Chính quyền Quảng Châu, thành phố 19 triệu dân tại Trung Quốc, yêu cầu các nhà hàng phải thông báo cho khách hàng về cách chế biến dim sum. Quy định mới này nhằm minh bạch hóa quy trình làm món ăn nhẹ đặc trưng của miền nam Trung Quốc.
Những người sành ăn cho rằng dim sum ngon nhất phải được làm thủ công thay vì dùng máy móc. Để thực hiện món há cảo tôm, đầu bếp cần tỉ mỉ băm nhỏ nhân, bọc trong lớp vỏ bột mì trong suốt rồi cuốn tròn.
Sản phẩm đạt chuẩn sau khi hấp phải có vỏ mềm, nhân chín tới và đậm vị. Ngoài há cảo tôm, các nhà hàng thường phục vụ thực khách xíu mại, chả giò trong những chiếc rổ tre nhỏ.
Từ ngày 1/5, các quán trà phải công khai liệu dim sum của họ được làm thủ công tại chỗ hay được sản xuất bằng “phương pháp phi truyền thống”. Quy định này nhằm mục đích “truyền bá và bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể của Quảng Châu”, khi ngày càng nhiều quán trà bán các loại dimsum làm từ dây chuyền sản xuất tự động.
Các quán ăn tuân thủ quy định sẽ được trao tấm biển ghi nhận họ là “cửa hàng truyền thống”. Giới chức cũng khuyến khích các doanh nghiệp cho khách hàng xem cách làm dim sum trực tiếp.
“Tôi rất ủng hộ điều này”, Amber Li, 25 tuổi, một người yêu thích dim sum, nói.
Người dân Quảng Châu rất kỹ tính về thực phẩm. Đôi khi, các nhà hàng quảng cáo là tươi ngon, nhưng sau khi ăn xong bạn mới phát hiện ra đó thực chất là đồ ăn chế biến sẵn (đông lạnh). Điều đó rất đáng thất vọng, theo Li.
Chen Huiyi, 32 tuổi, người gốc Quảng Châu, điều hành một kênh tiếng Anh trên nền tảng mạng xã hội Trung Quốc Tiểu Hồng Thư, giới thiệu những địa điểm du lịch tốt nhất ở quê hương. Cô cho biết dim sum luôn đứng đầu danh sách vì đại diện cho “tinh túy của nền văn hóa ẩm thực Quảng Châu”.
“Dim sum làm thủ công có thể đắt hơn một chút, nhưng ít nhất khách hàng có thể tự lựa chọn thay vì bị ngập trong các loại dim sum làm sẵn đôi khi được quảng cáo là mới làm”, cô nói. Trong tháng 4, nhiều người đã lên mạng xã hội Trung Quốc ca ngợi chính quyền vì đã giúp bảo tồn truyền thống làm dim sum thủ công.
Với người dân địa phương, dim sum không chỉ là món ăn, nó là một phong cách sống.
Trong ngôn ngữ đời thường, người dân không nói “đi ăn dim sum đi”, thay vào đó, họ mời nhau “đi yum cha” (uống trà) vì các quán trà ở Trung Quốc thường phục vụ kèm dim sum.
Các quán trà là nơi mọi người gặp gỡ, trò chuyện với nhau, theo lời Siu Yan-ho, đầu bếp kiêm giảng viên đại học tại Hong Kong, vì trước đây không có nhiều nơi để tụ tập và quán cà phê chưa phổ biến.
Các quán trà không giới hạn thời gian. Mọi người thường đến đó ngồi đọc báo, khoe các loại chim cảnh mình nuôi với nhau. Với nhiều người, các quán trà là nơi cộng đồng gắn kết. Văn hóa dim sum cũng rất phổ biến ở các thành phố nói tiếng Quảng Đông khác trong khu vực, như Hong Kong và Ma Cao.
Nếu kỹ thuật và tay nghề thủ công là chìa khóa của dim sum, vậy tại sao lại phải dùng máy móc để làm?
Ông Ken Zhang, chủ một quán trà ở Quảng Châu, cho biết các đối thủ cạnh tranh của ông đã tiết kiệm được rất nhiều tiền bạc và thời gian bằng cách chuyển sang sản xuất tập trung.
Ông và các nhân viên bắt đầu ngày mới lúc 6h30 để dành hai tiếng chuẩn bị trước khi mở cửa. Đối với các đối thủ dựa vào máy móc, họ “không cần phải chuẩn bị gì cả”, ông nói.
Ông nói thêm những đầu bếp dim sum giỏi nhất cũng chỉ có thể làm được 120 chiếc bánh bao mỗi giờ. Nhưng theo các trang web bán máy làm dim sum, một chiếc máy có thể sản xuất tới 3.000 chiếc cùng lúc.
Hiện tại, cửa hàng Zhang có khoảng 20 đầu bếp dim sum. Nếu làm dim sum bằng máy, ông có thể giảm được 14 nhân viên. Chi phí nhân công với ông “thực sự là một gánh nặng”.
Không phải ai cũng nhất quyết muốn dim sum làm bằng tay. Một số khách hàng cho biết họ đã quen với dim sum làm sẵn và sẵn lòng chấp nhận mức giá thấp hơn.
“Tôi chấp nhận dim sum đông lạnh, nhưng tôi không thể chịu nổi một hóa đơn đắt đỏ”, Wu Xia, 36 tuổi, nói.
Đó là lý do tại sao ông Zhang tin rằng ghi nhận sự cống hiến của ông và các đồng nghiệp giờ đây quan trọng hơn bao giờ hết.
“Đối với chúng tôi, đây chắc chắn là tin rất tốt. Chúng tôi đã kiên trì với công việc này trong một thời gian dài”, ông nói.
“Nếu một du khách đến tận Quảng Châu mà lại ăn dim sum chế biến sẵn, đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào danh tiếng của thành phố với tư cách là một điểm đến ẩm thực”, Zhang nói.
Tại Nhật Bản, việc tàu hỏa hay xe buýt đi đúng giờ gần như là nguyên tắc bất di bất dịch. Chỉ cần tàu chậm một phút, hệ thống loa phát thanh đã liên tục gửi lời xin lỗi hành khách.
Truyền thông Nhật Bản nhận định, đây vốn là hình ảnh quen thuộc từ thời kỳ Showa (1926-1989) cho tới tận ngày nay.
Những năm gần đây, dù lời xin lỗi vẫn được phát đi, cả nhân viên lẫn hành khách dường như không còn quá căng thẳng trước những chậm trễ chỉ kéo dài một hoặc hai phút.
Các chuyên gia cho rằng, điều đó phản ánh phần nào sự thay đổi trong tính cách của xã hội Nhật Bản - bớt khắt khe hơn so với trước. Mặc dù vậy, chỉ cần quan sát các hoạt động tại nhà ga tàu cao tốc Shinkansen ở Tokyo, hành khách vẫn cảm nhận rõ nét tinh thần Nhật Bản truyền thống.
Ngay khi đoàn tàu cập bến, hành khách xuống tàu, đội vệ sinh lập tức bước vào làm việc. Khoảng thời gian từ lúc đoàn tàu dừng bánh đến khi đón lượt khách tiếp theo chỉ kéo dài 7 phút.
Trong 7 phút ngắn ngủi ấy, họ phải hoàn thành toàn bộ công việc vệ sinh từ ghế ngồi, sàn tàu, khoang hành lý đến nhà vệ sinh.
Theo Hiệp hội Đường sắt Cao tốc Quốc tế (IHRA), mô hình làm việc, dọn dẹp vệ sinh thần tốc trên các chuyến tàu cao tốc ở Nhật Bản được nhiều hãng truyền thông quốc tế như CNN, BBC gọi với cái tên "7 minute miracle" (tạm dịch: kỳ tích 7 phút). Qua đó thể hiện như một biểu tượng của chất lượng dịch vụ.
Đứng sau quy trình này là đơn vị thực hiện công việc đặc biệt - JR East Techno Heart TESSEI - công ty con của Tập đoàn Đường sắt Đông Nhật Bản (JR East), chuyên phụ trách dọn vệ sinh các đoàn tàu Shinkansen.
Điều khiến nhiều người ngạc nhiên là trước đây công việc này từng bị xã hội xem là nghề nặng nhọc, ít hấp dẫn.
Lực lượng lao động chủ yếu là người lớn tuổi, doanh nghiệp gặp khó khăn trong tuyển dụng và chất lượng dịch vụ không được đánh giá cao.
Bước ngoặt xuất hiện vào năm 2005 khi ban lãnh đạo mới tiến hành cải tổ toàn diện.
Thay vì chỉ coi nhân viên là lao động phổ thông, doanh nghiệp xây dựng văn hóa tôn trọng người lao động, khuyến khích tinh thần phục vụ hành khách và biến công việc vệ sinh thành một nghề đáng tự hào.
Điều đáng chú ý là mức lương của nhân viên TESSEI không hề cao, thậm chí thấp hơn mặt bằng chung. Thế nhưng, động lực làm việc và tinh thần trách nhiệm của họ lại khiến nhiều doanh nghiệp phải ngưỡng mộ.
Mỗi ngày, khoảng 270 nhân viên làm sạch các đoàn tàu có tối đa 17 toa với gần 1.000 chỗ ngồi. Mỗi nhân viên phụ trách một toa tàu, vệ sinh cả khu vực WC, bồn rửa trong khoảng thời gian quy định.
Trước khi tàu vào ga, các nhân viên sẽ xếp hàng ngay ngắn trên sân ga, cúi chào đoàn tàu và hành khách. Sau khi khách xuống tàu, họ bắt đầu hỗ trợ người mang hành lý nặng, nói lời cảm ơn. Toàn bộ thời gian dọn dẹp chỉ trong 7 phút.
Mọi quy trình được vận hành được chuẩn chỉnh theo từng phút. Cụ thể, từ khi đồng hồ bắt đầu đếm tới 1 phút 30 giây, nhân viên thu gom các mảnh rác lớn, kiểm tra khu vực đặt hành lý, các khe giữa ghế xem có đồ đạc nào bị để quên hay không.
Từ 1 phút 30 giây tới 3 phút, nhân viên xoay ghế 180 độ theo hướng di chuyển của tàu để quét dọn khu vực giữa các ghế, thu gom rác ở lối đi chung.
Từ phút thứ 3 tới phút thứ 5, nhân viên lau khay để đồ sau lưng ghế, mở cửa rèm, lau cửa sổ, thay vải bọc ghế bị bẩn. Trong một phút tiếp theo, nhân viên quét sạch lối đi, chuyển rác ra khỏi tàu.
Ở một phút cuối cùng, nhân viên rà soát toàn bộ, hoàn tất công việc. Sau khi công việc kết thúc, cả đội lại xếp hàng cúi chào, báo hiệu đoàn tàu sẵn sàng đón lượt khách tiếp theo.
Trở thành bài học quản trị tại Đại học Harvard
Quy trình dọn vệ sinh trên tàu cao tốc Shinkansen được trường Kinh doanh Harvard đưa vào tài liệu giảng dạy như một điển hình về lãnh đạo tổ chức, tạo động lực cho nhân viên và nâng cao chất lượng dịch vụ.
Đến nay, các nhân viên TESSEI vẫn âm thầm thực hiện công việc của mình mỗi ngày với sự chính xác gần như tuyệt đối. Trong khi đó, phần lớn hành khách đi tàu không để ý các toa tàu sạch đến mức nào. Họ mặc nhiên cho rằng, mọi thứ cần sạch sẽ trước khi bước lên tàu.
Nếu hành trình trên tàu giúp du khách trải nghiệm thành tựu công nghệ hàng đầu của đất nước mặt trời mọc, thì ngay trên sân ga, họ sẽ được chứng kiến màn trình diễn của những con người bình dị nhưng mang trong mình tinh thần làm việc chuyên nghiệp.
Chính sự tận tâm và kỷ luật là những giá trị từng đưa thương hiệu Nhật Bản trở thành biểu tượng của chất lượng trên toàn thế giới.
Tàu cao tốc Shinkansen còn gọi là "tàu viên đạn", đạt tốc độ từ 240km/h đến 320km/h. Đây là một trong những phương tiện giao thông nhanh, an toàn và đúng giờ hàng đầu.
Mạng lưới này có nhiều tuyến trải dài khắp Nhật Bản, trong đó phổ biến nhất là tuyến nối liền Tokyo, Nagoya, Kyoto và Osaka.
Theo thông tin công bố, Pullman Ninh Bình đã chính thức khai trương, trở thành khách sạn quốc tế đầu tiên hoạt động tại địa phương này. Dự án do thương hiệu Pullman Hotels & Resorts quản lý, thuộc hệ sinh thái của Tập đoàn Accor một trong những tập đoàn khách sạn lớn trên thế giới.
Nằm cách Hà Nội khoảng 2 giờ di chuyển, Ninh Bình từ lâu đã nổi tiếng với các danh thắng như Tràng An, Tam Cốc hay cố đô Hoa Lư. Những năm gần đây, lượng khách đến địa phương này tăng trưởng mạnh, đặc biệt là khách quốc tế tìm kiếm trải nghiệm thiên nhiên và văn hóa bản địa. Hạn chế du lịch Ninh Bình là thiếu các cơ sở lưu trú đạt chuẩn quốc tế, nhất là ở phân khúc cao cấp. Điều này khiến thời gian lưu trú của khách còn ngắn, chi tiêu chưa cao và khó thu hút các nhóm khách MICE hoặc khách nghỉ dưỡng dài ngày.
Đại diện đơn vị vận hành cho biết, việc đưa thương hiệu vào Ninh Bình hướng tới thiết lập chuẩn mực mới cho phân khúc khách sạn cao cấp tại đây. Pullman Ninh Bình có 283 phòng và suite hiện đại, tất cả đều có ban công hướng cảnh quan núi đá vôi. Khách sạn sở hữu không gian hội nghị 1.700 m² với ballroom và phòng họp linh hoạt, phù hợp tổ chức sự kiện lớn. Dịp khai trương, giá phòng từ 3,3 triệu đồng/đêm kèm ưu đãi.
Theo Sở Du lịch Ninh Bình, trong quý 1/2026, toàn tỉnh ước đón gần 9,9 triệu lượt khách, trong đó khách quốc tế vượt mốc 1 triệu lượt. Tổng doanh thu từ hoạt động du lịch đạt hơn 10.053 tỉ đồng, con số này tăng gần 60% so với cùng kỳ năm 2025. Riêng trong tháng 3, lượng khách đến Ninh Bình đạt hơn 4,1 triệu lượt. Dòng khách tăng nhanh không chỉ phản ánh nhu cầu du lịch phục hồi mà còn cho thấy hiệu quả của các chương trình kích cầu và nâng cao chất lượng dịch vụ.
Chính sách miễn thị thực này được triển khai dưới thời chính phủ tiền nhiệm, cho phép du khách từ 93 quốc gia và vùng lãnh thổ nhập cảnh Thái Lan không cần visa với thời hạn lưu trú lên đến 60 ngày mỗi lần. Biện pháp này có hiệu lực từ ngày 15/7/2024 nhằm đẩy nhanh sự phục hồi của ngành du lịch trong bối cảnh cạnh tranh gay gắt trên toàn cầu. Du khách cũng được phép gia hạn tạm trú thêm 30 ngày tại các văn phòng xuất nhập cảnh.
Tuy nhiên, chính phủ hiện tại đang cân nhắc lại. Bộ trưởng Du lịch và Thể thao Surasak Phancharoenworakul cho biết chương trình sẽ được đánh giá lại theo từng quốc gia để đảm bảo tính phù hợp sau giai đoạn thử nghiệm.
Ông nhấn mạnh mọi quyết định sửa đổi hoặc hủy bỏ việc miễn thị thực 60 ngày sẽ không mang tính phân biệt đối xử, chỉ tập trung vào việc cải thiện các biện pháp sàng lọc. Đề xuất dự kiến sẽ sớm được trình lên Nội các.
Trong khi đó, ông Sisdivachr Cheewarattanaporn, Chủ tịch danh dự kiêm cố vấn cao cấp của Hiệp hội Đại lý Du lịch Thái Lan (ATTA), nhận định việc điều chỉnh thời gian lưu trú và xem xét lại các điều kiện đối với từng quốc gia là một bước đi tích cực.
"Ít nhất, việc này giúp sàng lọc khách nước ngoài và bảo vệ an ninh quốc gia", ông nói.
Ông cảnh báo một bộ phận khách quốc tế đến Thái Lan với ý định định cư, không phải du lịch đơn thuần. Tại một số khu vực, các cộng đồng người nước ngoài quy mô lớn đã hình thành với hàng nghìn người sinh sống cùng nhau, làm dấy lên lo ngại về quyền sở hữu đất đai và việc sử dụng người Thái Lan đứng tên hộ để nắm giữ bất động sản.
Do đó, ATTA ủng hộ kế hoạch của chính phủ trong việc sửa đổi quy định miễn thị thực, nhấn mạnh việc người nước ngoài lưu trú quá lâu không mang lại lợi ích cho Thái Lan. Theo đại diện đơn vị, khách du lịch thực sự thường chỉ ở lại vài ngày. Việc cho phép lưu trú từ hai đến ba tháng là quá mức và không đem lại lợi ích.
Dữ liệu từ ngành du lịch cũng củng cố quan điểm này. Khách đường dài từ châu Âu có xu hướng lưu trú ít hơn một tháng mỗi chuyến đi, trong khi khách từ các thị trường gần thường ở lại Thái Lan từ 5 đến 12 ngày.
Ông cũng bày tỏ lo ngại về khả năng gia tăng các hoạt động tội phạm, bao gồm lừa đảo, nếu các yêu cầu nhập cảnh vẫn được nới lỏng quá mức.
Vấn đề an ninh quốc gia trở thành trọng tâm của các cuộc tranh luận. Ông Sisdivachr lưu ý bối cảnh toàn cầu đã thay đổi và chính sách thị thực của Thái Lan phải điều chỉnh tương ứng để duy trì sự an toàn.
ATTA dự báo Thái Lan sẽ đón từ 30 đến 32 triệu lượt khách quốc tế vào năm 2026. Con số này tương đương với ước tính của Tổng cục Du lịch Thái Lan (30 đến 34 triệu lượt), giảm 18% so với mục tiêu ban đầu là 36,7 triệu lượt, dựa trên kỳ vọng căng thẳng tại Trung Đông sẽ dịu bớt trong 1 đến 3 tháng tới.
Theo Bộ Du lịch và Thể thao, Thái Lan ghi nhận khoảng 10,8 triệu lượt khách quốc tế từ ngày 1/1 đến 19/4/2026, giảm 3,34% so với cùng kỳ năm ngoái. Doanh thu du lịch từ khách quốc tế đạt khoảng 530 tỷ baht (16,34 tỷ USD).
Năm thị trường nguồn hàng đầu trong giai đoạn này gồm Trung Quốc (khoảng 1,7 triệu lượt), Malaysia (khoảng 1,1 triệu lượt), theo sau là Nga, Ấn Độ và Hàn Quốc.