Tôi 36 tuổi, kết hôn khoảng hai năm và có một con trai đáng yêu 14 tháng tuổi, nhìn bé rất giống ba. Từ khi cưới đến giờ, tôi luôn sống trong đau khổ và suy nghĩ, thấy chán chường cuộc hôn nhân này. Anh là mối tình đầu, phải vượt qua nhiều trắc trở của hai bên gia đình chúng tôi mới đến được với nhau. Vậy mà giờ đây khi cưới nhau rồi chúng tôi lại vì những sự việc bất đồng nhỏ trong cuộc sống khiến càng ngày càng xa cách.
Không biết do tôi cầu toàn, khó tính hay hết duyên phận mà thấy bất an trong hôn nhân quá. Tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn đến tôi và con, để tôi có thêm động lực bước tiếp cùng anh cho đến cuối con đường. Tôi là người công giáo, cũng không muốn (thậm chí là không nên) chia tay. Trước đây, lúc tôi sinh con trai được hơn ba tháng, thấy chồng hay nhắn tin với những cô gái khác. Dù anh nói là chọc ghẹo thôi nhưng tôi rất buồn, có nhắc nhở anh vài lần nhưng thỉnh thoảng anh vẫn thế.
Kể từ đầu năm đến giờ, chồng có mối quan hệ bất chính với cô gái nào không thì tôi không rõ nữa, thi thoảng thấy có vài cô nhận là em kết nghĩa gì đó nhắn tin, gọi điện. Nhiều lúc tôi mệt mỏi, không muốn nghĩ đến, thế nhưng nó cứ quanh quẩn trong tâm làm tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Kể từ lúc này, tôi không còn tin tưởng những gì chồng nói nữa, cuộc sống của tôi trở nên vô cùng khổ tâm và chán nản. Vợ chồng tôi thường có những cuộc cãi vã. Chúng tôi sống chung nhưng không chia sẻ, thậm chí không còn quan hệ vợ chồng.
Tôi luôn mong có một gia đình êm ấm, để con cái có tình yêu thương trọn vẹn, nhưng vợ chồng như này thì con cái sẽ không tốt về mặt tâm lý. Tôi là phụ nữ nhưng phải lo lắng mọi việc trong gia đình, rất là mệt mỏi, từ việc lớn đến việc nhỏ (nhờ chồng thì lúc làm lúc không), không nói thì anh chẳng bao giờ tự giác làm. Chồng đi làm về (có ngày 20h, khi 21h30, có khi 23h, nếu có ai mời đi ăn thì gần 12h đêm) chỉ lo cho anh; ăn xong lại lướt mạng rồi đến đêm vào phòng ngủ, không hề quan tâm nhiều đến gia đình. Thi thoảng ngày nghỉ anh chăm con một buổi, hoặc sáng bỏ đồ vào máy giặt, rửa vài cái chén (giờ nhường lại hết cho tôi làm rồi).
Điều quan trọng hơn là tôi luôn có cảm giác chồng không còn dành sự yêu thương và tôn trọng vợ như trước đây. Tôi hay suy nghĩ anh chắc vẫn còn những mối quan hệ bên ngoài (không biết có sâu đậm với ai không vì chưa tận mắt chứng kiến lần nào). Ai cũng phải đi làm 8 tiếng mỗi ngày, chưa kể giờ nghỉ trưa tôi phải về nhà chăm con, làm đồ ăn cho con, thu dọn nhà cửa. Đêm tôi thức 3-4 lần cho bé uống sữa, thay bỉm cho con, không dám than phiền. Từ khi có con, chồng ngủ nguyên đêm, vậy mà cứ nói đến là anh than mệt. Công việc của anh cũng trong văn phòng như tôi thôi. Nhiều khi tôi nghĩ đến thấy tủi thân, cứ như robot vậy.
Chúng tôi là những người có ăn học mà sống vô cảm với nhau như vậy nên vô cùng mệt mỏi. Bên cạnh đó, chúng tôi đều không hợp với gia đình hai bên (vì quê anh ở xa gần 400 km nên tôi chưa về được lần nào, nhà chồng không thương cũng đúng). Anh sống phía bên vợ nhưng bất cần nên cũng chẳng cần sống hết mình với mọi người. Anh không hài lòng với nhà vợ, cho dù anh chị tôi không khó tính và thường không chấp gì anh. Mẹ tôi mất sớm, bố sống chung với chúng tôi, nay bố 84 tuổi rồi. Tôi mấy lần muốn làm đơn ly hôn nhưng anh chưa dứt khoát để ký. Anh nói tùy tôi, thích thì tự ký, anh không ký. Vậy nên tôi lại hủy bỏ.
Hơn hai năm trong cuộc hôn nhân này, tôi chưa bao giờ có cảm giác cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc trong một hay hai tuần liền. Nhiều lần, tôi muốn chia tay hoặc muốn nghĩ đến điều dại dột cho khỏi mệt mỏi. Nghĩ lại thấy mình không còn thì ai lo cho con (vì con còn quá nhỏ), tôi lại cố gắng. Tôi chẳng ngại khi một mình nuôi con khôn lớn, nhưng vì là người công giáo nên tôi cũng không vui, không an tâm khi ly hôn.
Tôi không hề biết rõ giờ giấc đi làm của chồng (dù nơi anh làm có lịch công tác trong một tháng, tôi có nói điều này với anh mà anh lơ). Tôi phải làm sao đây? Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian chia sẻ và đọc hết bài này. Chúc các bạn luôn an vui, mạnh khỏe, công việc thuận lợi, gia đình hạnh phúc trong cuộc sống mỗi ngày.
Tôi và chồng chung sống được bảy năm. Tôi yêu chồng rất nhiều nên thường là người nín nhịn. Cái gì ngon nhất, tốt nhất đều dành cho chồng, bản thân thiếu thốn cũng được. Chồng tôi khá chiều vợ nhưng kiểm soát và đa nghi quá mức khiến tôi ngột ngạt. Anh soi từng bình luận trên facebook của tôi, vặn vẹo từng thứ trong đó. Tôi đa cảm nên đôi khi đăng những cảm xúc chung chung về cuộc sống hoặc đọc gì hay ho về gia đình là chia sẻ nhưng anh nghĩ tôi bóng gió về anh hoặc tôi có vấn đề dù tôi đã giải thích. Lâu dần tôi không dám đăng lên hoặc nếu có đăng gì, tôi phải nhắn tin trước và nói rõ rằng "em đọc thấy hay nên up thôi, em không có ý gì".
Tôi đi làm, bận gì đó trả lời tin nhắn chậm hay chưa nghe điện thoại, tôi sẽ phải giải thích. Tôi hẹn đám bạn gái đi ăn, phải nhắn rõ bạn nào, lý do sao tự dưng hôm nay rủ nhau đi?... Còn nhiều điều tương tự tôi không nói hết được. Tôi cảm thấy bên chồng lúc nào cũng sẵn sàng trong tình trạng "giải trình". Tôi ngột ngạt, mất tự do.
Hôm nay nằm cạnh nhau xem các clip vui trên mạng, anh chủ động đưa điện thoại tôi cầm vì mỏi. Tôi đọc được đoạn chat với một facebook bán dụng cụ nghe lén, định vị và đọc chat, anh ấy đăng ký mua và hỏi cách dùng. Tôi im lặng đưa lại điện thoại cho chồng nhưng trong lòng đau xót. Cả một ngày tôi ở đâu, làm gì, anh ấy biết. Tối chỉ về nhà con cái. Điện thoại tôi, anh ấy sử dụng hàng ngày.
Mọi lần anh đa nghi chuyện nọ chuyện kia, tôi cũng buồn nhưng không hiểu sao lần này trong lòng tôi như có gì sụp đổ. Trong một tích tắc, tôi cảm thấy tình yêu mình dành cho chồng như chết hẳn, thất vọng, bất cần... Tôi quá bối rối nên không tìm được từ ngữ thích hợp để diễn đạt. Tôi chỉ biết bản thân đã thực sự mệt mỏi và chán nản. Tôi không biết nên làm gì bây giờ đây.
Tôi 40 tuổi, sống trong Nam, có ba con: 12 tuổi, 9 tuổi. Đầu năm ngoái, tôi có bé thứ ba do lỡ cấn bầu. Con đến tuy bất ngờ nhưng tôi rất hạnh phúc khi biết có sinh linh nhỏ đang thành hình trong bụng mình. Tuy nhiên, khi tôi bầu được hai tháng thì phát hiện chồng ngoại tình 4 năm khi kiểm tra điện thoại của anh. Trước đó tôi luôn lờ mờ có suy nghĩ anh có người khác bên ngoài nhưng tôi lại không có bằng chứng rõ ràng. Anh cũng rất khéo che dấu, hầu như không có biểu hiện gì. Anh vẫn làm tốt vai trò người bố quan tâm hai con, đưa đón đi học, phụ tôi việc nhà. Chuyện vợ chồng thưa thớt tháng đôi lần chủ yếu do tôi chủ động, hỏi thì anh bảo sức khỏe kém. Tôi tin thật nên nhiều khi lại nghĩ mình quá đa nghi.
Chồng tôi làm kinh doanh, xưa giờ là người cẩn trọng, chăm chỉ làm ăn nên tôi tin tưởng để anh cầm hết vốn làm ăn, đầu tư bất động sản. Có lẽ sai lầm của tôi bắt đầu từ đây. Trong quá trình đi làm, anh cặp với một người phụ nữ bỏ chồng làm môi giới bất động sản. Lúc đầu tôi thấy có vài lần chồng nhắc đến cô ta trong các giao dịch làm ăn, tôi nghĩ cô ta chỉ là bạn làm ăn của chồng và nghĩ cô ta có chồng con rồi nên không đề phòng hay điều tra gì. Mãi hai năm sau, tôi mới biết cô ta đã bỏ chồng. Trong thời gian cặp với cô ta, chồng tôi ém nhẹm việc làm ăn, tôi hỏi thì bảo "em cứ yên tâm, xưa giờ anh có để mất đồng nào đâu". Rồi anh ta và cô ta đầu tư làm ăn chung thua lỗ rất nhiều. Nhưng chồng giấu kín tôi việc thua lỗ này.
Tôi có công việc riêng, trong 8 năm trở lại đây, thu nhập bình quân khoảng 100 triệu đồng mỗi tháng nên hầu như toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, tiền con cái ăn học, học thêm tôi đều chi trả hết. Mấy năm trước, anh nói với tôi là đầu tư bị hao hụt do thị trường, tôi cũng thông cảm vì nghĩ làm ăn lúc được lúc mất là chuyện thường. Sau khi đầu tư chung thua lỗ, chồng tôi và cô ta cùng vài người nữa lại mở công ty làm ăn riêng. Năm ngoái, khi kiểm tra điện thoại, phát hiện chuyện ngoại tình của chồng với cô ta, tôi điếng người. Vì trước đó có lần tôi gặng hỏi, anh bảo cô ta đang làm bạn gái người khác, em nghĩ linh tinh.
Thì ra họ cặp với nhau ít nhất 4 năm trời, làm ăn thua lỗ cùng nhau, tặng quà tình yêu cho nhau và cặp ngay trước mặt tôi ngần ấy năm. Tôi nghĩ đó là sự xem thường người vợ ở nhà đến tận cùng. Sau đó tôi biết rất nhiều người trong huyện biết chồng tôi cặp với cô ta, chỉ có mỗi tôi quanh năm suốt tháng cặm cụi đi làm lo cơm nước học hành con cái không biết mà thôi. Khi tôi kiểm tra điện thoại, anh vẫn chối và lái câu chuyện sang hướng khác, nào là chỉ là bạn làm ăn. Mãi khi tôi đưa các tin nhắn làm bằng chứng mới chịu. Tôi thấy tim mình như vỡ vụn, anh ta cặp bồ đến mức tôi đang mang thai đứa con trong bụng hai tháng, anh ta không định dừng lại. Tôi lúc đó đã quyết giữ thai lại nên đành im lặng để tránh ảnh hưởng đến thai kỳ.
Giờ đây sinh con xong, tôi lại hay nghĩ đến chuyện của chồng, nhiều lúc thấy mình như bị trầm cảm. Cứ lúc nào có thời gian một mình, tôi lại nghĩ đến, vô cùng uất hận. Tôi rất muốn ly hôn nhưng sau bao nhiêu năm chồng mang tiền đi làm ăn hết, tôi chỉ tích lũy được vài tỷ. Và 3 con tôi nữa. Tôi không chắc mình có thể nuôi cả ba con. Khi tôi phát hiện việc của chồng, có vẻ anh đã cắt đứt với cô ta. Mong mọi người cho tôi lời khuyên cần làm gì tiếp theo. Cảm ơn mọi người.
Tôi là nạn nhân của tín dụng đen trên web/app. Xin nhấn mạnh, đây là câu chuyện có thật của tôi. Lần đầu tôi chỉ vay một triệu đồng trong 7 ngày. Chỉ 5 ngày sau họ bắt đầu đòi nợ. Tôi quá lo lắng nên họ lại hướng dẫn vay một nơi khác để trả cho họ. Tôi đã làm theo một cách mơ màng. Tiếp theo mới là những tháng ngày kinh hoàng, từ con số nợ một triệu đồng đã lên tận 200 triệu đồng. Các web khác cũng chung mái nhà với web đầu tôi vay, họ tự động giải ngân ào ạt cho tôi một lần 10 web, tương đương 10 triệu đồng.
Lúc này tôi rất hoảng sợ, họ thay nhau gọi đe dọa, gây áp lực. Tôi đã bán chiếc xe máy để trả nợ nhưng vẫn không thoát được, cứ trả họ lại giải ngân. Tôi thật sự bị cuốn vào hang ổ bọn chúng. Vì sợ xấu hổ với văn phòng làm việc, sợ gia đình biết, lại lo lắng bạn bè xa lánh, tôi vay khắp nơi để trả nợ bọn chúng. Mỗi ngày trôi qua là ngày đau khổ, tôi chỉ muốn không tồn tại vì con số đã lên đỉnh điểm, tận 100 triệu đồng. Lãi rất cao khiến tôi phải cố gắng xoay vòng.
Lúc bí bách, tôi lại bị lừa lần hai. Họ tự xưng là công an, rồi có người bảo có thể giúp tôi xóa nợ, chỉ cần hai triệu đồng. Tôi quá ngu ngốc nên tiếp tục chi tiền và cho họ mật khẩu các web vay. Họ truy cập và tiếp tục vay dưới tên của tôi, nhưng số tài khoản nhận tiền giải ngân lại là của họ. Thế là tôi vô tình mang thêm số nợ 100 triệu đồng tiếp tục và dồn hết gần 230 triệu đồng cả lãi và gốc. Tôi đã rất sốc, bây giờ tâm lý rất không ổn, cuộc sống tôi đã không còn như trước. Thậm chí tôi sợ tiếng reo điện thoại, sợ nghe cả tiếng xe ngoài đường. Tôi chỉ trốn trong phòng tắm và tắt đèn. Tôi run sợ, không biết phải làm gì? Tôi lại không dám tâm sự với ai.
Tôi đã bỏ làm, bỏ ăn, nhốt mình trong phòng hai ngày. Đến ngày thứ ba tôi quyết tâm, tự trấn an bản thân. Tôi nghĩ phải cố gắng, chỉ có mình mới giúp được chính mình. Tôi đã mặc kệ hộ cho vay và cả hội lừa đảo kia, chấp nhận cho họ muốn làm gì thì làm. Sau đó họ đã đăng ảnh gia đình tôi, bạn bè trên Facebook của tôi, xuyên tạc và chửi bới, đe dọa. Mọi người đều xa lánh tôi. Lúc này tôi lại phải trải qua một cơn khủng hoảng tâm lý từ những người quen biết. Tôi hít một hơi thật sâu, nhắn tin và đi đến từng nhà những người bạn để xin lỗi. Cuối cùng tôi đã vượt qua, cả quá trình đó tôi mất khoảng năm rưỡi.
Từ đó đến nay đã 4 năm trôi qua nhưng tôi vẫn không thể nào quên được. Tôi mong mọi người hãy thật cảnh giác. Nếu gặp vấn đề, hãy tìm người thân để chia sẻ và cùng gia đình giải quyết, đừng một mình chịu đựng và mắc thêm nhiều lỗi. Nếu không có ai bên cạnh, hãy nghĩ tới cha mẹ, người đã sinh chúng ta ra và cố gắng nuốt nước mắt vào trong để bước tiếp. Nếu bạn trả nợ cho họ đủ số vay, hãy ngưng lại. Dù họ có giải ngân, bạn cũng không trả, hãy đến ngân hàng khóa tài khoản và cung cấp cho công an biết về tình hình. Tôi thật sự đã trải qua cuộc sống địa ngục, mong các bạn đừng bao giờ vay tiền của tín dụng đen.