Hơn 30 năm trước tôi gặp vợ, lúc đó vợ là tiểu thư nhà giàu, còn tôi tay trắng. Không hiểu sao em lại yêu và đồng ý lấy tôi, dù biết tôi còn gia đình khó khăn, nợ nần. Sau khi lấy nhau, vợ không bao giờ đòi hỏi tôi phải đưa hết tiền. Ngược lại, tôi giúp đỡ gia đình một phần, em còn lấy tiền riêng để hỗ trợ thêm, còn luôn nhắc tôi đưa thêm mọi người. Em luôn nói gia đình thuở nhỏ ở bên nhau là quý giá nhất, lớn lên xa nhau, vì vậy còn hỗ trợ được nhau là phúc phần của mình, không nên tính toán.
Cháu tôi ở quê có dấu hiệu chểnh mảng học hành, em đưa luôn cháu vào nhà tôi ở để dạy dỗ, chăm sóc. Em chu đáo với bố mẹ tôi không kém gì bố mẹ đẻ, chưa hề phân biệt. Khi các cụ già yếu, em cải tạo lại nhà đang ở để đón các cụ vào chăm sóc đến khi các cụ qua đời. Nhà tôi mỗi khi có các cháu cần chỗ ở, học hành, em sẵn sàng lấy nhà riêng cho các cháu ở không mất tiền, nấu nướng mời các cháu tới ăn, một tay định hướng giúp các cháu học hành, tìm việc. Tất cả họ hàng nhà tôi đều nể em, các anh chị, cháu chắt,… có việc gì đều hỏi ý kiến em, nhiều khi “quên” luôn cả tôi.
Vì yêu tôi, em cũng sẵn sàng bao dung và “yêu” cả đại gia đình của tôi. Nhờ tình yêu của em, tôi có động lực để lập nghiệp. Bắt đầu từ lúc đi xe máy, rồi mua được xe thường, chuyển lên xe sang, từ căn hộ sang nhà đất, hay biệt thự, tôi đều để vợ mình đứng tên toàn bộ. Tiền tôi kiếm được cũng để vợ quản lý 100% và hoàn toàn tin tưởng khi thấy những khoản vợ đầu tư sinh lời. Gia đình hai bên chan hòa, con cái lớn lên bình yên và ổn định, đều do bàn tay của vợ.
Sau hơn 30 năm, dù hai vợ chồng đã đầy tóc bạc, da đã nhăn hơn nhưng tình cảm tôi dành cho vợ vẫn đong đầy như vậy, trong thương yêu có cả tôn trọng và khâm phục. Cảm ơn bà xã đã luôn thấu hiểu cho anh, cảm ơn cuộc đời đã mang bà xã đến bên anh.
Vợ chồng tôi ở bên nhau hơn chín năm rồi nhưng luôn cảm giác không có sự gắn bó và liên kết. Có phải vì anh quá sòng phẳng nên lâu dần tôi thấy giữa hai người giống như đối tác hơn là vợ chồng? Ngoài chung nhà, chung giường và có một con trai, chúng tôi gần như không có gì chung. Nhà, xe đều đứng tên anh vì anh tự mua. Sau cưới còn dư ít tiền, anh cũng tự làm sổ tiết kiệm đứng tên mình mà không hỏi ý kiến tôi.
Khi tôi nghỉ sinh, anh vẫn muốn tôi có trách nhiệm tài chính. Tiền mua bỉm sữa tôi đưa anh vẫn nhận, tôi đi siêu thị mua đồ cho con và gia đình, anh cũng không đưa thêm tiền dù biết tôi chỉ sống bằng tiền thai sản. Hiện lương tôi thấp hơn anh, trong khi anh còn có tiền tiết kiệm và kinh doanh thêm. Anh vẫn sòng phẳng như một thói quen: anh trả tiền ăn thì tôi trả tiền cà phê. Hàng tháng anh chỉ đưa tôi vài triệu vì nghĩ thế là đủ. Tôi luôn mua đồ cho chồng con, còn anh chưa bao giờ chủ động cho tiền vợ con sắm sửa dịp Tết.
Ngoài chuyện tiền bạc, anh là người chồng tốt, không tật xấu, biết phụ giúp việc nhà. Nhưng anh chi 10 thì muốn vợ cũng phải chi 7-8 phần. Lâu dần tôi không còn cảm giác thân thuộc với chồng nữa. Gần đây, anh giục tôi sinh thêm con. Tôi thực sự không cảm thấy hạnh phúc và thoải mái với cuộc sống như hiện tại, liệu có nên sinh thêm con không?
Vợ chồng tôi đều 37 tuổi, có một bé gái 5 tuổi, đang làm việc tại TP HCM. Thu nhập của hai vợ chồng ở mức 35 triệu đồng/tháng. Trong đó chi phí thuê nhà, điện nước, wifi và tiền học của bé là 12 triệu đồng/tháng. Các chi phí: tiền ăn, sinh hoạt phí của gia đình, sữa của bé, tổng một tháng khoảng 24 triệu đồng. Một năm gia đình tôi sẽ về quê hai lần, hai mẹ con về vào dịp hè ở khoảng một tuần, hai ba con về khoảng 4-5 ngày dịp giỗ ba chồng. Tết cả gia đình sẽ về cùng nhau vì vợ chồng cùng quê (cách nhau 70 km), vì thế hầu như 9 ngày nghỉ tết sẽ chia nhau qua lại giữa hai bên nội ngoại. Chi phí đi lại, về quê một năm khoảng 30 triệu đồng.
Tôi đang cảm thấy với thu nhập và chi phí như thế sẽ không ổn khi ở lâu dài nên đắn đo việc về quê. Công việc của chồng đang ổn định so với trước đây, nếu nghỉ cũng hơi tiếc. Về quê thì hai vợ chồng đã mua căn nhà cấp bốn, chi phí bé đi học ở quê tầm hai triệu đồng/tháng, chi phí đi lại về quê sẽ không phát sinh. Thêm nữa nếu về quê, khi bé vào lớp một tôi có thể nhờ ông bà rước lúc bé chỉ học một buổi, hoặc gửi ông bà ở ngay trường rồi đi làm về đón sau. Công việc của mình là kế toán nên thấy ngoài quê cũng tuyển nhiều, lương ở tầm từ 8-10 triệu đồng. Chồng tôi làm cơ khí nên ở quê không có việc chuyên môn EDM, việc khác có nhưng tôi muốn một năm đầu sẽ nhận trợ cấp thất nghiệp 9 triệu đồng để chồng có thời gian đi học thêm lái xe và trau dồi thêm vài kiến thức để sử dụng sau này.
Về quê tôi được gần ba mẹ hơn, có thời gian gần gũi ông bà hai bên và đặc biệt bé con có không gian và bạn bè hơn so với ở Sài Gòn. Đã ở Sài Gòn 15 năm nên tôi vẫn có chút lo lắng nếu về quê không ổn định được thì vào lại Sài Gòn sẽ rất khó khăn, vì thế bản thân có chút lăn tăn. Mong các anh chị chia sẻ. Từ trẻ, nhiều người bảo tôi tuổi Ngọ phải xa quê, gần đây lại có người bảo về quê không hợp, sẽ trắng tay nên bản thân càng lo sợ. Bao năm làm ăn xa quê, mãi mới mua được nhà nhỏ ở quê nên nghe vậy tôi do dự lắm.
Tôi đang làm việc cho một tập đoàn lớn, công việc rất áp lực về thời gian và khối lượng, phải ôm máy tính và điện thoại 24/7 để họp hành, báo cáo tiến độ. Ngày nghỉ phép, nghỉ cuối tuần của tôi vẫn phải tham gia họp hành, báo cáo. Môi trường làm việc rất nóng nực và mỗi ngày tôi đi bộ trong xưởng tầm 17 nghìn bước chân. Sếp thấy tôi làm được việc nên giao khá nhiều, đợt này dự án mới nên tôi bận tối mặt. Tôi đi làm cách nhà 400 km, xa vợ con, thu nhập mỗi tháng tầm 40 triệu đồng. Năm tháng gần đây, do áp lực công việc nên tôi thường xuyên bị choáng, nói khó, đôi lúc đang đi phải dừng lại vịn tường, như muốn ngất xỉu.
Tôi đi khám hai bệnh viện lớn của tỉnh, bác sĩ đều bảo tôi bị rối loạn tiền đình do áp lực và uống thuốc với liều cao dài ngày. Hiện tại tôi không đỡ, vẫn choáng khi thay đổi tư thế. Nhiều lần lái xe tôi cảm giác như muốn ngất xỉu trên vô lăng, thấy rất nguy hiểm. Vợ khuyên tôi nghỉ làm, về tìm việc gần nhà lại được gần vợ con, cũng có nhiều công ty mới thành lập.
Tôi thấy mệt mỏi và lo lắng cho sức khỏe của bản thân nên đang tính theo hai hướng: Nghỉ việc và học thêm tiếng Trung để làm việc tại các công ty gần nhà. Tôi cần nghỉ việc mới học được do bận không có thời gian làm việc gì. Hai là học một nghề sửa chữa, kiểu làm việc tay chân để đầu óc thoải mái, do nghề tay trái của tôi là sửa chữa đồ điện tử. Tôi muốn đăng ký học thêm các lớp học chuyên sâu để sửa chữa phần cứng máy tính gaming, trạm. Nhờ anh chị tư vấn thêm, chân thành cảm ơn.