Năm 27 tuổi, tôi lên Tâm sự và nhận được rất nhiều lời khuyên từ mọi người, nhờ vậy có nhiều góc nhìn tích cực hơn. Năm đó chồng tôi có con riêng, anh và người ấy tổ chức cưới sau lưng tôi. Rất nhiều bạn khuyên tôi nên ly hôn nhưng thật lòng lúc đó bản thân chưa có nhiều kinh nghiệm sống nên không nghe lời khuyên đó, mãi đến 5 năm sau tôi mới ly dị và lập gia đình mới.
Chồng sau thương tôi lắm nhưng cuộc hôn nhân thứ hai này cũng không trọn vẹn nổi. Anh hay nhậu cùng bạn, anh bảo chỉ là mối quan hệ xã giao, để anh có những lúc giải trí riêng, tôi lại không muốn như vậy. Con tôi mới 3 tháng, tôi cần có người đồng hành, cùng chăm con, không muốn gia đình phải bỏ tiền thuê người giúp việc vì thật sự không đáng, phải tiết kiệm để lo cho các con sau này.
Còn vấn đề nữa là tôi sống chung với ba mẹ chồng, mẹ chồng lúc nào cũng thương con trai, còn tôi không được bà thương như thế. Tôi thấy buồn lắm. Khi nào em chồng tôi về, nhà mới vui vẻ, được mẹ nấu cho ăn ngon. Tôi làm điều gì cũng không vừa lòng mẹ. Tôi nấu canh chua, mẹ bảo nấu nhiều nước dư lãng phí, xào đồ ăn mẹ lại nói nhiều đồ. Bánh tôi chưa làm xong bà đã nói không ngon. Nấu cơm bằng nồi cơm điện, bà chê nhão, ăn không nổi, tràn nước ra nồi. Tôi quét dọn trong nhà, bà lại bảo không ai làm mình bà làm.
Hôm tôi bị đau đầu, không làm gì được, chiều bà lại đi công việc, đến lúc về bà nói có thấy tôi bị gì đâu mà bà mới đi một buổi là cả nhà rối ren. Tôi đi làm cả ngày, chiều về bà để cho lèo tèo vài miếng thịt, tôi không ăn nữa, nhịn chút cho quen. Giờ tôi có bé nhỏ dưới sáu tháng, không đi làm. Hôm qua tôi chở hai đứa con đi khám bệnh, về ăn cơm tối được hai miếng gà chéo cánh. Chắc thấy không còn gì ăn, bà ngại nên nói chỉ làm nửa con, còn nửa để tủ lạnh, giờ chỉ còn nhiêu đó thôi. Tôi biết miếng ăn không đáng gì nhưng cảm giác bị coi thường, không được yêu thương, làm bản thân hụt hẫng lắm.
Tôi định từ nay sẽ ăn chay vì nếu cả nhà ăn chung thì tôi không có lý do gì để ăn riêng, thôi thì xem như mình gặp mẹ chồng là cơ hội để khởi tâm ăn chay, tránh giết hại những con vật và cũng để tâm mình an lại. Có thể bạn hỏi sao tôi không ra ở riêng? Chồng tôi không chịu, anh là người con có hiếu và tôi cũng không muốn vì mình mà tách anh ra khỏi cha mẹ. Còn ly hôn lần nữa? Tôi vẫn thương chồng và con còn nhỏ, với lại chuyện cũng không có gì, tôi có cách giải quyết nên không tới bước ly hôn. Hy vọng cuộc sống nhẹ nhàng hơn, mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Cảm ơn bạn đã đọc tâm sự của tôi.
Tôi 25 tuổi, bạn trai 31 tuổi, quen nhau được khoảng 1,5 năm. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi khá hòa hợp, tình cảm ổn. Anh có quan tâm, chăm sóc và chi trả nhiều khoản khi hẹn hò. Tôi cũng chủ động chia sẻ, mời anh đi ăn, xem phim hoặc tặng quà vào những dịp đặc biệt. Chuyện tình cảm và gần gũi giữa hai đứa cũng rất hợp nhau.
Điều khiến tôi băn khoăn nhất là chuyện tương lai. Tôi là người miền Tây, anh là người miền Trung, cả hai đều làm việc tại TP HCM. Dù yêu nhau đã lâu nhưng mỗi khi tôi nhắc đến chuyện cưới xin hay định hướng lâu dài, anh thường né tránh hoặc trả lời rất mơ hồ. Anh chưa từng giới thiệu tôi với gia đình dù người thân của anh đa số đang sống và làm việc trong miền Nam. Tôi từng đề nghị gặp mặt gia đình anh một bữa cho biết nhau nhưng anh từ chối với lý do ngại.
Tháng 5 vừa rồi, chúng tôi chia tay vì tôi cảm thấy mối quan hệ không có kết quả rõ ràng. Sau đó anh chủ động liên lạc lại, giải thích và mong muốn quay lại. Anh đề nghị cả hai tiếp tục yêu đến cuối năm, nếu lúc đó vẫn còn tình cảm thì sẽ nghiêm túc nghĩ đến chuyện kết hôn. Tôi cảm nhận anh có tình cảm với tôi nhưng anh là người rất chậm trong việc đưa ra quyết định và dường như không chắc chắn về tương lai của hai đứa. Điều này khiến tôi thường xuyên lo lắng. Mỗi lần gần gũi xong, dù đã sử dụng biện pháp tránh thai cẩn thận, tôi vẫn sợ mang thai ngoài ý muốn. Sự căng thẳng kéo dài khiến kinh nguyệt của tôi thường xuyên bị trễ và ảnh hưởng khá nhiều đến tâm lý.
Ngoài ra, tôi từng buồn vì cảm giác bản thân chưa thực sự được công nhận trong gia đình anh. Có lần em gái anh nói đùa rằng nếu sau này quen người ở gần hơn thì anh nên bỏ tôi. Dù anh giải thích đó chỉ là câu nói vu vơ, tôi vẫn cảm thấy tổn thương. Tôi cũng có chút chạnh lòng khi thấy anh rất quan tâm, chăm lo cho gia đình nhưng lại chưa muốn công khai hay đưa tôi vào về những dịp quan trọng.
Hiện tại tôi không quá vội kết hôn nhưng càng yêu tôi càng thấy mình là người đang cố gắng nhiều hơn trong việc xây dựng tương lai cho mối quan hệ này. Nhiều khi cảm thấy tôi đang là "rau sạch" của anh, nơi để anh giải tỏa nhu cầu chứ cũng không thiết tha đến chuyện trăm năm. Khi cần sự rõ ràng và đồng hành, muốn anh lo lắng cho tôi nhiều hơn để tôi biết anh có thật sự đáng lấy làm chồng hay không thì tôi lại cảm thấy khá cô đơn vì anh vô tư, ham chơi.
Anh thường chủ động gặp gỡ khi nhớ hoặc muốn gần gũi nhau. Anh hay nói lời yêu thương, có ghen, còn những vấn đề lâu dài thì vẫn chưa có câu trả lời cụ thể. Anh nói là thấy yêu tôi thì yêu ở thời điểm hiện tại thôi, còn chuyện cưới xin sẽ liên quan khá nhiều đến vấn đề gia đình hai bên nên anh cũng khá đau đầu, vì vậy mà anh chẳng muốn nghĩ đến nữa.
Tôi vẫn còn tình cảm với anh nên đã đồng ý cho cả hai thêm thời gian đến cuối năm. Tuy nhiên, tôi không biết nên làm gì để giữ sự cân bằng về cảm xúc, bớt lo âu và không để mối quan hệ này ảnh hưởng đến cuộc sống, công việc của mình. Theo mọi người, tôi nên tiếp tục chờ đợi đến cuối năm hay nên nhìn nhận lại mối quan hệ này từ bây giờ? Mọi người có thấy những lo lắng của tôi là hợp lý không? Cảm ơn mọi người đã đọc và cho tôi lời khuyên.
Tôi quen và yêu anh 5 năm, cưới được 7 năm, có con gái 5 tuổi. Từ khi yêu nhau, chúng tôi đã có nhiều bất đồng trong quan điểm sống, tôi luôn là người xuống nước và nhường anh. Sau kết hôn, mọi thứ cũng không khá hơn. Chồng tôi là con một, quen được chiều chuộng, sống khá dựa dẫm và thiếu ý chí cố gắng. Anh liên tục nhảy việc, làm hết chỗ này đến chỗ khác, thu nhập chỉ đủ lo cho bản thân. Còn tôi là cô gái từ quê lên thành phố học tập và lập nghiệp, luôn tự nhủ phải cố gắng thay đổi cuộc đời. Nhờ chăm chỉ và nỗ lực, tôi hiện là trưởng phòng của một công ty lớn, thu nhập đủ để lo cho con và gia đình có cuộc sống thoải mái.
Tôi từng nghĩ khi mình gánh vác được nhiều như vậy thì ít nhất chồng cũng yêu thương và tôn trọng vợ hơn. Mọi chuyện không như tôi nghĩ. Từ sau khi sinh con, tôi tăng cân nhiều, không còn chăm chút bản thân như trước, dần cảm nhận chồng chán mình. Anh đã vài lần có người khác bên ngoài, thậm chí có cô còn chủ động liên lạc với tôi để khiêu khích. Tôi biết mình nhu nhược khi cố chịu đựng, nhưng ở thành phố không người thân, con còn quá nhỏ, tôi không biết phải làm gì.
Cách đây 5 tháng, tôi phát hiện chồng quen một cô đồng nghiệp. Cô ấy nói không biết anh đã có gia đình và hai người chỉ mới tìm hiểu nhau. Dù vậy, họ vẫn tiếp tục liên lạc, đi làm và đi chơi cùng nhau. Một người bạn tình cờ nhìn thấy và báo cho tôi. Hôm đó tôi nhờ mẹ chồng trông con rồi chạy đến quán cà phê nơi họ gặp nhau, không gì có thể chối cãi. Tôi mất bình tĩnh, tát chồng một cái rồi bỏ đi. Tôi ngồi taxi chạy lòng vòng, khóc rất nhiều và tâm sự với anh tài xế. Sau hôm đó chúng tôi giữ liên lạc như bạn bè. Anh đang độc thân, luôn động viên tôi vượt qua, thậm chí nói nếu vợ chồng tôi không thể hàn gắn thì hãy cho anh một cơ hội. Tôi từ chối vì nghĩ anh xứng đáng có một hạnh phúc trọn vẹn hơn.
Hiện tại chồng cố gắng níu kéo bằng mọi cách, nói không muốn mất gia đình. Tình yêu dành cho chồng gần như không còn, thế nhưng tôi không đủ dứt khoát vì sợ con thiếu tình thương của cả cha lẫn mẹ. Tôi cũng không dám quay lại vì sợ chồng sẽ "ngựa quen đường cũ". Thật sự lúc này tôi không đủ tỉnh táo để biết đâu mới là lựa chọn đúng.
Tôi lấy vợ được 5 năm, trước đó yêu nhau 4 năm từ thời sinh viên. Chúng tôi đều ở quê lên thành phố học nên dễ đồng cảm, gắn bó. Khi đó, dù hoàn cảnh em khó khăn hơn, tôi vẫn cố gắng san sẻ để em yên tâm học hành. Gia đình em cũng quý tôi. Ra trường, chúng tôi về gần quê làm việc nhưng cách nhau hơn 50 km.
Những tưởng mọi thứ sẽ êm đềm nhưng sau khi cưới, tôi nhận ra vợ thay đổi nhiều, nhất là trong cách cư xử. Chúng tôi ra ở riêng nên em không phải làm dâu, cuộc sống cũng không có va chạm lớn với gia đình chồng. Con gửi bà ngoại chăm để vợ chồng đi làm. Từ đây, mâu thuẫn bắt đầu nhiều hơn, mỗi lần cãi nhau vợ lại đòi về nhà ngoại, thậm chí dọa ly hôn. Tôi biết mình sai khi có lúc không kiềm chế được, nhưng thật sự sống trong hoàn cảnh ấy rất áp lực.
Tôi làm trong cơ quan nhà nước, thu nhập không cao nhưng ổn định, đủ lo cho gia đình. Vợ lao động chân tay, vất vả hơn nên tôi cũng cố gắng san sẻ việc nhà khi có thể. Thế nhưng không phải lúc nào tôi cũng rảnh, có khi bận không giúp được thì vợ lại tỏ thái độ, khiến tôi mệt mỏi.
Đỉnh điểm là khi vợ nói những lời khó nghe trước mặt đồng nghiệp tôi, khiến tôi rất xấu hổ. Chuyện bắt nguồn từ việc tôi tự quyết định trả một khoản nợ mà không hỏi ý kiến em. Tôi nghĩ đó là việc cần làm vì nợ lâu rồi, vợ cho rằng tôi không tôn trọng em. Từ đó, em hằn học, trách móc, rồi nói không muốn cho tôi về quê thăm con nữa. Thật ra, việc tôi không hỏi ý kiến trước cũng vì trước đây, hầu như ý kiến của tôi đưa ra đều bị vợ gạt đi. Lâu dần, tôi không còn muốn hỏi nữa. Trong khi đó, vợ lại thoải mái chi tiêu, thậm chí nhờ bên ngoại rút tiền mà không trao đổi với tôi. Điều khiến tôi buồn nhất là sự thiếu công bằng, mẹ vợ được ưu tiên, còn mẹ tôi thì không, trong khi tiền là do tôi làm ra.
Hiện tại, vợ đã về nhà ngoại được một tuần, chúng tôi không liên lạc. Tôi nhớ con rất nhiều nhưng cũng ngại về vì sợ không khí căng thẳng. Nghe nói vợ khóc nhiều, tôi cũng thương, nhưng em lại quyết định ở hẳn dưới đó, không lên sống cùng tôi nữa. Tôi buồn và rối, không muốn gia đình tan vỡ, cũng không biết phải làm thế nào để cả hai hiểu nhau. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.