Hơn 30 năm trước tôi gặp vợ, lúc đó vợ là tiểu thư nhà giàu, còn tôi tay trắng. Không hiểu sao em lại yêu và đồng ý lấy tôi, dù biết tôi còn gia đình khó khăn, nợ nần. Sau khi lấy nhau, vợ không bao giờ đòi hỏi tôi phải đưa hết tiền. Ngược lại, tôi giúp đỡ gia đình một phần, em còn lấy tiền riêng để hỗ trợ thêm, còn luôn nhắc tôi đưa thêm mọi người. Em luôn nói gia đình thuở nhỏ ở bên nhau là quý giá nhất, lớn lên xa nhau, vì vậy còn hỗ trợ được nhau là phúc phần của mình, không nên tính toán.
Cháu tôi ở quê có dấu hiệu chểnh mảng học hành, em đưa luôn cháu vào nhà tôi ở để dạy dỗ, chăm sóc. Em chu đáo với bố mẹ tôi không kém gì bố mẹ đẻ, chưa hề phân biệt. Khi các cụ già yếu, em cải tạo lại nhà đang ở để đón các cụ vào chăm sóc đến khi các cụ qua đời. Nhà tôi mỗi khi có các cháu cần chỗ ở, học hành, em sẵn sàng lấy nhà riêng cho các cháu ở không mất tiền, nấu nướng mời các cháu tới ăn, một tay định hướng giúp các cháu học hành, tìm việc. Tất cả họ hàng nhà tôi đều nể em, các anh chị, cháu chắt,… có việc gì đều hỏi ý kiến em, nhiều khi “quên” luôn cả tôi.
Vì yêu tôi, em cũng sẵn sàng bao dung và “yêu” cả đại gia đình của tôi. Nhờ tình yêu của em, tôi có động lực để lập nghiệp. Bắt đầu từ lúc đi xe máy, rồi mua được xe thường, chuyển lên xe sang, từ căn hộ sang nhà đất, hay biệt thự, tôi đều để vợ mình đứng tên toàn bộ. Tiền tôi kiếm được cũng để vợ quản lý 100% và hoàn toàn tin tưởng khi thấy những khoản vợ đầu tư sinh lời. Gia đình hai bên chan hòa, con cái lớn lên bình yên và ổn định, đều do bàn tay của vợ.
Sau hơn 30 năm, dù hai vợ chồng đã đầy tóc bạc, da đã nhăn hơn nhưng tình cảm tôi dành cho vợ vẫn đong đầy như vậy, trong thương yêu có cả tôn trọng và khâm phục. Cảm ơn bà xã đã luôn thấu hiểu cho anh, cảm ơn cuộc đời đã mang bà xã đến bên anh.
Tôi 34 tuổi. Năm 20 tuổi, tôi bị bệnh, phải cắt bỏ buồng trứng và tử cung nên không có khả năng sinh con nữa. Tôi có mối tình gắn bó 10 năm nhưng đã chia tay với rất nhiều lý do, trong đó có việc tôi không sinh được. Cứ ngỡ tôi chỉ sống như vậy đến hết đời nhưng số phận đã cho tôi gặp bạn trai hiện tại. Anh rất tốt, chúng tôi có nhiều điểm chung. Biết tình trạng sức khỏe của tôi, anh chấp nhận điều đó. Yêu đương là chuyện hai đứa nhưng chung sống lâu dài thì còn liên quan đến ba mẹ hai bên nữa.
Tôi biết mọi người sẽ khuyên nên buông tay, cố chấp ở bên nhau sẽ đau khổ và mệt mỏi, không ai tắm hai lần trên một dòng sông, người cũ đã vậy rồi. Thật sự tôi không muốn chia tay tí nào các bạn ạ. Vô sinh là điều không ai muốn cả, nó cũng đâu phải bệnh truyền nhiễm gì mà tôi phải tự ti, chấp nhận buông bỏ hạnh phúc của mình? Đâu là hạnh phúc cho những người phụ nữ mà khả năng mang thai của họ không có? Không lẽ họ chấp nhận điều đó và sống cô đơn đến hết đời, hay phải chọn người đàn ông ly dị vợ và có con vì bản thân không sinh được? Tôi chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của mình. Cám ơn các bạn nhiều.
Tôi 24 tuổi, đi làm từ năm 19 tuổi và gần như tự lo cuộc sống cho mình từ đó đến nay. Tuổi thơ của tôi không êm đềm như nhiều người khác. Bố mẹ thường xuyên cãi vã, trong nhà lúc nào cũng nặng nề. Tôi lớn lên với cảm giác lúc nào cũng phải tự bảo vệ mình nên khi yêu ai đó thường rất sợ bị bỏ rơi hay phản bội.
Tôi quen anh cách đây hơn ba năm. Anh hơn tôi 3 tuổi, ga lăng và khá tâm lý trong thời gian đầu. Anh từng chạy hơn chục cây số chỉ để mang cho tôi hộp cháo khi tôi sốt, từng đứng chờ ở cổng công ty gần một tiếng để đưa tôi về. Là người thiếu tình cảm từ nhỏ nên chỉ cần ai đối xử tốt một chút, tôi đã dễ mềm lòng.
Khoảng thời gian đầu yêu nhau, chúng tôi rất hạnh phúc. Nhưng dần dần, tôi phát hiện anh hay nhắn tin với những cô gái khác theo kiểu mập mờ. Có người là đồng nghiệp, có người là bạn cũ. Mỗi lần tôi hỏi, anh đều nói chỉ là nói chuyện bình thường, do tôi suy nghĩ quá nhiều.
Từ đó tôi hay hỏi anh đang ở đâu, đi với ai, thậm chí nhiều lần đòi xem điện thoại. Có lúc anh đi nhậu với bạn, tôi gọi liên tục chỉ vì thấy anh trả lời tin nhắn chậm. Tôi biết mình đang kiểm soát anh quá mức nhưng càng bất an lại càng không kiềm chế được. Càng nghi ngờ, tôi càng muốn giữ chặt, còn anh thì ngày càng khó chịu và xa cách.
Chúng tôi đã chia tay vài lần rồi lại quay về. Tôi biết mình nhạy cảm và hay nghi ngờ nhưng cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì khi bạn trai hết lần này đến lần khác khiến mình bất an. Còn anh luôn cho rằng tôi kiểm soát quá mức, khiến anh ngột ngạt.
Lần gần nhất, hai đứa cãi nhau rồi im lặng mấy ngày. Trong lúc đó, tôi phát hiện anh qua đêm với một cô gái khác. Nhưng khi tôi chất vấn, anh không hề thấy mình sai. Anh nói vì tôi quá ghen tuông, lúc nào cũng nghi ngờ nên anh mới trở nên như vậy. Anh còn bảo làm thế để "trả thù" những lần tôi nói chia tay trước đây. Tôi giận run người. Người tôi yêu lại dùng cách đó để làm tổn thương tôi.
Nhưng là dù bị anh đối xử như vậy, tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều. Tôi đã trao cho anh tất cả sự tin tưởng và cả đời con gái của mình. Bây giờ chúng tôi vẫn tiếp tục giận nhau. Tôi không liên lạc với anh, anh cũng im lặng với tôi. Đã gần một tuần trôi qua. Tôi rất nhớ anh, nhiều lần suýt không kiềm chế được mà gọi cho anh. Thực lòng nghĩ tới chia tay anh, tôi sợ mình không chịu nổi nhưng nếu tiếp tục mà cứ thế này, chẳng biết tình yêu của chúng tôi sẽ đi về đâu. Tôi mong nhận được lời khuyên thật lòng từ mọi người.
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải viết ra những dòng này. Anh trai tôi là người hiền lành và trách nhiệm. Anh lấy vợ 6 năm rồi. Hai năm đầu, mọi người vẫn nghĩ chuyện con cái của anh là do "duyên chưa tới". Rồi khi chờ mãi không thấy tin vui, anh chị đi khám thì phát hiện anh tôi không có ống dẫn tinh, muốn có con chỉ còn cách can thiệp y khoa, làm thụ tinh nhân tạo. Không ai trong gia đình biết chuyện, chỉ nghĩ anh chị bận rộn công việc nên chưa sinh em bé, vì thế tôi càng thương anh chị nhiều hơn.
Hai lần anh chị làm thụ tinh nhân tạo, vừa tốn kém vừa hy vọng, rồi lại thất vọng. Mỗi lần như vậy, tôi thấy anh ngày càng trầm tính. Chị dâu sức khỏe không tốt, buồng trứng kém nên việc lấy trứng cũng khó khăn. Dù vậy, anh chị vẫn không bỏ cuộc. Anh làm việc nhiều hơn, tích cóp từng chút, chỉ mong có đủ điều kiện để làm tiếp vào cuối năm nay. Vậy mà mọi chuyện lại rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.
Chị dâu tôi đột nhiên ốm, mệt mỏi, bỏ ăn. Nhìn qua là tôi đoán ngay những biểu hiện đó giống hệt ốm nghén. Tôi hẹn gặp anh, hỏi thẳng. Anh không nói rõ, chỉ cười gượng, bảo tôi "cứ để từ từ rồi tính", hẳn anh tôi đã biết cụ thể việc này và anh chị đã có phương án tiếp theo. Tôi vừa thương anh vừa đau cho gia đình mình. Một sự thật tôi và anh đều hiểu nhưng không ai nói thẳng ra. Tôi từng nghĩ, nếu rơi vào hoàn cảnh đó, chắc tôi sẽ không chịu nổi. Anh tôi thì khác, chỉ im lặng, không trách móc, không làm ầm, vẫn đi làm và chăm sóc vợ như bình thường.
Anh tôi yêu vợ rất nhiều, điều đó ai cũng thấy. Có lẽ vì yêu nên anh chọn chấp nhận, nhưng chấp nhận đến mức này... tôi không biết là mạnh mẽ hay là đang tự làm tổn thương mình. Tôi không trách chị hoàn toàn, chỉ không hiểu sao chị không cho anh thêm cơ hội. Chị vẫn còn trẻ, nếu lần sau không thành công thì hãy tính đến những lựa chọn khác. Tôi không dám nghĩ sâu hơn, nhưng trong lòng luôn có một nỗi sợ. Tôi sợ anh chấp nhận đứa trẻ này, yêu thương nó như con ruột, chăm sóc chị từng ngày... nhưng rồi sự thật phía sau lại không đơn giản chỉ là "một lần lỡ dở". Tôi sợ anh sẽ tiếp tục bị tổn thương, âm thầm chịu đựng, trong khi người khác vẫn sống như chưa từng có chuyện gì.
Tôi muốn nói cho ba mẹ nhưng không đủ can đảm để nói. Giờ đây, tôi không biết nên làm gì, nói ra sợ gia đình anh tan vỡ, im lặng thì có lỗi với bố mẹ. Mong được các bạn chia sẻ.