Chính quyền Quảng Châu, thành phố 19 triệu dân tại Trung Quốc, yêu cầu các nhà hàng phải thông báo cho khách hàng về cách chế biến dim sum. Quy định mới này nhằm minh bạch hóa quy trình làm món ăn nhẹ đặc trưng của miền nam Trung Quốc.
Những người sành ăn cho rằng dim sum ngon nhất phải được làm thủ công thay vì dùng máy móc. Để thực hiện món há cảo tôm, đầu bếp cần tỉ mỉ băm nhỏ nhân, bọc trong lớp vỏ bột mì trong suốt rồi cuốn tròn.
Sản phẩm đạt chuẩn sau khi hấp phải có vỏ mềm, nhân chín tới và đậm vị. Ngoài há cảo tôm, các nhà hàng thường phục vụ thực khách xíu mại, chả giò trong những chiếc rổ tre nhỏ.
Từ ngày 1/5, các quán trà phải công khai liệu dim sum của họ được làm thủ công tại chỗ hay được sản xuất bằng “phương pháp phi truyền thống”. Quy định này nhằm mục đích “truyền bá và bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể của Quảng Châu”, khi ngày càng nhiều quán trà bán các loại dimsum làm từ dây chuyền sản xuất tự động.
Các quán ăn tuân thủ quy định sẽ được trao tấm biển ghi nhận họ là “cửa hàng truyền thống”. Giới chức cũng khuyến khích các doanh nghiệp cho khách hàng xem cách làm dim sum trực tiếp.
“Tôi rất ủng hộ điều này”, Amber Li, 25 tuổi, một người yêu thích dim sum, nói.
Người dân Quảng Châu rất kỹ tính về thực phẩm. Đôi khi, các nhà hàng quảng cáo là tươi ngon, nhưng sau khi ăn xong bạn mới phát hiện ra đó thực chất là đồ ăn chế biến sẵn (đông lạnh). Điều đó rất đáng thất vọng, theo Li.
Chen Huiyi, 32 tuổi, người gốc Quảng Châu, điều hành một kênh tiếng Anh trên nền tảng mạng xã hội Trung Quốc Tiểu Hồng Thư, giới thiệu những địa điểm du lịch tốt nhất ở quê hương. Cô cho biết dim sum luôn đứng đầu danh sách vì đại diện cho “tinh túy của nền văn hóa ẩm thực Quảng Châu”.
“Dim sum làm thủ công có thể đắt hơn một chút, nhưng ít nhất khách hàng có thể tự lựa chọn thay vì bị ngập trong các loại dim sum làm sẵn đôi khi được quảng cáo là mới làm”, cô nói. Trong tháng 4, nhiều người đã lên mạng xã hội Trung Quốc ca ngợi chính quyền vì đã giúp bảo tồn truyền thống làm dim sum thủ công.
Với người dân địa phương, dim sum không chỉ là món ăn, nó là một phong cách sống.
Trong ngôn ngữ đời thường, người dân không nói “đi ăn dim sum đi”, thay vào đó, họ mời nhau “đi yum cha” (uống trà) vì các quán trà ở Trung Quốc thường phục vụ kèm dim sum.
Các quán trà là nơi mọi người gặp gỡ, trò chuyện với nhau, theo lời Siu Yan-ho, đầu bếp kiêm giảng viên đại học tại Hong Kong, vì trước đây không có nhiều nơi để tụ tập và quán cà phê chưa phổ biến.
Các quán trà không giới hạn thời gian. Mọi người thường đến đó ngồi đọc báo, khoe các loại chim cảnh mình nuôi với nhau. Với nhiều người, các quán trà là nơi cộng đồng gắn kết. Văn hóa dim sum cũng rất phổ biến ở các thành phố nói tiếng Quảng Đông khác trong khu vực, như Hong Kong và Ma Cao.
Nếu kỹ thuật và tay nghề thủ công là chìa khóa của dim sum, vậy tại sao lại phải dùng máy móc để làm?
Ông Ken Zhang, chủ một quán trà ở Quảng Châu, cho biết các đối thủ cạnh tranh của ông đã tiết kiệm được rất nhiều tiền bạc và thời gian bằng cách chuyển sang sản xuất tập trung.
Ông và các nhân viên bắt đầu ngày mới lúc 6h30 để dành hai tiếng chuẩn bị trước khi mở cửa. Đối với các đối thủ dựa vào máy móc, họ “không cần phải chuẩn bị gì cả”, ông nói.
Ông nói thêm những đầu bếp dim sum giỏi nhất cũng chỉ có thể làm được 120 chiếc bánh bao mỗi giờ. Nhưng theo các trang web bán máy làm dim sum, một chiếc máy có thể sản xuất tới 3.000 chiếc cùng lúc.
Hiện tại, cửa hàng Zhang có khoảng 20 đầu bếp dim sum. Nếu làm dim sum bằng máy, ông có thể giảm được 14 nhân viên. Chi phí nhân công với ông “thực sự là một gánh nặng”.
Không phải ai cũng nhất quyết muốn dim sum làm bằng tay. Một số khách hàng cho biết họ đã quen với dim sum làm sẵn và sẵn lòng chấp nhận mức giá thấp hơn.
“Tôi chấp nhận dim sum đông lạnh, nhưng tôi không thể chịu nổi một hóa đơn đắt đỏ”, Wu Xia, 36 tuổi, nói.
Đó là lý do tại sao ông Zhang tin rằng ghi nhận sự cống hiến của ông và các đồng nghiệp giờ đây quan trọng hơn bao giờ hết.
“Đối với chúng tôi, đây chắc chắn là tin rất tốt. Chúng tôi đã kiên trì với công việc này trong một thời gian dài”, ông nói.
“Nếu một du khách đến tận Quảng Châu mà lại ăn dim sum chế biến sẵn, đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào danh tiếng của thành phố với tư cách là một điểm đến ẩm thực”, Zhang nói.
Nhiều người dân Hy Lạp tin rằng một bát súp nấu từ dạ dày và chân bò có thể chữa khỏi viêm loét dạ dày, giải rượu và nhiều bệnh khác.
Dimitris Tsarouhas, chủ một nhà hàng tại thành phố Thessaloniki (Hy Lạp) chuyên về "patsa", đang nỗ lực lập hồ sơ đề nghị UNESCO công nhận đây là món ăn truyền thống đặc trưng của Hy Lạp, với giả thuyết nguồn gốc từ thời sử thi Odyssey của Homer.
Động thái này đã châm ngòi cho một cuộc tranh chấp mới giữa hai quốc gia láng giềng vốn có nhiều duyên nợ. Từ cà phê, lá nho cuốn thịt/cơm đến bánh baklava, người dân hai nước đã tranh giành quyền sở hữu từ nhiều thế kỷ dưới thời đế quốc Ottoman. Lần này, phía Thổ Nhĩ Kỳ cho rằng Hy Lạp đang muốn nhận vơ món súp mà họ gọi là "işkembe" – một phần không thể thiếu trong văn hóa ẩm thực Thổ suốt hàng trăm năm qua.
Tsarouhas cho biết ông đã tập hợp một hồ sơ chi tiết với sự giúp đỡ của tổ chức văn hóa địa phương và Lena Oflidis, tác giả cuốn sách về lịch sử món súp này. Ông khẳng định công thức của món súp đã được nhắc đến trong "Odyssey", cụ thể là trong bữa tiệc mà nàng Penelope chuẩn bị cho những người cầu hôn vào ngày chồng nàng trở về sau chuyến đi kéo dài một thập kỷ.
"Nếu đó không phải là patsa thì còn có thể là món gì khác?", ông chủ nhà hàng 53 tuổi đặt câu hỏi. Theo ông, món ăn này chứa tới 33,4% collagen tinh khiết, hỗ trợ đắc lực cho việc phục hồi khớp sau phẫu thuật và điều trị các bệnh dạ dày do uống nhiều rượu bia. Tuy nhiên, những niềm tin phổ biến này vẫn chưa được y học chứng minh.
Trong khi "patsa" của Hy Lạp được nấu từ cả chân và dạ dày bò thì "işkembe" của người Thổ thường chỉ dùng nội tạng. Tại Istanbul, các nhà hàng như Alem Iskembe bắt đầu đun sôi dạ dày bò từ 4h hàng ngày để phục vụ thực khách.
Ali Turkmen, một chủ nhà hàng Thổ Nhĩ Kỳ 59 tuổi, khẳng định: "Cũng giống như baklava và nhiều thứ khác, họ muốn nhận nó làm của riêng. Nhưng sẽ rất khó để chiếm đoạt thứ vốn là bản sắc của chúng tôi. Người dân Thổ Nhĩ Kỳ đã thưởng thức món súp lòng này từ nhiều thế kỷ".
Truyền thông Thổ Nhĩ Kỳ dẫn chứng từ cuốn "Du ký" của nhà hành hương Evliya Celebi vào thế kỷ 17, mô tả các quầy hàng bán súp lòng và móng giò tại Istanbul như bằng chứng cho lịch sử 400 năm của món ăn này tại đây.
Khách quen của Alem Iskembe, Murat Pajik, bày tỏ quan điểm dứt khoát rằng Thổ Nhĩ Kỳ không nên chấp nhận động thái từ phía Hy Lạp.
"Cần phải có biện pháp. Súp lòng là một trong những món ăn mà chúng ta nên quảng bá ra thế giới", Pajik nói.
Trong khi đó, tại Hy Lạp, Christos Mousoulis lại có góc nhìn khác. Là khách quen của nhà hàng Tsarouhas, ông cho biết món patsa đã được chế biến theo cách truyền thống trong các gia đình Hy Lạp qua nhiều thế hệ.
Dù tranh chấp sở hữu món ăn, Tsarouhas lại có góc nhìn nhẹ nhàng hơn: "Chúng tôi không có gì phải chia rẽ với những người hàng xóm. Trái lại, hương vị chính là thứ gắn kết chúng tôi".
Trước đây, khi còn sống ở Miami, Mỹ, vợ chồng Gaston và Norma Galella muốn đi đâu cũng gần như phải dùng ôtô. Nhưng từ khi chuyển đến thành phố Rimini, Italy, cùng hai con nhỏ, chó cưng hai năm trước, họ trở thành "người hâm mộ" xe đạp. Các điểm đến của vợ chồng ở tuổi trung niên này thường là các bãi biển địa phương, khu vực nông thôn của vùng Emilia-Romagna phía bắc đất nước. Dù là thành phố nhỏ, Rimini vẫn được hai du khách Mỹ đánh giá cao vì đầy đủ tiện ích.
Những điểm đến yêu thích của họ bao gồm lâu đài Fellini Museum, các cung đường tại Parco XXV Aprile - công viên kết nối với một cây cầu La Mã 2.000 năm tuổi.
Gaston và Norma đều là dân Argentina, chuyển đến Mỹ khi còn nhỏ. Hiện tại, vợ chồng Galella cho biết cuộc sống của họ tốt hơn thời ở Mỹ. Châu Âu mới thực sự là vùng đất hứa của họ.
"Chúng tôi sống ở Mỹ rất lâu nhưng chưa bao giờ thực sự cảm thấy mình là người Mỹ", theo Norma.
Thành phố Rimini nổi tiếng với những bãi biển cát mịn, những công trình kiến trúc cổ kính như Arco d'Augusto, nơi được ví như Khải hoàn Môn La Mã cổ nhất còn tồn tại. Nhà Galella thừa nhận trước đây, chuyển từ Mỹ sang Italy chưa từng nằm trong kế hoạch của họ. Họ thậm chí chưa từng nghe đến tên thành phố. Nhưng khi đến nơi, hai khách Mỹ mới nhận ra sống ở Rimini là một phước lành.
Năm 2024, nhà Galella có một cuộc sống mà người ngoài nhìn vào đều đánh giá bằng hai từ "tuyệt vời" tại Miami. Họ cùng điều hành một công ty cải tạo công trình, có sự nghiệp thuận lợi. Dù vậy, họ luôn cảm thấy đây không phải môi trường phù hợp để nuôi dạy con cái.
Một chuyến du lịch đến Italy thăm họ hàng Gaston (ông nội của Gaston di cư từ Italy sang Argentina) đã thay đổi tất cả. Hai vợ chồng gần như "yêu thành phố này từ cái nhìn đầu tiên" và lên kế hoạch chuyển đi.
"Văn hóa tại Rimini giống Argentina, tôi luôn có cảm giác như được về nhà vậy", Norma nói về cuộc sống tại Italy. Tại Rimini, hai vợ chồng thậm chí đã gặp gỡ và trò chuyện với nhiều người "hơn cả suốt cuộc đời ở Miami".
Hai vợ chồng thừa nhận họ từng chìm đắm trong Giấc mơ Mỹ - giấc mơ đổi đời trên đất Mỹ mà ông bà, cha mẹ họ đã đi qua, đã thành công và "sống trọn vẹn giấc mơ đó". Nhưng họ cũng nhận ra cái giá phải trả cho cuộc sống trong mơ này. "Đó chính là lối sống, áp lực và căng thẳng", Norma nói.
Họ muốn con cái có một tuổi thơ đúng nghĩa, không bị áp lực và lo âu từ hệ thống giáo dục Mỹ. Việc chuyển đi khi các con còn nhỏ cũng giúp quá trình thích nghi dễ dàng hơn. Lũ trẻ hào hứng với kế hoạch của bố mẹ dẫn đến việc chuyển đổi diễn ra suôn sẻ.
Tuy nhiên tìm việc tại Italy lại không dễ dàng. Những công việc phù hợp thì họ lại chưa thành thạo tiếng Italy để tiếp nhận, những việc không cần giao tiếp nhiều lại không đủ kinh nghiệm. Do đó, trong thời gian đầu, hai vợ chồng có cuộc sống "khá bấp bênh", theo nhận xét của Norma.
Sau khoảng một năm rưỡi sinh sống tại Italy, họ quyết định bán căn nhà ở Miami. Cầm trong tay số tiền hơn nửa triệu đô, vợ chồng Galella mua một căn nhà và cải tạo thành ngôi nhà có hai tầng, ba phòng ngủ. Họ cũng mở lại công ty từng làm ở Mỹ trước đây, đặt văn phòng tại nhà mới.
Điều khiến nhà Galella yêu thích thành phố Rimini là nhịp sống chậm rãi, sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống của người dân địa phương.
Vợ chồng họ cũng thích việc có thể mua thực phẩm tươi theo mùa, chi phí sinh hoạt thấp và đánh giá cao hệ thống y tế địa phương vì luôn yên tâm mình "sẽ không phá sản vì hóa đơn viện phí". Chi phí sinh hoạt thấp cũng là lợi thế.
Vị trí của Rimini cũng giúp gia đình Galella dễ dàng di chuyển khắp Italy và châu Âu.
Dù đã thích nghi khá tốt, họ vẫn gặp khó khăn với ngôn ngữ. "Học càng nhiều, chúng tôi càng nhận ra mình biết ít đến mức nào", Norma nói.
Họ cũng hài hước nhắc đến hệ thống thủ tục hành chính "khó tin" của Italy vì việc nhập tịch không hề khó. Norma đã có giấy phép cư trú (permesso di soggiorno), cho phép sinh sống và làm việc tại đây, đủ điều kiện nhập quốc tịch sau khi vượt qua bài kiểm tra ngôn ngữ. Hai con của họ tự động trở thành công dân Italy sau khi Gaston được cấp quốc tịch.
Gia đình Galella chưa quay lại Miami kể từ khi rời đi. Dù nhớ người thân và bạn bè, họ thường xuyên đón khách đến thăm, điều này giúp việc thích nghi trở nên dễ dàng hơn.
"Gia đình tôi đến đây và nhận ra lý do hai vợ chồng quyết định chuyển đến Italy sinh sống", Norma nói.
Sau hai năm ở Italy, gia đình Galella có nhiều thay đổi, họ cảm thấy sống hạnh phúc hơn, gắn kết hơn vì có thể dành nhiều thời gian cho nhau.
Việc chuyển đến Italy đã mang lại sự thay đổi lớn cho các con của họ - hai đứa trẻ đang có tuổi thơ tương tự những gì Gaston và Norma từng trải qua ở Argentina.
"Đó là một bước ngoặt lớn với bọn trẻ khi học được nhiều điều. Chúng tôi đang có cuộc sống tốt hơn trước rất nhiều", Norma nói.
Trước khi mùa mưa bắt đầu cũng là lúc các loài chim bước vào mùa sinh sản, trong đó có chim trảu đuôi xanh với tên khoa học là Blue-tailed Bee-eater. Đây là loài chim rất đẹp và chỉ sống ở vùng đất giồng cát ven biển.
Ở miền Tây, từ khoảng tháng 4 đến tháng 5 hằng năm là thời điểm chim trảu đuôi xanh đào hang, bắt cặp và sinh sản. Con mồi ưa thích của loài chim này là các loại sâu bọ, côn trùng. Sự xuất hiện và phát triển của chim trảu đuôi xanh sẽ góp phần làm giảm thiệt hại do sâu bệnh gây ra cho nông nghiệp.
Với chiều dài cơ thể khoảng 30cm, khi tung cánh, chim trảu đuôi xanh để lộ bộ lông màu sắc rực rỡ. Dưới ánh nắng mặt trời, đôi cánh xòe rộng bay lượn càng thêm ấn tượng. Khoảnh khắc chim mái chờ chim trống tha mồi về, cất tiếng kêu được giới chụp ảnh chim hoang dã trân trọng nhất.
Hành trình chim trảu đuôi xanh tạo nơi ở, tìm kiếm con mồi và bắt cặp không hề đơn giản. Chúng thường chọn sống ở nơi có đủ thức ăn, vắng vẻ. Vùng đất giồng cát ven biển chính là ngôi nhà chung của đàn trảu đuôi xanh.
Những khoảnh khắc mà giới nhiếp ảnh thường gọi là "mùa yêu chim trảu" thật sự hấp dẫn bởi tập tính của loài chim này.