Màu sắc của bộ đồ phi hành gia không chỉ mang tính biểu tượng mà còn gắn liền với yếu tố an toàn. Trong chương trình Artemis II, các phi hành gia sử dụng bộ đồ màu cam nổi bật, khác với màu trắng quen thuộc của thời chương trình Apollo.
Theo trang IFLScience ngày 9-4, màu cam được Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) sử dụng không phải là ngẫu nhiên, mà là “cam quốc tế” – tông màu có độ hiển thị rất cao.
Màu này giúp dễ dàng nhận diện phi hành gia trong các tình huống khẩn cấp, đặc biệt khi tàu hạ cánh xuống biển. Trong môi trường đại dương rộng lớn, màu cam nổi bật rõ rệt so với nền xanh, hỗ trợ hiệu quả cho các hoạt động tìm kiếm và cứu nạn.
Trên thực tế, trang phục phi hành gia đã trải qua nhiều thay đổi.
Thời kỳ chương trình Mercury (1958 – 1963), bộ đồ có màu kim loại do sử dụng ni lông phủ nhôm để kiểm soát nhiệt.
Sang chương trình Gemini (1961 – 1966) và Apollo (1961 – 1972), màu trắng được lựa chọn khi vật liệu cách nhiệt thay đổi. Màu trắng cũng nhằm phản xạ bức xạ Mặt trời, phù hợp với các hoạt động ngoài không gian.
Màu trắng cũng tiếp tục sử dụng cho bộ đồ phi hành gia trên Trạm Skylab, trạm vũ trụ đầu tiên của Mỹ, bên cạnh màu xanh lam và đỏ thời trang để “đồng điệu” với logo của NASA.
Kỷ nguyên tàu con thoi mang đến những màu sắc mới, nổi bật với màu vàng mù tạt.
Bước ngoặt quan trọng xảy ra sau thảm họa Challenger, khi tàu con thoi này phát nổ chỉ 73 giây sau khi cất cánh vào năm 1986.
Sau sự cố khiến 7 thành viên phi hành đoàn thiệt mạng, NASA quyết định áp dụng bộ đồ màu cam cho các giai đoạn phóng và quay trở lại Trái đất, nhằm tăng khả năng tìm kiếm và cứu hộ trong trường hợp khẩn cấp.
Dù vậy, màu trắng vẫn được sử dụng cho các bộ đồ hoạt động ngoài không gian nhờ khả năng phản xạ nhiệt tốt.
Trong chương trình Artemis, yếu tố này càng quan trọng hơn khi tàu Orion được thiết kế với nhiều kịch bản hạ cánh xuống biển để phòng bất trắc, từ Đại Tây Dương đến Thái Bình Dương.
Dự kiến tàu Orion chở theo 4 phi hành gia Artemis II sẽ đáp xuống Thái Bình Dương ở ngoài khơi San Diego, bang California, Mỹ vào 20h07 ngày 10-4 địa phương (7h07 ngày 11-4 giờ Việt Nam).
Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Hàn Quốc không nói rõ vật thể bay mà Triều Tiên phóng bay được bao xa và loại vũ khí nào đã được phóng, theo hãng tin Yonhap.
Trước đó, quân đội Hàn Quốc phát hiện vụ phóng tương tự gần khu vực thủ đô Bình Nhưỡng của Triều Tiên hôm 7.4. Họ cho biết các cơ quan tình báo Hàn Quốc và Mỹ đang phân tích chi tiết vụ phóng.
Đầu tuần này, Triều Tiên thông báo rằng nhà lãnh đạo Kim Jong-un đã quan sát một cuộc thử nghiệm động cơ nhiên liệu rắn được nâng cấp cho vũ khí và gọi đó là một bước phát triển quan trọng giúp tăng cường kho vũ khí chiến lược của nước này.
Tên lửa có thể dễ di chuyển và bí mật vụ phóng hơn so với vũ khí nhiên liệu lỏng, vốn thường phải được nạp nhiên liệu trước khi khai hỏa và không thể duy trì lâu ở trạng thái đã nạp nhiên liệu, theo AP.
Cuộc thử nghiệm động cơ nhiên liệu rắn mới nhất là lần đầu tiên trong 7 tháng. Hành động này phù hợp với mục tiêu đã được ông Kim tuyên bố về việc sở hữu các tên lửa cơ động hơn, khó bị phát hiện hơn nhằm vào Mỹ và các đồng minh của nước này.
Cơ quan tình báo Hàn Quốc hôm 6.4 đã thông báo với các nhà lập pháp rằng vụ thử động cơ có thể liên quan đến nỗ lực chế tạo một tên lửa mạnh hơn, có khả năng mang nhiều đầu đạn hạt nhân, theo các nhà lập pháp tham dự cuộc họp.
Liên quan quan hệ liên Triều , Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung hôm 6.4 bày tỏ sự tiếc nuối về các vụ dân thường điều khiển máy bay không người lái (UAV) vào Triều Tiên. Tại cuộc họp nội các, ông Lee nói rằng các sự việc này đã gây ra căng thẳng quân sự không cần thiết với Bình Nhưỡng.
Vài giờ sau phát biểu của ông Lee, bà Kim Yo-jong, em gái của nhà lãnh đạo Kim Jong-un, đã đưa ra một tuyên bố nói rằng người đứng đầu nhà nước Triều Tiên đánh giá ông Lee có thái độ "thẳng thắn và cởi mở". Tuy nhiên, bà cảnh báo Seoul "nên ngừng mọi hành động khiêu khích liều lĩnh" chống lại Bình Nhưỡng.
Cơ quan Quản lý Eo biển Vùng Vịnh (PGSA) của Iran ngày 20/5 đã xác định vùng quản lý giám sát đối với eo biển Hormuz.
Trong một thông báo đăng trên tài khoản X chính thức, PGSA xác định vùng quản lý là "đường nối núi Mubarak ở Iran và phía nam Fujairah thuộc Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất, ở phía đông của eo biển, kéo dài đến đường nối điểm cuối của đảo Qeshm ở Iran và Umm Al Quwain thuộc Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất, ở phía tây của eo biển”.
"Việc di chuyển trong khu vực này để đi qua eo biển Hormuz yêu cầu phải có sự phối hợp với PGSA và phải xin giấy phép từ cơ quan này", thông báo cho biết thêm.
Iran đã đóng cửa một phần eo biển Hormuz kể từ khi xung đột với Mỹ và Israel nổ ra hồi cuối tháng 2.
Iran bắt đầu áp dụng các biện pháp kiểm soát nghiêm ngặt hơn nhiều sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố duy trì lệnh phong tỏa hàng hải đối với các cảng của Iran vốn triển khai từ ngày 13/4.
Trong bối cảnh đó, Iran đã thành lập PGSA như một thể chế mới để điều tiết và giám sát lưu thông tàu thuyền qua eo biển Hormuz.
Trong bài đăng đầu tiên trên X, cơ quan này tuyên bố sẽ cung cấp các cập nhật theo thời gian thực về các hoạt động ở eo biển Hormuz, cũng như các diễn biến đang diễn ra liên quan đến quản lý vận tải hàng hải.
Theo các quan chức Iran, kênh liên lạc mới này là một phần của hệ thống vận hành rộng lớn hơn được thiết kế nhằm cải thiện sự phối hợp với hoạt động vận tải hàng hải thương mại.
Theo cơ chế này, các tàu thuyền có ý định đi qua eo biển sẽ nhận được các thông báo điện tử trực tiếp nêu rõ các quy tắc, quy định áp dụng và các yêu cầu về thủ tục trước khi quá cảnh.
Trong một diễn biến khác, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hôm qua cho biết, lưu lượng tàu thuyền qua eo biển Hormuz đang gia tăng theo các thỏa thuận mới nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc quá cảnh qua tuyến đường thủy chủ chốt này.
Theo IRGC, đã có tổng cộng 26 tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz trong vòng 24 giờ qua, bao gồm tàu chở dầu, tàu container và các tàu thương mại khác.
Bộ tư lệnh Hải quân IRGC, cơ quan kiểm soát eo biển phối hợp với quân đội Iran, cho biết thêm tất cả hoạt động quá cảnh đều diễn ra với sự phối hợp của Hải quân IRGC và lực lượng này đã bảo đảm an ninh cho việc qua lại eo biển.
Iran tuyên bố sẽ tiếp tục kiểm soát việc quá cảnh qua eo biển Hormuz bằng cách cấm hoặc hạn chế các tàu thuyền của đối phương và thu phí đối với các tàu thuyền khác muốn được đi qua an toàn.
Tehran cũng cho thấy họ sẽ sẵn sàng mở cửa trở lại eo biển như một phần của một thỏa thuận đảm bảo việc chấm dứt vĩnh viễn cuộc xung đột với Mỹ và Israel, dỡ bỏ tất cả các lệnh trừng phạt cũng như phong tỏa đối với Iran.
Ông Dawa Sherpa (52 tuổi) được nhìn thấy lần cuối vào khoảng ngày 29/5 khi đang xuống núi. Dù khách leo núi người Ba Lan mà ông dẫn đường đã về đến trạm căn cứ an toàn, ông Dawa lại bặt vô âm tín. Cặp đôi này nằm trong số những người cuối cùng có mặt trên núi khi mùa leo núi kết thúc và các tuyến đường bắt đầu bị tháo dỡ.
Đến sáng 4/6, một đội dọn dẹp vệ sinh đã phát hiện ra ông Dawa khi ông đang cố bò xuống các sườn núi đầy tuyết quanh thác băng Khumbu, ngay phía trên trạm căn cứ.
Ngay lập tức, ông được đưa xuống nơi an toàn, cho ăn uống và được trực thăng cứu hộ chuyển thẳng đến Bệnh viện HAMS ở Kathmandu. Tại đây, vợ và con gái ông, những người thậm chí đã bắt đầu làm lễ tang cho ông đến ngày thứ hai, đang nghẹn ngào chờ đợi.
"Lúc đầu nghe tin, chúng tôi còn không dám tin đó là cha mình. Gia đình đã phải xin ảnh chụp gửi về để xác nhận chính xác rồi mới dám vỡ òa hạnh phúc", Mendo Lhamu Sherpa, con gái của ông Dawa chia sẻ.
Theo giới chức trách, ông Dawa đã sống sót suốt gần một tuần trong tình trạng không có thức ăn, nước uống và oxy phụ trợ.
Nhóm người phát hiện ra ông thuộc Ủy ban Kiểm soát Ô nhiễm Sagarmatha. Đây là đơn vị chịu trách nhiệm lắp đặt thang và dây thừng ở đầu mùa leo núi, sau đó tháo dỡ thiết bị và dọn dẹp hiện trường khi các đoàn leo núi rời đi.
Tháng 5 năm nay ghi nhận mùa leo núi bận rộn nhất trong lịch sử trên đỉnh núi cao nhất thế giới, với hơn 1.000 nhà leo núi và hướng dẫn viên chinh phục đỉnh Everest. Mùa giải năm nay khởi đầu muộn hơn thường lệ do một khối băng khổng lồ chặn lối đi ngay phía trên trạm căn cứ, khiến các đội ngũ phải mất khoảng 2 tuần để khơi thông.