Tôi 37 tuổi, có vợ và một đứa con gái xinh xắn, đang kinh doanh ở chợ tỉnh. Tôi gặp một tình huống khá khó xử. Gần đây, kế bên cửa hàng tôi xuất hiện một cô gái. Lúc đầu tôi cũng ít trò chuyện và giữ khoảng cách vì cô ấy có chồng rồi. Chuyện chẳng có gì cho đến một hôm cô ấy gặp sự cố ngoài ý muốn. Hôm đó cô ấy đến ngày phụ nữ nhưng chắc không để ý nên bẩn quần. Tôi kêu cô ấy lại và nói nhỏ: “Em bị dính tùm lum kìa, điện thoại cho chồng mang đồ xuống thay đi”. Cô ấy nói chồng đi làm xa không về kịp. Tôi lấy áo khoác của của mình choàng qua để cho cô ấy về nhà thay đồ.
Qua hôm sau cô ấy nhìn tôi cảm giác ái ngại và có phần xấu hổ. Tôi liền nói đó là sự cố ngoài ý muốn của phụ nữ, đàn ông tụi anh đều biết điều này nên em cứ bình thường đi. Cô ấy bắt đầu trò chuyện với tôi nhiều hơn, gần gũi hơn. Rồi tôi luôn muốn được quan tâm, sẻ chia với cô ấy, muốn giúp đỡ người phụ nữ này mọi thứ dù bên ngoài vẫn luôn giữ khoảng cách. Tôi nhìn trộm cô ấy hàng ngày dù trước đây không để ý lắm. Tôi sợ mọi chuyện rồi sẽ đi quá xa dù thâm tâm chẳng muốn chút nào.
Cảm giác tình cảm như ở tuổi đôi mươi trỗi dậy, khiến tôi rạo rực, hồi hộp, nhiều đêm không tài nào ngủ được. Tôi rất thương vợ con, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội vợ mình, thế nhưng tôi cũng là con người mà, làm sao tránh khỏi sai lầm. Công việc kinh doanh hiện tại rất ổn nên tôi không có ý định thay đổi.
Tôi đang say nắng phải không mọi người? Làm sao có thể trở lại bình thường bây giờ? Người ta nói: “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân”, tôi lại không phải anh hùng nên càng sợ một ngày nào đó mọi thứ vượt qua kiểm soát. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy chồng được gần một năm, hai vợ chồng ở riêng, cách nhà chồng không quá xa. Công việc của cả hai đều bận nên thời gian trong tuần gần như kín lịch. Nhưng bố chồng lại muốn vợ chồng tôi tuần nào cũng về ăn cơm hai ba lần, coi như giữ nếp gia đình.
Ban đầu tôi cũng cố gắng sắp xếp để về cho phải phép nhưng càng về nhiều, tôi lại càng thấy áp lực vì cảm giác không thoải mái mỗi khi ngồi vào mâm cơm. Bữa ăn thường không hợp khẩu vị tôi, nhiều món tôi gần như không ăn được nhưng vẫn phải cố ngồi cho xong bữa. Trong lúc ăn, bố chồng hay hỏi rất nhiều chuyện, từ công việc, thu nhập đến những chuyện cá nhân. Có những câu hỏi khá riêng tư hoặc lặp đi lặp lại khiến tôi không biết trả lời thế nào cho hợp. Không khí mỗi lần về nhà vì vậy không được tự nhiên, tôi lúc nào cũng trong trạng thái phải giữ ý.
Trước đây, hồi bàn chuyện cưới hỏi, mẹ chồng từng nửa đùa nửa thật nói một câu mà giờ tôi vẫn nhớ: "Gả con là bán con rồi". Gia đình tôi nghe được thì nói thẳng là nhà không thiếu thốn gì để phải "bán con". Từ đó về sau, chuyện ở chung hay ở riêng không ai nhắc lại nữa nhưng trong cách cư xử, tôi vẫn cảm nhận được mong muốn tôi về làm dâu theo kiểu truyền thống.
Thực lòng mà nói, tôi không thoải mái mỗi lần về nhà chồng chơi. Nhưng nếu không về lại sợ bị đánh giá là không biết điều, không giữ nếp gia đình, còn về thì thấy áp lực. Tôi có tâm sự với chồng nhưng anh bảo tuần về có hai ba hôm chứ có nhiều đâu, mà cũng chỉ về ăn cơm tối rồi đi chứ có ở lại đâu mà than mãi. Tôi vừa cấn bầu, cơ thể hơi mệt mỏi, lúc nào cũng thèm ngủ, nhiều lúc muốn từ chối không về nhưng chồng không chịu, tìm đủ mọi cách lôi tôi về bằng được. Tôi phải làm sao để cải thiện tình hình này đây. Mong các anh chị cho lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn trai quen nhau hơn hai năm, tình cảm ổn định nên hai bên gia đình đã gặp gỡ và bàn chuyện cưới xin. Anh có công việc ổn định, tính hiền, sống tình cảm và khá chiều tôi. Từ trước đến giờ, tôi luôn nghĩ nếu kết hôn thì anh là người phù hợp để gắn bó lâu dài.
Gia đình anh trước đây tôi chỉ gặp qua vài lần, thấy mẹ anh hiền lành, ít nói, còn bố thì ít tiếp xúc nên tôi cũng không để ý nhiều. Nhà mà gia đình anh đang ở chủ yếu do tiền anh dành dụm nhiều năm rồi xây. Nếu cưới, chưa có điều kiện ở riêng nên chúng tôi dự định sẽ sống chung với bố mẹ chồng một thời gian.
Gần đây, khi chuẩn bị kỹ hơn cho chuyện cưới, tôi mới biết thêm nhiều chuyện về bố chồng tương lai. Ông không có công việc ổn định, không có lương hưu, lại có thói quen lô đề và đang có một khoản nợ. Mẹ chồng khá nhu nhược, gần như không có tiếng nói trong nhà. Những chuyện này trước đây gia đình anh không nói rõ, đến khi tôi biết thì mọi thứ đã đi khá xa, hai bên đã tính đến ngày cưới.
Từ lúc biết chuyện, tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều. Nếu cưới về sống chung, tôi lo những vấn đề tài chính và sinh hoạt trong gia đình sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của hai vợ chồng. Tôi cũng sợ những mâu thuẫn phát sinh khi bố chồng có tính gia trưởng, lại thêm chuyện cờ bạc và nợ nần. Trong khi đó, mẹ chồng không đủ mạnh để cân bằng mọi thứ trong nhà.
Bạn trai tôi vẫn giữ thái độ như trước, nói rằng chuyện của bố mẹ, anh sẽ cố gắng lo, không để ảnh hưởng nhiều đến tôi. Hơn nữa cố gắng thêm vài năm kiếm tiền rồi mua đất xây nhà ở riêng. Nhưng thực tế sống chung một nhà, tôi không nghĩ có thể tách biệt hoàn toàn. Hiện tôi rất lo lắng và phân vân, cũng chưa dám nói với bố mẹ mình. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 29 tuổi, kết hôn gần hai năm, hơn vợ bốn tuổi. Chúng tôi đến với nhau, kết hôn sau khi biết cô ấy mang thai. May mắn là cuộc sống ban đầu của hai vợ chồng khá ổn định. Bố mẹ tôi sau bao năm lam lũ nơi đất khách, dành dụm từng đồng và cho chúng tôi một căn hộ ở Hà Nội, còn tôi cố gắng mua thêm một chiếc ôtô để thuận tiện đi lại. Dù vẫn còn khoản vay khoảng 20% giá trị xe (từ người thân) nhưng với công việc ổn định, tôi tin đó không phải là áp lực quá lớn. Tôi từng nghĩ như vậy là mình đã có nền tảng để xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Khi vợ sắp sinh, gia đình bên ngoại muốn cô ấy ở trung tâm chăm sóc sau sinh một tháng. Cá nhân tôi nghĩ thuê người giúp việc và người chăm em bé tại nhà sẽ thoải mái hơn vì không đâu bằng chính ngôi nhà của mình. Nhưng thấy vợ buồn và không đồng tình, tôi chấp nhận. Hai bên gia đình cùng hỗ trợ gần 70 triệu đồng cho một tháng ở cữ.
Sau thời gian đó, vợ muốn về quê ngoại để có ông bà chăm sóc. Quê tôi và quê vợ cách Hà Nội khoảng 200 km. Tôi đồng ý vì nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất cho hai mẹ con, đồng thời lúc ấy công việc của tôi cũng gặp áp lực. Tôi bị đánh giá là hiệu quả làm việc không tốt và cần tập trung để giữ công việc - nguồn thu nhập chính của gia đình. Có lẽ đó là một trong những quyết định ảnh hưởng nhiều nhất đến cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Vợ sinh mổ. Tôi luôn mong có thêm sự hỗ trợ từ gia đình bên ngoại để mình yên tâm đi làm. Phần lớn thời gian bà ngoại dành để chăm cháu, còn tôi đi làm xong lại lo cơm nước, chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà. Có những bữa tôi nhờ chị gái nấu cơm mang đến nhưng bà ngoại không hợp khẩu vị nên hầu như không ăn. Tôi không trách ai, chỉ thấy mọi việc dường như đều trở nên khó khăn hơn mình tưởng.
Trong thời gian ở cữ, vợ nhiều lần nói với tôi những câu khiến tôi chạnh lòng. Có lần cô ấy phàn nàn về dịch vụ chăm sóc sau sinh, tôi chỉ nhẹ nhàng bảo nếu không thoải mái thì về nhà rồi thuê người giúp việc. Câu trả lời tôi nhận được là: "Về đó để còng lưng đi nấu cơm cho bố con anh à?". Tôi giận nhưng nghĩ vợ vừa sinh, tâm lý chưa ổn định nên lại im lặng.
Khi vợ về quê ngoại, tôi chuyển gần như toàn bộ lương cho cô ấy quản lý, chỉ giữ lại khoảng chín triệu đồng mỗi tháng. Sau khi trả tiền điện, phí quản lý căn hộ và chỗ gửi xe, tôi còn khoảng năm triệu. Cuối tuần nào tôi cũng lái xe gần 200 km về thăm vợ con, tiền xăng và phí cao tốc gần hết bốn triệu đồng mỗi tháng. Để tiết kiệm, nhiều hôm tôi sang nhà chị gái ăn cơm rồi mới về. Dù vậy, vợ vẫn thường trách tôi không gọi điện đủ nhiều hoặc không quan tâm đến hai mẹ con.
Tôi cố gắng thay đổi. Cô ấy nói tôi về nhà chỉ quanh quẩn với con mà không phụ bà ngoại việc bếp núc, tôi cũng gạt sự mệt mỏi sang một bên để làm. Tôi gần như cắt hết các mối quan hệ bên ngoài, không còn những buổi tụ tập với bạn bè hay đồng nghiệp. Ai hỏi, tôi chỉ cười và bảo vợ mới sinh nên muốn dành thời gian cho gia đình. Nhưng những cuộc cãi vã vẫn không dừng lại. Một lần, vợ đọc lại những tin nhắn cũ giữa tôi và người yêu cũ từ bốn năm trước. Chúng tôi đã không còn liên lạc từ rất lâu, nhưng từ đó tuần nào hai vợ chồng cũng cãi nhau vì cô ấy cho rằng tôi từng đối xử với người cũ tốt hơn so với cách tôi đối xử với mình.
Khi con được khoảng bốn, năm tháng tuổi, mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn. Có những lúc vợ nói đến chuyện không muốn tiếp tục sống và cho biết tình trạng trầm cảm trước đây có dấu hiệu quay trở lại. Mỗi lần như vậy, tôi đều hoảng sợ, xin nghỉ làm đột xuất rồi lái xe gần 200 km về ngay trong đêm. Đó là điều thường xuyên diễn ra. Có những ngày làm việc xong, tôi chỉ kịp lấy vài bộ quần áo rồi lên xe, ba đến bốn tiếng sau mới tới nơi. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải quãng đường, mà là cảm giác mình luôn sống trong lo lắng.
Sau đó, tôi nhiều lần muốn đưa hai mẹ con trở lại Hà Nội để gia đình được ở gần nhau. Nhưng vì em trai vợ sắp thi, rồi lại đến Tết nên kế hoạch tiếp tục lùi lại. Tết năm ấy, bố mẹ tôi từ nước ngoài về nước. Ngôi nhà cấp bốn ở quê được sửa sang để đón con cháu đoàn tụ sau nhiều năm. Tôi chỉ mong vợ cho con về nội đón giao thừa rồi hôm sau sang bên ngoại. Cô ấy nói môi trường và con người bên nội không phù hợp với em bé. Tôi rất buồn nhưng vẫn nhường vì nghĩ đến tình trạng tinh thần của vợ.
Đến khi đưa hai mẹ con ra Hà Nội, gia đình bên ngoại muốn chọn ngày đẹp. Trùng hợp, đó lại là ngày giỗ ông ngoại tôi - dịp hiếm hoi anh chị em họ từ nước ngoài về đông đủ sau gần mười năm. Tôi chấp nhận bỏ lỡ buổi họp mặt để chiều theo mong muốn của vợ. Sau đó anh chị trách tôi, tôi chỉ biết xin lỗi. Nhưng câu chuyện lại trở nên căng thẳng hơn khi vợ tranh luận với mọi người rồi rời khỏi nhóm chung của họ hàng. Tôi chỉ biết nhẹ nhàng giải thích rằng nếu có ai sai thì đó là tôi vì tôi là người quyết định mọi việc, không nên để mâu thuẫn lan rộng.
Đến sinh nhật tròn một tuổi của con, tôi lại có thêm một điều day dứt. Gia đình tôi có một người anh họ sống đối diện nhà ở quê. Từ thời bố mẹ tôi còn khó khăn đến tận bây giờ, gia đình anh chị luôn giúp đỡ, chăm sóc bố mẹ tôi mỗi khi ông bà về nước. Thu nhập của anh chị không cao nhưng lúc nào cũng hết lòng với gia đình tôi. Tôi luôn mong có dịp báo đáp. Hôm sinh nhật con, đúng lúc anh chị ra Hà Nội thì tôi lại bận đưa em vợ đi thi nên không thể tự mình lo chu đáo cho anh chị. Đó là điều đến giờ tôi vẫn thấy có lỗi.
Trong bữa tiệc, tôi bận đón khách, sắp xếp bàn ghế, còn vợ và con đến sau. Sau khi ăn xong, bà ngoại bế cháu vào trong vì bé buồn ngủ nên cả buổi gần như tôi không có một tấm ảnh gia đình trọn vẹn với con. Tối hôm đó, trước mặt họ hàng và khách khứa, vợ nhiều lần tỏ thái độ với tôi. Đến lúc chỉ còn mấy anh em ngồi lại, thấy tôi hút điếu thuốc, cô ấy buông một câu: "Hôm nay không phải về nữa". Tôi ngồi im. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình không còn được tôn trọng.
Sau khi vợ ra Hà Nội sống cùng tôi, những mâu thuẫn vẫn tiếp diễn. Mỗi lần tôi sang nhà anh chị ăn cơm hoặc gặp người thân từ quê ra quá vài tiếng, vợ đều không hài lòng. Tôi bắt đầu cảm thấy mình phải lựa chọn giữa gia đình nhỏ và những người thân đã gắn bó với mình từ trước. Có lẽ tôi cũng có những thiếu sót mà bản thân chưa nhận ra. Có lẽ trong mắt vợ, tôi chưa bao giờ là một người chồng đủ tốt. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình nhường thêm một chút, cố thêm một chút thì mọi chuyện sẽ ổn. Thế nhưng càng nhường, khoảng cách giữa hai vợ chồng càng lớn.
Có những đêm tôi tự hỏi liệu mình đã hy sinh quá nhiều hay đơn giản là chúng tôi chưa bao giờ thực sự phù hợp để đi cùng nhau. Tôi thấy đau lòng, cảm giác mọi cố gắng của mình dường như chưa bao giờ được nhìn thấy. Tôi không biết cuộc hôn nhân này có nên cứu vãn không?
Tin Gốc: Vnexpress

