Hiện tại vợ chồng tôi có con nhỏ, đang sống chung với bố mẹ chồng. Bà nhiệt tình với con cháu nhưng thích quản lý mọi việc. Cách nuôi con của hai thế hệ cũng có sự khác biệt nên ở chung sẽ có lúc xảy ra xung đột. Nhà chồng có lô đất, sắp tới mẹ chồng định xây căn hộ nhiều phòng cho thuê, thu nhập từ căn hộ bà nắm, gợi ý vợ chồng tôi nếu muốn ra riêng sẽ thiết kế ở một tầng.
Tôi đang phân vân vì nếu xây để ở như thế thì chi phí tốn nhiều, cũng không rõ ở cạnh nhà ông bà như vậy và trên đất ông bà thì có được như ở riêng không, sợ bà lại quản lý chúng tôi tiếp. Nhà chồng, nơi chúng tôi ở hiện tại rộng và ít người sinh sống.
Là phụ nữ, ai cũng muốn có cuộc sống riêng, tự do và quyết định cách nuôi dạy con cái theo ý mình. Thế nhưng tự mua nhà thì khoản tiết kiệm hiện tại chưa đủ, tôi còn lo con cái ăn học, chi phí nhà ở hiện tại quá cao. Tôi không biết làm sao để ổn thỏa mọi việc. Nhờ các bạn chia sẻ cùng tôi, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 25 tuổi, có mối tình đầu năm 20 tuổi. Tình yêu này bị phản đối vì mọi người cho rằng anh đào hoa, yêu anh tôi sẽ là người khổ. Tôi không quan tâm đến những ý kiến đó, thấy mình yêu anh và anh cũng vậy, như thế là đủ. Chúng tôi yêu nhau chân thành, anh là người đầu tiên của tôi. Tôi không hối hận vì đã trao cái ngàn vàng cho anh.
Rồi cuối cùng hai đứa cũng không thể tiến xa hơn được vì lý do gia đình, chia tay trong tiếc nuối và đau khổ nhưng đôi bên đều mong cho nhau có cuộc sống hạnh phúc. Sau đó, anh lấy vợ, có cuộc sống tốt. Tôi cũng quen thêm một vài người nhưng chưa thấy ai phù hợp, chỉ sau vài buổi đi chơi là đường ai nấy đi. Không là gì của nhau nhưng tôi với những người đó đều tôn trọng và coi nhau như những người bạn.
Một thời gian sau, qua bạn bè, tôi quen anh, làm trong cơ quan nhà nước, gia đình gia giáo, hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi tìm hiểu nhau nửa năm, xác định sẽ tiến tới hôn nhân nên đi quá giới hạn. Khi biết tôi không còn trong trắng, anh đã hỏi tôi rất nhiều về chuyện này. Tôi cũng không giấu, nói đã vượt quá giới hạn với người yêu đầu. Anh bảo nếu tôi giữ được cái ngàn hàng thì đúng là cô gái hoàn hảo.
Thi thoảng, anh lại lôi chuyện đó ra để trách mắng, chì chiết, nói "người ta ăn ốc anh phải đổ vỏ". Tôi hỏi anh có thể bỏ qua chuyện quá khứ được không, đó là điều không thể thay đổi, nếu không thì chia tay vì tôi không có lỗi gì với anh cả.
Tôi yêu anh một lòng một dạ, không hề tơ tưởng đến ai, cũng xác định lâu dài. Anh bảo sẽ cố gắng để không nghĩ đến quá khứ, nhưng tôi sợ với những gì anh đã đối xử, rồi tôi sẽ là người đau khổ. Tôi có nên chia tay anh không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi, lấy chồng 3 năm, con gái một tuổi. Con tôi trộm vía khá ngoan nhưng hơi vất vả chuyện ăn uống. Vợ chồng tôi ở cùng bố mẹ chồng. Nhà chồng kinh doanh nhỏ, tôi đi làm cơ quan nhà nước. Một năm đầu làm dâu, mọi chuyện đều suôn sẻ, không lời ra tiếng vào, không phàn nàn kêu ca. Tôi bận việc nên thời gian ở nhà không nhiều, va chạm với gia đình chồng ít, gần như việc ai người nấy làm, không ảnh hưởng tới nhau.
Tôi rất yêu thương con. Với tôi, con là niềm hạnh phúc to lớn. Tôi là người có học thức, biết tìm hiểu thông tin và rất cẩn thận trong việc nuôi con. Tuy nhiên mẹ chồng không bao giờ tin tưởng, bà có thể ra hàng rau hàng cá để hỏi cách nuôi con, sang hàng xóm hỏi, còn những gì tôi nói thì không bao giờ bà cho là đúng, luôn nghĩ tôi chưa có kinh nghiệm nuôi con nên không biết nuôi.
Tôi in những bài báo cho bà xem, bà bảo lý thuyết là thế, thực tế không phải. Cho con uống vitamin D từ sơ sinh, không ăn bột quá sớm, thành phần bữa ăn của con ra sao, nuôi con như nào, nói năng thế nào trước mặt con, không nuông chiều con..., những kiến thức này tôi đều trao đổi với bà nhưng bà không nghe, làm theo ý mình. Rất nhiều lần như vậy khiến tôi ức chế, xảy ra cãi cọ, tôi không muốn phải hỏi han xin ý kiến mẹ chồng về việc nuôi con mình nữa. Giờ con tôi một tuổi, gia đình vẫn mâu thuẫn chỉ vì việc nuôi con nuôi cháu, rất căng thẳng và ảnh hưởng tới cả hai bên nội ngoại.
Ngày sinh nhật con, chồng nói với bố mẹ về ý định mời hai bên nội ngoại bữa cơm vui vẻ, tôi nghĩ chồng nói là được rồi, vợ chồng là một. Với mẹ chồng như thế là không được, tôi phải hỏi ý kiến bà, nhờ giúp đỡ, còn không thì bà không quan tâm. Tôi làm cơm một mình, thật sự không cần giúp đỡ, mọi việc vẫn suôn sẻ. Thế nhưng nhìn thấy thái độ của mẹ chồng, tôi thật sự quá buồn, bà không hỏi han một câu, đi ra đi vào, mặc kệ mọi thứ. Khi gia đình tôi đến, bà chẳng thèm tiếp, lại sang nhà hàng xóm chơi. Đến bữa ăn, tôi phải mời mọc, gọi mãi bà mới về ngồi được mấy phút rồi lại đứng lên. Tôi thất vọng với thái độ của mẹ chồng.
Nhà ngoại thuê giúp việc để trông con cho tôi đi làm vì mẹ chồng nói ngay từ đầu bà không trông được cháu, đấy không phải trách nhiệm của bà. Trong khi những ngày người giúp việc về quê, tôi làm mọi việc một cách khoa học nhất, nhanh nhất, nấu nướng cho con ăn rồi đem con sang ngoại gửi, còn bà nội đi chơi, cà phê suốt ngày với bạn bè. Có hôm tôi để con ở nhà buổi sáng, đến trưa về chỉ có chồng ở nhà bế con, tôi về lo cho cả nhà cơm nước (nhà chồng kinh doanh ở nhà nên mọi người đều ăn uống ở nhà hết), lo ăn uống rồi đưa con về ngoại. Từ đó tôi biết mình không bao giờ có thể để con ở nhà khi không có giúp việc.
Chồng tôi ngoan, có hiếu với cha mẹ. Với anh, mẹ rất quan trọng. Hơn nữa gia đình chồng trước đây có nhiều biến cố, mẹ chồng đau khổ nhiều nên anh rất thương mẹ. Tôi yêu chồng cũng vì điều này. Thế nhưng tôi không thể chịu nổi người sai mà không biết nhận sai vì chẳng ai nói cho bà biết bà sai ở đâu, lúc nào bà cũng đúng. Chồng tôi cũng khổ vì vợ và mẹ không hòa thuận. Càng ngày tôi thấy anh càng xa tôi, chồng cũng không hiểu được tôi.
Tôi quá chán nản khi suốt ngày phải nói về việc nuôi dạy con, mong đừng ai can thiệp. Có lúc tôi muốn bỏ tất cả, chia tay chồng vì không hợp với gia đình anh. Rồi nghĩ lại con cần có bố mà chồng tôi thật sự là người chồng tốt, yêu thương vợ con, nhiều tình cảm. Chỉ vì việc nuôi con mà gia đình tôi to tiếng, tình cảm vợ chồng rạn nứt, chẳng ai buồn nói chuyện, tâm sự hỏi han.
Buổi tối tôi chơi với con đến 21h rồi đưa lên phòng, cho uống sữa rồi và đi ngủ. Chồng ngồi dưới nhà cho đến tận khi bố mẹ đi ngủ mới lên phòng. Chúng tôi không nói chuyện nhiều, đặc biệt là khi cãi nhau. Càng ngày tôi thấy thời gian của vợ chồng càng ít, khi cãi nhau thì chỉ có lên giường và đi ngủ, không nói chuyện, không giải quyết vấn đề, không cảm giác yêu thương, không cần sự thay đổi. Tôi sắp không còn sức lực để giữ gia đình này nữa, quá mệt mỏi và căng thẳng. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 37 tuổi, có vợ và một đứa con gái xinh xắn, đang kinh doanh ở chợ tỉnh. Tôi gặp một tình huống khá khó xử. Gần đây, kế bên cửa hàng tôi xuất hiện một cô gái. Lúc đầu tôi cũng ít trò chuyện và giữ khoảng cách vì cô ấy có chồng rồi. Chuyện chẳng có gì cho đến một hôm cô ấy gặp sự cố ngoài ý muốn. Hôm đó cô ấy đến ngày phụ nữ nhưng chắc không để ý nên bẩn quần. Tôi kêu cô ấy lại và nói nhỏ: "Em bị dính tùm lum kìa, điện thoại cho chồng mang đồ xuống thay đi". Cô ấy nói chồng đi làm xa không về kịp. Tôi lấy áo khoác của của mình choàng qua để cho cô ấy về nhà thay đồ.
Qua hôm sau cô ấy nhìn tôi cảm giác ái ngại và có phần xấu hổ. Tôi liền nói đó là sự cố ngoài ý muốn của phụ nữ, đàn ông tụi anh đều biết điều này nên em cứ bình thường đi. Cô ấy bắt đầu trò chuyện với tôi nhiều hơn, gần gũi hơn. Rồi tôi luôn muốn được quan tâm, sẻ chia với cô ấy, muốn giúp đỡ người phụ nữ này mọi thứ dù bên ngoài vẫn luôn giữ khoảng cách. Tôi nhìn trộm cô ấy hàng ngày dù trước đây không để ý lắm. Tôi sợ mọi chuyện rồi sẽ đi quá xa dù thâm tâm chẳng muốn chút nào.
Cảm giác tình cảm như ở tuổi đôi mươi trỗi dậy, khiến tôi rạo rực, hồi hộp, nhiều đêm không tài nào ngủ được. Tôi rất thương vợ con, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội vợ mình, thế nhưng tôi cũng là con người mà, làm sao tránh khỏi sai lầm. Công việc kinh doanh hiện tại rất ổn nên tôi không có ý định thay đổi.
Tôi đang say nắng phải không mọi người? Làm sao có thể trở lại bình thường bây giờ? Người ta nói: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân", tôi lại không phải anh hùng nên càng sợ một ngày nào đó mọi thứ vượt qua kiểm soát. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

