 27 tuổi, thấy rối bời cho chọn lựa của bản thân. Sau khi tốt nghiệp lớp 12, mẹ cho tôi du học Nhật. Sau 2 năm học tiếng xong thi vào cao đẳng học 3 tháng thì dịch Covid, tôi về nước và tiếp tục nộp hồ sơ xin xét học bạ và đã học IT tại một trường tư ngành an ninh mạng. Nay vừa tốt nghiệp cao đẳng xong. Hiện tại tiếng anh tôi 6.0 IELTS và tiếng Nhật N2. Tôi làm hồ sơ xin việc tại thời điểm này rất khó, học ngành IT lại hệ cao đẳng mới tốt nghiệp nên công ty họ loại hồ sơ cạnh tranh ngay từ đầu do chưa có kinh nghiệm. Mẹ tư vấn cho tôi tiếp tục xuất khẩu lao động sang Nhật hoặc Australia.
Tôi muốn nộp hồ sơ ra Hà Nội xin việc vì có bạn gái ngoài đó. Mẹ nói giờ chỉ cho tôi một cơ hội cuối cùng để quyết định vì mẹ đang bị bệnh hiểm nghèo, cuộc sống tính theo thời gian của bác sĩ tiên lượng. Tôi không có ba, mẹ đã có gia đình mới và có thêm hai em còn nhỏ. Nếu mẹ không còn, tôi chỉ có một mình. Mẹ bảo tôi suy nghĩ cho kỹ, mẹ có thể bán nhà, bán đất cho tôi có một tương lai tốt hơn và khi xuất khẩu lao động thì phải chịu khó làm vài việc trong ngày, cũng như dành dụm và tích lũy cho bản thân. Sau 3 năm tôi có thể về cưới bạn gái hiện tại nếu còn duyên. Hoặc tôi cố gắng bảo lãnh bạn gái đi vì sau 3 năm chưa chắc mẹ còn sống.
Bạn gái không muốn xa cha mẹ, muốn cưới trong năm. Tôi nói với bạn gái rằng bản thân chưa có nghề nghiệp, cuộc sống rất bấp bênh vì mẹ đang bệnh, khó tổ chức đám cưới. Tôi chưa ra Hà Nội bao giờ. Nên đi xuất khẩu lao động như mẹ khuyên hay ra Hà Nội theo ý kiến riêng của bản thân và bạn gái? Tôi không biết chọn lựa ra sao. Mẹ cũng cho một lời khuyên nữa là nộp hồ sơ xin vào sân bay mới làm tiếp viên để tìm cơ hội. Tôi cao 1m83, nặng 70 kg, rất cân đối, biết ngoại ngữ. Mẹ bảo chỉ đưa ra lời khuyên, tôi quyết thế nào thì tự chịu trách nhiệm cuộc đời của mình.
Mẹ đưa ra vài yếu tố khách quan, nếu tôi đi ra Hà Nội làm hai tháng thử việc, không đạt lại nhảy việc, cứ vài lần như vậy sẽ chạm mốc 30 tuổi, đàn ông con trai như vậy là vứt. Nếu tôi đã chọn ở lại thì mẹ cũng không hỗ trợ tài chính trong trường hợp tôi thất nghiệp hoặc thất bại. Mẹ bảo nếu có con gái mà quen người con trai như tôi thì mẹ sẽ loại ngay, không cho cưới. Vì sao nhà gái cứ bắt cưới khi tôi chưa có gì vì tài sản của mẹ sẽ không để lại cho tôi. Mẹ cũng nói không cần tôi trả hiếu hay ở bên cạnh lúc này. Với mẹ, đàn ông thất nghiệp là thất bại. Mẹ tôi là người rất giỏi về mọi mặt. Tôi phải làm sao? Xin cảm ơn mọi người đọc bài và cho lời khuyên.
Tôi và chồng quen nhau bốn năm, cưới được hơn bốn năm. Khi quen nhau, chúng tôi không "ăn cơm trước kẻng". Tôi từng phát hiện người yêu tìm kiếm gái gọi và sốc rồi chia tay. Anh bảo vì quen nhau không được quan hệ tình dục và trong lúc đang cãi vã với tôi, anh đã lên mạng tìm kiếm nhưng chưa đi quá giới hạn và quỳ lạy van xin tôi tha thứ. Thế là tôi mủi lòng cho qua.
Đến tận bây giờ, sau khi sinh con và con đã hơn một tuổi, tôi vẫn đáp ứng nhu cầu của chồng. Vậy mà tôi phát hiện chồng lại đi kiếm gái với nhu cầu nhiệt tình, sạch sẽ. Tôi rất sốc và buồn đau. Nhìn con nhỏ rồi hình dung cảnh lớn lên trong gia đình không hạnh phúc mà tim tôi như vỡ vụn. Lúc mới cưới, có lần tôi bị lây bệnh xã hội, hắn nói do đi massage ở nơi không đảm bảo vệ sinh. Lúc ấy tôi tin tưởng vì nghĩ mới cưới thì không tới mức thiếu thốn để tìm kiếm bên ngoài. Bây giờ tôi không biết xử lý ra sao? Thật sự thương con và thương cả mình.