Là một trong những người đầu tiên “thắp lửa” cho chương trình Tiếp sức mùa thi, ông Bùi Đặng Dũng, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Tài chính, Ngân sách của Quốc hội; nguyên Bí thư T.Ư Đoàn, Chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam đã kể lại những câu chuyện đầy cảm động.
“Chương trình Tiếp sức mùa thi là sự kế tiếp của những hoạt động thanh niên tình nguyện đã có từ trước”, ông Dũng bắt đầu câu chuyện, giọng nói trầm ấm đưa người nghe quay về cuối những năm 90.
Khi đó, vào khoảng cuối năm 1996, đầu năm 1997, ông về nhận nhiệm vụ Trưởng ban Thanh niên trường học T.Ư Đoàn kiêm Phó chủ tịch Hội Sinh viên Việt Nam.
Đó là thời kỳ mà mỗi mùa thi đại học là một “cuộc di dân” khổng lồ và đầy vất vả. Hàng vạn sĩ tử cùng người nhà từ khắp các tỉnh lẻ đổ về những thành phố lớn như Hà Nội, TP.HCM với bao lo toan, bỡ ngỡ.
“Tôi thấy mỗi kỳ thi, các bạn sinh viên, học sinh và gia đình vất vả vô cùng”, ông Dũng nhớ lại. Hình ảnh những bậc phụ huynh khắc khổ, những sĩ tử mệt mỏi, lạc lõng giữa thành phố xa lạ đã thôi thúc những người làm công tác Đoàn, Hội phải hành động.
Theo ông Dũng, Tiếp sức mùa thi không phải là một phát kiến đột ngột mà là sự kết tinh, nâng tầm những hoạt động tự phát đã nhen nhóm từ trước trong sinh viên các trường đại học. Những đốm lửa đầu tiên được thắp lên từ chính các cơ sở, đặc biệt là từ phong trào thanh niên tình nguyện của Thành đoàn TP.HCM.
Các trường đại học như Sư phạm 1 Hà Nội, Khoa học xã hội và nhân văn, Bách khoa TP.HCM… đã có những đội, nhóm sinh viên tự tổ chức tìm nhà trọ giá rẻ, chở thí sinh đi thi, phát nước uống, bản đồ miễn phí. Đó là những hành động giản dị, xuất phát từ sự đồng cảm “người đi trước giúp người đi sau”.
Nhiệm vụ của T.Ư Đoàn và Hội Sinh viên lúc bấy giờ là hệ thống hóa những đốm lửa nhỏ lẻ ấy, thổi bùng lên thành một ngọn đuốc lớn, đưa chúng trở thành một nội dung quan trọng trong chiến dịch “Mùa hè xanh” rộng lớn. Từ đó đã ra đời chương trình Tiếp sức mùa thi.
Ký ức của ông Dũng không chỉ là những dấu mốc về tổ chức, mà còn là những câu chuyện đời thường cảm động, những chi tiết đã làm nên “linh hồn” của phong trào.
Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất là câu chuyện với các bác xe ôm. Ban đầu, khi những đội áo xanh xuất hiện ở bến xe, các bác xe ôm tỏ ra nghi ngại, thậm chí khó chịu vì nghĩ đây là “đám sinh viên ra tranh khách”. Nhưng khi thấy các bạn trẻ không quản nắng mưa, tận tình hướng dẫn, đưa đón thí sinh miễn phí, sự nghi ngờ dần tan biến.
“Chính sự chân thành của các bạn đã cảm hóa được họ. Dần dần, nhiều bác xe ôm không chỉ không “bắt chẹt” sĩ tử mà còn chung tay hỗ trợ, có người chở miễn phí, có người lấy giá rẻ. Màu áo xanh đã lan tỏa lòng tốt, kết nối những con người xa lạ bằng sự tử tế”, ông Dũng xúc động nhớ lại.
Một câu chuyện khác cho thấy tác động xã hội sâu sắc của chương trình. Phụ huynh từ các vùng quê lên thành phố thường mang tâm lý e dè, lo sợ bị lừa gạt. Khi được sinh viên tình nguyện tiếp cận, họ vô cùng ngỡ ngàng.
“Họ không tin được là có những hoạt động như vậy. Nhiều người cứ nắm tay chúng tôi mà nói ‘ơn Đảng, ơn Chính phủ”, ông Dũng kể. Đối với họ, hình ảnh những thanh niên tình nguyện tận tụy giúp đỡ đã tạo cho họ sự ấm áp và yên tâm khi đến những thành phố lớn.
“Khi ấy, 1 thí sinh đi thi có khi cả gia đình 2 – 3 người phải đi theo hỗ trợ, nhưng khi đến thành phố được các tình nguyện viên giúp đỡ, có gia đình đã yên tâm trở về quê, chỉ 1 người ở lại hỗ trợ thí sinh”, ông Dũng cho biết.
Bản thân lực lượng tình nguyện cũng là một câu chuyện đáng nhớ. Ông Dũng kể khi đó để được tuyển vào tham gia chương trình là rất khó. Họ phải là những lực lượng tinh tú, ưu tú được tuyển chọn kỹ lưỡng.
Ông còn nhớ hình ảnh cán bộ Đoàn trường Đại học Sư phạm 1 Hà Nội đã rèn luyện đội tình nguyện viên bằng cách yêu cầu đi bộ từ trường (ở Cầu Giấy) lên tận cầu Thăng Long để thử thách sức bền và ý chí.
“Tinh thần đó cho thấy, để khoác lên mình màu áo xanh, các bạn trẻ phải có đủ sức khỏe, kỹ năng và trên hết là một trái tim nhiệt huyết”, ông Dũng chia sẻ.
Ông Dũng cũng không thể quên những khoảnh khắc lắng đọng đầy xúc động đã trở thành biểu tượng của chương trình Tiếp sức mùa thi. Đó là hình ảnh một sĩ tử bước ra từ phòng thi, gương mặt đẫm nước mắt vì làm bài không tốt. Ngay lập tức, những tình nguyện viên áo xanh đã chạy đến, trao cho bạn một cái ôm thật chặt và lời động viên chân thành, xoa dịu đi nỗi thất vọng.
Không chỉ có những cái ôm, trước mỗi buổi thi, cả một đội hình áo xanh lại đồng thanh hô vang khẩu hiệu, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho các sĩ tử: “Bình tĩnh, tự tin, giành chiến thắng!”.
Những hành động ấy, dù nhỏ bé, nhưng đã trở thành nguồn động lực to lớn, giúp các thí sinh vững tin hơn khi bước vào “trận chiến” quan trọng của cuộc đời mình.
Theo ông Dũng, giai đoạn 1997 – 2000 là thời kỳ “sơ khai”, nhưng bước ngoặt thực sự đến vào năm học 2000 – 2001. Đây là năm gắn với sự kiện “Chào đón thiên niên kỷ mới” và cũng là năm đầu tiên triển khai “Tháng Thanh niên”. Hai sự kiện lớn này đã tạo ra một cú hích mạnh mẽ, đưa Tiếp sức mùa thi từ một hoạt động trọng điểm trở thành một phong trào có sức lan tỏa toàn quốc.
Cùng thời điểm đó, sự hỗ trợ từ các doanh nghiệp như Unilever, Thiên Long với những chiếc ba lô, áo đồng phục, những cây bút… đã góp phần chuyên nghiệp hóa hình ảnh của chương trình. Phong trào không chỉ dừng lại ở các thành phố lớn mà còn được nhân rộng ra nhiều địa phương, nhờ lực lượng “Trí thức trẻ tình nguyện” mang mô hình này về các xã vùng sâu, vùng xa.
Trải qua hơn hai thập kỷ, Tiếp sức mùa thi đã không ngừng đổi mới để thích ứng với thực tiễn, từ việc hỗ trợ trong nhiều kỳ thi khác nhau (đại học, trung cấp, cao đẳng nghề…) đến việc tập trung vào kỳ thi tốt nghiệp THPT quốc gia như hiện nay. Nội dung hoạt động cũng được mở rộng, không chỉ là hỗ trợ đi lại, ăn ở mà còn chú trọng vào công tác tư vấn tâm lý, hướng nghiệp trước kỳ thi.
Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Bùi Đặng Dũng, người đã có 10 năm gắn bó trực tiếp với phong trào, không giấu nổi niềm tự hào. Từ những hành động nhỏ bé, Tiếp sức mùa thi đã trở thành một phong trào xã hội rộng lớn, một trường học thực tiễn để giáo dục lý tưởng, lòng nhân ái và tinh thần cống hiến cho thế hệ trẻ.
Đó là minh chứng sống động cho thấy, khi nhiệt huyết tuổi trẻ được đặt đúng chỗ và được tổ chức một cách bài bản, nó có thể tạo ra những giá trị bền vững, thắp lên ngọn lửa của niềm tin và hy vọng trong toàn xã hội.
Những ngày này, không khí tại Trường THPT Hoàng Thái Hiếu (P.Cái Vồn, tỉnh Vĩnh Long) đang trở nên hối hả khi anh Nguyễn Minh Cường cùng các đồng nghiệp bắt tay khởi động chương trình Tiếp sức mùa thi năm 2026. Từng phần thức ăn nhẹ, từng món quà tinh thần nhỏ bé, đang được chuẩn bị chu đáo mỗi ngày để tiếp thêm động lực cho các học trò thân yêu trước kỳ thi quan trọng của cuộc đời.
Riêng với anh Cường, đây không đơn thuần là một nhiệm vụ tình nguyện, mà là một hành trình đầy cảm xúc đã gắn bó với anh suốt hơn 10 năm qua. Mỗi khi chương trình Tiếp sức mùa thi quay trở lại, những kỷ niệm cũ và mới đan xen, thôi thúc anh cống hiến không ngừng.
Ngược dòng về năm 2014, anh Cường khi ấy là một sĩ tử đầy lo âu, được cha chở từ xã Song Phú, tỉnh Vĩnh Long sang Cần Thơ để tham dự kỳ thi đại học. Đó là năm cuối cùng kỳ thi đại học còn tách riêng với kỳ thi tốt nghiệp THPT. Lượng học sinh từ các tỉnh miền Tây đổ dồn về thành phố đông nghẹt, tạo nên một áp lực vô hình lên tâm lý thí sinh.
Đứng trước cổng trường THCS Trần Hưng Đạo với nỗi sợ "lạ nước lạ cái", anh Cường đã thực sự xúc động trước sự nhiệt tình giúp đỡ của các anh chị tình nguyện viên. "Tôi vừa tới điểm thi thì bỗng thấy hồi hộp và run. Được mọi người chỉ dẫn tận tình vào phòng thi, tôi không còn thấy bơ vơ, dần bình tĩnh lại. Thi xong, các anh chị tiếp tục hỗ trợ tôi ra điểm đón xe buýt để nhanh chóng có chuyến về", anh Cường nhớ lại.
Thế rồi anh Cường trúng tuyển vào ngành giáo dục công dân tại ĐH Cần Thơ. Cũng từ đó, hình ảnh những "áo xanh tình nguyện" trở thành một ấn tượng sâu đậm không thể phai mờ trong lòng anh. Năm 2015, anh Cường đã đăng ký tham gia Tiếp sức mùa thi để truyền lại ngọn lửa nhiệt huyết cho các đàn em.
Lần đầu xuất quân, anh được phân công trực chiến tại trung tâm điều phối văn phòng đoàn trường, một công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ và áp lực không hề nhỏ. Dù không trực tiếp đứng dưới nắng gắt tại các điểm thi, nhưng mỗi cuộc điện thoại reo lên đều là một tình huống phát sinh cần xử lý ngay lập tức để hỗ trợ kịp thời cho các đội hình tình nguyện, đảm bảo khâu tổ chức luôn được vận hành trơn tru nhất.
"Mỗi buổi thi, tôi sẽ túc trực cập nhật số liệu từ các đội tình nguyện gửi về để tổng hợp, báo cáo Hội Sinh viên thành phố. Công việc này cần sự cẩn trọng, không được sai sót vì đó là cơ sở để mọi người cùng nhau rút kinh nghiệm để khâu tổ chức được tốt hơn", anh Cường nói.
Hành trình tình nguyện ấy vẫn tiếp tục cháy bỏng ngay cả khi anh Cường tốt nghiệp và trở thành giáo viên tại Trường THPT Hoàng Thái Hiếu từ năm 2019. Trong vai trò mới, anh không để ngọn lửa đam mê bị đứt quãng mà đã cùng nhà trường duy trì mô hình tiếp sức đầy nhân văn ngay tại cổng trường mình công tác. Bằng nguồn kinh phí xã hội hóa, mỗi giờ giải lao trong giai đoạn ôn thi, các em học sinh lại nhận được những phần bánh ngọt, trái cây và nước uống từ tay thầy cô.
Đến những ngày thi, sự hiện diện của anh Cường tại cổng trường càng khiến nhiều người ấn tượng. Anh cùng các tình nguyện viên cặm cụi vẽ lên giấy những câu slogan dễ thương như "cố lên", "thi hết mình", "làm bài tốt nhé", "quyết tâm đạt điểm 10"… Rồi sau đó, mọi người xếp thành hàng, giơ những câu khẩu hiệu dễ thương này để tạo niềm vui, thoải mái cho thí sinh trước giờ thi. Hình ảnh gần gũi này trở thành kỷ niệm đẹp của tuổi thanh xuân cho cả thầy và trò trong nhiều năm nay.
Anh Cường bộc bạch, có những kỷ niệm đáng nhớ khi 7-8 người cùng trú mưa dưới một cây dù nhỏ trước cổng trường. Quần áo có thể ướt đẫm vì cơn mưa nặng hạt, nhưng không một ai rời bỏ vị trí khi trách nhiệm hỗ trợ các sĩ tử chưa hoàn thành.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường hơn 10 năm đã tham gia Tiếp sức mùa thi, anh Cường nhận ra rằng một người thầy đi tiếp sức có phần sâu sắc và "nặng lòng" hơn thời sinh viên. Thấu hiểu tâm lý học trò và nhìn thấy sự nỗ lực của sĩ tử, anh càng hạnh phúc khi được là điểm tựa tinh thần, là người đồng hành tin cậy của các em học sinh. Đó cũng chính là điều khiến anh Cương luôn thầm nhủ, hành trình đầy ý nghĩa này sẽ còn được tiếp nối về sau.
Cơ duyên của anh Dương Bá Hưng với màu áo xanh tình nguyện của chương trình Tiếp sức mùa thi không bắt đầu từ vai trò một người hỗ trợ, mà từ chính trải nghiệm của một sĩ tử "lều chõng" đi thi.
Ngược dòng thời gian về kỳ thi đại học, cao đẳng năm 2013, chàng trai trẻ Dương Bá Hưng cùng cha từ quê lên Hà Nội ứng thí. Giữa không khí lo lắng và bỡ ngỡ nơi bến xe Giáp Bát, hình ảnh những anh chị sinh viên tình nguyện trong màu áo xanh đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong lòng anh.
Dù lúc đó chưa hiểu hết ý nghĩa công việc họ làm, nhưng anh đã vô cùng cảm phục trước sự nhiệt tình, trách nhiệm khi thấy các anh chị không quản ngại nắng hè oi ả để phân luồng giao thông, hỗ trợ tại các quầy nước miễn phí và giúp đỡ các thí sinh. Hình ảnh đẹp đẽ và đầy cảm hứng đó đã gieo vào lòng anh một hạt mầm thiện nguyện.
Ngay sau khi đỗ vào Viện đại học Mở Hà Nội, anh đã không ngần ngại tìm hiểu và đăng ký tham gia đội tình nguyện của trường. Từ một người được giúp đỡ, anh đã chính thức trở thành người trao đi sự hỗ trợ, khoác lên mình màu áo xanh mà anh từng ngưỡng mộ.
Mùa thi năm 2014, với tư cách là sinh viên năm hai, anh lần đầu tiên tham gia chương trình. Chính cuộc gặp gỡ tình cờ và đầy ý nghĩa tại bến xe năm xưa đã mở ra hành trình hơn 1 thập kỷ cống hiến, biến ký ức về những "thiên thần áo xanh" trở thành một phần quan trọng và không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Nhớ lại những ngày đầu khoác lên mình chiếc áo xanh, anh Hưng bồi hồi kể về mùa Tiếp sức mùa thi năm 2014. Đó là những ngày mà cả đội thức dậy từ 5 giờ sáng, vượt quãng đường 15 - 17 km từ nội thành đến tận điểm thi ở Tây Mỗ.
Dù phải đi từ tờ mờ sáng và đối mặt với nhiều vất vả, nhưng không khí trong đội lúc nào cũng hừng hực khí thế. Các tình nguyện viên chia nhau mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng với địa phương và nhà trường để hỗ trợ vòng ngoài cho kỳ thi.
Một trong những kỷ niệm khiến anh Hưng nhớ mãi là khoảnh khắc giao lưu cùng các bậc phụ huynh. Đứng đợi con trước cổng trường thi, tâm lý chung của các cha mẹ là sự lo âu, bồn chồn, nét mặt ai nấy đều căng thẳng.
Thế nhưng, bằng sự chân thành và sức trẻ, các tình nguyện viên đã đến trò chuyện, mời nước và động viên. Từ những người xa lạ ngồi lặng lẽ ở một góc, các bậc phụ huynh đã hòa mình vào không khí của tuổi trẻ, cùng vỗ tay, cùng hát vang những bài ca sinh viên với đội tình nguyện.
Những lời khen ngợi, động viên từ các cô chú phụ huynh chính là món quà tinh thần vô giá, giúp anh Hưng nhận ra công việc mình đang làm thực sự có ý nghĩa và mang lại giá trị nhân văn to lớn cho cộng đồng.
Thông thường, với nhiều người, công tác tình nguyện thường khép lại khi họ rời ghế nhà trường, bắt đầu guồng quay của công việc và cuộc sống mưu sinh. Thế nhưng, với anh Dương Bá Hưng, ngọn lửa đam mê chưa bao giờ tắt.
Sau khi tốt nghiệp, anh không chọn cách dừng lại mà quyết định tiếp tục gắn bó với phong trào thanh niên của thành phố. Anh tham gia và hiện đang đảm nhiệm vai trò Phó chủ nhiệm thường trực Câu lạc bộ Tình nguyện viên thủ đô.
Từ năm 2015 đến nay, khi kỳ thi chuyển đổi hình thức sang thi tốt nghiệp THPT quốc gia tại các địa phương, công tác Tiếp sức mùa thi cũng có nhiều thay đổi. Không còn tập trung giải tỏa áp lực ở các bến xe lớn, đội hình của anh Hưng chuyển hướng sang hỗ trợ trực tiếp tại các điểm thi.
Với vai trò ban chủ nhiệm, anh Hưng cùng các cộng sự không ngừng đổi mới các hoạt động để hỗ trợ thiết thực nhất cho thí sinh. Các đội hình được tổ chức bài bản hơn: từ phân luồng giao thông, đảm bảo an ninh trật tự, đến việc thành lập các đội "xe ôm miễn phí" sẵn sàng đưa đón những thí sinh gặp sự cố, quên giấy tờ hay đi lạc đường.
Bên cạnh đó là những gian hàng cung cấp nước uống, đồ dùng học tập, quạt mát và cả những món quà handmade nhỏ xinh kèm lời chúc may mắn để cổ vũ tinh thần cho các sĩ tử.
"Có những em học sinh đi thi trong tâm trạng rất lo lắng, phụ huynh cũng bối rối không biết xử lý tình huống ra sao khi quên đồ. Những lúc ấy, sự có mặt và hỗ trợ kịp thời của tình nguyện viên giúp họ giải tỏa tâm lý rất nhiều. Nhìn thấy các em bước ra khỏi phòng thi với nụ cười rạng rỡ, chạy òa về phía tình nguyện viên để khoe làm được bài, kể những câu chuyện trong phòng thi..., cảm giác ấy thực sự rất hạnh phúc", anh Hưng chia sẻ.
12 năm - 12 mùa thi đi qua, thứ mà anh Dương Bá Hưng nhận lại được không phải là vật chất, mà là sự trưởng thành của bản thân và một mạng lưới những người bạn chung chí hướng. Anh tự hào vì qua mỗi mùa thi lại thấy được sự lan tỏa mạnh mẽ của tinh thần thiện nguyện.
Điều khiến anh Hưng tâm đắc nhất là tính "kế thừa" của chương trình. Rất nhiều bạn học sinh từng là sĩ tử được các anh chị tình nguyện viên giúp đỡ, động viên trong những ngày thi căng thẳng, để rồi vài năm sau, lại khoác lên mình màu áo xanh, đứng tại vị trí đó để tiếp sức cho thế hệ đàn em. Vòng tuần hoàn của sự tử tế ấy cứ thế được tiếp nối, tạo nên một giá trị bền vững cho xã hội.
Trong thời gian đi học thạc sĩ, cuối tuần nào cũng vậy, anh Nguyễn Quốc Nghĩa (28 tuổi) lại chạy xe hơn 70 km để đưa vợ là chị Đào Trà My (26 tuổi), cùng ngụ Hà Nội, đến lớp học rồi chờ đón về. Với đôi vợ chồng trẻ, đó không phải sự hy sinh mà là cách cả hai cùng nhau bước tiếp trên hành trình trưởng thành sau khi kết hôn.
Về chung một nhà năm 2025, không lâu sau hai vợ chồng đón con đầu lòng. Chị My kể cuộc sống đảo lộn khi cùng lúc phải thích nghi với vai trò mới, chăm con nhỏ và cân bằng công việc. Trong khoảng thời gian ấy, chị vẫn quyết tâm hoàn thành chương trình thạc sĩ.
Điều khiến chị nhớ nhất không phải ngày nhận tấm bằng thạc sĩ mà là những chuyến xe đều đặn của chồng. Chị tâm sự: "Cuối tuần nào anh ấy cũng chở mình đi học; mưa hay nắng đều vậy, chưa bao giờ để mình tự đi. Có lẽ điều hạnh phúc nhất không phải là tấm bằng, mà là luôn có người âm thầm đứng phía sau ủng hộ mình".
Còn Nghĩa thì cho rằng khi vợ quyết định học tiếp, anh chưa từng nghĩ đó là gánh nặng của gia đình. "Nhìn thấy vợ cố gắng mỗi ngày cũng trở thành động lực để mình tiếp tục học lên. Vợ nhận bằng thạc sĩ trước, năm sau đến lượt mình. Với mình, một cuộc hôn nhân hạnh phúc là khi cả hai cùng đồng hành để trở thành phiên bản tốt hơn", anh chia sẻ.
Trong gia đình nhỏ này, sự đồng hành không chỉ nằm ở những quyết định lớn mà còn hiện diện trong từng việc rất đời thường. Chị My kể dù công việc bận rộn, chồng vẫn chủ động giặt giũ, dọn dẹp, chơi với con để vợ có thời gian nghỉ ngơi. Ngược lại, những hôm chồng bận, chị lại chủ động quán xuyến nhiều việc hơn.
Yêu nhau từ thời sinh viên, đến năm 2018, anh Nguyễn Bùi Duy Nguyên (36 tuổi) và chị Thạch Lê Phương Thảo (36 tuổi), cùng ngụ Đà Lạt (Lâm Đồng), chính thức về chung một nhà.
Là những người trẻ có công việc riêng để theo đuổi, cả hai đều có những khoảng thời gian bận rộn. Anh Nguyên kể có lúc công việc khiến hai vợ chồng trở về nhà khi trời đã tối muộn, ai cũng mệt mỏi sau một ngày dài. Chính vì vậy, họ thống nhất với nhau một quy ước rất đơn giản: khi bước qua cánh cửa nhà, công việc sẽ tạm gác lại.
"Chúng tôi thường nói vui là về đến nhà thì tắt wifi. Tất nhiên không phải tắt mạng thật, mà là tắt những áp lực ngoài xã hội để dành thời gian cho gia đình. Có chuyện gì của công việc thì để sáng hôm sau giải quyết", anh Nguyên chia sẻ.
Theo chị Thảo, cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng êm đềm. Hai người vẫn có những lúc bất đồng quan điểm, thậm chí tranh cãi. Nhưng điều quan trọng là cả hai đều hiểu rằng mâu thuẫn không phải để phân định ai đúng, ai sai. "Có những lúc nóng giận, mình chọn im lặng một chút để cả hai bình tĩnh rồi mới ngồi nói chuyện. Vợ chồng nếu cứ cố thắng thua thì cuối cùng người thua lại chính là gia đình", chị nói.
Thay vì nghĩ rằng chỉ cần cố gắng kiếm tiền là đủ, anh Nguyên nhận ra sự có mặt của mình trong những khoảnh khắc đời thường cũng quan trọng không kém. "Có hôm chỉ cần cùng ăn cơm, cùng đi siêu thị hay đưa vợ đi dạo một lúc cũng khiến cả hai thấy được kết nối. Gia đình không chỉ cần người kiếm tiền mà còn cần người hiện diện", anh nói.
Kết hôn đúng thời điểm dịch Covid-19 bùng phát, vợ chồng anh Phạm Xuân Tòng (26 tuổi) và chị Nguyễn Thu Cúc (27 tuổi), cùng ngụ Hải Phòng (trước đây là Hải Dương), bắt đầu cuộc sống hôn nhân trong căn phòng trọ nhỏ với đủ nỗi lo cơm áo. Chị Cúc kể, lúc đó công việc của cả hai đều bị ảnh hưởng, thu nhập bấp bênh, có những tháng phải chắt chiu từng khoản chi để trang trải cuộc sống.
Nhìn lại quãng thời gian ấy, chị Cúc cho rằng khó khăn không khiến vợ chồng xa nhau hơn, mà ngược lại là cơ hội để cả hai học cách lắng nghe và đồng hành.
Với chị Cúc, giao tiếp là điều quan trọng nhất để giữ gìn hạnh phúc gia đình. "Mình luôn nói với chồng rằng phải biết lắng nghe bằng cả trái tim; nghe để hiểu, để cảm thông chứ không phải chỉ để phản biện. Sau mỗi ngày làm việc, hai vợ chồng đều cố gắng dành thời gian ngồi lại nói chuyện, có khi chỉ 15 - 20 phút thôi nhưng rất cần thiết", chị chia sẻ.
Ngoài việc trò chuyện mỗi ngày, gia đình nhỏ của anh Tòng còn có một thử thách rất đặc biệt. "Hai vợ chồng gọi vui là "KPI gia đình". Ở công ty ai cũng có chỉ tiêu công việc, còn KPI của gia đình là mỗi ngày đều phải dành thời gian cho nhau và cho con. Có thể là cùng ăn một bữa cơm, đưa con đi dạo hay chỉ đơn giản là ngồi uống với nhau một cốc trà sau khi con ngủ", chị Cúc kể.
Theo anh Tòng: "Nhiều người nghĩ là vợ chồng thì làm gì cho nhau cũng là điều hiển nhiên, nhưng mình lại nghĩ khác. Một câu "cảm ơn", một lời "hôm nay em vất vả rồi" hay "anh làm tốt lắm" tuy rất nhỏ nhưng khiến người kia biết rằng những cố gắng của mình được nhìn thấy và trân trọng.