↵
Không ít cuộc hôn nhân khi còn trẻ đầy mâu thuẫn, thậm chí là cách đối xử tệ bạc giữa vợ chồng. Những tổn thương tích tụ theo thời gian, đến khi về già trở thành khoảng cách khó hàn gắn. Có người chọn buông bỏ, cũng có những trường hợp vẫn ở cạnh nhưng không còn quan tâm chăm sóc bạn đời, mọi sự giúp đỡ đều được tính toán sòng phẳng như bài viết: Chồng nằm viện, vợ lấy công chăm sóc 500 nghìn đồng mỗi ngày. Dưới đây là các câu chuyện do độc giả chia sẻ:
Vợ để tôi tự đi chợ nấu cơm khi bị gãy chân
Mỗi nhà một hoàn cảnh. Tôi thì vợ lấy hết không chừa một xu nhưng khi nằm viện, sốt cao, thậm chí lúc gãy chân vẫn phải tự đi chợ, tự nấu cơm, tự ăn, tự rửa bát. Vợ có mỗi nhiệm vụ về lột tiền rồi đi. Với vợ tôi, còn thở nghĩa là tự lo được. (docnhatvonhi404)
Bố chồng đột quỵ nằm một mình vì ngày trẻ đối xử tệ bạc với vợ con
Tin Gốc: Vnexpress

Chồng tôi 38 tuổi, trưởng phòng ở một công ty. Đồng nghiệp đều kính nể chồng tôi, nhiều người còn bảo tôi số sướng vì lấy được người chồng giỏi giang. Chỉ tôi mới biết, con người anh ở nhà hoàn toàn khác. Anh đi làm về chỉ cần thấy cơm chưa có là bắt đầu khó chịu. Có hôm vừa bước vào nhà anh đã lớn tiếng: "Có việc cơm nước cũng làm không ra gì". Tôi đang nấu dở, nghe câu đó tức phát khóc. Con tôi thấy bố như vậy thì sợ sệt, không dám lại gần. Chồng chê tôi đủ thứ, từ chuyện ăn mặc, chăm con, đến việc tôi không kiếm được nhiều tiền như anh vì ở nhà bán hàng online. Có lần anh nói thẳng trước mặt con: "Mẹ mày mà giỏi thì đã không ở nhà thế này".
Ở ngoài anh nhẹ nhàng với mọi người bao nhiêu thì về nhà lại khó chịu với vợ con bấy nhiêu. Với người ngoài, anh nói năng từ tốn, còn với vợ con thì sẵn sàng cáu gắt, trút hết bực bội. Gia đình anh có nói gì không hay về tôi, anh cũng không bao giờ lên tiếng bênh vực. Anh rất dễ quát tháo vợ chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt.
Trong mắt tôi, anh là người đàn ông hèn vì chỉ biết bắt nạt vợ con, trong khi luôn tỏ ra quan tâm và nhẹ nhàng, tình cảm với người ngoài. Sống với anh, tôi luôn phải để ý từng chút một, sợ làm gì không vừa ý lại bị mắng. Với gia đình, anh luôn chọn cách cư xử khiến những người thân nhất phải tổn thương. Tôi phải sống cam chịu như này hay nên tính đến việc ly hôn? Nếu ly hôn, tôi sợ mình không đủ sức nuôi con với điều kiện tốt như hiện tại. Mong được các bạn chia sẻ.
Huyền Như
Nguồn: https://vnexpress.net/trong-mat-toi-chong-la-nguoi-dan-ong-hen-5060472.html

Tôi và chồng yêu nhau 3 năm mới cưới. Trong thời gian yêu, nhiều lần tôi muốn chia tay nhưng cuối cùng vẫn quyết định kết hôn. Tôi luôn hy vọng bằng tình cảm chân thành, mình có thể giúp anh thay đổi cách nhìn nhận cuộc sống và sống tích cực hơn. Đầu năm vừa rồi, chúng tôi tổ chức đám cưới, mọi thứ đều phải tự lo từ A đến Z. Sau này tôi mới nhận ra một trong những lý do anh muốn cưới là sẽ lấy tiền mừng cưới trả khoản nợ lớn đang đè nặng lên vai. Nếu không giải quyết được số nợ đó, anh có thể sẽ bị mất việc.
Tiền mừng cưới giúp anh trả được một phần nợ nhưng vẫn chưa đủ. Ngay từ những ngày đầu làm vợ, tôi đã cảm nhận rõ những áp lực mà cuộc hôn nhân này mang lại. Sau lễ cưới ở Hà Nội, hai ngày sau vợ chồng cùng gia đình bên tôi về quê anh làm lễ báo hỷ. Trước đó, chúng tôi đã nhờ bố mẹ chồng chuẩn bị cơm nước để đón tiếp họ hàng, bạn bè hai bên. Thế nhưng khi về đến nơi, tôi vô cùng tủi thân. Bạn bè của anh ở quê đến chúc mừng rất đông nhưng bố chồng nhất quyết không làm thêm cỗ. Ông cho rằng ngày trước con trai mình chỉ gửi phong bì mừng cưới người ta chứ không đi ăn cỗ, giờ họ đến chúc mừng cũng không cần đãi tiệc. Hơn chục người ngồi uống bia mà không có nổi bữa cơm tử tế.
Sáng hôm sau, vì quá mệt chúng tôi ngủ không để ý giờ. Bố chồng lên gọi cửa, bảo chúng tôi dậy, cho rằng không có con dâu nào mới cưới lại ngủ muộn thế, trong khi lúc ông gọi cửa mới 5h30 sáng. Những ngày đầu làm dâu với tôi thật chán chường. Trở lại Hà Nội, cuộc sống của tôi cũng không khá hơn. Mỗi lần về quê, tôi luôn phải chuẩn bị chu đáo vì không muốn bố mẹ chồng phải chi bất cứ khoản nào cho mình. Dù vậy, tôi vẫn thường xuyên bị coi thường, trách móc vì chuyện chưa có con.
Năm đầu tiên sau cưới, tôi làm việc quần quật. Khi mang thai, vì lao lực nên tôi mất con. Đó là cú sốc lớn nhất cuộc đời tôi. Tôi gần như suy sụp hoàn toàn cả về thể chất lẫn tinh thần.
Sau biến cố đó, tôi mở một quán nước nhỏ để có thêm thu nhập. Dù ở nhà kinh doanh nhưng tôi chưa bao giờ ngửa tay xin tiền chồng. Thế nhưng anh luôn thúc ép tôi phải kiếm tiền nhiều hơn. Anh cho rằng chỉ có tiền mới giải quyết được mọi vấn đề và thường trách tôi không biết tận dụng các mối quan hệ để kiếm lợi ích cho gia đình.
Chúng tôi liên tục cãi nhau. Anh uống rượu, hút thuốc và luôn tự ti vì cảm thấy mình không thành công như bạn bè. Anh không chấp nhận cuộc sống thuê nhà nhưng lại đặt hết áp lực kinh tế lên vai vợ. Mỗi khi thiếu tiền, anh than trách dù tôi luôn cố gắng hết sức để cùng anh vượt qua khó khăn. Điều khiến tôi đau lòng nhất là anh chưa bao giờ thực sự tôn trọng những hy sinh của tôi. Có lần anh nóng giận, xúc phạm tôi chỉ vì những chuyện rất nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Anh xem mọi sự cố gắng của tôi là điều hiển nhiên, còn tôi dần cảm thấy mình chỉ như một cái bóng trong nhà.
Giờ đây, khi nhìn lại những năm tháng đã qua, tôi thấy mình kiệt sức. Tôi đã cố gắng hết khả năng để giữ gìn gia đình, giúp anh vượt qua khó khăn về tài chính và cùng anh xây dựng tương lai. Đổi lại, tôi không nhận được sự thấu hiểu hay tôn trọng mà mình mong muốn. Tôi chỉ cần một người chồng biết yêu thương, chia sẻ và xem mình là người bạn đồng hành, thế nhưng điều đó dường như quá xa vời. Tôi không biết cuộc hôn nhân này còn có thể đi tiếp được bao lâu, chỉ biết rằng trong lòng mình đã chất chứa quá nhiều cô đơn và mệt mỏi. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 58 tuổi, có vợ và hai con. Con trai tôi bị khuyết tật bẩm sinh, vợ chồng tôi nuôi nấng và chăm sóc cháu vất vả hồi nhỏ, bây giờ cháu rất tự lập trong chuyện nhà cửa. Con gái lớn được nuôi dạy đầy đủ. Chúng tôi cưng con bé từ nhỏ, do anh trai cháu bị như vậy nên vợ chồng càng cháu con gái cẩn thận hơn. Con gái từ nhỏ tính hướng nội, không chơi bời và học hành nghiêm túc. Chúng tôi cũng cố gắng cho cháu học một trường đại học top đầu do cháu có học bổng. Cháu học thành công và tốt nghiệp xuất sắc, vậy mà ra trường 4 năm không kiếm được việc ổn định, lúc làm lúc nghỉ, nhảy hết việc này việc kia, tôi cũng sốt ruột.
Bốn tháng rồi con thất nghiệp. Con mới xin được học bổng 50 % đi Mỹ học thạc sĩ, còn lại cũng gần 1,5 tỷ đồng, vì thế tôi chưa đồng ý cho cháu học. Chuyện của cháu làm vợ chồng tôi rất đau đầu. Nhà tôi có một quán ăn nhỏ, bán hàng túc tắc cũng thoải mái chi tiêu cả gia đình, có điều vợ chồng đang còn khoản nợ 500 triệu đồng. Tôi còn một căn nhà đang để trống do chưa tìm được người thuê ưng ý, giá trị khoảng 4-5 tỷ đồng. Mong mọi người tư vấn cho trường hợp của nhà tôi, có nên bán nhà thời điểm này để cho con đi du học?
Tin Gốc: Vnexpress

