Mối tình gần nhất kéo dài năm rưỡi với chàng trai Bắc Trung Bộ. Tôi người miền Tây, chia tay vì quê hai người xa nhau quá, lại không hợp tuổi (lý do anh nói thêm vào). Mối tình này tôi đã đặt nhiều tâm tư tình cảm và hy vọng một tương lai xa, có anh và những đứa trẻ.
Giờ tôi lại là người trăn trở và đặt dấu chấm hết cho mối tình này. Tôi sẽ không chấm dứt nếu anh rõ ràng về tương lai, đặt tôi trong kế hoạch của anh. Yêu anh khoảng thời gian như thế mà tôi chưa từng được công khai. Tôi hỏi về tương lai, anh né tránh dù ban đầu yêu nhau anh bảo nếu đi lâu dài anh sẽ cân nhắc ở lại Sài Gòn, vì công việc của anh ở đó.
Sau một năm tôi hỏi anh về chuyện dẫn đi gặp anh em họ hàng tại Sài Gòn vào các dịp đặc biệt, anh lại bảo ngại. Luôn nói yêu tôi nhưng khi tôi đi khám phụ khoa vì lo sợ có bầu, anh lại né tránh, để tôi đi một mình. Mặc dù quá trình yêu có dùng biện pháp an toàn nhưng không thể loại trừ trường hợp hy hữu, những lần trễ kinh nguyệt tôi đều lo lắng và hỏi anh lỡ có bầu thì sao. Câu trả lời là sự né tránh, im lặng rồi anh lảng qua chuyện khác, bảo tôi đừng lo.
Tôi không thể tưởng tượng được anh đi tán tỉnh cô gái khác bằng văn anh từng tán tôi. Chắc là tôi ngốc nhất trong đám con gái mà anh tán. Chia tay, anh có nhắn tin bảo nhớ tôi, nhớ đến không chịu nổi. Tôi biết anh chỉ nói thế thôi, nếu nhớ tôi thì phải chạy qua nhà tìm rồi, đằng này không hề có. Anh xóa tất cả cuộc trò chuyện về tôi. Anh còn đổ cho tôi là chắc tôi xóa gần hết thông tin về anh, làm như kiểu tôi đã buông bỏ được còn anh vẫn nhớ về cuộc tình này.
Tôi biết mình còn trẻ, nhiều cơ hội, thế nhưng trong lòng luôn buồn vì chuyện tình này. Cả tuần nay tôi chẳng muốn làm gì, công việc chán nản, ăn uống không thèm, chỉ muốn nằm. Tôi đi chùa để tìm sự bình yên nhưng sau đó rảnh rỗi lại thấy nhớ nhung, buồn bã. Tôi thấy mình thất bại, chẳng có động lực để làm gì. Tôi cũng hết mình vì mối tình này, có gì trao được cũng trao hết rồi, anh ta còn muốn gì nữa. Tôi là người dừng để cả hai sau này đỡ phải khó xử, đau ngắn còn hơn đau dài.
Tôi sợ bản thân chỉ là “nơi thỏa mãn” của anh ta, sợ rằng lỡ mang thai thì hổ thẹn với cha mẹ mình, gia đình anh sẽ coi thường gia đình tôi. Giờ chuyện cũng kết thúc rồi, tôi sợ cảm giác cô đơn và không tìm được người phù hợp vì cái bóng mối quan hệ cũ quá lớn đối với mình. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi là tác giả của bài viết Bố bạn trai 3 đời vợ, mẹ hai đời chồng, có nên tiến xa với anh, cảm ơn mọi người đã chia sẻ. Tôi xin chia sẻ chi tiết thêm về bạn trai. Bạn ấy và tôi quen nhau được chín tháng, bạn yêu thương và chăm sóc tôi như con gái. Mỗi lần sang phòng bạn chơi, bạn thường nấu ăn cho tôi, hôm nào đi chơi thể thao về sẽ giặt đồ giúp tôi. Bạn ấy nói rằng học cách chăm sóc người khác từ mẹ nên bạn chăm sóc bản thân rất tốt, ăn uống lành mạnh, hay tự nấu ăn, tự làm nước ép, chơi thể thao thường xuyên. Bạn khá ngưỡng mộ mẹ, kể mẹ bạn là người đã truyền cảm hứng kinh doanh cho bạn, sau này bạn sẽ không để em gái phải khổ (em gái cùng mẹ khác cha).
Tôi ngại hỏi về vấn đề gia đình không phải vì không quan tâm bạn mà vì tôi sợ bạn trai ngại chia sẻ về gia đình không hoàn hảo. Ngoài ra, bạn có lối sống gọn gàng và sạch sẽ. Tính cách của bạn khá giống mẹ ruột tôi nên tôi thấy bạn rất tương đồng về suy nghĩ và cảm giác gần gũi. Còn việc ăn uống và những chuyện khác, bạn hợp với tôi. Chúng tôi cũng đẹp đôi về ngoại hình. Bạn giống như một phiên bản của tôi nhưng kỷ luật hơn. Do làm công việc kinh doanh tự do nên tôi và bạn dành khá nhiều thời gian ở bên nhau trong ngày. Nhưng chúng tôi không sống chung với nhau, vẫn có khoảng thời gian cá nhân của mỗi người.
Có vài khuyết điểm của bạn khiến tôi suy nghĩ. Đầu tiên, gia đình bạn phức tạp như đã chia sẻ. Thứ hai, quê của bạn và quê tôi khá xa, cách nhau 1.000 km nhưng tôi và bạn đều sống tại TP HCM nên vấn đề này tôi không quá lăn tăn. Nhưng có một điểm nữa là trước đây bạn từng bị trầm cảm và hút thuốc lào. Mỗi ngày hút khoảng dưới 10 lần. Mỗi lần hút thuốc, bạn đều ra khỏi phòng do bạn sống khá sạch sẽ. Tôi từng nói về vấn đề này nhưng bạn bảo chỉ là hút cho vui. Tôi có suy nghĩ là trước khi quen bạn thì bạn đã hút rồi nên nếu quen bạn, tôi chỉ có thể chấp nhận hoặc nếu không thì khuyên người ta bỏ được càng tốt chứ tôi không có quyền ép bạn bỏ thuốc. Bạn thỉnh thoảng nói với tôi là muốn đi nước ngoài vì bạn có người thân bên đó và mẹ bạn cũng thích bạn ra nước ngoài.
Hiện tại, bạn kinh doanh online nhưng rảnh hơn tôi nên hầu như bạn có nhiều thời gian chăm sóc gia đình hơn tôi. Còn về phía tôi, tôi cũng làm công việc kinh doanh online, có thể tự chủ tài chính và không phải yêu bạn vì tiền. Gia đình tôi bình thường, có bố mẹ và anh trai. Tôi biết chín tháng là quá sớm để quyết định tiến xa hơn với bạn trai, trong khi chúng tôi còn trẻ (tôi 25 tuổi, bạn trai 23 tuổi) nhưng tôi thấy bạn rất hợp nên cũng muốn suy nghĩ nghiêm túc. Hơn nữa, tôi cũng muốn lập gia đình sớm. Tôi yêu bạn nhưng có quá lý trí khi đặt lên bàn cân những khuyết điểm và ưu điểm của bạn không? Vì bạn trai khá tốt và tôi cũng hiểu không ai hoàn hảo 100%. Nhưng tôi sợ những điều băn khoăn ở trên nếu không giải quyết sớm và cứ tiếp tục yêu nhiều hơn, sau này có thể bị ảnh hưởng bởi những chuyện trên thì sẽ rắc rối hơn. Có phải tôi đang ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân và đòi hỏi quá nhiều ở bạn trai?
"Đổ vỡ một lần không hẳn là kết thúc, tổn thương một lần không hẳn là sẽ tổn thương một đời. Hôm nay ta vấp ngã, ngày mai ta đứng lên rồi đi tiếp. Mẹ đơn thân hãy cho mình cái quyền được yêu, được thương và được trân trọng, bù đắp sau những mất mát ấy".
Chuyện là tôi có người chị từng đổ vỡ sau hôn nhân. Chuyện gia đình chị nên tôi không muốn đào sâu vì sợ sẽ làm tổn thương chị. Sau ngần ấy chuyện tổn thương, tôi thấy chị mất hẳn niềm tin vào hôn nhân, nói đến là chị chỉ bảo: "Sợ". Tôi cũng thấy thương vì giờ đây chị phải một mình nuôi đứa con. Bẵng đi một thời gian, hôm nay nhận được tin chị chuẩn bị lên xe hoa lần hai, tôi mừng như thể mình được cưới vậy. Chị nói đã tìm được người có thể làm chỗ dựa tinh thần vững chãi.
Mẹ đơn thân à, tôi không tin có người phụ nữ nào có thể mạnh mẽ cả trong tâm hồn để một mình gồng gánh nuôi con mình. Tôi tin các bạn có thể lo tốt phần vật chất, nhưng sau cùng, đêm về một mình chẳng biết thủ thỉ cùng ai. Chưa kể những lúc ốm đau, những lúc khó khăn cần một điểm tựa trong tinh thần, có một người đàn ông bên cạnh vẫn tốt hơn.
Tôi sinh ra trong một gia đình cả ba và mẹ đều là những người từng đổ vỡ trước khi đến với nhau, họ tìm đến nhau để bù đắp những khoảng trống, những thiếu hụt còn lại. Giờ đây, gia đình tôi sống rất hạnh phúc. Vậy nên, mẹ đơn thân hãy cho mình cái quyền được yêu thêm lần nữa, đừng vì tổn thương một lần mà khép cánh cửa hạnh phúc của chính mình lại. Ta sinh ra và chỉ được sống một lần trên cõi đời này, sai một lần, vấp ngã một lần không hẳn là đã kết thúc. Hôm nay ta sai nhưng ngày mai không hẳn sẽ sai tiếp. Vì ta xứng đáng mà, xứng đáng được trân trọng, được che chở và được cưng chiều.
Hạnh phúc là do mình lựa chọn, đi tiếp hay dừng lại cũng là do mình lựa chọn. Nếu đã tìm được người có thể che chở hết những khoảng trống kia, xin các mẹ đơn thân hãy mở lòng mình ra một lần nữa, để cùng nửa còn lại làm rất nhiều điều hạnh phúc trong cuộc sống này. Được cùng nhau cầm tay băng qua từng con núi, từng bãi biển, dòng sông. Được khám phá những điều mới lạ xung quanh ta, được hàn huyên dưới căn nhà hạnh phúc có con cháu sum vầy, được vỗ về mỗi lần yếu đuối. Ta được rất nhiều điều có thể, vậy tại sao chỉ vì một lần ta sai mà tự tay tước đi quyền hạnh phúc của mình. Hãy cứ yêu và cho mình cơ hội đi, rồi các mẹ đơn thân sẽ có thêm rất nhiều điều hạnh phúc.
Tôi và bạn gái yêu nhau cách đây 6 tháng sau khi trải qua đầy rẫy những chuyện khó khăn. Trước đó tôi thích một người con gái khác, khi đó bạn gái chính là người giúp tôi có thể đến với người mình thích, kết quả lại không thành công. Chính bạn gái là người đã động viên an ủi và bên cạnh tôi mọi lúc. Sau đó một khoảng thời gian, tôi đã yêu em.
Quen nhau một năm, yêu được nửa năm, em giờ phải đi du học. Tôi không sợ yêu xa nhưng ngặt nỗi em sẽ học chung trường và ở chung khu nhà với người em từng thích rất nhiều. Tôi cảm thấy buồn bã và lo sợ lắm. Liệu em có rung động một lần nữa với người đó và tôi sẽ mất em không? Tôi buồn mấy ngày nay mà không biết phải suy nghĩ sao cho đúng. Em rất tốt với tôi, tôi có nên tin tưởng tuyệt đối ở bạn gái không?