Khi tham gia sản xuất sản phẩm thủ công tại Doanh nghiệp xã hội Chạm Vào Xanh và được khuyến khích đưa sản phẩm ra thị trường, chị bắt đầu có thu nhập và dần xây dựng sự tự tin.
Việc có thể đóng góp vào kinh tế gia đình giúp chị chuyển từ vị thế phụ thuộc sang một người có vai trò, có tiếng nói. Sự chủ động về tài chính cũng mở ra những thay đổi rõ rệt trong cách chị tham gia vào đời sống xã hội.
“Trời cho” nhiều năng khiếu tạo ra sản phẩm đẹp
Người khuyết tật ở Việt Nam không thiếu năng lực lao động. Điều họ thiếu là cơ hội để tham gia vào thị trường một cách phù hợp và bền vững.
Một sản phẩm thủ công nhỏ có thể không thay đổi nền kinh tế, nhưng có thể thay đổi cuộc đời của một con người. Khi nghệ thuật trở thành sinh kế, nó mở ra một cách nhìn khác về hòa nhập cho người khuyết tật.
Dù các chính sách hỗ trợ đã có những bước tiến nhất định, một khoảng trống lớn vẫn tồn tại: làm thế nào để người khuyết tật có thể sống bằng chính năng lực của mình, thay vì phụ thuộc vào trợ cấp hoặc gia đình.
Thực tế cho thấy nhiều chương trình đào tạo nghề hiện nay chưa gắn với nhu cầu thị trường. Người học có kỹ năng nhưng không có đầu ra ổn định. Việc làm, nếu có, thường thu nhập thấp và thiếu bền vững. Vấn đề không nằm ở khả năng của người khuyết tật, mà ở cách xã hội thiết kế cơ hội cho họ.
Một hướng tiếp cận khác đang dần được chứng minh trong thực tế: sử dụng nghệ thuật và lao động sáng tạo như một con đường tạo sinh kế.
Câu chuyện này không phải là cá biệt. Tại Việt Nam, một số doanh nghiệp xã hội như Chạm Vào Xanh, Vụn Arts hay Kym Viet đang cho thấy một hướng đi khả thi: khi có tổ chức phù hợp làm cầu nối, kỹ năng sáng tạo của người khuyết tật có thể trở thành sản phẩm có giá trị trên thị trường.
Những mô hình này đặt ra một cách nhìn khác: nghệ thuật không chỉ là công cụ trị liệu, mà có thể trở thành một ngành kinh tế vi mô nếu được tổ chức đúng cách.
Tại Nhật Bản, hướng tiếp cận này đã được phát triển từ sớm. Các sản phẩm do người khuyết tật tạo ra được thiết kế, đóng gói và phân phối như hàng hóa thực thụ, với sự tham gia của cả khu vực công và tư. Điều này cho thấy khi có cơ chế phù hợp, lao động sáng tạo của người khuyết tật hoàn toàn có thể trở thành một phần của nền kinh tế.
Việt Nam vẫn thiếu những cơ chế để đưa sản phẩm của người khuyết tật ra thị trường một cách bền vững. Nhiều mô hình hiện nay hoạt động trong điều kiện hạn chế, phụ thuộc vào nguồn lực ngắn hạn và chưa có sự kết nối thị trường mang tính hệ thống.
Đáng chú ý, các doanh nghiệp xã hội – dù đóng vai trò cầu nối quan trọng – vẫn chưa tiếp cận được các chính sách ưu đãi tương xứng. Việc tìm kiếm đầu ra cho sản phẩm phần lớn dựa vào nỗ lực cá nhân và các mối quan hệ của người quản lý, thay vì được hỗ trợ bởi các cơ chế kết nối chính thức. Điều này khiến nhiều mô hình hiệu quả khó mở rộng, và những giải pháp đã được kiểm chứng khó trở thành quy mô lớn.
Nếu coi đây là một hướng đi nghiêm túc, chính sách cần có những điều chỉnh tương ứng.
Trước hết, cần xây dựng cơ chế ưu đãi rõ ràng hơn cho các doanh nghiệp xã hội trong lĩnh vực này, đặc biệt về thuế và tiếp cận tài chính, nhằm khuyến khích các mô hình tạo tác động dài hạn.
Thứ hai, cần phát triển các chương trình kết nối thị trường mang tính hệ thống, trong đó Nhà nước đóng vai trò trung gian, giúp đưa sản phẩm của người khuyết tật vào các chuỗi giá trị hiện có, bao gồm cả mua sắm công.
Thứ ba, giáo dục nghề cần mở rộng theo hướng linh hoạt hơn, đưa nghệ thuật ứng dụng và sáng tạo vào như một lựa chọn thực chất, thay vì chỉ giới hạn trong một số ngành nghề truyền thống.
Xóa bỏ rào cản cho người khuyết tật không chỉ là cải thiện hạ tầng, mà là thiết kế lại cách họ tham gia vào đời sống kinh tế – xã hội. Khi cơ hội được tổ chức đúng cách, người khuyết tật không cần được “hỗ trợ” để tồn tại, mà có thể tự tạo ra giá trị và khẳng định vị trí của mình.
Và trong hành trình đó, nghệ thuật – nếu được nhìn nhận đúng – có thể không chỉ thay đổi một cuộc đời, mà còn góp phần thay đổi cách xã hội vận hành.
Nhiều gia đình coi 26 độ C là tiêu chuẩn vàng để làm mát và tối ưu hóa chi phí. Tuy nhiên, GS TS Nguyễn Đức Lợi, nguyên giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội cho rằng quy tắc này chỉ phù hợp với các dòng điều hòa cơ thế hệ cũ, hoạt động theo cơ chế tự ngắt khi đạt mức nhiệt cài đặt.
Với điều hòa biến tần (Inverter) phổ biến hiện nay, máy chạy liên tục và tự điều chỉnh công suất dựa trên mức chênh lệch giữa nhiệt độ trong nhà và ngoài trời.
Khi thời tiết bước vào giai đoạn nắng nóng cao điểm (40 độ C), việc ép nhiệt độ phòng xuống mức 26 độ C tạo ra khoảng chênh lệch lên tới 14-15 độ C. Điều này khiến máy nén phải chạy liên tục với công suất tối đa, khiến thiết bị tiêu thụ điện năng nhiều hơn và giảm tuổi thọ.
Nguyên tắc chênh lệch nhiệt độ và bảo vệ cục nóng
Theo GS. TS Nguyễn Đức Lợi bí quyết tiết kiệm điện không phải là luôn cài đặt ở một mức nhiệt độ cố định (26 độ C), mà là thu hẹp khoảng cách giữa nhiệt độ trong phòng và thời tiết ngoài trời
Trong điều kiện thời tiết 40 độ C, nhiệt độ môi trường xung quanh cục nóng ngoài trời có thể lên tới gần 50 độ C. Khả năng tản nhiệt kém đi khiến lốc máy (máy nén, cục nóng) dễ bị quá tải, tự ngắt hoặc hỏng hóc nếu người dùng cố cài đặt nhiệt độ phòng quá thấp. Do đó, mức nhiệt 27-28 độ C kết hợp quạt gió tự động được khuyến cáo là tối ưu hơn. Quạt giúp không khí lưu thông, làm mồ hôi bay hơi nhanh và giảm nhiệt độ cảm nhận của cơ thể xuống 1-2 độ C.
Thay vì chọn cố định một mức nhiệt từ đầu đến cuối, cách sử dụng kinh tế nhất là chia theo giai đoạn. Khi mới từ ngoài trời nắng bước vào nhà, người dùng có thể bật 26 độ C kết hợp mức gió lớn để hạ nhiệt độ phòng nhanh chóng. Tuy nhiên, ngay khi không gian đã đạt độ mát ổn định, cần lập tức điều chỉnh tăng lên 27 - 28 độ C.
Giai đoạn tiêu tốn nhiều điện năng nhất của điều hòa là lúc hoạt động hết công suất để hạ nhiệt ban đầu. Khi phòng đã mát, việc tăng nhiệt độ lên một chút sẽ giúp máy nén chuyển sang trạng thái duy trì với mức tiêu thụ năng lượng thấp.
Tận dụng chế độ ngủ ban đêm
Giữ nguyên 26 độ C suốt đêm còn ảnh hưởng đến sức khỏe, dễ gây đau đầu, viêm họng. Về đêm, thân nhiệt con người giảm dần tự nhiên. Mức nhiệt độ lý tưởng để ngủ ngon là 28 độ C kết hợp cùng chế độ Ngủ (Sleep).
Khi kích hoạt Sleep, bộ vi xử lý sẽ tự động tăng dần nhiệt độ cài đặt theo thời gian và giảm tốc độ quạt. Các đo đạc thực tế cho thấy, duy trì 28 độ C ở chế độ này giúp tiết kiệm tới 50% điện năng so với việc làm lạnh liên tục ở 26 độ C, đồng thời giúp lốc máy có thời gian nghỉ ngơi để không bị quá tải.
Ngoài việc cài đặt nhiệt độ, hóa đơn tiền điện còn bị ảnh hưởng bởi những thói quen sinh hoạt hàng ngày như không vệ sinh định kỳ lưới lọc, không kém rèm cửa. Một số gia đình chỉnh hướng gió thấp, khiến phòng chỉ mát cục bộ. Thay vào đó, điều chỉnh cánh đảo gió hướng lên trần nhà sẽ giúp không khí lạnh lan tỏa đều khắp phòng.
Ngày 20/5, Văn phòng Sở Y tế Tp.Huế cho biết vừa có kết quả xác minh phản ánh liên quan đến vệ sinh an toàn thực phẩm tại bếp ăn tập thể phục vụ sinh viên của Trung tâm Giáo dục Quốc phòng và an ninh (Đại học Huế).
Sở Y tế Tp.Huế cũng đã có báo cáo gửi UBND thành phố và Ban Tuyên giáo, Dân vận Thành ủy liên quan kết quả xác minh phản ánh nêu trên.
Trước đó, trên tài khoản mạng xã hội "Sinh viên Đại học Huế" xuất hiện phản ánh về chất lượng bữa ăn dành cho sinh viên nội trú, với các nội dung như "nước mắm có gián", "chả cá có giòi", "canh rau có sâu".
Liên quan đến các phản ánh của sinh viên, phía Công ty Lộc Gia cho biết cơ sở không nhận được phản ánh trực tiếp từ sinh viên liên quan đến các nội dung như "nước mắm có gián", "chả cá có giòi". Đơn vị cho biết chỉ tiếp cận thông tin thông qua các bài đăng, hình ảnh trên mạng xã hội và các cơ quan báo chí.
Tại thời điểm làm việc, phía Công ty Lộc Gia thừa nhận phản ánh "canh rau có sâu" là đúng sự thật. Đại diện đơn vị đã xin lỗi toàn thể sinh viên, đồng thời cam kết khắc phục không để trường hợp tương tự xảy ra trong buổi đối thoại với sinh viên sáng 15/5.
Qua kiểm tra bếp ăn tập thể của Trung tâm Giáo dục Quốc phòng và an ninh (Đại học Huế), đoàn công tác xác định đây là cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống đã được cấp giấy chứng nhận đủ điều kiện an toàn thực phẩm. Đơn vị cung cấp suất ăn dành cho sinh viên thuộc một công ty có trụ sở tại Hà Nội.
Đại diện Sở Y tế Tp.Huế cũng cảm ơn phản ánh của sinh viên, các cơ quan báo chí để Sở Y tế tiếp tục chỉ đạo, kiểm tra các cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống, các bếp ăn tập thể trên địa bàn Tp.Huế.
Khoảng 17h ngày 16/4, trên đường đi chợ về, anh Lăng Dũng (SN 1989) lái xe ngang qua phố Mạc Đăng Dung thuộc phường Đông Mai, tỉnh Quảng Ninh, bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh.
Một người phụ nữ lớn tiếng tri hô, báo có một bé trai bị ngã xuống mương nước. Thời điểm đó, có một số người đứng xung quanh nhưng đều không biết bơi nên không thể xuống cứu.
Không kịp nghĩ ngợi, anh Dũng vứt vội xe máy ở lề đường, lao xuống mương. Anh cho biết, độ sâu của mương từ 4m đến 5m. Sau khi bơi một đoạn, người đàn ông 37 tuổi nhanh chóng tiếp cận khu vực bé trai gặp nạn.
Lúc này, nạn nhân đang chìm dần, bị uống khá nhiều nước. Anh vừa bơi vừa đẩy bé trai lên bờ. Với sự hỗ trợ của người dân ở phía trên, nạn nhân lên bờ an toàn sau khoảng 2 phút.
Sau khi được sơ cứu, bé trai dần tỉnh lại. Anh Dũng tiếp tục cõng bé chạy ra đường lớn để tìm xe hỗ trợ. Không lâu sau, một chiếc ô tô đi tới, đưa anh và bé trai vào bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh (thuộc phường Tuần Châu). Trên đường đi, anh Dũng gọi vợ ra dắt xe máy về nhà.
Được biết, nạn nhân là một bé trai học lớp 4. Trước thời điểm gặp nạn, cậu bé cùng bạn trên đường đi học về. Cả nhóm trêu đùa nhau và không may bé trai trượt chân rơi xuống mương.
Gia đình bé trai cách nhà anh Dũng khoảng 1km. Sau khi nhận được tin báo, gia đình bé trai vội vàng vào bệnh viện. Lúc này, anh Dũng mới ra về để kịp giờ bán hàng buổi tối.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh Dũng cho biết, nếu chậm trễ khoảng 30 giây, bé trai sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
"Lúc tôi tiếp cận, cậu bé đã bị sặc nhiều nước. Rất may mọi việc được xử lý kịp thời, không bị quá muộn", anh nói.
Vốn sinh sống tại đây nên anh Dũng rất thông thạo địa hình. Anh biết bơi từ bé và nhà chỉ cách mương khoảng 10m. Gần 20 năm trước, anh cũng từng cứu một bé gái bị rơi xuống mương này. Rất may mắn bé gái được cứu kịp thời.
Tối 17/4, gia đình anh Phạm Minh Hải - bố của bé trai gặp nạn - đã tới nhà anh Dũng để gửi lời cảm ơn. "May mắn có anh Dũng hỗ trợ, con tôi hiện được xuất viện. Nếu không có anh, chúng tôi không dám nghĩ chuyện gì có thể xảy ra", anh Hải nói.
Câu chuyện cứu người của Dũng hiện được nhiều người chia sẻ, lan tỏa trên các nền tảng mạng xã hội.