Tôi đang làm việc cho một tập đoàn lớn, công việc rất áp lực về thời gian và khối lượng, phải ôm máy tính và điện thoại 24/7 để họp hành, báo cáo tiến độ. Ngày nghỉ phép, nghỉ cuối tuần của tôi vẫn phải tham gia họp hành, báo cáo. Môi trường làm việc rất nóng nực và mỗi ngày tôi đi bộ trong xưởng tầm 17 nghìn bước chân. Sếp thấy tôi làm được việc nên giao khá nhiều, đợt này dự án mới nên tôi bận tối mặt. Tôi đi làm cách nhà 400 km, xa vợ con, thu nhập mỗi tháng tầm 40 triệu đồng. Năm tháng gần đây, do áp lực công việc nên tôi thường xuyên bị choáng, nói khó, đôi lúc đang đi phải dừng lại vịn tường, như muốn ngất xỉu.
Tôi đi khám hai bệnh viện lớn của tỉnh, bác sĩ đều bảo tôi bị rối loạn tiền đình do áp lực và uống thuốc với liều cao dài ngày. Hiện tại tôi không đỡ, vẫn choáng khi thay đổi tư thế. Nhiều lần lái xe tôi cảm giác như muốn ngất xỉu trên vô lăng, thấy rất nguy hiểm. Vợ khuyên tôi nghỉ làm, về tìm việc gần nhà lại được gần vợ con, cũng có nhiều công ty mới thành lập.
Tôi thấy mệt mỏi và lo lắng cho sức khỏe của bản thân nên đang tính theo hai hướng: Nghỉ việc và học thêm tiếng Trung để làm việc tại các công ty gần nhà. Tôi cần nghỉ việc mới học được do bận không có thời gian làm việc gì. Hai là học một nghề sửa chữa, kiểu làm việc tay chân để đầu óc thoải mái, do nghề tay trái của tôi là sửa chữa đồ điện tử. Tôi muốn đăng ký học thêm các lớp học chuyên sâu để sửa chữa phần cứng máy tính gaming, trạm. Nhờ anh chị tư vấn thêm, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 29 tuổi, kết hôn gần hai năm, hơn vợ bốn tuổi. Chúng tôi đến với nhau, kết hôn sau khi biết cô ấy mang thai. May mắn là cuộc sống ban đầu của hai vợ chồng khá ổn định. Bố mẹ tôi sau bao năm lam lũ nơi đất khách, dành dụm từng đồng và cho chúng tôi một căn hộ ở Hà Nội, còn tôi cố gắng mua thêm một chiếc ôtô để thuận tiện đi lại. Dù vẫn còn khoản vay khoảng 20% giá trị xe (từ người thân) nhưng với công việc ổn định, tôi tin đó không phải là áp lực quá lớn. Tôi từng nghĩ như vậy là mình đã có nền tảng để xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Khi vợ sắp sinh, gia đình bên ngoại muốn cô ấy ở trung tâm chăm sóc sau sinh một tháng. Cá nhân tôi nghĩ thuê người giúp việc và người chăm em bé tại nhà sẽ thoải mái hơn vì không đâu bằng chính ngôi nhà của mình. Nhưng thấy vợ buồn và không đồng tình, tôi chấp nhận. Hai bên gia đình cùng hỗ trợ gần 70 triệu đồng cho một tháng ở cữ.
Sau thời gian đó, vợ muốn về quê ngoại để có ông bà chăm sóc. Quê tôi và quê vợ cách Hà Nội khoảng 200 km. Tôi đồng ý vì nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất cho hai mẹ con, đồng thời lúc ấy công việc của tôi cũng gặp áp lực. Tôi bị đánh giá là hiệu quả làm việc không tốt và cần tập trung để giữ công việc - nguồn thu nhập chính của gia đình. Có lẽ đó là một trong những quyết định ảnh hưởng nhiều nhất đến cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Vợ sinh mổ. Tôi luôn mong có thêm sự hỗ trợ từ gia đình bên ngoại để mình yên tâm đi làm. Phần lớn thời gian bà ngoại dành để chăm cháu, còn tôi đi làm xong lại lo cơm nước, chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà. Có những bữa tôi nhờ chị gái nấu cơm mang đến nhưng bà ngoại không hợp khẩu vị nên hầu như không ăn. Tôi không trách ai, chỉ thấy mọi việc dường như đều trở nên khó khăn hơn mình tưởng.
Trong thời gian ở cữ, vợ nhiều lần nói với tôi những câu khiến tôi chạnh lòng. Có lần cô ấy phàn nàn về dịch vụ chăm sóc sau sinh, tôi chỉ nhẹ nhàng bảo nếu không thoải mái thì về nhà rồi thuê người giúp việc. Câu trả lời tôi nhận được là: "Về đó để còng lưng đi nấu cơm cho bố con anh à?". Tôi giận nhưng nghĩ vợ vừa sinh, tâm lý chưa ổn định nên lại im lặng.
Khi vợ về quê ngoại, tôi chuyển gần như toàn bộ lương cho cô ấy quản lý, chỉ giữ lại khoảng chín triệu đồng mỗi tháng. Sau khi trả tiền điện, phí quản lý căn hộ và chỗ gửi xe, tôi còn khoảng năm triệu. Cuối tuần nào tôi cũng lái xe gần 200 km về thăm vợ con, tiền xăng và phí cao tốc gần hết bốn triệu đồng mỗi tháng. Để tiết kiệm, nhiều hôm tôi sang nhà chị gái ăn cơm rồi mới về. Dù vậy, vợ vẫn thường trách tôi không gọi điện đủ nhiều hoặc không quan tâm đến hai mẹ con.
Tôi cố gắng thay đổi. Cô ấy nói tôi về nhà chỉ quanh quẩn với con mà không phụ bà ngoại việc bếp núc, tôi cũng gạt sự mệt mỏi sang một bên để làm. Tôi gần như cắt hết các mối quan hệ bên ngoài, không còn những buổi tụ tập với bạn bè hay đồng nghiệp. Ai hỏi, tôi chỉ cười và bảo vợ mới sinh nên muốn dành thời gian cho gia đình. Nhưng những cuộc cãi vã vẫn không dừng lại. Một lần, vợ đọc lại những tin nhắn cũ giữa tôi và người yêu cũ từ bốn năm trước. Chúng tôi đã không còn liên lạc từ rất lâu, nhưng từ đó tuần nào hai vợ chồng cũng cãi nhau vì cô ấy cho rằng tôi từng đối xử với người cũ tốt hơn so với cách tôi đối xử với mình.
Khi con được khoảng bốn, năm tháng tuổi, mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn. Có những lúc vợ nói đến chuyện không muốn tiếp tục sống và cho biết tình trạng trầm cảm trước đây có dấu hiệu quay trở lại. Mỗi lần như vậy, tôi đều hoảng sợ, xin nghỉ làm đột xuất rồi lái xe gần 200 km về ngay trong đêm. Đó là điều thường xuyên diễn ra. Có những ngày làm việc xong, tôi chỉ kịp lấy vài bộ quần áo rồi lên xe, ba đến bốn tiếng sau mới tới nơi. Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải quãng đường, mà là cảm giác mình luôn sống trong lo lắng.
Sau đó, tôi nhiều lần muốn đưa hai mẹ con trở lại Hà Nội để gia đình được ở gần nhau. Nhưng vì em trai vợ sắp thi, rồi lại đến Tết nên kế hoạch tiếp tục lùi lại. Tết năm ấy, bố mẹ tôi từ nước ngoài về nước. Ngôi nhà cấp bốn ở quê được sửa sang để đón con cháu đoàn tụ sau nhiều năm. Tôi chỉ mong vợ cho con về nội đón giao thừa rồi hôm sau sang bên ngoại. Cô ấy nói môi trường và con người bên nội không phù hợp với em bé. Tôi rất buồn nhưng vẫn nhường vì nghĩ đến tình trạng tinh thần của vợ.
Đến khi đưa hai mẹ con ra Hà Nội, gia đình bên ngoại muốn chọn ngày đẹp. Trùng hợp, đó lại là ngày giỗ ông ngoại tôi - dịp hiếm hoi anh chị em họ từ nước ngoài về đông đủ sau gần mười năm. Tôi chấp nhận bỏ lỡ buổi họp mặt để chiều theo mong muốn của vợ. Sau đó anh chị trách tôi, tôi chỉ biết xin lỗi. Nhưng câu chuyện lại trở nên căng thẳng hơn khi vợ tranh luận với mọi người rồi rời khỏi nhóm chung của họ hàng. Tôi chỉ biết nhẹ nhàng giải thích rằng nếu có ai sai thì đó là tôi vì tôi là người quyết định mọi việc, không nên để mâu thuẫn lan rộng.
Đến sinh nhật tròn một tuổi của con, tôi lại có thêm một điều day dứt. Gia đình tôi có một người anh họ sống đối diện nhà ở quê. Từ thời bố mẹ tôi còn khó khăn đến tận bây giờ, gia đình anh chị luôn giúp đỡ, chăm sóc bố mẹ tôi mỗi khi ông bà về nước. Thu nhập của anh chị không cao nhưng lúc nào cũng hết lòng với gia đình tôi. Tôi luôn mong có dịp báo đáp. Hôm sinh nhật con, đúng lúc anh chị ra Hà Nội thì tôi lại bận đưa em vợ đi thi nên không thể tự mình lo chu đáo cho anh chị. Đó là điều đến giờ tôi vẫn thấy có lỗi.
Trong bữa tiệc, tôi bận đón khách, sắp xếp bàn ghế, còn vợ và con đến sau. Sau khi ăn xong, bà ngoại bế cháu vào trong vì bé buồn ngủ nên cả buổi gần như tôi không có một tấm ảnh gia đình trọn vẹn với con. Tối hôm đó, trước mặt họ hàng và khách khứa, vợ nhiều lần tỏ thái độ với tôi. Đến lúc chỉ còn mấy anh em ngồi lại, thấy tôi hút điếu thuốc, cô ấy buông một câu: "Hôm nay không phải về nữa". Tôi ngồi im. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình không còn được tôn trọng.
Sau khi vợ ra Hà Nội sống cùng tôi, những mâu thuẫn vẫn tiếp diễn. Mỗi lần tôi sang nhà anh chị ăn cơm hoặc gặp người thân từ quê ra quá vài tiếng, vợ đều không hài lòng. Tôi bắt đầu cảm thấy mình phải lựa chọn giữa gia đình nhỏ và những người thân đã gắn bó với mình từ trước. Có lẽ tôi cũng có những thiếu sót mà bản thân chưa nhận ra. Có lẽ trong mắt vợ, tôi chưa bao giờ là một người chồng đủ tốt. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình nhường thêm một chút, cố thêm một chút thì mọi chuyện sẽ ổn. Thế nhưng càng nhường, khoảng cách giữa hai vợ chồng càng lớn.
Có những đêm tôi tự hỏi liệu mình đã hy sinh quá nhiều hay đơn giản là chúng tôi chưa bao giờ thực sự phù hợp để đi cùng nhau. Tôi thấy đau lòng, cảm giác mọi cố gắng của mình dường như chưa bao giờ được nhìn thấy. Tôi không biết cuộc hôn nhân này có nên cứu vãn không?
Tin Gốc: Vnexpress

Liệu có tồn tại một tình yêu quá chênh lệch tuổi? Trên đường đời tấp nập, tôi va phải em. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đó, nụ cười đó đã khẽ chạm vào tim tôi ngay từ lần đầu nhìn thấy em. Càng ngạc nhiên hơn khi chính em là người chủ động theo đuổi tôi. Chúng tôi bắt đầu cuộc hẹn hò từ hôm ấy. Tôi là người phụ nữ đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu thêm một ai khác cho đến khi gặp em. Em đã giúp tôi có thêm động lực, có thêm sự can đảm để bắt đầu một cuộc tình mới. Trái tim tôi đã ngủ yên từ lâu, nay lại được đánh thức bởi em. Tôi lớn hơn em đúng một con giáp. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em yêu tôi vì tiền hoặc vì ham muốn thể xác, kiểu tò mò của các chàng trai muốn chinh phục mấy chị lớn hơn. Thế nhưng tôi cảm nhận được sự chân thành của em.
Chúng tôi yêu nhau không vì bất cứ lý do nào khác, đơn giản là tình cảm đó xuất phát từ hai trái tim. Yêu thật lòng, không toan tính, không vụ lợi, có điều khoảng cách về tuổi tác luôn là rào cản lớn nhất đối với tôi. Tôi thương em nhưng đó vẫn là một áp lực vô hình khiến bản thân luôn tự dằn vặt. Tôi có thể tiếp tục yêu em và ở bên em cả đời này không, hay rời xa để em tìm cô gái phù hợp?
Hà Linh
Nguồn: https://vnexpress.net/yeu-chang-trai-kem-nhieu-tuoi-lieu-toi-co-hoi-han-5058120.html

Tôi lấy chồng sau 4 năm yêu. Trong thời gian yêu, chúng tôi hạnh phúc vì anh hiền lành, quan tâm tôi từng chút một. Cưới được nửa năm, tôi phát hiện anh dính vào cờ bạc, cá độ. Bao nhiêu tiền mừng cưới và vốn bố mẹ cho, anh lấy hết của tôi để mang đi cá độ. Điều đó khiến tôi suy sụp nhưng vì yêu, tôi vẫn ở bên, động viên anh làm lại.
Tôi giấu bố mẹ hai bên chuyện anh cờ bạc, vay mượn để cho anh làm lại, đến khi sinh tôi không có tiền để tiêu riêng. Tôi ở cùng gia đình chồng, bị đối xử tồi tệ và cay nghiệt. Từ khi tôi sinh đến ba tháng sau, chồng chỉ ở bên tôi có vài ngày rồi anh đi suốt. Có hôm tôi phải ăn cơm nguội vì không có thức ăn. Bố mẹ tôi có điều kiện nhưng tôi sợ xấu mặt chồng nên không dám nói ra.
Từ khi tôi sinh xong, anh vẫn cá độ bóng đá và nợ nhiều. Tôi đành nói thật với hai bên gia đình. Bố mẹ tôi thương anh nên đứng ra lo liệu và cho anh một khoản để trả nợ, còn gia đình chồng bỏ mặc, họ bảo anh tự làm thì tự chịu. Anh trai tôi xin cho anh vào làm ở một công ty của bạn, anh tiếp tục lừa tiền của nhiều người để cá độ. Vì còn yêu chồng, tôi lại tha thứ và tìm mọi cách để giúp anh trả nợ, mong anh sẽ tu tâm dưỡng tính, làm lại cuộc đời.
Do nợ nhiều nên xã hội đen truy lùng anh, đe dọa cả tôi. Tôi đi làm rồi nuôi con, hai mẹ con thiếu thốn đủ thứ, có những khi chẳng có gì ăn. Tôi ở trọ, may mắn có người hàng xóm chỗ trọ thương và thi thoảng cho đồ ăn, trông giúp con. Thi thoảng chồng tôi về nhưng tôi không còn niềm ti với anh. Đến nhẫn cưới anh cũng lừa tôi để bán lấy tiền. Tất cả những gì có thể lừa được, anh đều lừa tôi.Anh rất thương con, hiền lành, chẳng cáu con bao giờ, chỉ có điều anh không thể từ bỏ được cờ bạc. Tôi dần cạn tình yêu với anh, muốn chia tay nhưng tôi và anh đều không muốn con sống trong gia đình tan vỡ. Tôi phải gửi con cho ông bà nội để đi làm. Mỗi tuần tôi về thăm con một lần và mua sắm đồ cho con. Chồng cũ đi trốn nợ ở thành phố khác, hiếm khi về nhà.
Hiện tại tôi yêu một người khác, anh là trai tân. Ba mẹ anh cũng ủng hộ chuyện tình cảm của chúng tôi. Gia đình anh hạnh phúc và có nề nếp. Ba mẹ anh mong muốn tôi là con dâu. Vấn đề là bạn trai không biết tôi đã có con. Theo pháp luật, tôi chưa đăng ký kết hôn lần nào, chỉ tổ chức cưới với chồng rồi sau đó biết anh cờ bạc nên tôi không đăng ký. Chắc chắn tôi sẽ phải mang con mình về nuôi, không thể để con ở nhà ông bà nội của con mãi được. Tôi chưa biết sẽ nói với bạn trai như thế nào. Đối với tôi, con trai là tất cả, tôi yêu con vô cùng. Bạn trai đã có nhà riêng, hiền, mạnh mẽ, quyết đoán, chỉ có điều anh khá ích kỷ. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

