Vợ chồng tôi đều 37 tuổi, có một bé gái 5 tuổi, đang làm việc tại TP HCM. Thu nhập của hai vợ chồng ở mức 35 triệu đồng/tháng. Trong đó chi phí thuê nhà, điện nước, wifi và tiền học của bé là 12 triệu đồng/tháng. Các chi phí: tiền ăn, sinh hoạt phí của gia đình, sữa của bé, tổng một tháng khoảng 24 triệu đồng. Một năm gia đình tôi sẽ về quê hai lần, hai mẹ con về vào dịp hè ở khoảng một tuần, hai ba con về khoảng 4-5 ngày dịp giỗ ba chồng. Tết cả gia đình sẽ về cùng nhau vì vợ chồng cùng quê (cách nhau 70 km), vì thế hầu như 9 ngày nghỉ tết sẽ chia nhau qua lại giữa hai bên nội ngoại. Chi phí đi lại, về quê một năm khoảng 30 triệu đồng.
Tôi đang cảm thấy với thu nhập và chi phí như thế sẽ không ổn khi ở lâu dài nên đắn đo việc về quê. Công việc của chồng đang ổn định so với trước đây, nếu nghỉ cũng hơi tiếc. Về quê thì hai vợ chồng đã mua căn nhà cấp bốn, chi phí bé đi học ở quê tầm hai triệu đồng/tháng, chi phí đi lại về quê sẽ không phát sinh. Thêm nữa nếu về quê, khi bé vào lớp một tôi có thể nhờ ông bà rước lúc bé chỉ học một buổi, hoặc gửi ông bà ở ngay trường rồi đi làm về đón sau. Công việc của mình là kế toán nên thấy ngoài quê cũng tuyển nhiều, lương ở tầm từ 8-10 triệu đồng. Chồng tôi làm cơ khí nên ở quê không có việc chuyên môn EDM, việc khác có nhưng tôi muốn một năm đầu sẽ nhận trợ cấp thất nghiệp 9 triệu đồng để chồng có thời gian đi học thêm lái xe và trau dồi thêm vài kiến thức để sử dụng sau này.
Về quê tôi được gần ba mẹ hơn, có thời gian gần gũi ông bà hai bên và đặc biệt bé con có không gian và bạn bè hơn so với ở Sài Gòn. Đã ở Sài Gòn 15 năm nên tôi vẫn có chút lo lắng nếu về quê không ổn định được thì vào lại Sài Gòn sẽ rất khó khăn, vì thế bản thân có chút lăn tăn. Mong các anh chị chia sẻ. Từ trẻ, nhiều người bảo tôi tuổi Ngọ phải xa quê, gần đây lại có người bảo về quê không hợp, sẽ trắng tay nên bản thân càng lo sợ. Bao năm làm ăn xa quê, mãi mới mua được nhà nhỏ ở quê nên nghe vậy tôi do dự lắm.
Vợ chồng tôi kết hôn được 13 năm. Trước khi lấy anh, tôi đã qua một đời chồng và có con trai. Chồng là trai tân trước khi cưới tôi. Anh có công việc ổn định sau cưới. Bố mẹ tôi cho đất, anh bỏ tiền làm nhà, còn nợ một ít thì cũng đi làm trả hết. Con trai tôi ở cùng hai vợ chồng. Anh đối xử rất tốt với hai mẹ con và sau này chúng tôi có thêm con trai nữa, anh không phân biệt đối xử gì. Phải nói anh là người có trách nhiệm, việc nhà cửa lo hết, tôi đi làm về chỉ việc nghỉ ngơi, cuộc sống cứ êm đềm như thế.
Rồi một chuyện đã xảy ra, tôi say nắng cậu đồng nghiệp có vợ, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi biết sai nhưng không dừng được. Đến khi chồng đọc được tin nhắn, anh sốc. Tôi cứ nghĩ anh sẽ đánh mắng hay làm ầm lên nhưng anh bảo sẽ tha thứ, còn tùy tôi lựa chọn. Anh giữ thể diện cho tôi và không làm ầm chuyện này. Nếu tôi muốn ly hôn, anh chấp nhận và ra đi không cần gì.
Sau đó, đúng như anh nói, anh sống bình thường, vẫn gần gũi vợ, không đả động gì, tùy tôi quyết định. Tôi lại không thấy được sự cao thượng ở anh mà chỉ thấy anh không có lập trường. Có lần tôi hỏi, anh đang trả thù em à?
Anh nói bản thân có tư cách, không bao giờ làm chuyện có lỗi và trái lương tâm. Có ai từng giống tôi không, đáng lẽ phải biết ơn chồng, đằng này tôi cứ thấy anh sao sao, không còn cảm xúc với anh nữa. Tôi phải làm sao đây? Tôi có bị bệnh tâm lý nào không?
Tôi là tác giả bài: "Chồng sẽ ly hôn nếu tôi không cho hai cháu anh ở cùng". Xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã quan tâm, chia sẻ và dành cho tôi nhiều lời khuyên chân thành. Sau tất cả, tôi muốn chia sẻ rõ hơn câu chuyện của mình để mọi người có thể hiểu sâu hơn về hoàn cảnh hiện tại. Tôi là nữ, 34 tuổi, đang làm việc trong lĩnh vực ngân hàng với thu nhập ổn định. Trước khi kết hôn, tôi có một căn chung cư nhỏ, đó là tài sản riêng, ba mẹ tôi đang sinh sống tại đó. Còn căn hộ mà gia đình tôi ở hiện tại là do chồng vay mua trước hôn nhân.
Vấn đề khiến cuộc sống hôn nhân của tôi trở nên căng thẳng kéo dài chính là việc hai người cháu của chồng, năm nay đã 27 và 28 tuổi, vẫn sống chung cùng vợ chồng tôi. Dù đã trưởng thành, có khả năng tự lập, chồng tôi vẫn không đồng ý cho các cháu ra ở riêng, luôn muốn tiếp tục sống chung như hiện tại. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, nhưng khi đó không đủ can đảm để đi đến quyết định cuối cùng. Tôi đã cố gắng chịu đựng và hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi.
Mâu thuẫn trong gia đình tôi không chỉ dừng lại ở việc sống chung mà đã lên đến đỉnh điểm khi có sự can thiệp từ mẹ của hai cháu. Có lần, trước mặt tôi, bà nói thẳng: "Mày là dâu, không có quyền ý kiến". Câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại như một sự phủ nhận hoàn toàn vị trí và cảm xúc của tôi trong chính gia đình mình. Điều khiến tôi càng khó chấp nhận hơn là chồng không hề phản đối hay bảo vệ vợ, mặc nhiên xem đó là điều bình thường. Nguyên nhân của việc các cháu tiếp tục ở chung được đưa ra là vì từ dưới quê lên thành phố làm việc, nếu thuê trọ sẽ tốn kém chi phí. Tuy nhiên, thực tế là cả hai đều đã đi làm, với mức thu nhập 14-15 triệu đồng mỗi tháng, một mức thu nhập không phải thấp để có thể tự lo cho cuộc sống cá nhân.
Việc tiếp tục sống chung không còn là vấn đề hỗ trợ tạm thời, nó trở thành sự phụ thuộc kéo dài, trong khi người phải chịu áp lực và tổn thương lại là tôi, đang trực tiếp sống trong chính không gian đó mỗi ngày. Đến hôm nay, sau những tổn thương và đau lòng tích tụ trong suốt thời gian qua, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục như vậy nữa. Tôi đã đủ dũng cảm để viết đơn ly hôn, không phải vì bốc đồng mà là sau khi đã suy nghĩ rất nhiều cho bản thân và cuộc sống sau này. Về vấn đề tài sản, tôi xin chờ phán quyết từ tòa án theo quy định pháp luật. Điều tôi mong mỏi nhất lúc này là được trực tiếp nuôi con bởi con dưới 36 tháng tuổi. Cảm ơn các bạn đã chia sẻ cùng tôi.
Tôi là trình dược viên nam và có những áp lực chẳng biết kể cùng ai. Mỗi ngày của tôi bắt đầu từ rất sớm, chạy ngoài đường nắng gió, ghé từng nhà thuốc, từng phòng khám, cố gắng giữ mối quan hệ để bán được hàng và đạt doanh số. Có những hôm chưa kịp ăn sáng, chạy đến chiều tối mới thấy người rã rời. Tôi là con trai nên ai cũng nghĩ chắc mạnh mẽ lắm, va chạm gì cũng chịu được. Nhưng thật lòng, có những chuyện khiến tôi rất áp lực mà chẳng biết nói cùng ai.
Trong quá trình đi làm, tôi từng nhiều lần bị gạ gẫm. Có người nói bóng gió, có người nhắn tin khuya với những lời vượt quá giới hạn. Có người xem sự nhiệt tình của tôi là một kiểu "bật đèn xanh". Tôi chỉ biết cười cho qua, cố giữ lịch sự vì còn công việc, còn doanh số, còn miếng cơm manh áo. Nhiều lúc chạy xe một mình giữa đường, tôi thấy rất tủi. Mình cố gắng làm nghề bằng sự tử tế nhưng đôi khi lại bị đặt vào những tình huống khiến bản thân khó chịu và mất đi sự tôn trọng.
Là đàn ông nên tôi càng khó nói ra, vì sợ người khác cười, sợ bị bảo "có gì đâu mà than". Nhưng thật ra, dù là nam hay nữ, ai cũng có giới hạn cảm xúc của mình. Ai cũng muốn được đối xử đàng hoàng khi đi làm. Có những đêm tôi nằm nghĩ rất lâu: đi làm kiếm sống thôi, sao đôi khi lại thấy cô đơn đến vậy. Tôi viết những dòng này chỉ mong ngoài kia người ta sẽ tử tế với nhau hơn một chút. Vì phía sau những nụ cười xã giao, nhiều người cũng đang rất mệt mỏi mà không biết nói cùng ai.