Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.
Tôi là tác giả bài: "Chồng sẽ ly hôn nếu tôi không cho hai cháu anh ở cùng". Xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã quan tâm, chia sẻ và dành cho tôi nhiều lời khuyên chân thành. Sau tất cả, tôi muốn chia sẻ rõ hơn câu chuyện của mình để mọi người có thể hiểu sâu hơn về hoàn cảnh hiện tại. Tôi là nữ, 34 tuổi, đang làm việc trong lĩnh vực ngân hàng với thu nhập ổn định. Trước khi kết hôn, tôi có một căn chung cư nhỏ, đó là tài sản riêng, ba mẹ tôi đang sinh sống tại đó. Còn căn hộ mà gia đình tôi ở hiện tại là do chồng vay mua trước hôn nhân.
Vấn đề khiến cuộc sống hôn nhân của tôi trở nên căng thẳng kéo dài chính là việc hai người cháu của chồng, năm nay đã 27 và 28 tuổi, vẫn sống chung cùng vợ chồng tôi. Dù đã trưởng thành, có khả năng tự lập, chồng tôi vẫn không đồng ý cho các cháu ra ở riêng, luôn muốn tiếp tục sống chung như hiện tại. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, nhưng khi đó không đủ can đảm để đi đến quyết định cuối cùng. Tôi đã cố gắng chịu đựng và hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi.
Mâu thuẫn trong gia đình tôi không chỉ dừng lại ở việc sống chung mà đã lên đến đỉnh điểm khi có sự can thiệp từ mẹ của hai cháu. Có lần, trước mặt tôi, bà nói thẳng: "Mày là dâu, không có quyền ý kiến". Câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại như một sự phủ nhận hoàn toàn vị trí và cảm xúc của tôi trong chính gia đình mình. Điều khiến tôi càng khó chấp nhận hơn là chồng không hề phản đối hay bảo vệ vợ, mặc nhiên xem đó là điều bình thường. Nguyên nhân của việc các cháu tiếp tục ở chung được đưa ra là vì từ dưới quê lên thành phố làm việc, nếu thuê trọ sẽ tốn kém chi phí. Tuy nhiên, thực tế là cả hai đều đã đi làm, với mức thu nhập 14-15 triệu đồng mỗi tháng, một mức thu nhập không phải thấp để có thể tự lo cho cuộc sống cá nhân.
Việc tiếp tục sống chung không còn là vấn đề hỗ trợ tạm thời, nó trở thành sự phụ thuộc kéo dài, trong khi người phải chịu áp lực và tổn thương lại là tôi, đang trực tiếp sống trong chính không gian đó mỗi ngày. Đến hôm nay, sau những tổn thương và đau lòng tích tụ trong suốt thời gian qua, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục như vậy nữa. Tôi đã đủ dũng cảm để viết đơn ly hôn, không phải vì bốc đồng mà là sau khi đã suy nghĩ rất nhiều cho bản thân và cuộc sống sau này. Về vấn đề tài sản, tôi xin chờ phán quyết từ tòa án theo quy định pháp luật. Điều tôi mong mỏi nhất lúc này là được trực tiếp nuôi con bởi con dưới 36 tháng tuổi. Cảm ơn các bạn đã chia sẻ cùng tôi.
Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, cả hai đều làm nhân viên văn phòng ở Hà Nội. Anh hơn tôi hai tuổi, lương khoảng 30 triệu một tháng, sống nguyên tắc và có thói quen tiết kiệm từ trước đến nay. Lý do chính khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều về mối quan hệ này cũng xuất phát từ cách anh chi tiêu trong cuộc sống hàng ngày.
Những lần đi ăn cùng nhau, anh thường chọn quán bình dân, xem kỹ giá trong menu trước khi gọi món. Có hôm hóa đơn khoảng hơn 100 nghìn, anh vẫn ngồi tính lại xem có bị tính nhầm món nào không. Anh nói tiền ăn uống nên vừa phải, không cần chi quá nhiều cho những thứ có thể tiết kiệm được. Ban đầu tôi thấy bình thường vì bản thân cũng không thích ăn uống sang trọng, nhưng lâu dần việc tính toán từng khoản nhỏ khiến không khí mỗi lần đi ăn trở nên khá ngượng ngùng.
Tuy vậy, anh không hề keo kiệt với tôi. Những dịp sinh nhật hay lễ tết, anh vẫn tặng quà, có khi là túi xách, mỹ phẩm hoặc món đồ tôi từng nói thích. Khi tôi cần gì gấp, anh vẫn sẵn sàng hỗ trợ. Anh nói với tôi rằng tiết kiệm trong sinh hoạt là để dành tiền cho những việc quan trọng hơn, chứ không phải tiếc tiền với những người thân yêu.
Có lần hai đứa đi du lịch Đà Lạt. Anh đặt nhà nghỉ bình dân ở khá xa địa điểm du lịch để giảm chi phí, chuẩn bị sẵn mì tôm, xúc xích, cà phê gói và bánh quy mang theo. Buổi sáng ăn bánh mì hoặc mì tôm, khi đi tham quan mà đói thì ăn tạm xúc xích hoặc bánh quy mang theo. Những điểm tham quan vẫn đi đầy đủ, chỉ là mọi thứ được sắp xếp sao cho tiết kiệm nhất có thể. Anh nói đi du lịch là để thay đổi không khí, không nhất thiết phải ở khách sạn đẹp hay ăn uống đặc sản đắt đỏ khi điều kiện chưa hoàn toàn cho phép.
Xin nói thêm, anh còn phải nuôi em trai học đại học, mỗi tháng gửi tiền về đều đặn. Bố mẹ làm nông, đã lớn tuổi, không có lương hưu và hay đau ốm nên gần như trông vào anh. Gần đây công việc khó khăn hơn, giá cả mọi thứ tăng cao nên anh càng tiết kiệm để phòng rủi ro.
Gia đình hai bên bắt đầu nhắc đến chuyện cưới xin, còn tôi vẫn đang phân vân. Tôi hiểu cách sống của anh xuất phát từ trách nhiệm và hoàn cảnh, nhưng việc tiết kiệm quá chặt chẽ trong mọi sinh hoạt khiến tôi băn khoăn về cuộc sống sau này. Tôi không tiêu xài phung phí, chỉ mong những lúc ăn uống hay đi chơi có thể thoải mái hơn chút. Tôi chưa biết có nên tiến xa hơn trong mối quan hệ này không.
Tôi là kỹ sư và em làm kế toán cùng công ty của Đài Loan ở gần nhà. Em xinh đẹp, giỏi giang và có tính cách mạnh mẽ. Em từng có một mối tình nhiều năm nhưng không đến được với nhau do bị gia đình ngăn cấm vì nhiều lý do. Cũng vì thế mà em và gia đình có mẫu thuẫn. Ngày em quyết định buông bỏ có lẽ em đã thay đổi hoàn toàn. Em ít về nhà sau giờ tan ca và có khoảng thời gian dài em hoàn toàn không về nhà. Em ở nhà nữ đồng nghiệp vì gia đình cô ấy đều đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài.
Sau khi em nghỉ công ty cũ và đến làm việc ở công ty hiện tại, tôi và em quen nhau. Chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau vì có nhiều sự tương đồng trong suy nghĩ. Tôi quyết định theo đuổi em. Sau một thời gian, em lạnh nhạt dần và nói không muốn cùng tôi đi tiếp nhưng tôi không vội bỏ cuộc. Và tôi cũng được sự động viên từ phía bố mẹ em rất nhiều. Một phần vì tính cách tôi, một phần vì cả hai đều đã ngoài 30 và tôi thật sự muốn cùng em xây dựng gia đình.
Dù em vẫn giữ khoảng cách nhưng tôi quyết định cầu hôn. Sau một tuần suy nghĩ, em đồng ý. Cả hai quyết định để gia đình hai bên gặp mặt nói chuyện tương lai cho hai đứa. Chúng tôi cũng công khai với đồng nghiệp và mọi người đều chúc mừng, chờ thiệp cưới của chúng tôi. Do thời gian đến ngày cưới không còn nhiều, tôi tâm sự rằng muốn hai đứa dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Tôi cũng như sợi dây kết nối lại mối quan hệ của em và gia đình. Em trở về nhà sau giờ tan ca và dành thời gian cho gia đình nhiều hơn.
Nhưng tôi tiến một bước, em lại muốn lùi một bước. Chúng tôi ít nói chuyện, sau giờ làm cũng ít tâm sự. Nếu có đều là tôi chủ động gọi điện và nội dung chỉ xoay quanh công việc. Em rất ít và thậm chí là không chia sẻ điều gì về cảm xúc hay quan hệ giữa hai đứa. Tôi cũng không phải sự ưu tiên của em. Em không để tâm đến cảm xúc của tôi thế nào. Nhiều lần tôi hẹn em đi chơi xa một chuyến nhưng em thường tìm lý do từ chối. Tuy nhiên, em luôn sẵn sàng nhận lời đi chơi xa với đồng nghiệp và bạn bè. Và mỗi lần em đi đều có sự góp mặt của cô đồng nghiệp kia.
Dần dần tôi bắt đầu phát hiện ra mối quan hệ của em và cô đồng nghiệp cũ là không bình thường. Em luôn dặn người nhà rằng không cho cô ấy biết về sự tồn tại của tôi. Và vì em không ghé qua nhà cô ấy nên cô ấy thường xuyên tìm xuống nhà em và ngủ lại qua đêm. Khi tôi và em ngồi cùng nhau, em nhiều lần tránh mặt tôi để nghe những cuộc điện thoại kỳ lạ. Tôi thấy em mệt mỏi và không tươi cười nhiều như trước. Tôi dần thừa nhận sự xuất hiện của tôi làm người con gái tôi yêu mệt mỏi khi phải duy trì hai mối quan hệ và luôn phải tìm mọi cách để tôi và người kia không biết đến sự tồn tại của đối phương. Nhưng tôi rất thương em và tin rằng em sẽ thay đổi. Tôi tin rằng bản chất con người em không phải như thế.
Đã hơn một tháng trôi qua nhưng tôi thấy không có nhiều tích cực, mọi thứ chỉ có mình tôi cố gắng vun đắp. Còn em lại luôn tìm đến người con gái kia. Tôi vẫn đứng ngoài cánh cửa tâm hồn em. Người con gái tôi yêu quá thông minh, em luôn biết cách thể hiện cho người khác thấy em là người đơn thuần, có chút ngốc nghếch. Đồng nghiệp nhiều năm không nhận ra em có nhiều bất thường. Và em luôn biết cách tìm lý do để khiến tôi an lòng và định hướng hai mối quan hệ này theo ý em muốn. Em nhiều lần nói dối và cố gắng che dấu, tôi thì cứ vờ tin và giả vờ không biết. Tôi không muốn gây áp lực cho em nên vẫn chọn im lặng, từ từ quan sát và mong em sẽ thay đổi. Tôi cũng không cố gắng lục lọi tìm hiểu quá khứ của em vì có nhiều chuyện không biết sẽ tốt hơn rất nhiều.
Nhưng thời gian không còn nhiều, tôi ngổn ngang với nhiều suy nghĩ. Nhưng điều tôi lo sợ nhất là cuộc sống sau hôn nhân. Với tôi, tình cảm thật khó để chia sẻ, bất kể dù đó là khác giới hay đồng giới. Tôi không biết mình nên đau khổ thật nhiều và từ bỏ tương lai cùng em xây dựng gia đình hay tiếp tục vun đắp để chờ em thay đổi? Tôi thương em rất nhiều, thương em ở hiện tại và thương cả những tổn thương của em trong quá khứ. Mong nhận được những tư vấn chân thành của các bạn độc giả. Xin chân thành cảm ơn.