↵
Không ít cuộc hôn nhân khi còn trẻ đầy mâu thuẫn, thậm chí là cách đối xử tệ bạc giữa vợ chồng. Những tổn thương tích tụ theo thời gian, đến khi về già trở thành khoảng cách khó hàn gắn. Có người chọn buông bỏ, cũng có những trường hợp vẫn ở cạnh nhưng không còn quan tâm chăm sóc bạn đời, mọi sự giúp đỡ đều được tính toán sòng phẳng như bài viết: Chồng nằm viện, vợ lấy công chăm sóc 500 nghìn đồng mỗi ngày. Dưới đây là các câu chuyện do độc giả chia sẻ:
Vợ để tôi tự đi chợ nấu cơm khi bị gãy chân
Mỗi nhà một hoàn cảnh. Tôi thì vợ lấy hết không chừa một xu nhưng khi nằm viện, sốt cao, thậm chí lúc gãy chân vẫn phải tự đi chợ, tự nấu cơm, tự ăn, tự rửa bát. Vợ có mỗi nhiệm vụ về lột tiền rồi đi. Với vợ tôi, còn thở nghĩa là tự lo được. (docnhatvonhi404)
Bố chồng đột quỵ nằm một mình vì ngày trẻ đối xử tệ bạc với vợ con
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là một người đồng tính. Năm 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học ở Hà Nội, tôi vào Sài Gòn để lập nghiệp và ở bên người mình yêu. Khi ấy tôi nghĩ chỉ cần có tình yêu thì mọi khó khăn rồi cũng vượt qua được. Mười năm trôi qua, cũng là từng đó thời gian tôi sống xa nhà, mỗi năm chỉ có thể về một lần vào dịp tết. Dần dần, khoảng cách giữa tôi với gia đình ngày càng lớn.
Có những điều không thể nói, có những tổn thương âm thầm mà chỉ người trong cuộc mới hiểu. Rồi tôi mất ba mẹ. Đến lúc ngoảnh lại, tôi nhận ra mình không chỉ đánh đổi tuổi trẻ mà còn đánh đổi cả gia đình, những bữa cơm đoàn tụ, những khoảnh khắc đáng lẽ phải được ở bên người thân.
Người tôi từng xem là cả thế giới lại nói rằng anh ấy chán tôi rồi. Sau 10 năm bên nhau, thứ tôi nhận lại là một tỷ đồng. Người ngoài có thể nghĩ đó là một số tiền lớn, còn với tôi, một tỷ đồng không thể mua lại ba mẹ, cũng chẳng thể mua lại gia đình, càng không thể mua lại 10 năm thanh xuân đã đi qua.
Giờ đây tôi gần như mất tất cả: tình yêu, gia đình và cả cảm giác tôi từng thuộc về một nơi nào đó. Có lẽ điều đau nhất không phải là cuộc chia tay mà là nhận ra mình đã dành trọn quãng đời đẹp nhất để tin vào một tương lai, rồi cuối cùng chỉ còn lại một mình giữa thành phố từng là nơi bắt đầu mọi hy vọng. Mười năm thanh xuân, 10 năm xa nhà, mất ba mẹ, mất gia đình, giờ gần như tôi mất tất cả.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy chồng khi 26 tuổi sau một năm tìm hiểu, khi đó anh 41 tuổi. Sau cưới một năm, tôi sinh được bé trai kháu khỉnh, vợ chồng đều có công việc tốt, nhà và xe đầy đủ, ai cũng nghĩ tôi hạnh phúc, nhưng không. Tôi phát hiện anh qua lại với người cũ. Khi biết được sự thật, tôi buồn khổ. Tôi nhắn tin với chị ta, chị ta đã nói cho tôi biết mọi chuyện.
Anh đánh tôi thậm tệ vì dám nhắn tin cho chị ta. Tôi thực sự rất buồn khi bị chồng đối xử như thế. Chồng tôi phong độ, có điều kiện, công việc tốt, được nhiều cô để ý, ai cũng nói vợ chồng tôi đẹp đôi. Bị anh đối xử thế, nhiều lúc tôi muốn bỏ đi nhưng lại thương con, sợ con lớn lên không đủ gia đình trọn vẹn. Cứ nghĩ đến việc chồng đã lừa dối là tôi lại không chịu được.
Hàng ngày tôi đi làm về cố gắng chăm lo cho gia đình thật tốt, vậy mà anh không coi tôi ra gì. Tôi buồn lắm nhưng vẫn cứ cười nói bình thường. Tôi bảo: "Nếu anh không quên được cô ấy thì cứ làm đơn. Em sẽ không níu kéo khi anh chẳng còn yêu em". Tôi không biết phải làm sao giờ, sống với người chồng phản bội, tôi thật sự không còn tâm trí để nghĩ chuyện khác. Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Cuộc sống này nhiều khi thấy quá mệt mỏi. Nhiều khi bên ngoài và bên trong của một con người và một gia đình là bức tranh hai mặt. Tôi là nữ, 34 tuổi, lấy chồng xa được 10 năm. Chồng hơn tôi 3 tuổi, làm nhà nước. Chúng tôi có một con trai, một con gái học lớp một và lớp năm, rất quấn mẹ và thương mẹ. Nhìn bề ngoài, gia đình tôi thật đẹp, thật hạnh phúc khi tôi ở nhà có công việc buôn bán ổn định, nhẹ nhàng, chồng làm gần nhà. Những ai tiếp xúc hay cấp dưới đều nói chồng tôi hiền, nhẹ nhàng. Nhưng ở cùng mới biết anh gia trưởng và khó tính thế nào.
10 năm cưới nhau, mỗi lần nhận lương anh luôn nói bóng gió so sánh rằng ước gì lấy vợ nhà nước thì mỗi tháng hai lương đều như vắt tranh, không phải khổ như giờ. Trong khi đó tôi ở nhà buôn bán đủ thứ, cố gắng làm để không phụ thuộc chồng. Việc buôn bán của tôi cũng được do có lượng khách quen, rồi vừa nhà cửa, bát chén, cơm nước, con cái, rồi lấy hàng,... Một ngày của tôi lúc nào cũng rất mệt, vậy mà nhiều lúc gạt chân chống xe xuống là anh chê bai, nói móc tôi. Anh là kiểu người muốn hay thích gì là tự quyết định, chẳng cần tôi đồng ý hay không. Nhưng tôi thì không được như thế.
Chị gái lấy chồng cách tôi 40 cây số nhưng cả năm hoặc may lắm thì năm tôi lên chị chơi được một hai ngày. Chị rất muốn xuống tôi chơi nhưng tôi luôn lấy lý do về nội vì biết chị xuống thì tôi vui nhưng chồng tôi không thích, chị về là anh nói tôi, dùng những từ rất tệ, xúc phạm để chửi. Ngay cả việc về quê cũng rất khó khăn, phải gia đình có việc cưới hỏi mới được về. 10 năm tôi mới về được hai lần. Ba mẹ con về từ Nam ra Bắc, anh chỉ đưa 2 triệu. Anh nhiều lần xúc phạm gia đình tôi, cả sau lưng và trước mặt. Nhưng bố mẹ và chị gái tôi đều bảo "kệ nó, nói gì kệ nó, nhịn cho con, ly hôn khổ con". Hai lần tôi bỏ về ngoại, anh không gọi điện thoại, không nói gì. Bố mẹ không chịu nên tôi lại phải tự vào.
Vì vậy tôi cứ sống, kiếm tiền mặc kệ bản thân vì sống với nhau nhưng luôn trong trạng thái sợ bị chửi, bị so sánh, khinh thường. Nhiều người bảo tôi sao không ly hôn, giờ người ta ly hôn đầy nhưng tôi không dám vì ly hôn, tôi không có gì để giành quyền nuôi con. Không có tiền để làm lại không có ai chống lưng. Vậy nên 10 năm tôi nghĩ mình còn cố được thì cố.
Hôm nay có biến cố. Anh bảo bố mẹ mua cho mảnh đất gần nhà bố mẹ, hai vợ chồng bán đi về ở gần để lo cho mẹ vì bố mới mất. Anh là con trai một, không thể bỏ mẹ được. Tôi bảo đón mẹ qua thì không ai chịu. Tôi nói luôn tôi với gia đình chồng không hợp, mẹ chồng 65 tuổi rất khó tính và nghe lời con gái (nhà có 3 cô con gái lấy chồng gần). Mấy ngày gần đây, chúng tôi cãi nhau liên tục vì tôi không chịu. Nếu đi như vậy, tôi phải làm lại từ đầu, ở nơi mới đó không phù hợp với những sản phẩm tôi đang buôn bán ở đây. Nếu tôi không kiếm được tiền, sẽ không thể ở được với anh vì anh sẽ chửi rất ác dù tôi không ăn chơi, không tụ tập, không ăn hàng, không mua sắm gì lung tung. Nếu mua, tôi tự kiếm tiền mua được nhưng phải giấu vì nếu anh biết lại chửi.
Nhiều khi muốn bỏ đi làm công ty nhưng không được vì mới ba mấy tuổi mà tôi đã thoái hóa gai đốt sống lưng, làm nhiều, ngồi nhiều là tôi đau lắm. Giờ tôi chẳng biết mình tồn tại vì cái gì. 10 năm lấy chồng, tôi không có gì ngoài hai đứa con. Nếu ly hôn, tôi cũng không còn được ở bên con nữa. Khi viết những dòng này, tôi rất buồn vì không có ai để bám víu, chia sẻ. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tin Gốc: Vnexpress

