Chị Trần Thị Thúy An, 34 tuổi, quê Vĩnh Long, sang Australia định cư 10 năm trước. Sáu năm sau, chị ly hôn, trở thành mẹ đơn thân.
Thúy An thuê một căn phòng tại thành phố Adelaide, làm việc tại trường mầm non vào ban ngày và làm thêm buổi tối để tích lũy tài chính. Dù bận rộn, chị dành thời gian tập yoga, học đầu tư và nghiên cứu tâm lý hôn nhân với mục tiêu không lặp lại sai lầm của lần đổ vỡ trước.
Từ nhân viên, chị trở thành quản lý tại trường mầm non. “Sự tự chủ là điều kiện cần để bước vào một mối quan hệ bình đẳng”, An nói.
Giai đoạn này, An dùng ứng dụng hẹn hò để tìm “bến đỗ” mới. Chị thừa nhận ban đầu từng để cảm xúc dẫn dắt và trải qua buổi hẹn dưới cái nắng 40 độ C với một người đàn ông “không mua nổi ly nước” cho bạn gái. Dù thấy không ổn, chị vẫn theo đuổi cho đến khi nhận ra sự quan tâm chỉ đến từ một phía.
An nhận ra một nghịch lý trên các ứng dụng hẹn hò. Chúng được thiết kế để giữ chân người dùng bằng cách mang lại cảm giác có vô số lựa chọn. Điều này khiến nhiều người trở nên hời hợt, thiếu kiên nhẫn vì luôn tin rằng “mối tốt hơn” đang nằm ở lần quẹt tiếp theo. Hiểu được điều này, An quyết định không chạy theo số lượng mà tập trung vào chất lượng sàng lọc.
Rút kinh nghiệm, chị thiết lập hồ sơ với mục tiêu tìm mối quan hệ lâu dài. An đặt tiêu chí rõ ràng về đạo đức, mức độ thấu hiểu và định hướng phát triển. chị trả phí cho ứng dụng để xem trước thông tin đối phương. Những người tìm “tình một đêm” hay mối quan hệ không ràng buộc bị chị loại từ đầu.
Quy trình hẹn hò của người phụ nữ 34 tuổi gồm: nhắn tin một tháng, gọi video xác thực thông tin, sau đó mới gặp mặt. Trước khi đến các buổi hẹn, chị gửi định vị cho bạn thân để đảm bảo an toàn.
Trong ba năm, chị trò chuyện với khoảng 20 người, gặp trực tiếp 5 người. Trong đó, có một người làm trong lực lượng không quân, tử tế nhưng lại quá độc lập, khác biệt với nhu cầu được kết nối (quality time) của chị. Một người khác kém chị 4 tuổi, yêu thương và chiều chuộng nhưng quan điểm sống không phù hợp với một phụ nữ từng trải.
“Tôi nghiệm ra yêu thôi chưa đủ, quan trọng là sự tương thích về giá trị sống”, chị nói. Nhiều lần, An tải app rồi xóa vì không tìm được người phù hợp. Tuy nhiên, thay vì chọn bừa để bớt cô đơn, chị tập trung vào phát triển bản thân.
Đầu năm 2025, An kết nối với Alexander Spanton, 32 tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu tại Brisbane.
“Ban đầu, tôi ấn tượng khi cô ấy gửi đoạn tin nhắn dài về những mong muốn ở đối phương”, anh Alexander nói. Anh cho biết sự nghiêm túc của An phù hợp với mục tiêu anh tìm kiếm trên mạng.
Buổi gặp đầu tiên của họ kéo dài 6 tiếng. An mang theo danh sách câu hỏi về quan điểm hôn nhân, tài chính và mục tiêu sống. Alexander trả lời đầy đủ, sau đó chủ động xóa ứng dụng hẹn hò để chứng minh mình nghiêm túc.
“Anh giữ khoảng cách và tôn trọng tôi. Đến lần hẹn thứ ba, anh mới nắm tay”, An kể.
Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng khi Alexander không chỉ yêu mà còn dành sự quan tâm cho con trai riêng của chị. Khi An đề nghị cùng đứng tên vay ngân hàng mua nhà sau một tháng hẹn hò, Alexander đồng ý ngay. “Điều đó chứng tỏ cô ấy tin tưởng, nghiêm túc với mối quan hệ này và tôi cũng tin tưởng cô ấy”, Alexander nói.
Chưa đầy một tháng sau đó, họ dọn về ở chung căn nhà ba phòng ngủ rộng 150 m2 tại Brisbane.
Khi biết “ngôn ngữ tình yêu” của bạn gái là sự quan tâm qua hành động, chàng trai vào bếp, gọt trái cây hay làm mọi việc lặt vặt. Anh học tiếng Việt để kết nối với gia đình An. Mong ước của Alexander là phát triển bản thân, chu cấp tài chính để vợ tập trung cho sở thích.
Ngược lại, biết chồng đề cao sự ghi nhận và khích lệ trong mối quan hệ, An thường xuyên dành lời khen, cảm ơn và nói lời ngọt ngào. Cô vợ Việt cũng chinh phục chồng bằng những món ăn quê nhà mỗi tối.
Đầu năm 2026, vợ chồng An về Việt Nam thăm gia đình. Bà Nguyễn Thị Nhẫn, 81 tuổi, bà ngoại chị cho biết rất mừng khi thấy cháu tìm được hạnh phúc sau đổ vỡ và tổn thương nơi xứ người. “Alex dễ thương, nấu cơm, rửa chén đều đòi làm thay ngoại”, bà nói.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thúy An cho rằng phụ nữ sau đổ vỡ cần thay đổi tư duy. Sai lầm không phải là mẹ đơn thân, mà là chấp nhận một người không xứng đáng. Việc tập trung phát triển bản thân từ ngoại hình, sức khỏe đến chuyên môn và ngoại ngữ sẽ tạo ra giá trị tự thân. “Khi phụ nữ có kiến thức và sự tự tin, người phù hợp sẽ xuất hiện”, chị nói.
Triển lãm Quốc tế Ngành Sữa và Sản phẩm Sữa Việt Nam lần thứ 5 quy tụ nhiều doanh nghiệp trong ngành, tập trung vào các xu hướng công nghệ, dinh dưỡng và phát triển bền vững của lĩnh vực sữa và đồ uống.
Tại triển lãm, doanh nghiệp này dự kiến giới thiệu hệ giải pháp tích hợp bao trùm các khâu từ chế biến, đóng gói đến vận hành và bao bì. Cách tiếp cận đồng bộ được kỳ vọng giúp các nhà sản xuất kiểm soát chất lượng xuyên suốt chuỗi giá trị, đồng thời rút ngắn thời gian đưa sản phẩm ra thị trường và nâng cao hiệu quả sản xuất.
Trong khuôn khổ triển lãm, các giải pháp được giới thiệu bao gồm hệ thống chế biến như lọc màng, khuấy trộn và đồng hóa nhằm hỗ trợ sản xuất các sản phẩm giàu đạm, cải thiện độ đồng nhất và tối ưu sử dụng năng lượng.
Bên cạnh đó là các dòng bao bì tiệt trùng có khả năng kéo dài thời hạn sử dụng sản phẩm mà không cần chất bảo quản, góp phần đảm bảo an toàn thực phẩm. Một số nền tảng vận hành và số hóa cũng được đề cập, hướng tới việc kết nối dữ liệu, hỗ trợ truy xuất nguồn gốc và tối ưu chi phí trong quá trình sản xuất.
Ngoài hoạt động trưng bày, triển lãm còn có các hội thảo chuyên đề về công nghệ chế biến, đóng gói và phát triển bền vững trong ngành sữa.
Đây được xem là diễn đàn để doanh nghiệp, cơ quan quản lý và chuyên gia trao đổi về các giải pháp nâng cao chất lượng sản phẩm, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của thị trường, đồng thời hướng tới mục tiêu phát triển bền vững.
Bên lề sự kiện, một số hoạt động cộng đồng cũng được tổ chức nhân Ngày Sữa Thế giới và Ngày Quốc tế Thiếu nhi, tập trung vào nâng cao nhận thức về tiêu dùng có trách nhiệm và tái chế bao bì.
Năm 2024, trong một lần lên núi, anh Hạ đến từ thành phố Ôn Châu tỉnh Chiết Giang (Trung Quốc) vô tình nhìn thấy một con lợn rừng nhỏ rơi từ vách đá xuống bờ suối. Thấy con vật yếu ớt, người đàn ông rủ lòng thương nên mang về nhà chăm sóc, chữa trị.
Do còn nhỏ, con lợn rừng chưa thể ăn thức ăn thông thường nên anh phải mua sữa bột pha cho uống. Sau nhiều tháng chăm sóc, con vật dần khỏe mạnh và ngày càng quấn chủ nhân.
Khoảng nửa năm sau, Aidi nặng hơn 15kg. Anh nhận thấy nếu thả về môi trường sống tự nhiên, con vật khó lòng sinh tồn. Vì cũng nảy sinh tình cảm nên người đàn ông quyết định giữ lại nó và nuôi trong nhà như thú cưng.
Theo người chủ nhân, chi phí nuôi lợn rừng gần như không đáng kể vì con vật rất thích ăn măng. Nó thường tự tìm thức ăn trong rừng.
Con vật báo ơn
Trong một lần dẫn Aidi lên núi, anh Hạ bất ngờ phát hiện thấy con vật có khứu giác rất nhạy bén. Đó là lần anh vào rừng đào măng, lợn rừng đi phía sau. Khi anh đang mải tìm măng, Aidi cũng dùng mõm cào đất để tìm kiếm và phát hiện rất nhiều măng dưới đất.
Từ lần đó, anh bắt đầu huấn luyện Aidi theo hướng chuyên tìm măng. Mỗi lần con vật tìm được măng, anh lại thưởng cho nó món đồ ăn vặt ưa thích. Dần dần, con vật hiểu rằng khi tìm được măng sẽ nhận thưởng.
Hiện tại, mỗi khi phát hiện có măng dưới đất, Aidi sẽ phát ra tiếng kêu trầm để báo hiệu cho chủ. Ngay cả những cây măng nằm sâu khoảng 20cm dưới mặt đất cũng được nó tìm thấy.
Anh Hạ tiết lộ, mỗi lần vào mùa măng, lợn rừng Aidi có thể đào hàng trăm cân măng tươi. Với giá bán dao động từ 20 tệ đến 30 tệ mỗi cân, cộng thêm nguồn tiêu thụ cho nhà hàng và các sản phẩm chế biến, tổng thu nhập cả mùa đạt 120.000 tệ (465 triệu đồng).
Được biết, đây vốn là loại măng đặc sản của Chiết Giang, thường mọc hoàn toàn ở dưới lòng đất. Do nằm ở độ sâu khoảng 15cm đến 20cm dưới đất mùn, việc phát hiện bằng mắt thường khá khó khăn, đòi hỏi người đào phải có kinh nghiệm. Một người đào măng giàu kinh nghiệm thông thường cũng chỉ thu hoạch 10-20kg măng mỗi ngày.
Câu chuyện về chú lợn rừng có tài tìm măng dưới lòng đất hiện gây sốt trên mạng xã hội Trung Quốc. Theo các chuyên gia, heo rừng có hệ thống khứu giác cực kỳ phát triển. Số lượng gene thụ thể mùi của chúng vượt xa con người và thậm chí nhiều giống chó.
Trong môi trường tự nhiên, heo rừng có thể đánh hơi được các loại củ, rễ cây nằm sâu dưới lòng đất. Trong khi đó, măng tre chứa nhiều axit amin và đường, tạo ra mùi đặc trưng rất hấp dẫn với loài heo.
Aidi lại là heo rừng được nuôi trong nhà, vừa giữ được bản năng đánh hơi mạnh mẽ, vừa quen tiếp xúc với con người nên rất dễ phối hợp trong quá trình tìm măng.
Nhờ các video ghi lại cảnh Aidi đào măng được đăng tải lên mạng xã hội, anh Hạ nhanh chóng thu hút lượng lớn người theo dõi.
Nhiều khách còn chủ động đặt mua măng hoặc đăng ký trải nghiệm đi đào măng cùng chú heo.
Với anh Hạ, từ con lợn rừng được cứu bên bờ suối đến nay con vật trở thành trợ thủ đắc lực và là "thần tài" thực sự của gia đình.
Mới đây, tại xã Phiêng Pằn, tỉnh Sơn La, 6 người bị ngộ độc sau khi ăn nấm rừng chứa độc tố amatoxin. Một thiếu niên sinh năm 2010 tử vong trước khi tới bệnh viện. 5 người còn lại được chuyển xuống Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) trong tình trạng tổn thương tiêu hóa, viêm gan, suy gan, trong đó một trường hợp suy đa tạng không qua khỏi dù được điều trị tích cực.
Theo Trung tâm Chống độc, Bệnh viện Bạch Mai, các bệnh nhân cùng người thân ăn canh nấm màu trắng được hái trong rừng. Các bác sĩ xác định đây là nhóm nấm cực độc chứa amatoxin, thường gặp ở loài Amanita virosa hoặc Amanita verna, được xem là những loại nấm nguy hiểm nhất tại Việt Nam.
Khoảng 12-24 giờ sau bữa ăn, các bệnh nhân bắt đầu đau bụng, nôn ói, tiêu chảy dữ dội. Khi nhập viện tại Sơn La, nhiều người đã mất nước nặng, suy gan cấp, suy thận cấp và nhanh chóng được chuyển về Hà Nội cấp cứu.
Tại Trung tâm Chống độc, các bác sĩ tiến hành hồi sức, giải độc và lọc máu tăng thải độc. Tuy nhiên, diễn biến bệnh rất nặng.
BSNT Nguyễn Tiến Đạt cho biết bệnh nhân L.T.P. rơi vào suy gan tối cấp, suy tim, tụt huyết áp, suy thận, hôn mê gan và phù não. Men gan tăng hơn 7.000 U/L, cao gấp hàng trăm lần bình thường. Dù được áp dụng nhiều biện pháp hồi sức và lọc máu chuyên sâu, bệnh nhân vẫn diễn biến xấu nhanh chóng. Gia đình xin đưa bà về tối 6/5.
3 bệnh nhân khác gồm 2 phụ nữ 20 và 25 tuổi cùng 1 trẻ 5 tuổi bị viêm gan nặng, suy gan nhưng đang dần cải thiện. 1 nam bệnh nhân 35 tuổi tổn thương tiêu hóa nhẹ hơn đã xuất viện.
Cũng tại Sơn La, ngày 4/5 ghi nhận thêm vụ ngộ độc do 2 chị em ăn nấm rừng. Người chị 15 tuổi tử vong, các biểu hiện phù hợp ngộ độc amatoxin.
TS.BS Nguyễn Trung Nguyên cho biết nguyên nhân của hầu hết các vụ ngộ độc hiện nay đều xuất phát từ việc hái nấm mọc hoang trong rừng để ăn.
Theo ông, nấm độc được chia thành hai nhóm chính gồm nhóm gây ngộ độc sớm và nhóm gây ngộ độc muộn. Nhóm ngộ độc sớm thường xuất hiện triệu chứng trong vòng 6 giờ sau ăn, chủ yếu là nôn, đau bụng, tiêu chảy. Nếu được cấp cứu kịp thời, đa số bệnh nhân có thể qua khỏi.
Nguy hiểm nhất là nhóm ngộ độc muộn chứa amatoxin. Đây thường là những cây nấm màu trắng, hình thức sạch sẽ, bắt mắt và rất giống nấm ăn thông thường.
"Amatoxin ngăn cản quá trình tổng hợp protein, khiến cơ thể không thể tạo tế bào mới để thay thế các tế bào đang chết đi. Độc tố đi đến đâu phá hủy cơ quan đến đó, đặc biệt ở gan, thận, tim và não", TS.BS Nguyên nói.
Theo chuyên gia, ngộ độc amatoxin thường diễn tiến qua ba giai đoạn. Giai đoạn đầu xuất hiện muộn, sau ăn hơn 6 giờ với biểu hiện đau bụng, nôn, tiêu chảy dữ dội kéo dài khoảng một ngày. Sau đó là giai đoạn "im lặng", khi triệu chứng tiêu hóa giảm dần khiến người bệnh tưởng đã khỏi, nhưng gan đang bị phá hủy âm thầm.
"Nhiều người thấy đỡ nên chủ quan hoặc được cho về nhà. Chỉ ít giờ sau có thể quay lại viện trong tình trạng suy gan, suy thận, hôn mê và tử vong", ông cảnh báo.
Theo thống kê của Trung tâm Chống độc, tỉ lệ tử vong do ngộ độc amatoxin có thể lên tới 50% dù đã được hồi sức tích cực.
Để phòng tránh các vụ ngộ độc thương tâm, các bác sĩ khuyến cáo người dân tuyệt đối không hái các loại nấm mọc hoang dại để ăn, kể cả khi chúng có vẻ ngoài "sạch", "đẹp", "quen mắt" hay từng ăn trước đó.
Các loài nấm thường mọc nhiều nhất vào giai đoạn mùa xuân ở miền Bắc khi bắt đầu có mưa. Năm nay vụ ngộ độc nấm này xảy ra hơi muộn do mùa xuân năm nay mát hơn và mưa muộn.
"Có lẽ ngoại lệ duy nhất là mộc nhĩ. Còn lại, tốt nhất không sử dụng bất kỳ loại nấm rừng tự mọc nào làm thực phẩm", TS.BS Nguyễn Trung Nguyên nhấn mạnh.
Các chuyên gia cũng đề nghị chính quyền địa phương, trường học, đoàn thể tăng cường truyền thông tại cộng đồng vùng cao - nơi nguy cơ ngộ độc nấm vẫn đang âm thầm lặp lại với những cái giá quá đắt bằng sức khỏe và cả tính mạng con người.