Thời gian qua, truyền thông phương Tây đã nói về khả năng FIFA mở rộng World Cup lên quy mô 64 đội. Nhưng đây mới chỉ là một dự án chưa thống nhất về thời gian của FIFA.
Trong bài phát biểu mới nhất, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đã xác nhận kế hoạch này có thể được thực hiện ngay ở kỳ World Cup tiếp theo, vào năm 2030.
Ông Infantino cho biết FIFA sẽ xem xét khả năng tổ chức World Cup 2030 với 64 đội tham dự.
“Quy mô mở rộng World Cup lên 64 đội chắc chắn sẽ được thảo luận nghiêm túc bởi các ủy ban liên quan, ngay sau kỳ World Cup hiện tại.
Mọi quốc gia, mọi nền bóng đá trên thế giới đều được phép mơ về việc dự World Cup.
Bạn có thể thấy được chất lượng của các đội bóng cao đến thế nào, và lan tỏa đến thế nào thông qua kỳ World Cup này.
Nếu không tạo cơ hội cho các nền bóng đá nhỏ hơn, họ sẽ thiếu đi động lực để tiếp tục phát triển”, báo Athletic dẫn lời ông Infantino.
Athletic cho biết FIFA sẽ thảo luận về kế hoạch tổ chức World Cup 2030 với phiên bản 64 đội, và có thể chốt ngay trong năm nay. Nhiều trang báo lớn của phương Tây cũng tiết lộ thêm về kế hoạch này.
Cụ thể, tờ AS cho biết World Cup 2030 sẽ được chia thành 16 bảng đấu, mỗi bảng 4 đội và trở về công thức cũ với 2 đội mỗi bảng giành vé đi tiếp vào vòng đấu loại trực tiếp. Tổng số trận đấu sẽ được nâng lên thành 128 trận, và thời gian tổ chức kéo dài khoảng 1 tháng rưỡi.
AS còn tiết lộ rằng hiện đang có cuộc tranh cãi về việc phân bổ số vé cho từng lục địa, khi phía châu Âu muốn có được nhiều vé hơn, tương xứng với thực lực của họ.
Với kế hoạch này, châu Á dự kiến sẽ có ít nhất 10 vé chính thức dự World Cup 2030, và đó là tin cực vui cho bóng đá Việt Nam.
Với phiên bản 64 đội, World Cup đang trở nên gần gũi hơn bao giờ hết với những nền bóng đá vào tầm khá của châu Á, bao gồm Việt Nam, Indonesia, Thái Lan và cả Trung Quốc.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đêm 6/7, Arlington, Texas (Mỹ), Cristiano Ronaldo đã khóc. Bồ Đào Nha bị Tây Ban Nha loại bằng pha làm bàn ở phút bù của Mikel Merino. World Cup cuối cùng khép lại ngay từ vòng 1/8, nên đương nhiên Ronaldo sẽ không có chiếc cúp vàng nào - phần thưởng duy nhất còn thiếu trong bộ sưu tập danh hiệu vĩ đại của anh.
Trước truyền thông, Ronaldo nói: "Tôi buồn khi phải rời World Cup theo cách này. Nhưng như tôi đã nói hôm qua, tôi đã cống hiến tất cả, và tôi ra đi với lương tâm thanh thản."
"Lương tâm thanh thản", Ronaldo lặp lại điều mà anh đã nói trong cuộc họp báo ồn ào trước trận đấu. Và câu hỏi lập tức được đặt ra: nếu một người thực sự thanh thản, họ có cần nói điều đó trước ống kính những hai lần hay không?
Hãy cùng trở lại với buổi họp báo trước trận. Hôm ấy có Marcelo Bechler, ký giả người Brazil của hãng TNT Sports, người từng làm rung chuyển thế giới bóng đá khi phanh phui vụ Neymar rời Barca năm 2017 và vụ Lionel Messi đòi ra đi năm 2020. Ronaldo nhìn xuống, chỉ vào Bechler và thách anh ta đặt một câu hỏi thật hay. Tiền đạo đội trưởng Bồ Đào Nha bảo Bechler không ưa anh, trong khi anh thì có khả năng nhớ mặt người khác rất tốt.
Hành động điểm mặt ấy làm cho giới truyền thông rất sốc. Nó lập tức trở thành đề tài bàn tán trên toàn thế giới. Tại sao Ronaldo chọn thời điểm trước một trận cầu sinh tử như thế để trút ra một ẩn ức cá nhân? Anh muốn lên dây cót cho bản thân, anh đang tràn đầy sinh lực sau khi ghi bàn đầu tiên tại vòng knock-out các kỳ World Cup bằng quả đá 11m trong trận đấu với Croatia.
Người hâm mộ không bao giờ biết được câu trả lời. Nhưng vào lúc đó, Bechler vẫn hỏi, đúng tác phong của một người làm truyền thông chuyên nghiệp. Và đó là một câu hỏi hay: điều gì là khó nhất khi chơi một kỳ World Cup ở tuổi 41? Ronaldo đáp: "Điều khó nhất à? Là nói chuyện với các anh. Nhất là những kẻ không thích tôi. Anh là một trong số đó, tôi biết."
Bechler sau đó kể lại rằng bản thân không hiểu vì sao Ronaldo nghĩ vậy, thậm chí còn thấy vinh hạnh vì cầu thủ từng giành 5 Quả Bóng Vàng biết anh là ai. Có thể vì Bechler từng chỉ trích thái độ của Ronaldo. Có thể vì anh bị xem là người "phe Messi", vì từng gọi trải nghiệm phỏng vấn Messi là một giấc mơ nghề nghiệp. Không ai biết chắc. Nhưng tất cả đều thấy rõ một điều: ở tuổi 41, trước trận đấu có thể là trận cuối cùng trong màu áo ĐTQG tại World Cup, Ronaldo vẫn dành năng lượng để điểm danh những kẻ không yêu thích anh.
Đó có thể là sự bột phát của một tâm sự mà Ronaldo đã cố giấu. Nhưng tâm sự ấy đã tuôn trào ra vào khoảnh khắc mà lẽ ra anh cần thu năng lượng lại và để dành nó để đấu Tây Ban Nha, như lần anh ghi hattrick siêu đẳng ở World Cup 2018.
Nhưng với Ronaldo, truyền thông cũng là một đấu trường. Mà đã bước vào đó, anh phải thắng. Anh đếm phiếu Quả Bóng Vàng như đếm bàn thắng. Anh nhớ tên từng nhà báo từng nghi ngờ mình. Cuộc phỏng vấn với Piers Morgan năm 2022, nơi anh thiêu rụi cây cầu nối với Man Utd, về bản chất cũng là pha đi bóng một mình: tôi bị phản bội, tôi bị xúc phạm, tôi không được tôn trọng. Tôi, tôi và tôi.
Và trong đêm chia tay ở Texas, khi được hỏi về sự nghiệp quốc tế, anh tổng kết: "Tôi đã cống hiến tất cả. Tôi đã đoạt ba danh hiệu cùng Bồ Đào Nha. Chức vô địch Euro 2016 có giá trị ngang một World Cup". Người nghe hiểu rằng Ronaldo đang an ủi chính anh, những người không ưa anh thì hả hê đùa cợt, người hâm mộ anh thì càng thương thần tượng hơn, trên khía cạnh của một con người. Nhưng người nghe cũng nhận ra: ngay cả trong câu nói khiêm nhường nhất đời mình, chủ ngữ vẫn là "tôi".
Cũng tuần ấy, ở Miami (Mỹ), sau khi Argentina thắng nhọc Cape Verde 3-2 trong hiệp phụ ở vòng 1/16, Lionel Messi đi qua khu mixed zone và dừng lại trước Sofi Martinez, nữ phóng viên của kênh Telefe.
Sofi là tác giả câu nói đã làm cả Argentina khóc sau trận thua Croatia 0-3 ở vòng bảng World Cup 2018, rằng "dù kết quả có ra sao, không gì xóa được dấu ấn Messi để lại trong lòng người Argentina". Khoảnh khắc đẹp đẽ ấy, trớ trêu thay, lại đẻ ra tin đồn: người ta thêu dệt chuyện tình giữa cô và Messi. Sofi từng lên truyền hình thú nhận rằng gia đình cô khổ sở, rằng cô "thấy mình thật lố bịch khi phải đi thanh minh", rằng nếu cô là một nhà báo nam thì sẽ chẳng ai hỏi "ánh mắt anh ấy nhìn cô có ý gì".
Messi có thể chọn cách dễ nhất: đi ngang qua, không nhìn, không chào, để tin đồn tự chết. Đó là cách an toàn cho anh. Nhưng nó sẽ bỏ mặc Sofi một mình với đám đông.
Messi chọn cách khác. Anh tiến lại, ôm chào cô như vẫn thế, rồi nói trước tất cả các máy quay: "Khi tôi nhìn, người ta hỏi sao tôi lại nhìn cô. Khi tôi chào, người ta hỏi sao tôi lại chào". Sofi đỏ mặt: "Toàn là bịa đặt cả" rồi hai người nói chuyện bóng đá đầy chuyên nghiệp. Tin đồn 4 năm bị đập tan ngay tại chỗ, không phải bằng một thông cáo báo chí, mà bằng một câu đùa.
Người hâm mộ cần biết thêm một chi tiết: giữa cơn bão tin đồn, Antonela Roccuzzo, vợ Messi, đã nhắn tin riêng cho Martinez: "Sofi, đừng lo, kệ những chuyện nhảm nhí ấy đi". Gia đình Messi xử lý khủng hoảng truyền thông bằng cách bảo vệ... chính nhà báo. Trong khi, ở phía bên kia, Ronaldo bước vào họp báo bằng cách chỉ mặt một nhà báo và nói "anh không thích tôi".
20 năm qua, nếu chịu khó nghe kỹ các buổi phỏng vấn, người hâm mộ sẽ nhận ra Messi và Ronaldo khác nhau ngay từ chủ ngữ.
Ronaldo nói "Tôi" ngay cả khi nói về tập thể: "tôi đã cống hiến", "tôi đã vô địch ba giải cùng Bồ Đào Nha", "tôi ra đi thanh thản". Messi nói "chúng tôi" ngay cả khi đề cập đến chính anh. Sau đêm Atlanta mới đây, khi Argentina bị Ai Cập dẫn 2-0 đến tận phút 75 rồi thắng ngược 3-2 bằng một pha kiến tạo và một bàn của chính anh, Messi không nói về kỷ lục ghi bàn ở 9 trận World Cup liên tiếp. Anh nói về đội tuyển, về niềm tin của cả một tập thể không chịu bỏ cuộc. Cũng đêm ấy, Messi đá hỏng một quả phạt đền. Và anh đã xin lỗi về quả phạt đền ấy. Đó là lần duy nhất Messi dùng từ "Tôi", cho một pha bỏ lỡ suýt nữa khiến Argentina trả giá dù sau đó không ai khác ngoài anh kéo đội nhà trở lại.
Đấy không đơn thuần là thói quen ngôn ngữ. Đấy là hai triết lý sống trước ống kính. Với Ronaldo, truyền thông là tấm gương, và anh cần tấm gương ấy xác nhận rằng anh vĩ đại, rằng anh bị đối xử bất công, rằng lương tâm anh thanh thản. Với Messi, truyền thông là những con người, có người tử tế như Sofi Martinez, và khi con người ấy bị đám đông làm tổn thương, anh dùng chính đám đông để giải cứu cô.
Có người sẽ bảo thế là bất công với Ronaldo. Đúng, cần công bằng rằng nếu không có chữ "Tôi" khổng lồ ấy, có lẽ sẽ không có cỗ máy hơn 900 bàn thắng, không có kẻ đã tự vắt kiệt bản thân đến tuổi 41 để được chạy trên sân cỏ World Cup. Cái "Tôi" của Ronaldo là nhiên liệu của một trong những sự nghiệp phi thường nhất lịch sử thể thao, và chính HLV Roberto Martínez, trong đêm chia tay đội tuyển Bồ Đào nha, đã gọi CR7 là "một người đội trưởng mẫu mực, một tấm gương". Chúng ta đâu thể đòi con hổ gặm cỏ.
Nhưng nhiên liệu ấy có giá của nó. Khi mọi thứ được quy về "Tôi", thì thành công hay thất bại cũng là "Tôi", và lời chia tay buộc phải kèm theo một bản tự bào chữa: "Tôi đã cống hiến tất cả", "Euro 2016 ngang một World Cup". Còn khi mọi thứ là "chúng tôi", thất bại được san sẻ, còn vinh quang thì nhân lên. Messi vô địch năm 2022, nhưng anh vẫn trở lại để cùng đồng đội bảo vệ danh hiệu. Sự thanh thản của anh nằm ở chỗ khác: cái ôm dành cho một nữ nhà báo bị tin đồn vây khốn, ở nụ cười khi biến chuyện thị phi thành chuyện đùa.
Lương tâm thanh thản, hóa ra, giống hạnh phúc ở một điểm: những người thực sự có nó hiếm khi phải nói ra. Ronaldo rời World Cup với tuyên bố về sự thanh thản. Messi ở lại World Cup và mang sự thanh thản ấy đi vào sân tập, sân bóng, phòng họp báo, với cả những người mà nếu là Ronaldo, có lẽ đã bị điểm danh trong họp báo. Vì Ronaldo hứng chịu những lời chỉ trích, Messi cũng chẳng kém cạnh.
Messi thậm chí phải đấu với truyền thông cả một quốc gia mà trước khi yêu anh, đã xem tiền đạo này là cái cớ để đổ thừa cho mỗi thất bại. Ngay khi Messi đã giành Quả Bóng Vàng, người Argentina vẫn từng không xem anh là VĐV giỏi nhất trong năm, mà chỉ xem anh như một người Catalonia đá thuê cho Argentina. Nhưng anh lầm lũi đi qua tất cả, chưa một lần phải đôi co hay thanh minh. Messi ứng xử với những đòn truyền thông như với những cú vào bóng ác nghiệt mà anh phải gặp trên sân cỏ hay những quyết định từ trọng tài hay VAR. Hay nói cách khác, anh xem nó như một phần của cuộc chơi.
Ngày 12/7, Messi và Argentina gặp Thụy Sĩ ở tứ kết, tại Kansas City. Có thể anh sẽ đi tiếp, có thể không. Có thể Messi sẽ vô địch lần nữa, nhưng cũng có thể không. Dù vậy, có một điều người hâm mộ có thể đoán trước được. Nếu có một quả 11m, Messi sẽ lại bước lên, với cái gánh nặng là mình có khả năng đá hỏng quả phạt đền ấy như bất kỳ ai và như rất nhiều lần đã qua.
Nhưng dù kết quả ra sao, như chính Sofi đã nói ở Qatar bốn năm trước, có những dấu ấn không tỷ số nào xóa nổi. Và một trong những dấu ấn ấy, kỳ lạ thay, không nằm ở bàn chân trái, mà nằm ở một chữ giản dị Messi dùng suốt cả đời cầu thủ: "Chúng tôi".
Tin Gốc: Vnexpress

Ở trận trước, Messi ghi bàn và kiến tạo giúp đội nhà dẫn 3-0, nhưng vẫn thua ngược Orlando City 3-4. Lần này, siêu sao 38 tuổi thậm chí còn làm tốt hơn khi ghi một bàn và kiến tạo hai bàn khác, giúp Inter Miami dẫn Toronto 4-0. Chủ nhà chỉ gỡ lại được hai bàn, chấp nhận mất ba điểm cho đoàn quân Guillermo Hoyos.
Màn trình diễn ở Canada còn giúp Messi chạm mốc 100 lần ghi dấu giày vào bàn thắng ở MLS. Anh làm được điều này nhanh nhất lịch sử giải, chỉ sau 64 trận. Kỷ lục cũ thuộc về Sebastian Giovinco với 95 trận cho chính Toronto.
Trong không khí cuồng nhiệt với hơn 45.000 khán giả trên sân BMO, Messi lập tức trở thành tâm điểm. Mỗi lần chạm bóng của anh đều kéo theo tiếng reo hò từ khán đài, kể cả từ các CĐV chủ nhà. Toronto nhập cuộc quyết liệt, thường xuyên phạm lỗi để ngăn thủ quân Inter Miami tăng tốc ở trung lộ.
Cơ hội ngon ăn nhất của Messi trong hiệp một đến ở phút 37. Sau pha phối hợp với Luis Suarez, bóng được trả lại vừa tầm để anh vô-lê chân trái từ trung lộ. Tuy nhiên, cú đá uy lực lại đi sạt cột dọc bên phải. Nỗ lực dồn ép giúp Inter Miami vượt lên cuối hiệp một. Phút 44, Rodrigo De Paul sút phạt đập hàng rào rồi nhanh chân đá bồi từ xa tung lưới chủ nhà.
Sang hiệp hai, Messi bắt đầu thể hiện ảnh hưởng rõ nét hơn. Ngay phút 46, anh dẫn bóng phản công trong thế hai đánh hai, trước khi chuyền cho Suarez dứt điểm chệch cột. Dù bỏ lỡ, Inter Miami vẫn duy trì thế trận sắc bén trong các pha chuyển trạng thái.
Phút 55, Messi ghi dấu giày đầu tiên trong hiệp hai. Từ pha phản công nhanh, anh nhận bóng ở cánh phải rồi chuyền ngang một chạm thuận lợi để Suarez đệm lòng nâng tỷ số lên 2-0. Tình huống gây tranh cãi khi hậu vệ Raheem Edwards của Toronto nằm sân giúp Suarez không việt vị, nhưng trọng tài không cắt còi vì đây không phải chấn thương vùng đầu.
Messi tiếp tục khiến hàng thủ Toronto khốn đốn bằng các pha rê bóng và di chuyển tự do. Phút 72, Messi nhận bóng rồi chọc khe cho Sergio Reguilon băng xuống sút chìm chéo góc nâng tỷ số lên 3-0. Đây là pha kiến tạo thứ hai của anh trong trận, đồng thời giúp hậu vệ Tây Ban Nha ghi bàn đầu tiên tại MLS.
Chưa dừng lại ở đó, Messi trực tiếp ghi bàn ở phút 74. Từ pha phản công tốc độ, De Paul chuyền ngang thuận lợi để thủ quân Inter Miami đệm bóng chân trái vào góc xa, nâng tỷ số lên 4-0. Messi lập tức chỉ tay về phía De Paul để tri ân pha kiến tạo.
Dẫn bốn bàn, Miami tưởng như sẽ thắng dễ dàng. Nhưng đội khách lại tái hiện phần nào sự mong manh ở hàng thủ. Sai lầm của David Ayala giúp Emilio Aristizabal rút ngắn tỷ số xuống 1-4 phút 82, trước khi tiền đạo Colombia đánh đầu ghi bàn thứ hai ở phút 90.
Toronto thậm chí còn đòi phạt đền trong thời gian bù giờ sau tình huống Derrick Etienne Jr ngã trong cấm địa, nhưng VAR không can thiệp. Inter Miami cuối cùng bảo toàn chiến thắng 4-2 để trở lại mạch thắng ở MLS.
Ở trận tiếp theo, Messi và đồng đội làm khách trên sân của Cincinnati tối 13/5.
Tin Gốc: Vnexpress

Phút 49, Yaya Sithole phạm lỗi với Gutierrez sát vòng cấm và nhận thẻ đỏ trực tiếp. Phút 84, trọng tài ra đường biên xem lại băng hình, xác định Themba Zwane đánh vào mặt của Alvarado và truất quyền thi đấu của cầu thủ Nam Phi.
Nam Phi trở thành đội đầu tiên nhận hai thẻ đỏ trong một trận World Cup kể từ năm 2006, khi cả Bồ Đào Nha và Hà Lan đều có hai cầu thủ bị đuổi khỏi sân ở vòng 1/8.
Phút bù thứ hai, đến lượt Cesar Montes của Mexico phạm lỗi nguy hiểm với hậu vệ phải Khuliso Mudau và bị đuổi khỏi sân. Có tới ba thẻ đỏ xuất hiện ở trận mở màn World Cup 2026, trong khi chỉ có bốn thẻ đỏ qua 64 trận tại giải đấu năm 2022.
Theo nhà báo Sam Blitz của Sky Sports, chỉ có một thẻ đỏ chính xác thuộc về Sithole, trong khi hai tình huống còn lại mang tính tranh cãi lớn. Ông cũng nhắc lại việc trọng tài chính Wilton Sampaio từng có nhiều quyết định gây tranh cãi khi cầm còi trận tứ kết World Cup 2022 giữa Anh và Pháp.
Tương tự, Gary Neville bất ngờ với quyết định truất quyền thi đấu với Montes. "Tôi sốc khi trọng tài rút thẻ đỏ. Đó là trận đấu mà không ai nghĩ sẽ có tới ba thẻ đỏ", cựu hậu vệ Man Utd bình luận trên ITV.
Sau lễ khai mạc chớp nhoáng - với điểm nhấn là việc Shakira và Burna Boy trình diễn ca khúc Dai Dai - người hâm mộ tại sân Azteca tiếp tục sống trong bầu không khí lễ hội.
Danh ca mù Andrea Bocelli mang đến màn trình diễn giàu cảm xúc và đầy nội lực với ca khúc chủ đề World Cup DNA, kết hợp cùng ca sĩ kiêm nhạc sĩ từng đoạt giải Quả Cầu Vàng EJAE, nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt từ khán đài. Trong vai trò Đại sứ World Cup 2026, diễn viên Salma Hayek xuất hiện trên sân khấu và gửi lời chào mừng đến người hâm mộ, gọi đây là "ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh", góp phần khuấy động bầu không khí tại Mexico City.
Ngay sau đó, phần nghi lễ diễu hành cờ của 48 đội tuyển tham dự được tiến hành trên sân. Tất cả quốc kỳ lần lượt được các đại diện mang ra sân, tạo nên khung cảnh trang trọng nhưng không kém phần sôi động, đánh dấu khoảnh khắc biểu tượng của ngày hội bóng đá thế giới.
Đáng chú ý, khi quốc kỳ của Mỹ xuất hiện đã vang lên những tiếng la ó từ một bộ phận khán giả, trong khi đó đội chủ nhà Mexico nhận được sự cổ vũ cuồng nhiệt khi tên được xướng lên tại Azteca, tạo nên sự đối lập rõ rệt về cảm xúc trên khán đài.
Cách đây đúng 16 năm, Nam Phi và Mexico từng chạm trán nhau ở trận khai mạc kỳ World Cup đầu tiên được tổ chức trên lục địa châu Phi. Trong trận đấu lịch sử năm đó, Siphiwe Tshabalala mở tỷ số bằng bàn thắng mang tính biểu tưởng, đưa khán giả chủ nhà bùng nổ trong niềm vui.
Không lâu sau, Rafael Marquez - khi ấy là thủ quân tuyển Mexico - ghi bàn ấn định tỷ số hòa 1-1. Ở màn tái đấu tại World Cup 2026, Marquez tiếp tục góp mặt trên băng ghế huấn luyện với vai trò trợ lý cho HLV Javier Aguirre, mang đến sự kết nối đặc biệt giữa hai thế hệ của bóng đá Mexico.
Tại sân Azteca hôm qua, Mexico áp đảo. Đồng chủ nhà World Cup kiểm soát bóng 61%, dứt điểm 16 lần với 4 cú trúng đích - so với 3 và 2 của Nam Phi. Ngay phút 9, Julian Quinones tận dụng sai lầm của hàng thủ Nam Phi với cú sút căng qua hai chân thủ thành Ronwen Williams, làm bùng nổ cầu trường. Quinones là Vua phá lưới Saudi Pro League 2025-2026 với 33 bàn trong màu áo Al Qadsiah, xếp trên Ivan Toney (32) và Cristiano Ronaldo (28).
Sang hiệp hai, ngôi sao lớn nhất của Mexico là Raul Jimenez lên tiếng. Phút 67, Roberto Alvarado tạt bóng để tiền đạo từng thi đấu cho Fulham và Wolves tại Ngoại hạng Anh đánh đầu cận thành, ấn định chiến thắng 2-0.
Song song với không khí lễ hội và các hoạt động bên trong sân Azteca, Tổng thống Mexico Claudia Sheinbaum đã ban hành sắc lệnh nhằm giảm tải giao thông quanh thủ đô trước trận khai mạc World Cup.
Theo quyết định này, toàn bộ hệ thống trường học, cả công lập lẫn tư thục ở mọi cấp học, sẽ tạm nghỉ trong ngày thi đấu. Đồng thời, các cơ quan liên bang được yêu cầu triển khai hình thức làm việc từ xa đối với nhân sự văn phòng, trong khi khu vực tư nhân cũng được khuyến khích tạo điều kiện cho nhân viên làm việc tại nhà đối với các công việc không thiết yếu.
Các quan chức chính phủ cũng nhấn mạnh đây là biện pháp nhằm cải thiện an toàn đường bộ và khả năng tiếp cận của người dân thành phố cũng như du khách quốc tế trong thời gian diễn ra giải đấu.
Ở lượt thứ hai ngày 18/6, Mexico gặp Hàn Quốc tại Guadalajara còn Nam Phi di chuyển tới Mỹ đấu CH Czech.
Tin Gốc: Vnexpress

