Tính đến cuối giờ chiều ngày 25/5, theo báo cáo của Chi cục Vệ sinh an toàn thực phẩm, Sở Y tế tỉnh Gia Lai, số người liên quan đến vụ ngộ độc thực phẩm do nghi ăn bánh mì tại tiệm bánh mì Lâm Huyền tăng lên 75 người. Trong đó, Bệnh viện Đa khoa Trung tâm Gia Lai tiếp nhận tới 46 trường hợp; còn lại ở các cơ sở y tế khác trong tỉnh.
Trong 46 ca nhập viện cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Trung tâm Gia Lai, 38 trường hợp được cho điều trị tại các khoa Truyền nhiễm, Nhi, Nội tiêu hóa và Nội tổng hợp; 8 trường hợp còn lại được xử trí cấp cứu và cho theo dõi ngoại trú.
Theo đó, ngay khi số lượng bệnh nhân tăng đột biến, lãnh đạo bệnh viện đã chỉ đạo các khoa phối hợp theo dõi sát tình trạng người bệnh, đảm bảo công tác cấp cứu và điều trị diễn ra kịp thời.
Đang điều trị tại Khoa Truyền nhiễm trong tình trạng còn mệt mỏi, anh Huỳnh Lê Văn Hòa (36 tuổi, trú phường An Nhơn Bắc) cho biết sáng 23/5, trên đường đi làm anh ghé mua bánh mì tại tiệm Lâm Huyền để ăn sáng. Đến trưa cùng ngày, sau bữa cơm với gia đình, anh bắt đầu xuất hiện các triệu chứng đau bụng, buồn nôn, sốt và đi ngoài liên tục.
Dù đã tự mua thuốc và đi khám bên ngoài nhưng tình trạng không cải thiện nên gia đình đưa anh vào viện điều trị. “Hiện sức khỏe đã đỡ hơn, không còn nôn ói hay tiêu chảy nhưng cơ thể vẫn còn khá mệt”, anh Hòa chia sẻ.
Nằm điều trị cạnh giường anh Hòa, anh Huỳnh Ngọc Hoàng Hảo (33 tuổi, trú phường Quy Nhơn) cho biết sau khi ăn bánh mì mua tại tiệm Lâm Huyền vào buổi sáng, anh cũng xuất hiện các triệu chứng đau đầu, nôn ói, tiêu chảy và phải nhập viện theo dõi, điều trị.
Một trường hợp khác là vợ chồng bà Ngô Thị Thúy Kiều (phường Quy Nhơn Đông), cũng mua bán mì tại tiệm trên vào sáng 23/5. Sau bữa trưa, cả 2 xuất hiện triệu chứng đau bụng, buồn nôn, chóng mặt kéo dài. Đến tối 23/5, vợ chồng bà phải bắt taxi vào viện cấp cứu. Sau thời gian điều trị, sức khỏe của hai vợ chồng bà đã cơ bản ổn định.
BS.CKII Phạm Duy Châu, Trưởng khoa Truyền nhiễm – Bệnh viện Đa khoa Trung tâm Gia Lai, cho biết từ ngày 23/5 đến nay, khoa đã tiếp nhận 19 trường hợp nghi ngộ độc thực phẩm sau khi ăn bánh mì, với các triệu chứng chủ yếu như đau bụng, sốt, buồn nôn và tiêu chảy.
Riêng trong sáng 25/5, khoa tiếp tục tiếp nhận thêm 4 bệnh nhân có biểu hiện tương tự. Theo bác sĩ Châu, sau thời gian điều trị, sức khỏe của phần lớn bệnh nhân đã cơ bản ổn định và đang dần hồi phục.
BS.CKII Phạm Duy Châu khuyến cáo, thời tiết nắng nóng kéo dài hiện nay làm gia tăng nguy cơ ngộ độc thực phẩm do thức ăn dễ ôi thiu, nhiễm khuẩn nếu không được bảo quản đúng cách. Vì vậy, người dân nên lựa chọn thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng, bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm; đồng thời hạn chế sử dụng các món ăn chế biến sẵn để lâu ngoài môi trường.
Theo bác sĩ Châu, khi xuất hiện các triệu chứng như đau bụng, buồn nôn, sốt, tiêu chảy sau ăn uống, người dân cần nhanh chóng đến cơ sở y tế để được thăm khám, điều trị kịp thời, tránh tự ý mua thuốc sử dụng tại nhà khiến tình trạng bệnh diễn biến nặng hơn.
Sáng 15/7, chính quyền xã Chi Lăng, tỉnh Lạng Sơn cho biết, lực lượng chức năng vừa hỗ trợ tìm kiếm, đưa thi thể một người dân gặp nạn khi đi hái na trên núi về gia đình.
Nạn nhân là ông H.V.Q (sinh năm 1967), trú thôn Than Muội, xã Chi Lăng.
Thông tin ban đầu vào hồi 19h ngày 14/7, Ban Chỉ huy Quân sự xã Chi Lăng, tỉnh Lạng Sơn, nhận được tin báo của người dân có trường hợp ông H.V.Q đi hái quả na trên núi bị đá lăn tử vong.
Ban Chỉ huy Quân sự xã Chi Lăng đã huy động cán bộ, nhân viên, lực lượng dân quân tại chỗ phối hợp cùng lực lượng Công an và nhân dân trên địa bàn tổ chức đi tìm và đến khoảng 20h50 cùng ngày đã đưa thi thể nạn nhân về đến gia đình.
Theo thông tin ban đầu, gia đình ông Q. có vườn na mấy trăm cây tổng diện tích khoảng 1ha trên núi Cai Kinh, cách nhà chừng 2km. Sáng sớm 14/7, ông Q. một mình đi thăm hái na đầu mùa, tranh thủ phun thuốc sâu cho cây. Vì nhà ở xa, địa hình miền núi phức tạp, dốc núi cao hiểm trở nên ông đã chuẩn bị phần cơm để ăn trưa tại lán ở giữa vườn na.
Khoảng gần 19h, vợ ông Q. sốt ruột không thấy chồng về nhà nên điện thoại thì nghe máy đổ chuông nhưng không thấy người bắt máy nên hốt hoảng báo lực lượng chức năng. Đến nơi, mọi người thấy ông Q. nằm bất động bên những đất đá trong vườn na và một tảng đá rất to. Kết luận sơ bộ, ông Q. bị tảng đá to lăn vào đầu, trán gây thương tích rất nặng, máu chảy nhiều và tử vong tại chỗ.
Những ngày gần đây, Lạng Sơn xuất hiện mưa lớn, khiến đất đá tại các sườn núi có nguy cơ mất liên kết, phát sinh sạt lở và đá lăn.
Sáng 15/7, gia đình tổ chức tang lễ cho ông Q. Các cơ quan chức năng, đoàn thể đã đến nhà thăm hỏi, động viên, hỗ trợ gia đình nạn nhân.
Giữa tháng Năm, nắng New York bắt đầu rực rỡ. Ánh sáng chói chang rọi xuống những con phố đông đúc, báo hiệu mùa hè đang gõ cửa. Tôi đứng trên sân thượng nhà mình, phơi từng bộ quần áo dưới nắng.
Hai em mèo đen nhà tôi cũng thích nắng lắm. Mỗi sáng, chúng theo tôi lên sân thượng, nằm cuộn tròn bên cạnh khi tôi phơi đồ. Chiều đến, chúng lại chờ tôi ra thu quần áo vào. Chỉ sau vài ngày nắng liên tục, hai em đã quen nhịp hoàn toàn. Ngày nào cũng vậy, chúng đợi tôi làm hai việc ấy như một thói quen không thể thiếu.
Tôi nhớ hồi nhỏ, mẹ phơi quần áo mỗi ngày. Sáng sớm mẹ giăng dây, trưa nắng chang chang đã khô giòn. Chiều chị em chúng tôi ra thu, gấp gọn, hít hà mùi nắng thoang thoảng. Dù có máy sấy, mùi ấy vẫn khác hẳn.
Mùi máy sấy sạch nhưng vô hồn. Mùi nắng thì sống động, như mang theo cả gió biển, hơi muối và hơi ấm của quê nhà.
Giờ tôi ở New York bao nhiêu năm, mỗi lần phơi đồ trên sân thượng, tôi lại nhớ mẹ, nhớ cái sân nhà cũ, nhớ những buổi chiều chạy ra thu áo mà lòng vui lạ.
Mẹ gọi điện cho tôi mỗi ngày. Qua những câu chuyện của mẹ, tôi lại nhớ mùa hè hai năm trước khi trở về Nha Trang, nhớ cái nắng chan hòa từ sáng sớm, biển xanh, chợ cá và thói quen phơi đồ quen thuộc của bà vẫn không thay đổi theo năm tháng.
Tôi cười kể với mẹ rằng mấy hôm nay có sinh viên hỏi tôi: “Quần áo của cô thơm mùi gì mà fresh thế?” Tôi đáp: “Đó là mùi nắng”. Mẹ nghe xong cười qua điện thoại, bảo: “Nắng ở đây chan hòa từ sáng sớm rồi con ạ”.
Mẹ dậy từ tờ mờ, đi biển tắm, rồi ghé chợ mua cá tươi về nấu bữa trưa. Dù du khách đến Nha Trang bắt đầu đông khi mùa hè tới, mẹ vẫn giữ thói quen cũ. Sáng sớm mẹ phơi đồ, để nắng hong khô cả ngày. Bà bảo thói quen ấy không bỏ được, dù nhà đã có máy sấy.
Chúng tôi, tôi và em trai, giờ đã rời nhà đi du học rồi định cư xứ người bao nhiêu năm. Nhà chỉ còn ba mẹ trong căn nhà trống vắng, nhưng mẹ vẫn giữ nguyên thói quen phơi đồ dưới nắng mỗi ngày.
Tôi cười, bảo mẹ: “Máy sấy nhanh với tiện mà mẹ”. Mẹ chỉ cười: “Nhanh thì nhanh, nhưng cái mùi nắng khác con ạ”. Có lẽ cái khác ấy chính là mùi quê hương, mùi ký ức, hay cũng là nỗi nhớ của mẹ về hai đứa con từng là những đứa trẻ bé xíu trong nhà, ngày nào cũng chạy ra phơi rồi lại thu quần áo cùng mẹ.
Ở New York, nắng tháng Năm còn mới mẻ, còn e ấp mang theo hơi xuân. Còn ở Nha Trang, nắng tháng Năm đã gay gắt, đã tràn đầy.
Hôm nay, tôi đứng trên sân thượng, nhìn nắng chiếu qua lan can, qua những chậu hoa đang nở rộ, nhìn bộ quần áo trắng bay nhẹ trong gió và hai em mèo đen nằm lim dim hưởng nắng, chợt thấy lòng mình gần gũi với quê nhà hơn bao giờ hết.
Nắng New York tháng Năm khiến tôi nhớ Nha Trang. Nắng Nha Trang khiến tôi nhớ những ngày thơ bé, nhớ ba mẹ, nhớ cái mùi nắng quen thuộc không gì thay thế được.
Dù ở đâu, dù máy sấy hiện đại đến đâu, thói quen phơi đồ dưới nắng vẫn là sợi dây nối tôi với quê hương.
Và mỗi lần phơi áo, có hai em mèo bên cạnh, tôi lại thấy mình đang mang một chút Nha Trang về bên cạnh mình, ngay giữa lòng New York nắng vàng tháng Năm.
TP.HCM đang vào mùa mưa. Ngày bà tôi mất, trời mưa như trút nước. Sau đám tang bà, khi những cơn đau xé lòng đã lắng xuống, nhường chỗ cho cuộc sống thường nhật, cả nhà tôi vẫn không thôi lo lắng về người kề cận với bà nhất lúc sinh thời - ông tôi.
Bà ra đi đột ngột khiến cả nhà bàng hoàng, ông là người đau lòng nhất. Lo lắng cho ông, trong lúc mọi người chưa biết sắp xếp thế nào vì ai cũng ở xa, ai cũng có gia đình và công việc riêng, ba tôi lặng lẽ gói ghém quần áo, gác lại mọi thứ đang dở dang ở phố thị để về quê chăm sóc ông.
Ba tôi là con trai cả trong gia đình có sáu anh em nhưng mỗi người tha phương một nơi. Nhà tôi vào thành phố lập nghiệp đã hơn 20 năm nay, thi thoảng vài ba tháng hoặc khi có việc mới tranh thủ về quê.
Từ ngày ba còn bé, ba và ông nội ít gần gũi nhau nên những tâm sự tỉ tê hằng ngày, những yêu thương, nũng nịu hầu như không có. Ba tôi trầm tính, ít nói và không thể hiện cảm xúc ra ngoài. Ông thì ngược lại. Ông hay hỏi, hay nói và luôn thể hiện cảm xúc cho người khác biết. Chính vì tính cách trái ngược nên mỗi lần mâu thuẫn xảy ra, ông dễ nóng giận, lớn tiếng còn ba chỉ ngậm ngùi chịu đựng.
Ngày qua ngày, một bức màn vô hình cứ thế giăng mắc giữa hai người. Ông sống theo cách của ông, còn ba lặng lẽ chăm lo cho ông theo cách của ba. Có món nào ngon ba đều mang về mời ông ăn trước rồi ba cặm cụi ra vườn tưới rau, hái cỏ, xong xuôi ba mới thủng thẳng ăn sau. Khi ông cần đi đâu xa, ba sẽ chở ông, lúc ông nằm viện ba cận kề chăm sóc.
Sáng sáng ba thức sớm, chạy ra chợ mua đồ ăn cho ông rồi ra đồng làm việc. Cứ như thế, ba âm thầm bên ông. Nhưng có lẽ những điều ấy chưa đủ để ông cảm nhận tình cảm từ ba.
Ngày trước chú tôi ra đi vì bị tai nạn sau một bữa tiệc, ông tôi từ đó trở nên ghét cay ghét đắng những người uống rượu, thấy ba tôi uống rượu là ông sẽ rầy la.
Nhưng cuộc sống mà, ba cũng phải có bạn bè, phải xã giao. Sau giờ làm, thi thoảng mấy anh em ngồi lại nhâm nhi vài ly. Và ông lại giận. Có lần, ông không kiềm chế được mình nên dùng cây đánh và đuổi ba đi. Ba gọi điện vào trò chuyện với má tôi trong uất ức, nhưng qua cơn giận rồi ba lại trở về với trách nhiệm của mình. Ba vẫn ở đó bên ông.
Cho đến hôm mãn tang bà, đại gia đình tập trung về đầy đủ. Sau bữa tiệc, cả nhà ngồi lại trò chuyện. Trong lúc cảm xúc trào dâng, ba đã bật khóc như một đứa trẻ. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, nước mắt giọt ngắn giọt dài trên má, ba buồn bã thốt lên: "Ba đâu có thương tui, ba đánh, ba đuổi tui như cơm bữa mà".
Ông nội lặng người, rồi như nhận ra điều gì đó, ông lao tới ôm chầm lấy ba, hai ba con cùng nức nở và ông tôi cũng không kiềm được nữa: "Tao không thương mày thì thương ai chứ, con ơi là con". Cả nhà tôi cùng rơi nước mắt trước khoảnh khắc ấy.
Không chỉ với ông mà với các con, ba cũng luôn chu đáo chăm sóc. Ngày ở TP.HCM, cứ cuối tuần ba nôn nao nhắc má đi chợ sớm, mua những nguyên liệu tươi ngon để sẵn rồi gọi điện nhắc chị em tôi về nhà dùng cơm.
Tối thứ bảy hằng tuần, cả nhà tôi tụ tập đông đủ hơn mười thành viên quây quần bên mâm cơm má nấu. Ăn tối xong ba lại phụ má gói ghém riêng đồ ăn để chị em tôi mang về, hôm nào má quên là ba nhắc khéo: "Bà có quên gì không bà ơi?".
Tới giờ vẫn vậy, ba chẳng thích nói nhiều mà chỉ lẳng lặng lo lắng cho người thương xung quanh. Ba gieo vào mảnh đất tâm hồn chị em tôi những hạt mầm yêu thương đủ đầy dinh dưỡng, rồi chính tay ba kiên trì chăm bón chúng mỗi ngày cho đến khi thành một rừng cây rợp bóng, che mát cả đời chị em tôi và che cả những đời sau.