Khánh Hòa đang định hướng trở thành trung tâm du lịch quốc tế, trong đó xác định thị trường du lịch Halal là một trong những thị trường tốt cần khai thác.
Trao đổi với Báo điện tử Tuổi Trẻ, bà Nguyễn Phương Trà – Vụ trưởng Vụ Trung Đông – châu Phi, Bộ Ngoại giao – nhận định Khánh Hòa là điểm đến lý tưởng của du khách Hồi giáo.
Theo bà Trà, để thu hút thị trường khách Hồi giáo, ngành du lịch Khánh Hòa cần chú trọng tiêu chuẩn của Halal.
Đó là phải có chu trình khép kín, thân thiện với người Hồi giáo, đồng thời cam kết tạo được niềm tin đối với những dòng khách này.
“Mức chi tiêu của du khách Hồi giáo rất cao, nếu Khánh Hòa thu hút thành công thì thị trường khách này sẽ đóng góp rất lớn vào tăng trưởng du lịch của tỉnh” – bà Trà nhận định.
Còn ông Đoàn Hải Quân – Giám đốc Vietravel chi nhánh Khánh Hòa – cho rằng dòng khách Hồi giáo không còn là phân khúc nhỏ, mà đang trở thành dòng khách chiến lược, có mức chi tiêu ổn định, khả năng lan tỏa mạnh thông qua cộng đồng, mạng xã hội.
Theo ông Quân, thay vì chỉ vận động một số nhà hàng làm chứng nhận Halal, cần chuyển sang tư duy “Halal – ready destination” – tức điểm đến sẵn sàng đón khách Hồi giáo ở toàn bộ hành trình từ lúc tìm kiếm thông tin, đặt tour, nhập cảnh, di chuyển, lưu trú, ăn uống, tham quan, mua sắm… đến khi rời Việt Nam và chia sẻ trải nghiệm.
Các địa phương có lợi thế hàng không, nghỉ dưỡng và dịch vụ quốc tế như Khánh Hòa nên được lựa chọn làm trung tâm điều phối du lịch Halal.
Cũng theo ông, Việt Nam có thể phát triển các món đặc trưng theo phiên bản Halal như phở bò Halal, bún bò Halal, mục tiêu không phải “quốc tế hóa” đến mức làm mất bản sắc Việt mà làm cho ẩm thực Việt trở nên phù hợp hơn với du khách Hồi giáo.
Ông Nguyễn Huy Toàn – Giám đốc truyền thông Công ty cổ phần Halal Hub Việt Nam – cho rằng du lịch Halal rất tiềm năng, góp phần đa dạng hóa dòng khách và giảm sự phụ thuộc vào một số thị trường truyền thống.
Theo ông Toàn, các đơn vị về du lịch – dịch vụ Việt Nam vẫn chưa biết và hiểu nhiều về du lịch Halal. Do vậy khi tiếp cận, nhiều doanh nghiệp dịch vụ chưa thực sự cởi mở với thị trường khách này.
“Tuy nhiên nếu đáp ứng được các tiêu chuẩn Halal và tạo dựng niềm tin, Khánh Hòa sẽ trở thành điểm đến lý tưởng, không chỉ thu hút khách du lịch mà còn kéo theo làn sóng đầu tư từ các nước Hồi giáo, các quốc gia vùng Vịnh”, ông Toàn nói.
Về mức độ sẵn sàng đón du lịch Hồi giáo, bà Nguyễn Thị Uyên Chi – Chi hội phó Chi hội Khách sạn Khánh Hòa – cho hay các khách sạn ở Nha Trang đang từng bước chuẩn hóa để đáp ứng tiêu chuẩn của du khách Hồi giáo, đồng thời đã xây dựng nhiều chương trình ưu đãi đối với tệp khách này.
Người tiêu dùng Mỹ phải chi nhiều tiền hơn cho mọi thứ, từ nhiên liệu đến xúc xích, burger trong dịp Ngày Tưởng niệm (Memorial Day), khi chiến tranh Iran thổi bùng lạm phát nước này, theo CNBC.
Theo số liệu Cục Thống kê Lao động Mỹ (BLS), lạm phát Mỹ trong tháng 4 tăng 3,8% so với cùng kỳ năm ngoái, mức cao nhất kể từ năm 2023. Mặt hàng tăng mạnh nhất là năng lượng, gần 18%. Mức tăng này kéo theo các khoản chi cho du lịch, giải trí và thực phẩm đều đi lên, làm cạn kiệt túi tiền người Mỹ trước thềm mùa du lịch hè.
Theo dữ liệu khảo sát của Đại học Michigan tuần trước, tâm lý người tiêu dùng tháng 5 chính thức chạm mức thấp nhất lịch sử. Chỉ số này chịu ảnh hưởng một phần bởi giá dầu tăng vọt, hệ quả của xung đột Trung Đông kéo dài gần ba tháng.
Trước đó, hãng mỹ phẩm E.l.f. Beauty thông báo giảm hoạt động tăng giá, bởi người dùng đang "chịu thiệt hại" do chi phí nhiên liệu tăng cao. Trong khi đó, CEO McDonald’s cũng cảnh báo rằng chuỗi thức ăn nhanh này đang phải đối mặt với "môi trường đầy thách thức", chịu áp lực trước tình hình lạm phát gia tăng.
Theo dữ liệu từ BLS, túi tiền người Mỹ bị bào mòn nhiều hơn trong một số lĩnh vực dưới đây:
Thực phẩm
Các bữa tiệc nướng mùa hè năm nay tốn kém hơn do số lượng gia súc giảm cùng giá phân bón tăng cao.
Mặt hàng tăng giá mạnh nhất là cà chua, gần 40%, còn rau gia vị đắt thêm khoảng 8% so với cùng kỳ. Các loại gia vị, nước chấm và nước sốt tăng gần 4%. Thịt bò xay và bít tết tăng 16% so với năm 2025. Xúc xích Italy có giá cao hơn gần 11%.
Người tiêu dùng mua sắm các món tráng miệng như bánh ngọt, bánh cupcake hoặc bánh quy sẽ phải trả cao hơn 5% so với năm ngoái. Còn giá cà phê đã tăng vọt hơn 18%.
Du lịch
Phần lớn người Mỹ đi du lịch trong dịp Ngày Tưởng niệm cuối tuần, nhưng họ sẽ phải đối mặt với chi phí di chuyển tăng cao.
Chuyên trang giao thông, du lịch và ôtô AAA dự báo 45 triệu người Mỹ sẽ đi du lịch ít nhất 50 dặm trong kỳ nghỉ lễ, tăng 0,4% so với mức đỉnh điểm được thiết lập vào năm ngoái. Hơn 39 triệu người sẽ di chuyển bằng ôtô. Trong khi đó, giá xăng đã tăng hơn 28% so với cùng kỳ 2025.
Kimberly Palmer, chuyên gia từ công ty tài chính NerdWallet, cho biết theo truyền thống, mọi người thường lái xe đi nghỉ vào dịp cuối tuần Ngày Tưởng niệm. Tuy nhiên, kỳ nghỉ năm nay đặt ra thách thức tài chính lớn hơn. Việc tỷ lệ chọn đi du lịch ở mức cao có nghĩa là người dùng đang tìm cách cắt giảm các khoản chi khác trong ngân sách, nhằm bù đắp cho giá xăng leo thang.
Giá vé máy bay cũng tăng gần 21%, đạt mức cao nhất kể từ khủng hoảng năng lượng năm 2022. Các hãng hàng không cho biết họ phải tăng giá vé do chi phí nhiên liệu tăng vọt sau khi Iran đóng cửa eo biển Hormuz, tuyến huyết mạch dầu thô toàn cầu.
Do chịu áp lực khủng hoảng nhiên liệu, hãng hàng không giá rẻ Spirit Airlines đã ngừng hoạt động vào đầu tháng này. Động thái này khiến giới phân tích lo ngại giá vé máy bay tới đây có thể tăng cao nữa.
Kết quả khảo sát của Ngân hàng Bank of America cũng cho thấy 30% người Mỹ không thay đổi kế hoạch du lịch hè của mình bởi giá xăng. Tuy nhiên, một phần năm người được hỏi dự định cắt giảm kỳ nghỉ hoặc chọn điểm đến gần hơn.
Giải trí
Ngay cả những người Mỹ chọn nghỉ hè tại nhà cũng sẽ cảm nhận được áp lực lạm phát, khi vé xem phim, kịch hoặc hòa nhạc đã tăng 5,5% so với cùng kỳ năm ngoái.
Giá bán xe đạp và các loại xe thể thao khác cao hơn 4,3%. Với người làm vườn, các dụng cụ và vật tư tăng 5%, còn cây cảnh, hoa cũng đắt thêm 6%.
Thông tin được nêu tại hội thảo "Quản trị dòng tiền và khơi thông nguồn vốn cho doanh nghiệp trong bối cảnh mới", ngày 3/7.
Theo Báo cáo PCI 2025 của Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), tiếp cận vốn vẫn là rào cản lớn đối với doanh nghiệp. Cụ thể, hơn 21% doanh nghiệp coi tiếp cận tài chính là khó khăn lớn nhất, cao hơn mức bình quân toàn cầu (17,8%) và khu vực Đông Á - Thái Bình Dương (15,7%).
Có đến 8,2% doanh nghiệp không thể tiếp cận tín dụng hoặc không dám nộp hồ sơ vay do điều kiện bất lợi. Khoảng 18% doanh nghiệp khác chỉ tiếp cận được một phần nhu cầu vốn.
Tài sản thế chấp hiện là rào cản lớn nhất đối với các bên đi vay, theo báo cáo PCI 2025. Khoảng 75% doanh nghiệp tham gia khảo sát của VCCI phản ánh việc họ không thể vay vốn nếu thiếu tài sản bảo đảm.
"Tỷ lệ các khoản vay yêu cầu tài sản bảo đảm tại Việt Nam lên tới 93,5%, cao hơn nhiều so với mức bình quân toàn cầu, cũng như các nước trong khu vực như Malaysia và Thái Lan", ông Hồ Anh Tuân, Phó giám đốc VCCI miền Trung - Tây Nguyên, cho biết.
Thực trạng này cho thấy các tổ chức tín dụng vẫn ưu tiên tài sản hữu hình, trong khi mô hình cho vay dựa trên dòng tiền hoặc phương án kinh doanh chưa được triển khai rộng rãi.
Bên cạnh đó, áp lực chi phí phát sinh cũng khiến doanh nghiệp gặp khó. Khảo sát cho thấy 56,3% đơn vị bị áp điều kiện tín dụng và lãi suất khắt khe hơn doanh nghiệp lớn, doanh nghiệp nhà nước. Ngoài ra, 46,1% doanh nghiệp bị thay đổi điều khoản vay theo hướng bất lợi và 44,5% vẫn phải chi khoản "bồi dưỡng" để được giải ngân.
Thủ tục hồ sơ phức tạp cũng là nguyên nhân khiến doanh nghiệp khó tiếp cận nguồn vốn. Khảo sát của VCCI ghi nhận 45% doanh nghiệp đánh giá thủ tục vay vốn còn phiền hà. Nhiều doanh nghiệp phản ánh tình trạng phải tất toán khoản vay cũ theo cam kết mới được vay mới, nhưng sau đó hồ sơ lại bị dừng hoặc cắt giảm hạn mức.
Theo ông Hồ Anh Tuân, thủ tục phức tạp và khoảng trống thông tin đã tạo thành vòng luẩn quẩn, khiến nhiều doanh nghiệp không thể tiếp cận được vốn ngay từ bước đầu tiên.
Trước thực trạng trên, các doanh nghiệp kiến nghị các ngân hàng nên từng bước chuyển từ mô hình dựa vào tài sản thế chấp sang đánh giá hiệu quả kinh doanh và uy tín thực tế.
Theo ông Dương Quốc Anh, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, chủ trương chuyển dịch sang đánh giá năng lực tài chính và tính khả thi của dự án đã đặt ra từ nhiều năm trước nhưng thực tế triển khai còn khó khăn do thị trường biến động và rủi ro tín dụng gia tăng. Ông cho rằng điều quan trọng nhất hiện nay là ngân hàng cần hiểu rõ năng lực, dòng tiền của doanh nghiệp. Ngược lại, doanh nghiệp phải nắm rõ quy định thẩm định của tổ chức tín dụng.
Cùng quan điểm, ông Lê Thanh Quý Ngọc, Quyền Tổng giám đốc VietBank, nhận định từ khóa quan trọng nhất là "thấu hiểu khách hàng". Để làm được điều này, doanh nghiệp phải chủ động minh bạch thông tin về hoạt động sản xuất, tình hình tài chính và mục đích sử dụng vốn.
"Doanh nghiệp có nền tảng hoạt động rõ ràng, dòng tiền minh bạch và lịch sử kinh doanh tốt thì việc cho vay tín chấp hay không có tài sản bảo đảm không còn là vấn đề quá lớn", ông Ngọc nói.
Đại diện VietBank khuyến nghị các doanh nghiệp nhỏ và vừa cần thay đổi tư duy, sử dụng vốn đúng mục đích và lựa chọn thời hạn vay phù hợp với chu kỳ dòng tiền. Đồng thời, các doanh nghiệp cũng cần từng bước tách bạch tài chính cá nhân với tài chính doanh nghiệp, hoàn thiện hệ thống kế toán và tăng thanh toán qua tài khoản ngân hàng có lịch sử giao dịch minh bạch.
Sau khi ông Đặng Ngọc Thảo - nguyên Giám đốc Công ty giám định P-Lab - bị bắt trong vụ buôn lậu kim cương xuyên quốc gia và Chủ tịch PNJ xin lỗi cổ đông về những tác động phát sinh, nhiều người quan tâm đường đi của các viên kim cương thế nào, những rủi ro đi kèm ra sao...
Nhìn tổng thể, chuỗi cung ứng kim cương thế giới được chia làm hai nhánh, hai lộ trình riêng: đá thô khai thác từ lòng đất đến thị trường đích và đá đã qua chế tác đến thị trường đích.
Theo dữ liệu của cơ chế chứng nhận quốc tế Tiến trình Kimberley, trên thế giới, Nga là nước khai thác đá thô từ mỏ nhiều nhất, chiếm 32% sản lượng theo carat, tương đương 37,3 triệu carat trong năm 2024.
Quốc gia châu Phi Botswana theo sát ở vị trí thứ hai với 28,2 triệu carat. Chỉ riêng hai nước này đã chiếm quá nửa sản lượng toàn cầu. Kế đến là Angola, Canada và Cộng hòa Dân chủ Congo (DRC).
Số đá thô này sau đó được mua bán qua các trung tâm giao dịch ở Dubai (Các Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất - UAE), Antwerp (Bỉ) và Hong Kong (Trung Quốc) trước khi đến thị trường đích.
Đáng chú ý, UAE với đầu tàu là Dubai đang vươn lên thành điểm trung chuyển xuất khẩu đá thô lớn nhất thế giới vào năm 2024, với 85,7 triệu carat được tái xuất. Trị giá hàng hóa lên đến 9,83 tỉ USD.
Sang nhánh đá chế tác, tuyệt đại đa số đá thô được đổ dồn về Ấn Độ để gia công. Có đến 90% hoạt động cắt và đánh bóng kim cương của thế giới diễn ra ở thành phố Surat, bang Gujarat.
Thành phẩm sau đó được xuất tiếp sang Antwerp, Hong Kong và chợ Thủy Bối (Thâm Quyến, Trung Quốc) để phân phối tới thị trường đích.
Bản thân nhánh gia công này rất nhạy cảm với địa chính trị. Ngành đánh bóng kim cương của Surat phụ thuộc lớn vào kim cương thô Nga. Do đó, khi Mỹ và nhóm G7 áp trừng phạt lên kim cương Nga, thành phố này lập tức lao đao.
Theo ghi nhận của Rapaport Magazine, số đơn hàng đổ vào đây sụt giảm và nhiều nhà xưởng đã phải đóng cửa, thợ gia công mất việc.
Dù là thị trường có độ phân hóa cao và mang nặng cảm tính, phần lớn thị trường kim cương đều ít nhiều tham khảo bảng giá tham chiếu do Tập đoàn Rapaport (Mỹ) niêm yết.
Bảng giá này được gọi là Bảng Rapaport (Rapaport Price List), được phát hành từ năm 1978. Nó bao gồm mức giá chuẩn của ngành cho kim cương đánh bóng theo trọng lượng, màu sắc và độ tinh khiết của từng viên.
Bảng này được cập nhật vào tối thứ Năm hằng tuần (giờ New York) và phân phối cho giới trong ngành qua sàn giao dịch RapNet của tập đoàn.
Tuy nhiên, ở hầu hết trường hợp thì đây chưa phải là giá giao dịch thật. Theo chính Rapaport, bảng giá chỉ phản ánh mức giá chào hàng ở mức cao và có thể cao hơn đáng kể so với giá mua bán thực tế.
Do đó nó thường chỉ được dùng làm điểm khởi đầu để thương lượng. Trên thị trường, dân buôn thường mua với chiết khấu sâu, lên đến 20 - 40% thấp hơn giá Rapaport.
Các tay buôn kim cương lớn cũng thường không mua từng viên mà mua theo lô. Chính lối bán theo "lô" này đã mở đường cho nhiều mánh khóe gian lận.
Khi trộn nhiều viên, giá bình quân từng viên bị kéo xuống và các bên cũng khó soi từng viên. Do đó, lô hàng trở thành nơi lý tưởng để giấu kim cương nhân tạo, đá đã xử lý hay đá "sai giấy" (đá đi kèm với giấy chứng nhận giả mạo hoặc của một viên khác) lẫn vào đá "sạch". Đá càng li ti càng khó kiểm và đó cũng là kênh đá nhân tạo dễ trà trộn nhất.
Lỗ hổng này từng bị khai thác nhiều lần. Viện Ngọc học Hoa Kỳ (GIA) đã ghi nhận trường hợp đá bị mài lại để xóa mã khắc laser cũ nhằm che nguồn gốc thật, hoặc đá nhân tạo bị khắc trộm số báo cáo của một viên kim cương tự nhiên rồi mang đi cấp giấy mới để bán như đá thật.