Màu sắc của bộ đồ phi hành gia không chỉ mang tính biểu tượng mà còn gắn liền với yếu tố an toàn. Trong chương trình Artemis II, các phi hành gia sử dụng bộ đồ màu cam nổi bật, khác với màu trắng quen thuộc của thời chương trình Apollo.
Theo trang IFLScience ngày 9-4, màu cam được Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) sử dụng không phải là ngẫu nhiên, mà là “cam quốc tế” – tông màu có độ hiển thị rất cao.
Màu này giúp dễ dàng nhận diện phi hành gia trong các tình huống khẩn cấp, đặc biệt khi tàu hạ cánh xuống biển. Trong môi trường đại dương rộng lớn, màu cam nổi bật rõ rệt so với nền xanh, hỗ trợ hiệu quả cho các hoạt động tìm kiếm và cứu nạn.
Trên thực tế, trang phục phi hành gia đã trải qua nhiều thay đổi.
Thời kỳ chương trình Mercury (1958 – 1963), bộ đồ có màu kim loại do sử dụng ni lông phủ nhôm để kiểm soát nhiệt.
Sang chương trình Gemini (1961 – 1966) và Apollo (1961 – 1972), màu trắng được lựa chọn khi vật liệu cách nhiệt thay đổi. Màu trắng cũng nhằm phản xạ bức xạ Mặt trời, phù hợp với các hoạt động ngoài không gian.
Màu trắng cũng tiếp tục sử dụng cho bộ đồ phi hành gia trên Trạm Skylab, trạm vũ trụ đầu tiên của Mỹ, bên cạnh màu xanh lam và đỏ thời trang để “đồng điệu” với logo của NASA.
Kỷ nguyên tàu con thoi mang đến những màu sắc mới, nổi bật với màu vàng mù tạt.
Bước ngoặt quan trọng xảy ra sau thảm họa Challenger, khi tàu con thoi này phát nổ chỉ 73 giây sau khi cất cánh vào năm 1986.
Sau sự cố khiến 7 thành viên phi hành đoàn thiệt mạng, NASA quyết định áp dụng bộ đồ màu cam cho các giai đoạn phóng và quay trở lại Trái đất, nhằm tăng khả năng tìm kiếm và cứu hộ trong trường hợp khẩn cấp.
Dù vậy, màu trắng vẫn được sử dụng cho các bộ đồ hoạt động ngoài không gian nhờ khả năng phản xạ nhiệt tốt.
Trong chương trình Artemis, yếu tố này càng quan trọng hơn khi tàu Orion được thiết kế với nhiều kịch bản hạ cánh xuống biển để phòng bất trắc, từ Đại Tây Dương đến Thái Bình Dương.
Dự kiến tàu Orion chở theo 4 phi hành gia Artemis II sẽ đáp xuống Thái Bình Dương ở ngoài khơi San Diego, bang California, Mỹ vào 20h07 ngày 10-4 địa phương (7h07 ngày 11-4 giờ Việt Nam).

Số vật liệu hạt nhân của Iran hiện là nút thắt then chốt trong các cuộc đàm phán giữa Washington và Tehran. Hồi giữa tháng, ông Trump nói rằng Iran đã đồng ý chuyển giao kho dự trữ uranium làm giàu cấp độ cao cho Mỹ, nhưng phía Iran đã phủ nhận tuyên bố này chỉ vài giờ sau đó.
Nếu ý tưởng này trở thành hiện thực, quá trình vận chuyển uranium làm giàu khỏi Iran sẽ bao gồm chiết xuất vật liệu từ các cơ sở hạt nhân đã bị phá hủy dưới đòn tập kích của Mỹ - Israel, nơi các thanh sát viên quốc tế đã không thể tiếp cận trong 10 tháng qua. Quá trình này cũng đòi hỏi một thỏa thuận chính trị về việc số uranium đã làm giàu của Iran có thể được chuyển đến đâu.
Mỹ từng có nhiều kinh nghiệm trong việc vận chuyển uranium làm giàu mức độ cao ở các quốc gia khác, nhưng theo các cựu quan chức và chuyên gia ngoài chính phủ, chính quyền Tổng thống Donald Trump sẽ đối mặt những thách thức chưa từng có khi di dời vật liệu hạt nhân này khỏi Iran.
"Đây có lẽ là chiến dịch di dời uranium phức tạp nhất trong lịch sử", Andrew Weber, cựu quan chức Lầu Năm Góc từng tham gia các chiến dịch tương tự trước đây, nhận định. "Hiện còn rất nhiều yếu tố bất định do các cuộc tấn công của Mỹ hồi tháng 6 năm ngoái, cùng những yêu cầu khắt khe về hậu cần, rủi ro an ninh và căng thẳng đối ngoại".
Iran có đủ uranium làm giàu 60% để cung cấp nhiên liệu cho khoảng 11 vũ khí hạt nhân. Chính quyền Trump nhất quyết yêu cầu Tehran phải chuyển số uranium đã làm giàu gần cấp độ vũ khí này ra nước ngoài nhằm chặn nguy cơ Tehran sở hữu bom nguyên tử. Tờ Wall Street Journal hôm 17/4 đưa tin chính quyền Trump sẵn sàng giải tỏa khoảng 20 tỷ USD tài sản đang bị đóng băng của Iran ở nước ngoài để đổi lấy việc họ bàn giao kho dự trữ uranium.
Theo Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA), một nửa lượng vật liệu hạt nhân làm giàu cấp độ cao của Iran đang nằm trong các đường hầm dưới lòng đất tại khu phức hợp hạt nhân Isfahan. Số còn lại được lưu trữ tại cơ sở làm giàu Natanz. Cả hai địa điểm đều bị hư hại nặng sau các cuộc không kích của Mỹ - Israel vào Iran hồi mùa hè năm ngoái. Theo báo cáo tình báo, Tehran từng gia cố lối ra vào tại Isfahan và Natanz trước khi xung đột nổ ra hồi tháng hai, nhưng các đòn tấn công gần đây từ Mỹ - Israel vào Natanz đã khiến những lối vào này bị vùi lấp sâu hơn.
Việc Iran chuyển giao số uranium đã làm giàu của mình để đổi lấy các lợi ích kinh tế lớn vốn từng có tiền lệ. Cụ thể, trong khuôn khổ thỏa thuận hạt nhân năm 2015 giúp dỡ bỏ những lệnh trừng phạt kinh tế nặng nề lên nước này, hơn 11 tấn uranium làm giàu ở mức dưới 20% đã được chuyển sang Nga.
Thỏa thuận trên giới hạn kho dự trữ của Iran ở mức dưới 300 kg uranium làm giàu 3,67% trong vòng 15 năm. Tuy nhiên, mọi thứ bắt đầu đổ vỡ sau khi ông Trump rút khỏi thỏa thuận vào năm 2018.
Theo IAEA, trước các cuộc tấn công hồi tháng 6 năm ngoái, Iran sở hữu 441 kg uranium làm giàu cấp độ cao 60% và khoảng 200 kg uranium làm giàu 20%. Lượng vật liệu kể trên có thể được làm giàu lên mức 90% đủ để chế tạo vũ khí chỉ trong vòng vài tuần.
Iran hiện không còn làm giàu uranium và khả năng này được cho là đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng sau cuộc xung đột hồi tháng 6 năm ngoái. Các nguồn tin thân cận với tiến trình đàm phán cho hay Tehran từng đề nghị pha loãng số uranium làm giàu cấp độ cao 60% xuống còn tối đa 20%, giúp xoa dịu phần nào mối lo ngại ở Washington. Tuy nhiên, các chuyên gia vẫn tin rằng để chặn hoàn toàn khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân của Iran, toàn bộ số uranium làm giàu phải được kiểm soát.
"Chúng phải rời khỏi Iran", Richard Nephew, chuyên gia đàm phán hạt nhân với Iran dưới thời chính quyền tổng thống Barack Obama và Joe Biden, nói.
Mỹ từng thu hồi 600 kg uranium làm giàu cấp độ cao 90% từ một nhà máy ở Kazakhstan trong chiến dịch bí mật năm 1994 mang tên Dự án Sapphire. Khi đó, một đội ngũ của Mỹ đã túc trực tại đây hơn một tháng để đóng gói số vật liệu vào hơn 440 thùng chuyên dụng, trước khi đưa lên hai chiếc vận tải cơ C-5 khổng lồ để chuyển đi.
Hai máy bay được tiếp nhiên liệu trên không ba lần để chuyến hàng hạt nhân không phải lưu lại bất kỳ sân bay nước ngoài nào trước khi đáp xuống căn cứ không quân Dover tại Delaware. Đây là những chuyến bay dài nhất trong lịch sử của dòng máy bay C-5. Sau khi hạ cánh, số vật liệu cấp độ vũ khí này được vận chuyển trên các xe tải không gắn biển tới phòng thí nghiệm quốc gia Oak Ridge tại Tennessee, nơi người ta pha loãng chúng để sử dụng cho các lò phản ứng điện của Mỹ.
4 năm sau, các chuyên gia Mỹ và Anh đã thu hồi gần 5 kg uranium làm giàu cấp độ cao từ một lò phản ứng nghiên cứu cũ của Liên Xô gần Tbilisi, Gruzia. Số vật liệu này được đưa lên máy bay C-5 để chuyển tới một cơ sở hạt nhân tại Scotland.
Dựa trên hai chiến dịch này và những hoạt động thu hồi khác trên thế giới, Bộ Năng lượng Mỹ cùng các phòng thí nghiệm hạt nhân trực thuộc đã thiết lập một "chương trình đóng gói cơ động". Theo đó, Mỹ có một quy trình để triển khai chuyên gia cùng các thiết bị phòng thí nghiệm như máy X-quang, cân, buồng thao tác cách ly ra nước ngoài để chiết tách plutonium hoặc uranium làm giàu cấp độ cao.
Nếu Mỹ cử chuyên gia tới Iran, các chuyên gia IAEA có thể được mời đến để xác nhận số lượng và mức độ làm giàu của số uranium cần chuyển đi sau khi khai quật chúng.
"Đây sẽ là một công việc cực kỳ khó khăn và có thể kéo dài nhiều tuần", Scott Roecker, cựu giám đốc Văn phòng Thu hồi Vật liệu Hạt nhân thuộc Bộ Năng lượng Mỹ, nhận xét.
Do số uranium làm giàu cấp độ cao của Iran được lưu trữ dưới dạng khí trong các bình chứa nặng, Roecker cho rằng các chuyên gia sẽ cần đánh giá xem liệu có thể vận chuyển an toàn chúng ở trạng thái đó không hay phải chuyển hóa sang dạng bột oxit trước.
Những vấn đề phát sinh khác sẽ xuất hiện nếu một số bình chứa uranium chôn dưới lòng đất bị hư hại. Theo David Albright, cựu thanh sát viên vũ khí và là người đứng đầu Viện Khoa học và An ninh Quốc tế, công việc này có thể thực hiện bằng những thiết bị điều khiển từ xa chuyên dụng để kiểm tra mức độ hư hại cũng như kiểm đếm những vật liệu nguy hiểm.
"Bản thân số vật liệu này có thể gây ra một số thách thức về kỹ thuật nhưng chúng ta hoàn toàn có khả năng xử lý về mặt chuyên môn. Và một khi đã đưa chúng về dạng vận chuyển được thì mọi việc sau đó sẽ khá thuận lợi", Roecker nói.
Một câu hỏi khác đặt ra là số vật liệu hạt nhân thu từ Iran sẽ được chuyển đến đâu. Các quan chức Iran từng phản đối bất kỳ thỏa thuận nào mà trong đó Mỹ sẽ tiếp nhận số uranium của họ. WSJ dẫn lời một số chuyên gia đề xuất số vật liệu này có thể được chuyển sang Nga như từng thực hiện theo thỏa thuận năm 2015 hoặc pha loãng rồi bán cho một công ty thương mại.
Axios đưa tin Tổng thống Putin từng đề xuất phương án chuyển uranium từ Iran sang Nga trong cuộc điện đàm với Tổng thống Mỹ nhưng ông Trump không đồng ý.
Weber cho rằng một phương án thay thế là chuyển số vật liệu trên tới Kazakhstan bằng đường hàng không, nơi đặt ngân hàng uranium làm giàu thấp do IAEA kiểm soát. Số uranium làm giàu cấp độ cao của Iran có thể được pha loãng rồi lưu trữ tại ngân hàng này, nơi sẽ hỗ trợ các quốc gia có nguồn cung cấp nhiên liệu cho nhà máy điện hạt nhân của họ nếu chuỗi cung ứng bị gián đoạn.
Tin Gốc: Vnexpress

Reuters ngày 12/5 dẫn lời hai quan chức phương Tây và hai quan chức Iran cho biết không quân Arab Saudi cuối tháng 3 từng nhiều lần bí mật tập kích Iran, song không nêu cụ thể mục tiêu. "Đây là hành động nhằm trả đũa những cuộc tấn công trước đó", một người nói.
Riyadh sau đó thông báo cho Tehran về những đợt tấn công. Hai bên tiếp cận tích cực hơn trên kênh ngoại giao, đồng thời Arab Saudi cũng cảnh báo khả năng tiếp tục trả đũa Iran, khiến hai nước đồng ý giảm leo thang căng thẳng, theo nhóm quan chức.
Khi được hỏi về thông tin trên, một quan chức ngoại giao cấp cao Arab Saudi từ chối cho biết liệu nước này đã ký thỏa thuận hạ nhiệt với Iran hay chưa. "Chúng tôi tái khẳng định lập trường nhất quán về ủng hộ kiềm chế, giảm căng thẳng vì ổn định, an ninh và thịnh vượng của người dân lẫn khu vực", người này nói.
Một quan chức Iran xác nhận nước này và Arab Saudi đã đồng ý giảm leo thang nhằm "chấm dứt các hành động thù địch, bảo vệ lợi ích chung và ngăn chặn leo thang".
Wall Street Journal trước đó dẫn lời các nguồn tin am hiểu vấn đề cho biết Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) hồi đầu tháng 4 cũng "âm thầm mở loạt đợt tấn công nhằm vào Iran", một trong các mục tiêu là nhà máy lọc dầu trên đảo Lavan tại vịnh Ba Tư.
Cuộc tấn công diễn ra trong khoảng thời gian Tổng thống Donald Trump thông báo về lệnh ngừng bắn giữa Mỹ và Iran để tạo điều kiện cho đàm phán.
Công ty Lọc và Phân phối Dầu khí Quốc gia Iran (NIORDC) ngày 8/4 cho biết nhà máy lọc dầu ở đảo Lavan bị tấn công, vài giờ sau khi thỏa thuận ngừng bắn có hiệu lực.
Giới chức Iran gọi sự việc là "vụ tấn công hèn nhát của đối phương", song không nêu chi tiết thiệt hại hoặc cáo buộc bên nào chịu trách nhiệm. Lực lượng vũ trang Iran sau đó phóng loạt tên lửa, máy bay không người lái (UAV) vào UAE và Kuwait để trả đũa.
Giới chức Iran hôm 3/4 thông báo đã bắn rơi một UAV tầm trung và công bố mảnh vỡ, cho thấy nó dường như là mẫu Wing Loong II do Trung Quốc sản xuất. Tại Trung Đông, chỉ có UAE và Arab Saudi dùng loại UAV này.
Một trong các nguồn tin cho biết Mỹ "không khó chịu" với chiến dịch của UAE, vì cho rằng thỏa thuận ngừng bắn chưa có hiệu lực. Giới chức Mỹ thậm chí còn ngầm hoan nghênh UAE và bất kỳ quốc gia vùng Vịnh nào muốn tham chiến.
Bộ Ngoại giao UAE từ chối bình luận về thông tin, song tuyên bố nước này có quyền đáp trả hành động thù địch bằng mọi biện pháp, kể cả quân sự. Nhà Trắng không bình luận về thông tin, trong khi Lầu Năm Góc cũng từ chối lên tiếng.
Nếu được xác nhận, các chiến dịch của Arab Saudi và UAE cho thấy phần lớn hiện trạng của xung đột Trung Đông vẫn bị che giấu. Cách tiếp cận của hai nước cũng không giống nhau, UAE dường như tìm cách buộc Iran trả giá và hiếm khi tham gia đối thoại qua kênh ngoại giao, còn Arab Saudi vẫn tìm cách giảm leo thang và duy trì liên lạc thường xuyên.
Ali Vaez, chuyên gia về Iran tại viện nghiên cứu Tổ chức Khủng hoảng Quốc tế có trụ sở tại Bỉ, nhận định Arab Saudi tập kích Iran rồi đồng thuận giảm căng thẳng cho thấy nước này hiểu rằng leo thang không kiểm soát sẽ gây ra những tổn thất không thể chấp nhận.
"Các sự việc không thể hiện lòng tin, mà là vì lợi ích chung khi đặt ra giới hạn cho đối đầu, trước khi nó trở thành xung đột quy mô lớn trong khu vực", Vaez nói.
Sau khi xung đột với Mỹ - Israel bùng phát ngày 28/2, Iran tập trung phần lớn hỏa lực vào UAE với hơn 2.800 tên lửa và UAV, nhiều hơn mọi quốc gia liên quan, kể cả Israel. Các cuộc tập kích gây thiệt hại nặng nề cho giao thông hàng không, du lịch và thị trường bất động sản của UAE, dẫn đến nhiều đợt sa thải và cho nghỉ việc có thời hạn.
Giới chức vùng Vịnh cho biết hành động của Iran đã thúc đẩy UAE thay đổi cơ bản chiến lược, chuyển sang coi Iran là "thế lực bất hảo, tìm cách phá hoại mô hình kinh tế - xã hội của UAE, vốn dựa trên nhân tài nước ngoài và danh tiếng về sự an toàn, ổn định".
"UAE ban đầu tuyên bố không muốn xung đột xảy ra. Tuy nhiên, sau những vụ tập kích đầu tiên của Iran, UAE thể hiện rõ ràng là họ thấy bức tranh khu vực đã thay đổi đáng kể", H.A. Hellyer, chuyên gia tại Viện Nghiên cứu Quốc phòng và An ninh Hoàng gia Anh (RUSI), cho biết.
Tin Gốc: Vnexpress

Video Walker C1 khiêu vũ và múa ballet với người thật - Video: YouTube/UBTech
Trong video được đăng trên kênh YouTube UBTech Robotics, Walker C1 biểu diễn các động tác trong vở ballet Hồ Thiên Nga cùng các vũ công người thật. Robot thực hiện nhiều động tác đồng bộ với độ chân thật cao.
Công ty UBTech cho biết Walker C1 không chỉ là một robot trình diễn, mà còn thể hiện định hướng phát triển robot dịch vụ thông minh có khả năng làm việc, tương tác và di chuyển hài hòa với con người.
Theo giới thiệu của công ty, Walker C1 có kích thước tương đương người thật, được thiết kế để hoạt động trong các không gian công cộng như khách sạn, sân bay và trung tâm triển lãm. Đây cũng là robot hình người độc quyền biểu diễn tại Triển lãm Chuỗi cung ứng quốc tế Trung Quốc (Chain Expo 2026) diễn ra từ ngày 22 đến 26-6.
UBTech hiện chưa công bố thông số kỹ thuật chi tiết của Walker C1. Tuy nhiên theo trang công nghệ Interesting Engineering (Mỹ), mẫu robot này nhiều khả năng là biến thể nâng cấp từ Walker C - robot thương mại mà công ty từng ra mắt trước đây.
Walker C được giới thiệu năm ngoái với hệ thống định vị U-SLAM cho phép tự động lập kế hoạch di chuyển, tốc độ đi bộ khoảng 6km/h và hỗ trợ tương tác đa ngôn ngữ. Robot được định hướng phục vụ tại phòng triển lãm, trung tâm thương mại, tòa nhà văn phòng và các khu vực dịch vụ công cộng.
Ngoài vai trò hướng dẫn viên hay lễ tân thông minh, robot còn có thể hỗ trợ hỏi đáp, phát thanh giọng nói và tương tác với khách.
UBTech hiện được xem là một trong những doanh nghiệp robot hình người lớn của Trung Quốc.
Cuối năm ngoái, công ty cho biết đã xuất xưởng 1.000 robot hình người đầu tiên và đặt mục tiêu đạt 10.000 robot trong năm nay.
Tuần trước, UBTech thông báo ký thỏa thuận cung cấp robot Walker S2 cho Airbus. Tuy nhiên hãng sản xuất máy bay châu Âu sau đó cho biết việc hợp tác hiện mới ở "giai đoạn thử nghiệm ý tưởng rất sơ khai", đồng thời đang thảo luận khả năng hợp tác với nhiều công ty công nghệ khác.
Theo báo Global Times, Trung Quốc hiện có hơn 140 doanh nghiệp sản xuất robot hình người hoàn chỉnh tính đến cuối năm 2025, với hơn 330 sản phẩm đã được đưa ra thị trường. Thông tin này được Thứ trưởng Công nghiệp và Công nghệ thông tin Trung Quốc Trương Vân Minh công bố hồi đầu năm nay.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

